Chương 24: Đại hội thể thao (Phần 2)
Tôi là vợ của tôi · Mizu Vương(bị Tày) · 25 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Hương Vị Tuổi Trẻ Giờ hãy chuyển ống kính sang Thu Dịch, nam chính có độ tồn tại cực thấp này.
Ừm... được rồi, Thu Dịch đang nằm bò ra bàn ngủ trưa, xem ra chỉ có thể chuyển cảnh sang nơi khác thôi, đây hoàn toàn không phải do tác giả cố tình không viết về cậu ta đâu nhé!
Ngay khi tác giả chuẩn bị chuyển góc nhìn sang nơi khác, Vương Hâm – người vừa bàn bạc xong công việc với Phong Vũ Lam – đã quay lại lớp và bước đến bên cạnh Thu Dịch.
"Này, Thu Dịch, đang ngủ à?" Vương Hâm đẩy Thu Dịch hỏi.
Thu Dịch thuộc kiểu người có tính tình tốt nhất, cho nên dù bị làm phiền giấc ngủ cũng không hề tức giận.
"Làm gì..." Thu Dịch đương nhiên không ngủ say hoàn toàn, cậu mở một con mắt ra hỏi.
"Là thế này, có một hạng mục chạy mười nghìn mét, thế nào, cậu có muốn tham gia không?"
"Không hứng thú..." Thu Dịch vừa nghe đến chạy mười nghìn mét liền cảm thấy càng buồn ngủ hơn, "Đi tìm người khác đi..."
"Đến lúc đó Diệp Văn sẽ cổ vũ cho cậu đấy!" Vương Hâm nói.
Diệp Văn đang ngồi bên cạnh ném ánh mắt khinh bỉ về phía Vương Hâm, "Đừng có coi người khác là không tồn tại được không? Tùy tiện lấy người khác làm quân cờ là chuyện rất đáng xấu hổ đấy."
"Khụ, dù sao đến lúc đó cậu vẫn phải tham gia đội cổ vũ mà! Hò hét cổ vũ cho Thu Dịch chẳng phải là việc nên làm sao."
"Ai nói chắc chắn chứ, tôi có điều kiện cả đấy." Diệp Văn nhìn chằm chằm Vương Hâm, "Cậu mà đi làm kinh doanh chắc chắn sẽ lừa được khối tiền..."
Thu Dịch lúc nãy còn đang lưỡng lự lập tức trở nên cảnh giác, sợ bị Vương Hâm bán đứng, cậu liên tục lắc đầu: "Không tham gia...!"
"Ai, vậy thì thôi." Vương Hâm thở dài, lại đi tìm kiếm "con mồi" mới, à không, "ứng viên" mới.
Sau khi từ chối Vương Hâm, Thu Dịch lại tiếp tục nằm dài trên bàn ngủ tiếp, tối qua xem tiểu thuyết muộn quá, giờ vẫn còn đang ngái ngủ đây này.
"Lão Huy, có hứng thú tham gia chạy mười nghìn mét không?" Vương Hâm cầm danh sách đi đến bên cạnh Kim Gia Huy, người đang chăm chú đọc tiểu thuyết.
"Ưm... chạy mười nghìn mét? Một vòng bốn trăm mét, mười nghìn mét là 25 vòng, đây là muốn chạy chết tôi à?"
"Tôi thấy thành tích chạy bền của cậu khá ổn đấy chứ, hơn nữa sau khi chạy xong một nghìn mét trông cậu cũng không mệt lắm, nên tôi nghĩ cậu chắc chắn có thể tham gia hạng mục này."
"Tôi sợ là chạy không nổi đến đích mất."
"Không sao, quan trọng là tham gia, đừng là người bỏ cuộc đầu tiên là được."
"Không tham gia được không."
"Có cộng điểm đấy, cậu muốn phần thưởng gì, tôi sẽ cố hết sức lấy cho cậu."
"Ảnh giả gái của Phong Vũ Lam."
"..."
Phong Vũ Lam ngồi bên cạnh chen lời: "Lão Huy không tham gia chạy mười nghìn mét, tôi cũng không tham gia đội cổ vũ."
Kim Gia Huy nhíu mày, rõ ràng việc Phong Vũ Lam tham gia đội cổ vũ vô cùng hấp dẫn, ít nhất là đối với cậu ta, thế nhưng chạy mười nghìn mét thật sự là mệt chết người mà... Đang lưỡng lự, cuối cùng Kim Gia Huy nhìn thấy ánh mắt khiêu khích của Phong Vũ Lam, tính bướng bỉnh liền trỗi dậy. Người khác không tin cậu sẽ tham gia, cậu lại cứ muốn tham gia cho bằng được.
"Được! Cậu nói đấy nhé! Mười nghìn mét này, tôi chơi!" Kim Gia Huy vỗ bàn cái "rầm", lớn tiếng nói đầy hào khí.
"Được, quân tử nhất ngôn." Vương Hâm ghi tên Kim Gia Huy vào danh sách hạng mục chạy mười nghìn mét.
"Còn cậu?" Kim Gia Huy nhìn sang Phong Vũ Lam.
"Xì... tham gia thì tham gia." Phong Vũ Lam buông một câu, rồi kiêu kỳ quay ngoắt đầu sang phía khác.
"Tốt, chuyện này coi như xong!" Vương Hâm rõ ràng là người vui nhất, giải quyết được hai việc cùng lúc, lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
"Lão Huy, khí phách thế? Tham gia chạy mười nghìn mét cơ à?" Các nam sinh trong lớp thấy vậy đều vây quanh, nhao nhao hỏi thăm.
Kim Gia Huy kể lại sự tình, các nam sinh nghe xong đều tán thưởng.
"Lão Huy, được lắm!"
"Không tệ, tạo phúc cho dân chúng rồi!"
"Hy sinh bản thân, thành toàn cho người khác, Lão Huy cậu thật là vĩ đại!"
"Vương Hâm!" Kim Gia Huy gọi giật Vương Hâm đang định rời đi, "Đừng quên chụp cho tôi thật nhiều ảnh Phong Vũ Lam đấy nhé, ít nhất phải tầm bốn năm chục tấm là ít."
"Được, chuyện này cứ giao cho tôi." Vương Hâm đáp lại rất dứt khoát, lúc này bắt đầu suy nghĩ xem nên mượn máy ảnh của ai.
Vương Hâm nhớ Thu Dịch có một cái máy ảnh, tuy không phải máy kỹ thuật số nhưng vẫn dùng tạm được, hơn nữa Thu Dịch cũng khá hào phóng, mượn cậu ta không khó lắm.
Thế là Vương Hâm lại đi quấy rầy Thu Dịch.
"Thu Dịch, máy ảnh của cậu cho tôi mượn được không?"
"Làm gì?"
"Đại hội thể thao chụp ảnh giả gái của Phong Vũ Lam."
"Được!" Thu Dịch không nói hai lời liền đồng ý ngay.
"Chụp ảnh giả gái của Phong Vũ Lam á?" Diệp Văn nghe thấy cụm từ "ảnh giả gái" liền lập tức xán lại gần, "Nhà tôi có máy ảnh kỹ thuật số, tôi cho cậu mượn!"
"Thế thì tốt quá." Thế là chốt hạ, chuyện đại hội thể thao cơ bản đã giải quyết xong, còn lại chỉ là một ít công tác chuẩn bị lặt vặt.
"Đúng rồi, Diệp Văn, Phong Vũ Lam đã đồng ý tham gia đội cổ vũ rồi, cậu cũng nên tham gia chứ nhỉ?"
Diệp Văn không tiện thất hứa với người khác, đành phải đồng ý.
"Đúng rồi, lúc diễu hành khai mạc đại hội thể thao, cậu cầm bảng tên lớp đứng hàng đầu tiên nhé, được không?"
"Ưm... chuyện này cứ để Kim Tinh làm đi..." Diệp Văn đùn đẩy.
"Kim Tinh?"
"Có lợi ích gì không nhỉ?" Kim Tinh trêu chọc.
"Cái này thì..."
"Đùa tí thôi, vậy để tôi làm."
"Ừm được, cảm ơn nhé!"
"Tinh Nhi cậu ngốc quá! Nếu cậu thật sự đòi lợi ích thì tên gian thương này chắc chắn sẽ phải đưa cho cậu thôi!"
"..." Vương Hâm lau mồ hôi, thầm nghĩ mình trở thành gian thương từ bao giờ vậy không biết.
"Tất cả các bạn nữ đều phải tham gia đội cổ vũ nhé! Đến lúc đó có thể mặc quần áo của mình!"
"Á——?"
"Diệp Văn và Kim Tinh đều tham gia rồi đấy nhé!"
Nghe thấy hai cô gái xinh đẹp nhất lớp đều tham gia, các bạn nữ khác cũng không tiện nói gì thêm.
"Thế nếu có hạng mục thi đấu thì sao?"
"Khi nào thi đấu thì đi, xong xuôi lại quay về! Tham gia đội cổ vũ là có cộng điểm đấy!"
Thế là dưới sự tổ chức của Vương Hâm, các hạng mục chuẩn bị cho đại hội thể thao diễn ra vô cùng ngăn nắp, đến khi Vương Hâm nộp danh sách thi đấu lên văn phòng còn khiến chủ nhiệm lớp ngạc nhiên không thôi.
"Hoàn thành nhanh vậy sao?" A Đan mở to mắt hỏi đầy khó tin.
Nhiệm vụ này vừa mới giao cho Vương Hâm sau bữa trưa, giờ tiết tự học buổi trưa còn chưa kết thúc mà cậu đã làm xong rồi, hiệu suất quả thực rất cao.
"Vâng, tất cả đều hoàn thành rồi, đội cổ vũ cũng đã tổ chức xong, chỉ còn khẩu hiệu và tập dượt nghi thức nhập trường nữa thôi ạ." Vương Hâm nói.
"Ừm, tốt lắm tốt lắm, khẩu hiệu và đội hình cũng giao cho em đấy, đi chuẩn bị đi."
"Vâng ạ." Vương Hâm đáp, quay người rời khỏi văn phòng.
"Đứa nhỏ này được đấy, hiệu suất làm việc rất cao."
"Có năng lực lãnh đạo đấy chứ."
Các giáo viên trong văn phòng nhao nhao nhận xét.
A Đan cười đầy tự hào: "Đương nhiên rồi, đây là học sinh của tôi mà."
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn