Chương 599: Một câu chuyện quá đỗi bình thường
Trở Về Rồi Làm Streamer · Calibus · 1157 chương · ~30 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Toàn chương
"H-Hả?"
Ma pháp dùng để phong ấn sức mạnh và quyền năng của mục tiêu.
"Lồng Chim Đa Sắc" bừng sáng, hoàn toàn cắt đứt nguồn sức mạnh của Đại Địa.
Luồng năng lượng tưởng chừng như sắp hủy diệt cả thế giới lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
[Oa] [Gớm thật] [Cứ tưởng vừa có động đất chứ kkk] [Không được đâu sói ạ] [Phong ấn ngay lập tức kkk] [Chà] [Đây mới đúng là Lily chứ] [Trông số lượng ma pháp trận còn nhiều hơn lần trước thì phải?]
"C-Cái gì thế này. Sức mạnh của ta…"
"Tôi đã phong ấn nó rồi. Trước khi ma pháp này bị phá vỡ, cậu sẽ không thể sử dụng được chút sức mạnh nào đâu."
"Hừ, nực cười! Cái loại trận pháp rách nát này thì có là gì chứ…!"
Hự hự hự!!
"Cậu đang làm cái gì thế?"
"Chờ chút coi!"
Hự! Đại Địa gồng chặt hai nắm tay, cố gắng dùng hết sức bình sinh để phá vỡ phong ấn.
Thế nhưng, đừng nói là mặt đất xung quanh rung chuyển, ngay cả chú chim trắng trên chiếc lồng cũng chỉ nghiêng đầu nhìn cậu ta đầy vẻ thắc mắc.
[Đang rặn đấy à?] [kkkkk] [Cứ đà này chắc cậu ta ị ra quần mất] [Hộc… hộc…] Cuối cùng, sau vài lần cố gắng vô ích, Đại Địa đành phải buông xuôi và ngồi bệt xuống đất vì kiệt sức.
Nhân tiện thì bên cạnh cậu ta cũng có một Min-ja đang trong tình trạng rã rời tương tự.
"... Đây là loại trận pháp gì thế? Ngươi đã làm gì ta vậy?"
"Đây không phải là trận pháp, mà là một ma pháp mang tên Lồng Chim Đa Sắc. Nó là ma pháp được tạo nên từ bốn mươi bảy ma pháp trận thần tính liên kết chặt chẽ để bổ trợ lẫn nhau. Dẫu cậu có phá hủy được một cái thì bốn mươi sáu cái còn lại cũng sẽ lập tức thực hiện các quá trình "bảo tồn", "sửa chữa", "liên kết" và "khuếch đại" cùng một lúc. Thế nên trừ khi cậu có thể phá hủy toàn bộ hoặc cắt đứt tất cả các "liên kết" trong cùng một thời điểm, bằng không việc giải trừ nó là hoàn toàn bất khả thi."
"C-Cái gì cơ?"
"Tất nhiên là dẫu có cắt đứt được trong cùng một thời điểm thì nó vẫn có hiệu ứng "tự phục hồi" nữa… Cậu có cần tôi giải thích lại một lần nữa không?"
Tôi vô cùng thân thiện giải thích chi tiết về cấu trúc cũng như nguyên lý hoạt động chuyên sâu của Lồng Chim Đa Sắc mà mình vừa thi triển.
Dù trong người tôi không có dòng máu của Ma tộc nên không quá tinh thông ma pháp, nhưng ít nhất tôi cũng sở hữu lượng kiến thức ma pháp tương đương với một Ma tộc "trung vị".
"Về khoản ma pháp thì Lasty vẫn vượt trội hơn tôi nhiều."
Tất nhiên, khác với "Thần tính ma pháp", ma pháp của Ma tộc vô cùng đa dạng và phức tạp, nên tôi hầu như không biết gì về những ma pháp sử dụng ma khí.
Nói cách khác, dẫu có là Ma tộc trung vị, hay thậm chí là hạ vị đi chăng nữa, thì việc lập tức nhận biết và phá giải ma pháp này cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Chính vì vậy mà trong trận chiến với Lasty năm xưa, tôi đã gặp phải không ít khó khăn.
Đặc biệt là chiêu Huyết Thần Hồi Quy có khả năng khôi phục lại mọi vết thương trên thể xác lẫn linh hồn của cô ấy thực sự là một tai ương, khiến tôi không có thời gian để tìm cách phá giải mà buộc phải liên tục chiến đấu hàng chục lần.
Những lúc như thế, thường sẽ có hai cách giải quyết.
Một là liên tục hứng chịu ma pháp đó để dần nắm bắt được cấu trúc của nó.
[???] [Giáo sư Lily ơi giải thích dễ hiểu hơn chút đi…] [Giáo sư Lily lên lớp rồi] [Không hiểu cái mô tê gì hết trơn kkkkkk] [Bốn mươi bảy ma pháp trận thông qua việc kích hoạt và chuyển dịch để khắc ghi hình dáng như một chiếc vòng khóa chặt tâm điểm…] [Thôi bỏ đi] [Nói cái gì thế không biết] [kkkkk] [Giáo sư dạy nhanh quá em theo không kịp] [Cái này sau này Yena cũng dùng được sao?] [Tóm lại là nó mạnh vãi chưởng nên không phá được đúng không?]
"Mà thôi, nếu thấy khó hiểu quá thì cứ dùng sức mạnh thô bạo để đập tan nó là được rồi."
Suy cho cùng, dẫu là ma pháp hay quyền năng thì đó cũng chỉ là một quy luật được tạo nên từ sức mạnh.
Nếu không thể tìm ra điều kiện của quy luật đó, thì cứ việc dùng sức mạnh áp đảo để đập nát nó là xong.
Năm xưa khi đối đầu với vô số Ma tộc, tôi cũng chẳng mấy khi bận tâm đến việc phá giải ma pháp của họ mà toàn dùng sức mạnh thô bạo để đập tan tất cả.
Việc phá giải ma pháp chỉ là chuyện giữa các Ma tộc với nhau thôi, chứ trừ khi bị điên, bằng không chẳng có ai lại đi đọ ma pháp với Ma tộc cả.
"Nếu chỉ xét riêng về mặt trình độ ma pháp thì một Ma tộc hạ vị đã có thể sánh ngang với một Thiên tộc thượng vị rồi."
Tất nhiên, dẫu Ma tộc có quậy phá đến đâu thì chỉ cần một cú gõ đầu của Thiên tộc thượng vị là họ sẽ lập tức tan biến ngay.
Chiều ngược lại cũng tương tự như vậy.
"Cậu đã hiểu chưa?"
"......"
"Vậy tôi cứ coi như cậu đã hiểu rồi nhé. Giờ thì tôi sẽ hỏi cậu vài câu, đồng thời chỉ cho cậu "cách thức" để sinh sống ở đây sau này."
"... Cách thức?"
"Đúng vậy. Cách thức. Cậu vừa tỉnh dậy đã định quậy phá như lúc nãy thì phiền phức lắm đúng không?"
Dù trước đó đã lo lắng đủ điều, nhưng quả nhiên Đại Địa vừa mở mắt ra là đã muốn hủy diệt thế giới ngay lập tức.
Cậu ta đã bày ra trò hề này ngay trước mặt "ân nhân" của mình, nên chẳng có gì đảm bảo những mảnh vỡ khác sẽ không làm điều tương tự.
Sau này chắc chắn tôi sẽ còn phải giải phong ấn cho nhiều mảnh vỡ khác nữa, nên tốt nhất là cứ lập ra biện pháp phòng ngừa từ trước cho chắc ăn.
"Cậu có ký ức gì về khoảng thời gian trước khi đến đây không?"
"Trước khi đến đây sao?"
"Mảnh vỡ. Khoảng thời gian trước khi các cậu rơi xuống thế giới này ấy. Nếu có ký ức nào về thời kỳ trước khi sống dưới danh nghĩa là những đứa trẻ của thần thì hãy kể cho tôi nghe."
Chỉ cần nghe được những ký ức đó là tôi có thể biết rõ hơn về thân phận thực sự của bọn họ.
Đại Địa trầm ngâm suy nghĩ với vẻ mặt như thể đang cố gắng nhớ lại điều gì đó.
Nhưng rồi cậu ta khẽ lắc đầu.
"... Không có gì cả."
"Không có gì sao?"
"Ký ức của "chúng ta" chỉ bắt đầu từ khoảnh khắc đầu tiên mở mắt ở thế giới này. Dù mơ hồ cảm nhận được dường như trước đó vẫn còn có thứ gì đó, nhưng nó đã bị che mờ bởi một thứ gì đó nên không thể nhìn thấy được."
"......"
[Có khi nào là nói dối không?] [Cứ đập cho một trận là nhớ ra ngay ấy mà] [Hửm] [Gõ đầu một cái chắc là nhớ ra liền kkkk] [kkkkkkk] Là cố ý sao? Hay là một sự hạn chế bắt buộc?
Quả nhiên là vẫn phải thu thập thêm nhiều mảnh vỡ khác nữa sao.
Xem ra muốn điều tra sâu hơn về nguồn gốc của bọn họ thì sẽ cần phải tốn khá nhiều thời gian đây.
"Vậy thì hãy kể cho tôi nghe về những thần hạ của cậu đi. Đặc biệt là kẻ được gọi là "tế ty" kia…"
"Lũ tế ty đó! Cái lũ khốn kiếp đó!"
Đại Địa bỗng bật dậy gào lên đầy giận dữ.
Nếu không phong ấn sức mạnh của cậu ta lại thì chắc chắn lúc này đã xảy ra một vụ náo loạn tương tự như vừa rồi.
Tất nhiên, sau khi nhận ra bản thân đã bị phong ấn, Đại Địa bỗng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng trước bầu không khí im lặng bao trùm liền lẳng lặng ngồi xuống lại chỗ cũ.
"Hãy bình tĩnh lại rồi kể tiếp đi. Tôi biết là vị tế ty đó cùng đám thuộc hạ của ông ta đã làm điều gì đó sai trái rồi."
"... Họ đã giết cô ấy."
"Hả?"
Trước câu hỏi ngược lại của tôi, "Đại Địa" liền dập tắt vẻ mặt tinh nghịch thường ngày, thay vào đó là một vẻ u sầu chưa từng thấy rồi quay mặt đi chỗ khác.
"Họ bảo vì ta không nghe lời nên đã giết chết Jin-ah. Thế nên ta cũng chỉ trả lại cho họ những gì họ đã làm mà thôi."
Và cái giá phải trả chính là sự diệt vong của cả Tây Đại Lục.
■ Sự thật là như thế này.
"Đại Địa" cũng giống như những người anh em khác của mình, thuở nhỏ được nuôi dưỡng bởi một trong số nhiều thế lực đang nắm quyền lực lúc bấy giờ.
Trong quá trình đó, Đại Địa được nuôi dạy như một "món vũ khí" của thế lực mang tên "Thổ Chi Tế Đàn", và chính tại nơi đây, cậu ta đã đem lòng yêu một cô gái bằng tuổi mình.
Tình yêu của đôi trẻ kéo dài suốt gần mười năm, và dù đó không phải là mối lương duyên do thế lực sắp đặt, nhưng họ cũng không hề ngăn cấm.
Bởi vì "món vũ khí" này càng có nhiều ràng buộc tình cảm với nơi này thì cậu ta sẽ càng không thể rời bỏ họ.
Cô gái kia sống ở khu vực ngoại vi của "Thổ Chi Tế Đàn", nghĩa là cậu ta chắc chắn sẽ phải dốc sức bảo vệ nơi này.
Thời gian trôi qua, cậu thiếu niên bị điều động tham gia vào cuộc chiến tranh giành lãnh thổ của các thế lực khác.
Muốn cướp đoạt thứ của kẻ khác thì bản thân cũng phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị cướp đoạt lại.
Lợi dụng lúc cậu thiếu niên vắng mặt, một đứa trẻ của thần khác đã dẫn quân tấn công vào lãnh địa của cô gái nhằm san phẳng "Thổ Chi Tế Đàn".
Khi cô gái phải đối mặt với hiểm họa cận kề cái chết, cậu thiếu niên, Đại Địa nhờ vào sự liên kết vô hình đã lập tức từ bỏ nhiệm vụ của mình, không chút do dự quay trở về để ngăn chặn cuộc tấn công.
Sự việc này đã khiến vị tế ty cùng đám tư tế vô cùng hoảng hốt.
Không ngờ cậu ta lại coi trọng cô gái đó đến mức sẵn sàng vứt bỏ cả "nhiệm vụ" được giao để quay về.
Điều này chứng tỏ cô gái kia không chỉ đơn thuần là người cậu ta trân trọng, mà đã trở thành ưu tiên số một của cậu ta.
Nhiều kẻ vô cùng lo ngại trước điểm yếu chí mạng này của một món vũ khí vốn dĩ phải được rèn giũa một cách hoàn hảo, nhưng họ nghĩ chỉ cần giấu cô gái kia ở một nơi an toàn là có thể giải quyết được vấn đề.
Thế nhưng, đó là một sai lầm tai hại.
"Sai lầm sao?"
"Bởi vì những kẻ khác bắt đầu chỉ nhắm vào một mình Jin-ah mà thôi."
Sau khi biết được "điểm yếu" của Đại Địa, các thế lực đối địch liên tục nhắm vào nơi cô gái đang ở, khiến Đại Địa lần nào cũng phải từ bỏ nhiệm vụ để quay về bảo vệ cô.
Phía Thổ Chi Tế Đàn rất muốn giải quyết dứt điểm cô gái này, nhưng dẫu sao thì "đất đai" có ở khắp mọi nơi trên thế giới.
Chừng nào cô gái còn đứng trên mặt đất, thì mọi tình hình của cô đều sẽ được truyền đến tai cậu thiếu niên ngay lập tức.
Dẫu có cố gắng che giấu thế nào đi nữa, trừ khi trục xuất cô gái đến một nơi hoàn toàn biệt lập, bằng không họ sẽ mãi mãi bị cậu ta dắt mũi như vậy.
Cuối cùng, kẻ đứng đầu thế lực là tế ty, Tông Sa đã đưa ra quyết định cuối cùng.
"Đó là một ngày mưa tầm tã. Ta được phái đi đối đầu với người anh em hệ "Nước", nhưng kỳ lạ là ngày hôm đó tín hiệu từ Jin-ah lại vô cùng yên ắng."
Có lẽ là do đã bước vào lãnh địa của người anh em khác chăng?
Cậu thiếu niên tuy có chút nghi ngờ nhưng vì không nhận được tín hiệu cầu cứu nào nên đã nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi tức tốc trở về nhà.
Và ngay lập tức, một "tín hiệu" điên cuồng dội thẳng vào tâm trí cậu ta.
"Cô ấy đã chết. Trên người cô ấy có dấu vết bị sát hại bởi một người anh em khác."
Cô gái đã chết.
Cơn thịnh nộ bùng lên dữ dội.
Cơn giận dữ khủng khiếp nhất kể từ khi có ký ức đến nay đã khiến toàn bộ Tây Đại Lục rung chuyển dữ dội.
Nhiều tư tế vô cùng hoảng sợ, quỳ sụp xuống van xin cậu ta nguôi giận, đặc biệt là vị tế ty còn khóc lóc thảm thiết cầu xin cậu ta rủ lòng thương xót.
Cuối cùng, ngay trước khi tất cả mọi người chuẩn bị bỏ mạng, cậu thiếu niên đã kìm nén cơn giận dữ lại và lên đường tìm kiếm kẻ đã sát hại người yêu của mình.
"Nhất định phải tìm ra kẻ đó để hỏi cho ra lẽ. Nhưng khi tìm được người anh em kia, ta mới biết được sự thật. Thực chất kẻ đã giết Jin-ah chính là "vị tế ty cùng đám tư tế", và những dấu vết kia chỉ là do họ cố tình dùng con nghịch thú không có ý thức tạo ra để đổ tội mà thôi."
Dù không muốn tin nhưng người anh em kia đã kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian đó, và việc cố tình cắt đứt "tín hiệu của đất" thì chỉ có những kẻ sở hữu sức mạnh của Đại Địa mới có thể làm được.
Hơn nữa, ngay trước ngày xảy ra sự việc, giữa vị tế ty và cô gái đã xảy ra một cuộc tranh cãi nảy lửa về vấn đề "nơi ở" của cô.
Là kẻ có ác cảm lớn nhất với Jin-ah, việc ông ta ra tay sát hại cô là hoàn toàn có khả năng.
"... Ta đã không thể tin nổi. Cả người anh em kia lẫn vị tế ty."
Thế nên cậu ta quyết định quay trở lại để hỏi cho ra lẽ.
Liệu có đúng là họ đã lợi dụng con nghịch thú kia để sát hại cô gái hay không.
Nếu họ phủ nhận, cậu ta vẫn sẵn lòng tin tưởng họ thêm một lần nữa.
Bởi vì dẫu có xảy ra tranh cãi đi chăng nữa thì đối với cậu ta, họ vẫn là những người "thân" duy nhất.
Thế nhưng, vì lo sợ sự trả thù của cậu thiếu niên, vị tế ty cùng đám tư tế đều đã bỏ trốn từ lâu rồi.
Và cứ như vậy, Tây Đại Lục đã bị hủy diệt.
"... Họ là những kẻ đáng chết mà. Đúng không? Cái lũ khốn kiếp đáng bị băm vằn ra thành trăm mảnh đó… Ngươi cũng nghĩ như vậy đúng không?"
"......"
"Hả? Sao không nói gì đi chứ─!"
"Chuyện đó thì có liên quan gì đến việc cậu tàn sát những người vô tội chứ?"
"... Cái gì?"
Chẳng qua là vì mất đi người yêu nên cậu mới ra tay tàn sát tất cả mọi người để trút giận mà thôi, không phải sao.
"Một câu chuyện quá đỗi bình thường."
Đó là những câu chuyện vô cùng quen thuộc mà tôi đã gặp đến mức nhẵn mặt trên khắp các chiến trường năm xưa, và hầu hết những con quái vật cổ đại đều có chung một kịch bản như vậy.
Minh chứng rõ ràng nhất chính là Pharaoh, kẻ đã mất đi đế quốc và Serek.
"Đừng có tự lừa dối bản thân nữa. Vị tế ty và đám tư tế kia có thể là những kẻ đáng tội, nhưng ngay từ khoảnh khắc cậu ra tay sát hại những người vô tội, cậu cũng chẳng khác gì bọn họ cả."
"... Ngươi dám ăn nói hàm hồ."
"Trong số những nạn nhân bị cậu tàn sát chắc chắn cũng có cả gia đình của người yêu cậu đúng không. Chỉ có người yêu cậu là quan trọng, còn những người xung quanh cô ấy thì chỉ là công cụ để cậu trút giận thôi sao?"
"......"
Suy cho cùng, Đại Địa hay vị tế ty kia cũng chẳng có gì khác biệt.
Chỉ là ai là kẻ khơi mào trước mà thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn