Chương 3: 003 Đáng yêu thế này, sao lại là chính mình cơ chứ!
Tôi là vợ của tôi · Mizu Vương(bị Tày) · 25 chương · ~17 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Hương Vị Tuổi Trẻ Một tia nắng sớm len lỏi qua khe rèm cửa, chiếu thẳng vào mắt Diệp Văn. Bên ngoài cửa sổ, bầy chim sẻ tựa như những nốt nhạc nhảy nhót, hót lên những khúc ca vui tươi.
Hàng mi dài của Diệp Văn khẽ rung lên, rồi cô từ từ mở đôi mắt trong veo ra. Cô ngơ ngác nhìn trần nhà một lúc lâu, hồn mới dần nhập lại vào xác.
Nhìn quanh một lượt, đây là một căn phòng thiếu nữ được trang trí vô cùng đáng yêu và gọn gàng. Cách đó không xa là chiếc gương soi toàn thân cao bằng người thật. Trong gương, một cô bé xinh xắn đang nằm trên giường, dùng đôi mắt to tròn, ngấn nước tò mò nhìn ngắm mọi thứ xung quanh.
"Quả nhiên... không phải là mơ mà..." Diệp Văn khẽ thở dài một tiếng, xỏ chân vào đôi dép bông màu hồng rồi đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Đứng trước gương, Diệp Văn chăm chú ngắm nhìn cơ thể mình. Gương mặt thanh tú này quả thực vô cùng đáng yêu, chỉ cần lớn thêm vài năm nữa chắc chắn sẽ là một đại mỹ nhân. Mái tóc của cô cũng rất mềm mượt, buộc tóc hai bên chắc là hợp lắm...
Diệp Văn vừa thầm chấm điểm cho cơ thể mới, vừa không khỏi thở dài trong lòng.
Nếu người đứng trước gương lúc này là bạn gái của cô, thì chắc cô có nằm mơ cũng phải cười đến tỉnh giấc. Chỉ tiếc là trời không chiều lòng người, một cô gái đáng yêu như thế này lại chính là bản thân cô, chỉ có thể ngắm chứ chẳng thể "xơ múi" được gì...
Sau khi rửa mặt xong, Diệp Văn kéo quần định đi vệ sinh. Nhưng vừa chạm vào vùng dưới phẳng lỳ, cô mới sực nhớ ra bây giờ mình đã là con gái, phải ngồi...
"Rắc rối thật..." Diệp Văn vô cùng bất mãn. Tuy kiếp trước cô không hẳn là quá đẹp trai, nhưng dù sao vẫn có "công cụ gây án", giờ thì hay rồi, ngay cả công cụ để cưa gái cũng bị tịch thu mất tiêu...
"Đã thế mình vẫn còn là trai tân cơ chứ!" Đây mới là điều khiến Diệp Văn ấm ức nhất. Cả đời dâng hiến cho "đôi tay", đến lúc thời gian quay ngược, được làm lại từ đầu thì ngay cả công cụ cũng không còn.
"Mà nói mới nhớ... của con gái trông như thế nào nhỉ..." Diệp Văn cúi đầu định nhìn cho rõ thì một dòng nước ấm từ bên dưới phun ra, suýt chút nữa là bắn vào tay cô.
"Chậc chậc! Chẳng có tí bia ngắm nào cả..." Đi vệ sinh xong vẫn cảm thấy hơi ươn ướt, "Rắc rối quá... Ướt át thế này khó chịu thật, lại còn phải dùng giấy lau..."
"Lại còn là 'bạch bản' nữa chứ..." Diệp Văn vừa rửa tay vừa thầm nghĩ, "Là bạch hổ đấy! Khốn khiếp... Đây là kiểu mình thích nhất mà... Tại sao lại chính là mình cơ chứ!"
Diệp Văn cảm thấy nếu cứ nghĩ tiếp thì mình sẽ phát điên mất, cô vội vàng gạt phắt suy nghĩ đó đi, hít một hơi thật sâu rồi mở tủ quần áo ra.
Bên trong tủ treo đầy ắp các loại quần áo với đủ mọi kiểu dáng, thậm chí còn có vài bộ váy công chúa và đồng phục thủy thủ.
Diệp Văn ôm lấy một đôi tất đùi màu trắng được gấp gọn gàng, áp vào mặt dụi lấy dụi để, "Á~ tất đùi của con gái..."
"Cộc cộc cộc." Tiếng gõ cửa vang lên, Diệp Văn vội vàng cất đôi tất trắng về chỗ cũ, lấy lại bình tĩnh rồi ra mở cửa.
"Tiểu thư~" Đứng ở cửa là một cô hầu gái nhỏ, trông cũng tầm tuổi cô bây giờ. Cô bé gọi một cách thân thiết rồi đưa cho Diệp Văn một bộ quần áo sạch sẽ: "Phu nhân bảo hôm nay đến trường làm thủ tục, nếu cơ thể không có vấn đề gì thì từ ngày mai tiểu thư sẽ bắt đầu đi học ạ."
"Ừm... được rồi..." Diệp Văn nhận lấy bộ đồng phục, đang định đóng cửa lại thì cô hầu gái nhỏ đã nhanh nhảu lách người chui vào trong.
"Đại tiểu thư~ Để em giúp người thay quần áo nhé~" Cô hầu gái cười một cách tinh nghịch.
"Hả hả?" Một cô bé đáng yêu giúp mình thay quần áo sao? Diệp Văn cảm thấy mình sắp chảy nước miếng đến nơi, nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng lại: "Không, không cần đâu... Để tự tôi thay được rồi..."
Nói xong liền chạy biến ra ngoài như một làn khói.
Diệp Văn ngẩn người ra, lúc này mới kịp phản ứng. Cô tự đưa tay lên sờ thử chỗ đó của mình, đại khái là to cỡ một chiếc bánh màn thầu nhỏ, cũng đâu đến nỗi quá nhỏ chứ...
Xem ra chủ nhân cũ của cơ thể này có mối quan hệ khá tốt với các hầu gái. Mà nói mới nhớ, mấy cô hầu gái nhỏ này không phải đi học sao?
Diệp Văn ngồi trên giường, lúc này mới nhớ ra chuyện phải thay quần áo. Cô cởi bộ đồ ngủ ra, bên trong hoàn toàn không mặc gì...
"Ưm... Chắc là phải mặc nội y nhỉ..." Hôm qua lúc tắm cô cứ mơ mơ màng màng, toàn nhắm mắt lại nên cũng quên mất mình đã cởi nội y ra như thế nào rồi.
Diệp Văn tiện tay lấy một chiếc áo lót hai dây màu trắng tinh trong tủ.
"Lại là loại áo lá có dây..." Diệp Văn bất giác nhớ về thời niên thiếu ngây thơ với những ký ức tươi đẹp khi lén kéo dây áo lót của các bạn nữ.
Loay hoay mất nửa ngày trời, cuối cùng cô cũng chật vật mặc được chiếc áo vào. Phía sau cổ được Diệp Văn thắt một chiếc nơ bướm, chiếc nơ này đã ngốn của cô hơn mười phút mới hoàn thành...
Mở bộ đồng phục ra, Diệp Văn bỗng thấy có chút quen mắt. Ở vị trí ngực phải có thêu logo của trường và một hàng chữ.
"Học... viện... Văn... Lạn..." Diệp Văn chậm rãi đọc to những chữ đó lên, "Ơ...!"
Ký ức của kiếp trước và thực tại lúc này bỗng chốc trùng khớp lên nhau, cô lại sắp sửa quay trở lại ngôi trường quen thuộc đó.
Diệp Văn lập tức chìm đắm trong những ký ức tươi đẹp. Tuy rằng đã biến thành con gái, nhưng việc có thể trải nghiệm lại khoảng thời gian tươi đẹp đó một lần nữa có lẽ cũng là một điều không tồi...
Đồng phục của trường Văn Lạn vẫn rộng thùng thình đúng như trong trí nhớ của cô, mặc lên người rất khó để nhìn ra vóc dáng. Nhưng thực ra Diệp Văn không hề ghét đồng phục học sinh của Trung Quốc... Bởi vì những cô gái mặc đồng phục luôn mang lại cho người ta cảm giác thanh thuần và dịu dàng đến lạ kỳ.
Mặc xong đồng phục, Diệp Văn xoay hai vòng trước gương soi toàn thân. Bên trong bộ đồng phục trắng tinh là chiếc áo sơ mi màu hồng, và bên trong áo sơ mi lại là chiếc áo lót trắng muốt...
"Đáng yêu quá đi mất...!" Diệp Văn suýt chút nữa không kiềm chế được mà muốn tự ôm lấy mình cưng nựng, nhưng động tác có độ khó cao này quả thực cô không thể làm nổi...
Phần ống tay áo hơi dài, bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Văn chỉ thò ra một nửa, nửa còn lại rụt vào trong ống tay. Diệp Văn thích nhất là những cô gái hay giấu tay trong tay áo như thế này, trông vô cùng nhỏ nhắn, đáng yêu, khiến người ta trỗi dậy khát vọng muốn bảo bọc, chở che mạnh mẽ.
"Đáng yêu quá... Mình sắp yêu chính mình mất rồi." Diệp Văn đắm đuối nhìn bản thân trong gương. Nhưng đây không phải là tự luyến, mà là sự ngưỡng mộ thuần túy của một người đàn ông dành cho một người phụ nữ...
Cuối cùng Diệp Văn cũng không quên hôm nay còn phải đến trường. Cô lưu luyến dời mắt khỏi chiếc gương rồi đi ra phòng khách.
"Văn Văn, hôm nay con không chải đầu sao? Con gái là phải luôn chú ý đến lễ nghi đấy nhé." Mẹ Diệp đang ngồi ngay ngắn trên ghế ở bàn ăn, nói với Diệp Văn.
"Ơ? Dạ... con quên mất..."
"Có phải hôm nay được đến trường nên con có chút phấn khích đúng không?" Mẹ Diệp mỉm cười, không hề trách mắng cô mà quay sang bảo cô quản gia đứng bên cạnh: "Chị Lạc, giúp Văn Văn chải đầu chút đi."
"Dạ được."
Thế là Diệp Văn lại bị kéo ngược về phòng ngủ. Cô được tạo một kiểu tóc đuôi ngựa đơn giản nhưng xinh xắn, hai bên thái dương để chừa lại hai lọn tóc xoăn dài, phần tóc mái cũng được hạ xuống một chút, trông vừa đáng yêu lại không mất đi vẻ tao nhã.
"Xong rồi, ra ăn sáng thôi nào." Cô quản gia vỗ nhẹ vào vai Diệp Văn rồi nói.
"Vâng..." Ánh mắt của Diệp Văn lúc này đã dính chặt vào gương, chẳng muốn dời đi chút nào...
Khốn khiếp, đáng yêu thế này, tại sao lại chính là mình cơ chứ!
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn