Chương 561: Cứ ăn hành nhiều là tự khắc ngộ ra thôi.
Trở Về Rồi Làm Streamer · Calibus · 1157 chương · ~26 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Toàn chương
"Sáng tạo ra vũ trụ sao?"
"Đúng vậy. Bản Sơ Phật đã cùng chủ nhân tòa tháp sáng tạo nên vũ trụ này. Nhưng để tập trung tu hành, ngài đã giao lại hầu hết quyền hạn cho chủ nhân tòa tháp."
"......"
[Ồ ô] [Phật tổ có vẻ mạnh đấy] [Sáng tạo vũ trụ luôn, đỉnh thật] [Leo ký khế ước với một tinh tọa siêu khủng bố luôn kìa ㅋㅋㅋ] [Nhưng gặp Lily thì cũng bay màu thôi đúng không?] [Nhưng làm sao mà đấu lại Lily được?] Tôi chỉ biết đến hai đấng sáng tạo duy nhất.
Phật tổ hay chủ nhân tòa tháp chắc chắn không thể là thần của thần tộc hay ma tộc được, vậy nên nhiều khả năng họ là đấng sáng tạo của chiều không gian này.
Bởi vì việc tạo ra một chiều không gian nhỏ là năng lực cơ bản của các thiên sứ và ác quỷ cấp cao trở lên.
Một số chủng tộc khái niệm sở hữu năng lực thần thánh trong một lĩnh vực nhất định cũng có khả năng tương tự.
"... Chủng tộc khái niệm?"
"?"
"Không có gì."
Nhìn vào khả năng nhìn thấu bản chất của phật, có thể coi họ cũng là một dạng chủng tộc khái niệm.
Chắc chắn phải có lý do nào đó khiến lũ thiên sứ và ác quỷ vô danh đang quản lý tộc Raccoon lựa chọn chiều không gian này.
"Bản Sơ Phật hiện đang ở đâu?"
"Ngài hiện đang ở nơi cao nhất của Vạn Tượng. Đó là nơi chỉ những kẻ đã bước vào cảnh giới niết bàn mới có thể lui tới, nên hiện tại tôn giả chưa thể vào được. Việc chinh phục tháp cứ để ta hỗ trợ."
"Hửm..."
Một không gian được tạo ra bằng quyền năng của chủng tộc khái niệm sao.
"Nếu mình dùng chút sức mạnh thì chắc cũng vào được thôi."
Nhưng tôi cũng chẳng có ác cảm gì với họ, vả lại cũng không có việc gì cần thiết phải gặp, nên không cần phải làm cái trò thô bạo đó làm gì.
"Tôi hiểu rồi. Vậy tôi phải làm thế nào để nhận được sự công nhận?"
"Chúng sinh đến với Vạn Tượng đều thông qua tu hành để đạt được một chút giác ngộ nông cạn. Dù không thể thành phật, nhưng ít nhất họ cũng hiểu được giác ngộ là gì."
"Vậy còn tôi?"
"Kẻ Phủ Định Ánh Sáng vốn dĩ đã là người từng bước vào niết bàn. Thiết nghĩ không cần phải đi lại con đường cũ làm gì."
Cộc...!
Tiếng gõ mõ lại vang lên, lần này chúng tôi đã dịch chuyển đến một nơi có năm ngọn núi sừng sững mọc lên.
Trông chúng rất giống một bàn tay.
"Không phải giống..."
"Mà là một bàn tay thật sao?"
"Đúng vậy. Đây là Ngũ Hành Sơn. Nơi một vị phật tên là "Như Lai" đã giam giữ một tên chúng sinh ngông cuồng, quậy phá khắp nơi."
"Ngũ Hành Sơn..."
Ngũ Hành Sơn và bàn tay của Như Lai sao.
Cái này...
[Là Tôn Ngộ Không à?] [Tôn Ngộ Không?] [Ủa ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Tề Thiên Đại Thánh?] [Thật luôn hả?] [Đã là phật thì phải có sự xuất hiện của nhân vật huyền thoại này chứ ㅋㅋㅋ]
"Kẻ bị giam giữ ở đây có phải là Tôn Ngộ Không không?"
"Tôn Ngộ Không sao? Tôn giả cũng biết hắn à. Kẻ bị giam ở đây chính là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, kẻ đã đại náo thiên cung của Như Lai."
A Súc Phật gật đầu rồi nắm chặt chuỗi hạt, ngay lập tức lá bùa dán trên đỉnh Ngũ Hành Sơn bị bong ra một nửa.
Ầm ầm ầm...!
Ngọn núi khổng lồ tạo thành từ bàn tay của Như Lai bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Ngũ Hành Sơn chao đảo như thể sắp sụp đổ đến nơi.
"Mặc dù bị giam cầm ở đây suốt 500 năm, nhưng Tôn Ngộ Không cũng từng là kẻ suýt đắc đạo thành phật. Kẻ Phủ Định Ánh Sáng chỉ cần thu phục tên Tôn Ngộ Không non nớt này rồi đưa hắn đến Thiên Trúc là được."
"Thiên Trúc là ở đâu?"
"Là ở phía cuối con đường kia."
Tay của A Súc Phật chỉ về một hướng xa xăm.
Nơi đó bị trùng trùng điệp điệp những ngọn núi che khuất, xa đến mức không thể nhìn thấy điểm dừng.
Nhưng vì đây là không gian "giác ngộ" của A Súc Phật nên tôi cũng đại khái hiểu được ý đồ của ông ta.
"Địa điểm không quan trọng, cốt yếu là phải làm cho tên Tôn Ngộ Không này ngộ ra chân lý đúng không?"
Một khi Tôn Ngộ Không đạt được giác ngộ, hắn sẽ tự khắc đặt chân đến Thiên Trúc.
Ầm ầm ầm!
Khi ngọn núi đổ sụp xuống một cách nguy hiểm, A Súc Phật tháo một hạt trong chuỗi hạt của mình ra rồi trao cho tôi.
Hạt chuỗi tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp rồi biến đổi hình dạng.
"Và đây là món quà ta dành cho tôn giả."
"Ồ."
[Là Vòng Kim Cô kìa] [Cái vòng mà cứ niệm chú là nó siết chặt lại đúng không ㅋㅋㅋ?]
"Là Vòng Kim Cô sao."
"Có nó, tôn giả sẽ dễ dàng khống chế Tôn Ngộ Không hơn."
Một chiếc vòng kim loại màu vàng được uốn cong tròn trịa xuất hiện trên tay tôi.
Dù không có cái này thì tôi vẫn xử lý được... nhưng người ta đã có lòng cho thì cứ nhận vậy.
Tôi cất Vòng Kim Cô đi rồi hướng mắt về phía Ngũ Hành Sơn đang đổ sụp hoàn toàn.
Những mảnh vỡ của ngọn núi tạo nên một làn khói bụi mịt mù, và từ trong đống đổ nát đó, một con khỉ đá dần lộ diện.
Con khỉ đá dường như chưa quen với cơ thể của mình, nó liên tục nắm chặt rồi thả lỏng hai nắm đấm, sau đó ngửa cổ lên trời thở hắt ra một hơi thật dài.
"Phùuuu... Haaa... Cuối cùng cũng thoát ra được rồi."
Rắc. Rắc. Con khỉ đá Tôn Ngộ Không vừa vặn sườn vừa vươn vai, kéo giãn gân cốt.
Và cuối cùng, ánh mắt của nó chạm phải tôi.
Xung quanh không còn bóng dáng của A Súc Phật, chỉ còn lại một mình tôi đứng đó.
"Ngươi là kẻ nào?"
"Xin chào? Tôi là Lily Elbrit."
"Là ngươi đã giải phong ấn cho ta sao? Lão già Như Lai đâu rồi? Rõ ràng là lão ta đã nhốt ta ở đây cơ mà."
"Ai biết được. Tôi không rõ nữa."
"Thế à? Vậy thì thôi. Dù sao cũng cảm ơn vì đã thả ta ra."
Tôn Ngộ Không dứt khoát quay lưng bỏ đi mà không hề do dự.
"Chờ chút."
"?"
"Tôi đã thả cậu ra rồi, sao cậu lại có thể bỏ đi dễ dàng như thế chứ."
"Ta đã nói lời cảm ơn rồi còn gì."
"Chỉ nói lời cảm ơn suông là xong chuyện sao?"
Tôi đã giải thoát cho cậu khỏi phong ấn của một thực thể khủng bố như Như Lai sau hàng trăm năm, cậu không nghĩ mình nên bày tỏ lòng biết ơn một cách thực tế hơn sao?
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Đúng vậy đúng vậy ㅋㅋ] [Láo nháo thật, đập nó đi chị ơi] [Ủa chứ cảm ơn suông là xong chuyện hả?] [Ăn cháo đá bát thế là không được rồi ㅋㅋ] [Chị tôi chuẩn bị giở thói ác quỷ ra rồi đúng không?] [Lại chuẩn bị hành người ta rồi] [Trước tiên cứ đeo Vòng Kim Cô vào đầu nó đi đã] [Nhưng trông con khỉ này không giống khỉ lắm nhỉ] [Mặt mũi trông giống người đấy chứ?] Đôi lông mày của Tôn Ngộ Không nhíu chặt lại.
Hắn giật một sợi lông trên đầu mình ra rồi thổi nhẹ một hơi "Phù", sợi lông lập tức biến thành một khối vàng ròng to như tảng đá.
"Này. Được chưa? Chỗ này đủ cho ngươi sống sung sướng cả đời rồi đấy."
"Chỉ là một cục vàng thôi sao?"
"Chỉ là một cục vàng? Ngươi có biết thứ này quý giá đến mức nào không hả?"
"Nếu nó thực sự quý giá thì cậu đã không cho đi một cách dễ dàng như thế chứ?"
Phải là thứ mà bản thân cảm thấy tiếc nuối khi cho đi thì mới gọi là quý giá chứ.
Lấy một sợi lông để đánh đổi với việc giải thoát khỏi phong ấn hàng trăm năm, hai việc đó có thể đặt lên bàn cân so sánh được sao?
Tôi nghĩ là không.
Rắc rắc...! Tôn Ngộ Không siết chặt nắm đấm đá của mình.
"Nực cười thật đấy. Được rồi. Thế ngươi còn muốn cái gì nữa?"
"Hửm... Sợi lông đó ấy, người khác dùng thì nó có biến thành vàng được không? Hay là chỉ có cậu mới làm được?"
"Cái gì? Đương nhiên là chỉ có ta mới làm được rồi. Ngươi đang nói cái quái gì thế. Sợi lông chỉ là vật dẫn, còn phép thuật là năng lực của ta."
"Vậy ngoài sợi lông ra thì dùng thứ khác có được không? Nếu sợi lông chỉ là vật dẫn thì tôi nghĩ các tài nguyên khác cũng có thể dùng được chứ."
"......."
"Hoặc là cậu có thể dạy tôi phép thuật đó được không? Trông nó không giống ma pháp hay chú thuật thông thường, việc tự ý thay đổi bản chất tồn tại của một vật thể thế này quả thực rất độc đáo—" Uỳnh!!!
Một cây gậy dài sượt qua ngay vị trí đầu tôi vừa đứng.
Tôi khẽ nghiêng đầu né tránh, cây gậy dài lập tức thu nhỏ lại rồi bay về lòng bàn tay của Tôn Ngộ Không.
"Đừng có mà lấn lướt. Ta cảm ơn vì ngươi đã giải phong ấn, nhưng nếu là ta của ngày xưa thì ngươi đã mất mạng ngay từ giây phút đầu tiên mở miệng rồi."
"Chính cậu bảo tôi muốn gì cứ nói mà."
Sao tự dưng lại ra tay tấn công người ta chứ.
Quả thực là một tình huống vô cùng oan ức cho tôi mà.
"Oan ức quá đi mất. Thật sự, thật sự rất oan ức luôn ấy."
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Đúng là con khỉ ngang ngược] [Bị Như Lai nhốt là đáng đời lắm] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Ồ, Như Ý Kim Cô Bổng kìa] [Nhìn cái mặt nó ghét thế không biết, muốn đấm cho một trận ghê] [Lily ơi bớt ác lại giùm cái ㅋㅋ] [Dạo này chị tôi càng ngày càng quá đáng nha ㅋㅋ] [Nhưng mà đòi hỏi thế cũng đúng mà, người ta cứu ra cơ mà.] [Chuẩn luôn ㅋㅋ] [Đập nó đi đập nó đi đập nó đi] Vút vút vút vút!
Cây Như Ý Bổng của Tôn Ngộ Không liên tục lao về phía tôi.
Như Ý Bổng đúng nghĩa là một cây "gậy" có thể tự do thay đổi chiều dài và sở hữu một khối lượng cực kỳ khủng khiếp.
Theo thông tin mà kênh chat đang bàn tán thì cây gậy này nặng ngang ngửa một ngọn núi, nhưng đối với Tôn Ngộ Không thì nó lại nhẹ tựa lông hồng.
"Nhưng mà..."
"Đánh không trúng thì nặng đến mấy cũng có tác dụng gì đâu."
"Hự!"
"Gậy" là loại vũ khí vô cùng quen thuộc đối với tôi.
Là một người chuyên sử dụng thương, tôi có thể nhắm mắt cũng nắm rõ được quỹ đạo tấn công của gậy.
Sau một hồi tấn công dồn dập không có kết quả, Tôn Ngộ Không thở hồng hộc rồi thu nhỏ cây Như Ý Bổng lại.
"... Ta sẽ chơi nghiêm túc với ngươi."
Rắc!
Tôn Ngộ Không giật phắt một nắm lông đầu.
Hắn thổi mạnh một hơi vào không trung, những sợi lông lập tức nổ tung "Bùm bùm!" rồi biến thành những bản sao của Tôn Ngộ Không.
Số lượng phân thân xuất hiện lên đến cả trăm con.
"Chết đi!"
"Ngươi là tay sai của Như Lai đúng không?"
"Ta sẽ không cho ngươi kịp thở đâu!"
"Để xem ngươi có chịu nổi sức nặng này không!"
"Đập nát ngươi ra!"
"Dám hỗn xược sao!!"
"Chịu chết đi!"
"Ồ ồ."
Một người nói đã mệt rồi, đằng này cả trăm đứa cùng nói một lúc nghe nhức đầu thật sự.
[Phân thân kìa] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Một khi Lily đã cầm thương lên thì hết cứu...] Một trăm Tôn Ngộ Không cùng lúc lao tới, vung cây Như Ý Bổng loạn xạ.
Đứa thì kéo dài gậy, đứa thì thu ngắn lại để tấn công.
Đứa thì chạy bộ dưới đất, đứa thì cưỡi mây lao nhanh từ trên không xuống.
Một chiến thuật dùng số lượng và sự biến hóa của gậy để dồn ép tôi vào chân tường.
Kỹ năng sử dụng gậy của hắn tuy chưa đến mức xuất thần nhập hóa, nhưng ít nhất kinh nghiệm thực chiến thì vô cùng phong phú.
"Nếu đã vậy."
"...?!"
Lần đầu tiên tại tòa tháp này, tôi triệu hồi "thương" của mình ra.
Không phải cây thương giáp xác đỏ rực, mà là một cây thương trắng muốt, Cứu Rỗi Giả Bạch Sắc xuất hiện trên tay tôi và bắt đầu xoay tròn.
[Kẻ thức tỉnh thích thú quan sát bạn.] [Kẻ đạt đến chân lý chứng kiến một chân lý khác.]
"Một trăm phân thân thì ta sẽ đáp trả bằng một trăm cơn bão."
"Ch-Chờ đã."
"Thương Chi Gầm Thét."
Uỳnh đoàng!!!
Một trăm cơn bão quét qua, thổi bay toàn bộ phân thân của Tôn Ngộ Không.
■ O o o...
"Xong rồi. Đã đeo Vòng Kim Cô thành công."
Sau khi tìm thấy Tôn Ngộ Không bị Thương Chi Gầm Thét thổi bay qua bên kia sườn núi, tôi trị thương sơ qua cho hắn rồi đeo Vòng Kim Cô lên đầu hắn.
Vẻ mặt của hắn lúc này trông vô cùng sợ hãi, mặc dù tôi cũng đâu có dùng lực mạnh lắm đâu.
Sức mạnh tôi dùng lúc nãy còn yếu hơn rất nhiều so với lúc đấu với Baal cơ mà.
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Thổi bay trong một nốt nhạc luôn] [Khét lẹt] [Quả nhiên Lily cầm thương vẫn là đỉnh nhất] [Thương >>>> Búa] [Lil Tạng Pháp Sư ㅋㅋㅋㅋ] [Giờ dắt nó đi theo là xong đúng không]
"Hệ thống bảo Tôn Ngộ Không phải đạt được giác ngộ đúng không?"
Mục tiêu của lần chinh phục này là làm sao để Tôn Ngộ Không ngộ đạo và trở thành "phật".
Đây không phải là nhiệm vụ tiêu diệt hay di chuyển đến một địa điểm cụ thể, nên có thể coi là một thử thách khá mơ hồ và nan giải.
[Làm thế nào bây giờ?]
"Không khó lắm đâu."
Cứ ăn hành nhiều là tự khắc ngộ ra thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn