Chương 15: Gian lận
Tôi là vợ của tôi · Mizu Vương(bị Tày) · 25 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Hương Vị Tuổi Trẻ Trên sân trường vắng lặng, lá vàng rụng đầy mặt đất. Phía trên cao, mặt trời cam rực rỡ treo lơ lửng, những đám mây trắng mềm mại bồng bềnh trôi giữa bầu trời xanh thẳm... Diệp Văn hít một hơi thật sâu, đây đúng là bầu không khí trong lành không chút khói bụi.
Thời gian thi tháng được ấn định vào cuối tháng Chín, thi xong là đến kỳ nghỉ Quốc khánh được mong chờ nhất. Trước đây, mỗi dịp Quốc khánh, Diệp Văn đều cùng đám bạn đi phiêu lưu khắp nơi, thậm chí chỉ chơi bắn bi thôi cũng có thể chơi cả ngày.
Thời đó, niềm vui thật thuần khiết, hạnh phúc thật giản đơn... Khi tuổi tác lớn dần, bản thân ngày càng chín chắn hơn, nhưng lại càng khó cảm nhận được kiểu hạnh phúc và niềm vui đó. Trên vai lúc nào cũng gánh một ngọn núi nặng nề: mua nhà mua xe, lấy vợ, nuôi con ăn học rồi lại lo mua nhà mua xe lấy vợ cho con... Áp lực cuộc sống khiến con người ta khó lòng thở nổi.
Vì chỉ là thi tháng nên bàn ghế được kéo giãn ra, mỗi người một chỗ ngồi riêng biệt. Giám thị không quá nghiêm ngặt, tạo cơ hội cho rất nhiều học sinh gian lận. Nhưng rồi thì sao chứ? Như đã nói, đây chỉ là thi tháng thôi. Lần này có thể gian lận, thế thi cuối kỳ thì sao? Thi cuối kỳ trót lọt, rồi thi Đại học thì sao?... Cuối cùng, cũng chỉ là công cốc.
Diệp Văn thấy bản thân trước đây thật thiếu cầu tiến. Nếu ngày thường chăm chỉ hơn một chút, thì lúc lên lớp 12 đã không phải mệt đến mức gần như kiệt sức. Dù kết quả ôn tập rất mỹ mãn, nhưng rõ ràng cô hoàn toàn có thể làm cho quá trình ôn thi đó nhẹ nhàng hơn.
"Diệp Văn..." Thu Dịch ngồi ở chiếc ghế cách đó không xa, khẽ gọi, "Này, đến lúc đó để tờ đáp án lệch sang bên trái một chút nhé, như vậy tớ mới chép được."
Diệp Văn liếc Thu Dịch một cái, hừ lạnh: "Biết rồi!"
Thu Dịch rất thắc mắc, không biết mình làm gì khiến cô ấy giận, phụ nữ đúng là phức tạp thật!
Mặc dù có chút giận bản thân trước đây thiếu cầu tiến, nhưng đó cũng là vì "thương cho roi cho vọt". Diệp Văn vẫn sẽ cho cậu ta chép đáp án, dù sao đó cũng là chính mình thời quá khứ mà...
"Văn Văn, chào buổi sáng~" Kim Tinh bước vào, ngồi xuống phía trước Diệp Văn.
"Hôm nay thi có tự tin không?" Diệp Văn quan tâm hỏi.
"Ưm..." Kim Tinh đưa ngón trỏ lên môi vân vê một lúc rồi đáp: "Tuy hôm qua có được giải đáp vài thắc mắc, nhưng vẫn chẳng tự tin lắm..."
"Đừng căng thẳng quá, chỉ là thi tháng thôi mà." Diệp Văn vươn tay nghịch lọn tóc của Kim Tinh, an ủi.
"Hộc... hộc... hộc..." Lục Vũ thở hổn hển như cái ống bễ, vừa chạy ào vào lớp, "Hộc... may... quá... không... hộc... bị... trễ... hộc..."
"Trễ gì chứ? Bây giờ mới bảy giờ..." Diệp Văn nhìn chiếc đồng hồ treo trên bảng đen, khó hiểu hỏi.
"A...?" Lục Vũ quay đầu lại nhìn đồng hồ, "Hộc... đáng ghét, đồng hồ nhà mình hỏng rồi..."
"Cậu đúng là đồ ngốc tự nhiên..." Diệp Văn thở dài.
...
"Các em học sinh ngồi vào chỗ cho ngay ngắn, kỳ thi sắp bắt đầu. Không được phép có bất kỳ hành vi gian lận nào, nếu bị phát hiện sẽ xử lý 0 điểm và chịu kỷ luật. Cất hết sách giáo khoa vào trong ngăn bàn, trên mặt bàn chỉ được để văn phòng phẩm cần thiết... Bây giờ chúng ta bắt đầu môn Ngữ văn..."
Kỳ thi tháng cứ thế bắt đầu trong tâm trạng khác nhau của các học sinh. Diệp Văn cầm đề thi Ngữ văn lên là bắt đầu viết như bay, Ngữ văn là thế mạnh của cô, huống hồ đây toàn là những kiến thức cô đã từng học qua.
Phòng thi yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng bút bi viết trên giấy.
Môn Ngữ văn đương nhiên không thể chép toàn bộ, Diệp Văn treo mặt ghi đáp án trắc nghiệm ở cạnh bên trái bàn, rồi nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn hai cái. Thu Dịch nhận được ám hiệu, lập tức quay đầu chép đáp án trắc nghiệm xuống.
Buổi thi tháng nhanh chóng kết thúc, mọi việc đều rất thuận lợi, ngoại trừ đáp án trắc nghiệm môn Tiếng Anh hơi nhiều, tốn chút thời gian.
Môn thi cuối cùng kết thúc, Thu Dịch vội vàng nói lời cảm ơn Diệp Văn.
"Cảm ơn thì không cần đâu." Diệp Văn cất bút vào hộp, "Hy vọng lần sau cậu đừng chép đáp án nữa."
"À... ha... tớ sẽ cố gắng." Thu Dịch cười lấy lệ, trông vẫn không có ý định học hành nghiêm túc.
"Không biết cầu tiến." Diệp Văn lầm bầm một câu, không thèm để ý đến cậu ta nữa, khoác cặp sách lên vai rồi bước ra cửa.
Hôm nay sau khi thi tháng xong sẽ không học buổi chiều, mà trực tiếp bắt đầu kỳ nghỉ Quốc khánh. Diệp Văn cũng không nói cho người nhà biết chuyện chỉ học nửa ngày, cô còn có kế hoạch riêng.
"Kim Tinh~ đi phố đi bộ không!"
"Hả?" Rõ ràng chuyện này chưa từng bàn trước, nên Kim Tinh ngẩn người ra một chút, rồi lập tức cười đáp: "Được chứ, vừa vặn buổi chiều không có việc gì, cùng nhau đi dạo phố đi bộ cũng tốt nè."
"Đi đâu? Đi đâu?!" Lục Vũ đang bàn luận đáp án đúng của một câu hỏi với người khác liền quay đầu lại, lớn tiếng hỏi.
"Trẻ con không được đi." Diệp Văn nghiêm mặt nói.
"Phụt..." Kim Tinh che miệng cười, "Đi phố đi bộ ấy, cùng đi không?"
"Phố đi bộ á! Ưm... không mang tiền theo..." Lục Vũ có chút thất vọng.
"Không sao, tớ có mang." Diệp Văn vừa thốt ra câu đó liền hận không thể tự tát mình hai cái. Không có việc gì mà cứ thích nói làm chi chứ! Vốn dĩ là thế giới hai người của cô và Kim Tinh mà!
"Thật hả? Vậy cần mua gì tớ sẽ mượn tiền cậu nha!" Lục Vũ reo lên, "Xuất phát! Xuất phát!"
Loay hoay cả buổi, người vui nhất vẫn là Lục Vũ...
Thôi bỏ đi, dù sao cũng có thể đi cùng Kim Tinh mà! Diệp Văn tự an ủi bản thân, bước đi bên cạnh Kim Tinh.
Phố đi bộ cách học viện Văn Lan không quá xa, đi bộ khoảng nửa tiếng là tới. Bên cạnh phố đi bộ là một con sông nhỏ trong vắt, nơi này cấm xe cơ giới ra vào, nhiều nhất cũng chỉ có vài người thong dong đạp xe đi ngang qua.
Từng cửa tiệm nhỏ được sắp xếp vô cùng sạch sẽ, trong những khung cửa sổ kính trong suốt bày biện những món hàng tâm đắc nhất của chủ cửa hàng.
"Oa——!" Lục Vũ dừng lại trước một tủ kính bày rất nhiều búp bê Barbie, "Đây là mẫu mới nhất này! Bản giới hạn sưu tầm đấy! Có bao nhiêu là quần áo để thay luôn!"
"Cậu vẫn là trẻ con à..." Diệp Văn giật giật khóe miệng.
Kim Tinh cười nói: "Ừm, Lục Vũ vẫn là trẻ con mà, thích búp bê Barbie ghê."
Lục Vũ lườm hai người một cái, nói: "Hứ! Phu xướng phụ tùy!"
Sau đó lại thở dài một tiếng: "Đắt quá..."
Mặt Diệp Văn lập tức đỏ bừng. Kim Tinh khẽ cười, véo véo gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Văn, nói: "Xem cậu kìa, Văn Văn nhà mình xấu hổ rồi này."
"Ừm, cô vợ nhỏ xấu hổ kìa!" Lục Vũ cười xấu xa.
"Vợ ngoan nào~" Kim Tinh xoa đầu cưng chiều.
"Hả?" Lục Vũ rơi vào trạng thái ngẩn ngơ.
"Ừm, mình cũng thấy Văn Văn nên là vợ~ vừa dịu dàng lại đáng yêu thế này, chắc chắn là một người vợ hiền mẹ đảm rồi."
"Ai cưới được cô ấy thật đúng là phúc ba đời đấy!"
"Nhưng mà bây giờ vợ Văn Văn là của mình nha." Kim Tinh cười.
Cái đồ chết tiệt này! Tại sao mình lại là vợ hả! Diệp Văn gào thét trong lòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn