Chương 185: Chẳng phải là bà cô già sao.
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~29 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Ánh mắt của đám cận vệ Hoàng cung nhìn chúng tôi với vẻ vô cùng ái ngại.
May mắn thay, ánh mắt đó không nhắm vào tôi.
"Tại sao chúng ta phải lặn lội đến tận Đế Quốc để nghe mấy cái thứ này chứ?"
"Hãy học tập chăm chỉ như lúc học ở tháp ma pháp ấy."
"Tôi đại khái cũng hiểu rồi, nhưng Ciel... à không, tiểu thư."
"Gì?"
"Mấy cái này nghe quen quá, chẳng lẽ trong lúc đi du hành cùng chúng tôi, cô đã từng điều hành một cái tà giáo nào đó rồi sao?"
Điều hành cái gì mà điều hành, nói nghe nặng nề quá đấy.
Những gì tôi tạo ra suy cho cùng cũng là vì thế giới của chúng ta thôi.
Gậy ông đập lưng ông, lấy độc trị độc.
Đối phó với tà giáo thì phải dùng tà giáo thôi.
"Đám tàn dư Ma Thần Giáo lại lập ra một cái tôn giáo mới, thấy lũ kém cỏi đó cố gắng lôi kéo tín đồ trông thảm hại quá nên tôi có lập ra một cái. Ừ thì, tôi đã trấn lột sạch tiền của chúng rồi để cái tôn giáo đó đấu đá với Ma Thần Giáo cho đến khi cả hai cùng tự diệt luôn."
À, nhớ thời đó quá đi mất.
Nói thật lòng thì cách kiếm tiền nhanh nhất chính là lập ra một cái tôn giáo.
Đặc biệt là trong cái thời buổi loạn lạc này, tôn giáo đúng là một công cụ cực kỳ hữu hiệu.
Ánh mắt nhìn tôi có vẻ không được thiện cảm cho lắm.
Nhưng đó là việc các người phải làm từ bây giờ đấy.
"Sẵn tiện thì mua cái này luôn đi chứ? Cuốn sách "Elf là gì" đấy nhé. Cái đồ đâm cây kia phải mua cái này mới đúng."
Ruru tranh thủ cơ hội này để đi bán dạo.
Kẹp thanh Thánh Kiếm dưới nách mà đi làm cái trò buôn bán này trông cũng mới lạ thật.
Dĩ nhiên sau này khi vai trò Dũng sĩ bù nhìn kết thúc, tôi sẽ thu hồi thanh Thánh Kiếm lại để tránh việc Talon dỗi.
"Cái gì đây?"
"Cuốn sách này có ghi chép về cách dùng lời nói để dẫn dắt lòng người đấy nhé."
Cái quái gì thế không biết.
Cảm giác như đây là loại sách mà anh em nhà So và In sẽ thích lắm đây.
"Không, tại sao chúng tôi phải..."
"Trong này có ghi chép về lý do hiển nhiên tại sao tộc Elf cao quý phải dẫn dắt lũ dân tộc thấp kém, cùng với cách dùng lời nói để điều khiển chúng đấy nhé."
Cái gì thế này.
Tôi tò mò xem thử đó là loại sách gì.
Tác giả: Elf Quý Phái Tete.
Elf Quý Phái Tete à. Tốt nhất là không nên đào sâu vào chuyện này.
Mà Elf Quý Phái là cái giống Elf gì thế không biết. Là một con Elf tràn đầy sự quý phái sao?
Kayla dù tỏ vẻ ghét bỏ nhưng cuối cùng cũng bỏ tiền ra mua.
Giống như các pháp sư ở tháp ma pháp, tộc Elf cũng là những thực thể luôn tìm kiếm tri thức.
Kayla chắc cũng không phải đồ ngu đến mức không nhận ra Ruru không phải là một con Elf bình thường, ít nhất cũng không phải là Elf của Đại Thụ Lâm.
Thế nên chắc vì tò mò nên mới mua thôi.
"Tại sao tôi lại đi mua cái thứ này cơ chứ."
"Dù miệng bảo ghét nhưng cơ thể lại rất thành thật đấy nhé? Học xong cái này là có thể được coi là Elf danh dự rồi đấy."
"Tôi vốn dĩ đã là Elf rồi mà?"
Kayla nhăn mặt đầy uất ức.
Tuy nhiên.
Vị Dũng sĩ Elf Ruru của chúng ta thản nhiên ngoáy ngoáy ngón tay, phủ nhận sạch trơn.
Như muốn bảo cái hạng như cô mà cũng đòi xưng là Elf sao.
Với một vẻ mặt vô cùng tội nghiệp.
"Cái hạng Elf suốt ngày đi đâm với cọ vào cây thì sao gọi là Elf được chứ? Chỉ là hạng tương tự Elf, một bước trước khi trở thành Elf thật sự thôi."
"T... Tương tự Elf? Dù vậy thì bị đối xử như thế mà vẫn phải mua cái này sao."
Kayla cảm thấy nhục nhã định ném cuốn sách đi, nhưng...
"Dù sao thì một khi đã mua rồi là nó sẽ gắn bó với cô cả đời đấy. Không cần phải lo lắng đâu."
"Hừ!"
Thôi, mấy con Elf cãi nhau thế là đủ rồi.
Tôi lặng lẽ quan sát Talon đang nhăn mặt khó chịu.
"Tôi đã chỉ bảo rồi, chắc là tự mình làm tốt được chứ?"
"Hà. Giờ đến cả mấy cái trò tà giáo này cũng phải làm sao."
Đời là thế mà.
Một người phụ nữ từng là Vương hậu cũng có thể trở thành kỹ nữ chỉ sau một đêm, và một kẻ xuất thân từ khu ổ chuột cũng có thể trở thành Dũng sĩ được người đời tôn sùng.
Và.
Tên Dũng sĩ Talon này nhờ ơn tôi mà mới có được vị trí này, nên hắn có trách nhiệm phải lo cho Vương quốc đến cùng.
"Không thích thì thôi."
"Hội Đạo Tặc chắc chắn sẽ hỗ trợ chứ?"
"Nếu là sư phụ thì người sẽ không bỏ qua cơ hội để trấn lột đâu, chắc chắn người sẽ giúp thôi."
Vương quốc cũng có rất nhiều tài nguyên.
Lý do sư phụ cứ lảng vảng ở Vương quốc một phần cũng là vì số tài nguyên đó. Thế nên chỉ cần tôi nói một tiếng là sư phụ sẽ giúp ngay.
Tổ đội Dũng sĩ sau một hồi tán dóc với tôi thì cũng rời đi.
Hừm, lũ đó tìm đến tận đây thì chắc tình hình bên đó đang ngàn cân treo sợi tóc thật rồi.
Nếu đã đến Hoàng cung thì phải trực tiếp xem xét mới được.
Hoàng đế chắc cũng không thể khoanh tay đứng nhìn trong vụ này đâu.
Chẳng phải đây là cuộc chiến đặt cược cả vận mệnh quốc gia sao.
Dĩ nhiên Hoàng đế cũng phải hỗ trợ cho vụ này rồi.
Quan trọng nhất là xem liệu ông ta có còn tài sản nào để mà trấn lột nữa không.
Sẵn tiện đi gặp Hoàng đế luôn nhỉ?
Vị Hoàng đế ngồi trên ngai vàng trông quá đỗi bình thản so với một quân chủ đang chuẩn bị cho một cuộc viễn chinh.
Hừm, định bảo là tin tưởng tôi hoàn toàn sao.
"Con dâu đến rồi đấy à."
"Ây da, con dâu gì chứ."
Dù sao thì danh nghĩa của tôi cũng từng là đàn ông mà.
Chẳng phải gọi là con rể thì đúng hơn sao?
Dù hiện tại đang sống dưới thân phận Nữ thần.
Nhưng thời làm Nữ thần thì về cơ bản là không có khái niệm giới tính.
Chẳng phải chính tôi là người đã sáng tạo ra con người rồi chia ra nam và nữ đó sao.
Và khi làm người, tôi đã sinh ra làm đàn ông trước.
Thế nên gọi là con rể mới đúng chứ.
"Nhưng nhìn cái hình hài đó mà gọi là con rể thì cũng hơi kỳ nhỉ? Gọi là phu quân cũng không ổn. Dù sao thì Nữ thần chuyển sinh chẳng phải là phụ nữ sao."
"Bệ hạ còn chẳng thèm giữ lễ nghĩa với Nữ thần chuyển sinh nữa là."
"Nếu cô muốn thì ta sẽ làm."
Nếu tôi muốn thì ông ta sẽ làm thôi.
Nhưng nếu nghĩ đến việc vị Hoàng đế Peilove đó thực sự nghĩ như vậy về mình...
Eo ôi, cứ thấy sao sao ấy.
"À, nghĩ lại thì trông cũng chẳng ra làm sao cả. Dù sao thì vẻ ngoài của tôi cũng là một cơ thể trẻ trung xinh đẹp, để một người già khú đế dùng kính ngữ với mình thì hơi..."
"Vẻ ngoài thì vậy chứ bên trong chẳng phải là một bà cô già sao."
"!!"
Tại sao tự dưng tôi lại thấy phát hỏa lên thế này nhỉ.
Bà cô già cái gì chứ. Dù là chính chủ mà nghe câu đó thì cũng thấy... khó chịu vãi lìn.
"Hóa ra là phụ nữ nên cũng không thích nghe câu đó nhỉ."
"Khụ khụ. Dù sao thì, xét về ngoại hình, xét về vẻ bề ngoài thì trông nó kỳ lắm. Theo lẽ thường tình là vậy."
Hơn nữa tôi là thực thể chuyển sinh mà.
Bảo là Nữ thần nguyên bản thì hiện tại có hơi khiên cưỡng không?
Thế nên tôi không phải bà cô già.
Tôi chẳng có lý do gì để bị đối xử như một bà thím hay một bà lão cả.
Từ hôm nay tôi cứ sống như một người bình thường, không phải Nữ thần hay gì cả có khi lại hay hơn nhỉ?
"Lẽ thường tình hay gì thì quan trọng nhất chẳng phải là Nữ thần chuyển sinh sao."
"Nếu theo cái lý đó thì lúc Bệ hạ ở kiếp trước..."
"Ta đâu có ký ức gì đâu, chẳng phải ta đã được sinh ra một cách sạch sẽ dưới danh nghĩa Peilove hiện tại sao."
Oa, đúng là cái đồ chơi bẩn.
Có bao nhiêu điều muốn nói mà vì phải giữ thể diện nên tôi đành phải cắn răng chịu đựng thôi.
"Có việc gì mà cô lại lặn lội đến tận Hoàng cung thế này?"
"À, thực ra là vì nghe bảo tổ đội Dũng sĩ đã đến đây ạ."
"À, họ đến vì vấn đề Dũng sĩ và yêu cầu hỗ trợ đấy."
Vậy sao.
Dù đã cho Ruru quay về Schpern rồi, nhưng không biết Hoàng đế sẽ phản ứng thế nào nếu biết Ruru là Dũng sĩ của Đế Quốc nhỉ.
Chắc là buồn cười lắm đây.
Dù ông ta không hỏi nhưng...
"Mức độ hỗ trợ là bao nhiêu ạ?"
"Hầu như là không thể hỗ trợ gì cả."
"Thật sao ạ?"
Hoàng đế nói đến mức này thì chắc là tình hình thê thảm lắm rồi.
"Chắc cô là người hiểu rõ nhất chứ. Hiện tại Đế Quốc không ở cái vị thế để mà lo chuyện bao đồng đâu."
"Chuyện đó thì đúng thật, nhưng mà..."
Dù vậy tôi vẫn hy vọng chút đỉnh.
Tôi cứ ngỡ một Peilove giàu có như vậy thì việc tái thiết Vương quốc chắc chỉ là chuyện nhỏ thôi chứ.
Nhưng Hoàng đế như thấu hiểu tâm can tôi, ông khẽ lắc đầu.
"Công tước Havel đang chực chờ để trấn lột sạch sành sanh mọi thứ đấy."
Công tước Havel đang chực chờ sao.
Vậy thì ngân khố của Hoàng gia Đế Quốc chắc cũng chẳng còn nguyên vẹn gì đâu.
"Hề hề. Vâng, đúng là vậy thật."
Vì họ không muốn bỏ lỡ cơ hội này mà.
Thứ mà Vương quốc nhận được chắc chỉ là chút lương thảo thôi nhỉ.
Dù sao thì sau lưng Vương quốc vẫn còn Nữ Thần Giáo nên chắc cũng không đến nỗi chết đói đâu.
Cuối cùng thì lũ ngốc đó phải tự mình mà xoay xở thôi.
"Lần này có thể kết thúc thực sự không?"
"Sẽ không kết thúc hoàn toàn đâu ạ."
Đây là vấn đề cần phải nhận được sự khẳng định từ Hoàng đế.
Dù có chuyện gì đi chăng nữa, Hoàng đế phải đích thân công nhận thì sau này lũ quý tộc mới không nhảy ra đòi giết Daphne vào lúc này.
Dù sao thì Hoàng đế cũng coi tôi là Nữ thần chuyển sinh rồi.
Điều đó nghĩa là hiện tại tôi vẫn còn giá trị để lợi dụng.
"Tại sao?"
"Chắc Bệ hạ cũng đã nghe về việc Daphne yêu cầu hợp tác rồi chứ."
"Đúng vậy."
"Vì thế nên Ma Vương và Daphne sẽ vẫn còn đó. Dĩ nhiên Ma Vương cũng sẽ là người do Daphne dựng lên."
"Liệu có khả năng khi họ hồi phục thực lực, họ sẽ lại tấn công chúng ta không?"
Một câu hỏi nằm trong dự tính.
Con người luôn phải chịu đựng căn bệnh kinh niên mang tên sự xâm lược của Ma tộc mà.
Nhưng lần này thì hơi khác một chút.
Ma Giới sẽ trực tiếp bị giáng một đòn nặng nề.
Từ trước đến nay thì vẫn ổn.
"Chuyện đó là không thể, vì mảnh đất Ma Giới quá đỗi cằn cỗi. Bấy lâu nay con người cứ để mặc Ma Giới nên lũ Ma tộc mới có thể liên tục hồi phục thực lực được, nhưng..."
"Daphne đó vốn dĩ là thuộc hạ trung thành của Nữ thần."
"Ả ta đã sa ngã rồi sao?"
Trong mắt con người bình thường thì chắc là trông giống như đã sa ngã nhỉ.
Nhưng ngạc nhiên chưa, mụ ta không hề sa ngã đâu.
À không, theo một nghĩa nào đó thì sa ngã cũng đúng.
Việc Daphne giết hại con người một phần là để che mắt Ma Vương, nhưng căn bản là vì mụ ta nghĩ: Lũ đần độn chẳng biết tí gì về Nữ thần này! Lý do là vậy đấy.
Cuối cùng thì lý do thực sự mà con người tấn công Ma Giới sau này chẳng phải cũng vì lý do đó sao.
Bề ngoài thì bảo là để báo thù cho Nữ thần.
Nghe thì oai phong lẫm liệt lắm nhưng cuối cùng cũng chỉ là để tiêu diệt kẻ thù của nhân loại thôi.
"Không ạ. Nói chính xác thì cô ấy đã nghiến răng chờ đợi ngày này để báo thù cho Nữ thần đấy."
"Ả ta đã chờ đợi ngày này sao?"
"Vâng."
"Lạ thật đấy, một kẻ là thuộc hạ trung thành của Nữ thần mà lại gây ra thiệt hại lớn cho con người như vậy sao."
Đây chính là nhận thức thông thường của mọi người nhỉ.
Nhưng đáng tiếc thay.
Daphne không phải hạng người như vậy đâu.
"Trong số các Tứ đại Thiên vương mà tôi từng đối đầu thời còn ở tổ đội Dũng sĩ, Daphne chính là người gây ra ít thiệt hại nhất cho con người đấy."
Dù việc giết người thì kết quả cũng như nhau cả thôi.
"Dù vậy thì..."
"Ngay từ đầu Nữ thần tuy đứng về phía con người, nhưng thuở sơ khai, Người là Nữ thần của toàn bộ lục địa. Nói cách khác, Người cũng là Nữ thần của Ma tộc nữa."
Đã đến lúc Hoàng đế cũng cần phải biết điều này rồi.
Có như vậy thì sau này dù đám quý tộc có nói ra nói vào gì, ông ta cũng có thể dùng quyền hạn của Peilove để dập tắt dư luận.
Bị chỉ trích vì lý do chính trị thì phiền phức lắm.
"Nghĩa là ngay từ đầu chuyện đó chẳng quan trọng sao."
"Vâng. Nữ thần ít nhất đã nỗ lực đến cùng, thậm chí tự mình trở thành Ma Vương để tìm cách cảm hóa Ma tộc."
"Lời đó nghĩa là..."
"Vâng. Vốn dĩ tôi cũng chính là Ma Vương. Nhưng tôi đã bị kẻ Ma Vương hiện tại đâm sau lưng và giết chết vào lúc suy yếu nhất."
Có nhất thiết phải nói ra đến mức này không nhỉ.
Vì ông ta là người đứng đầu Peilove nên tôi đành phải nói thôi.
Đã tin tôi là Nữ thần thì chắc cũng sẽ tin tôi là Ma Vương thôi nhỉ.
Cảm giác như đang phơi bày hết mọi thói hư tật xấu của mình ra vậy, xấu hổ vãi lìn.
Nó giống như cái cảm giác lúc tôi phải giả gái để thoát khỏi sự bạo hành của lũ du côn hồi Talon còn nhỏ vậy.
Cảm giác của tôi lúc này chắc cũng tương tự như khi bị khơi lại cái ký ức đó chăng?
"Ồ, hóa ra trước mặt ta chính là Ma Vương sao."
"À, ừm. Nói chính xác thì nó giống như một vở kịch đóng vai thôi, nhưng mà..."
"Dù sao thì cũng có nghĩa là Ma Vương chứ gì."
À, cái ông này cứ thích xoáy sâu vào chỗ đó thế nhỉ.
Tôi ghét nhất là bị coi là Ma Vương đấy nhé.
"Dĩ nhiên Bệ hạ đừng có đánh đồng tôi với cái tên Ma Vương hiện tại. Ma Vương lúc đó thực tâm muốn cảm hóa Ma tộc mà."
"Nhưng dù vậy thì..."
"Dạ?"
"Không ngờ con gái ta lại đi đính hôn với Ma Vương cơ đấy."
Không, ngài nói thế làm tôi thấy mình như một kẻ đại ác nhân vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn