Chương 169: Hóa ra lời nàng Elf đó nói là sự thật.
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Kailon nghe lời đề nghị hủy hôn xong thì mặt mũi hầm hầm như sắp nổi trận lôi đình đến nơi.
"Không, sao cô có thể làm vậy được chứ!"
"Ngài vẫn chưa hiểu sao? Nếu cứ tiếp tục duy trì mối quan hệ đính hôn này, ngay cả tính mạng của ngài cũng không được bảo toàn đâu."
"Chuyện đó là sao."
"Ngài nghĩ họ sẽ để yên cho một Hoàng tử và một gia tộc đã lộ rõ ý đồ phản nghịch được kết hôn với nhau sao?"
Đến lúc này thì có vẻ gã cũng đã nhận ra vấn đề.
Không, gã buộc phải biết chứ.
Bởi gã là hạng người như thế mà.
Gã đã lăn lộn trong chốn quan trường bấy lâu nay, ít nhất cũng phải biết tương lai sẽ ra sao.
Nếu cứ tiếp tục dính lấy nhà Cloud thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Và ngôi vị Hoàng đế rõ ràng đã tuột khỏi tầm tay rồi.
Vậy thì chẳng phải ít nhất cũng phải bảo toàn được mạng sống sao?
"Chắc chắn nhà Bathory sẽ tìm mọi cách để chia rẽ chúng ta thôi."
"Chuyện đó."
"Nghe nói Tứ đại Thiên vương Karden vừa mới có một cuộc tranh giành quyền lực với Hoàng đế bệ hạ đấy."
"Sao đột nhiên cô lại nhắc đến chuyện đó."
Đột nhiên cái gì mà đột nhiên.
Nếu có chút nhạy bén thì chắc chắn phải biết tôi muốn nói gì chứ.
Tại sao tôi lại lôi chuyện này ra nói.
Kailon chính là kẻ vì ham muốn ngôi vị mà đã tiến quân về Đế đô.
Dù trước mặt Hoàng đế gã đã biết kiềm chế cơn giận.
"Đừng có mơ tưởng hão huyền về ngôi vị Hoàng đế nữa, đến lúc này thì đôi bên nên biết đường mà rút lui đi."
Mặt Kailon đỏ bừng lên như sắp nổ tung đến nơi.
Dù vậy gã cũng phải hiểu rõ mọi chuyện.
Nếu cứ mải mê nhắm đến ngôi vị rồi sa ngã thì tôi sẽ rất khó xử.
Biết đâu Yuris lại nhắm vào sơ hở đó thì sao.
Vì vậy ngay lúc này phải đóng đinh mọi chuyện lại.
"Làm sao có thể."
"Ngay khi Ma Vương bị tiêu diệt, việc sắc phong Hoàng nữ Arietta làm Hoàng thái nữ là điều chắc chắn. Hủy hôn và rời xa nhau chính là con đường sống duy nhất."
"Họ sẽ tha mạng cho chúng ta sao? Cô thật quá ngây thơ!"
Tôi vốn rất nhân từ mà.
Nếu muốn, chỉ cần bò qua háng tôi là tôi sẵn sàng tha thứ ngay. Tất nhiên là phải vừa bò vừa thành tâm hối lỗi nữa.
"Họ nói sẽ tha mạng."
"Làm sao cô biết được?"
"Chỉ cần nhượng lại một vài quyền lợi, và nếu ngài cùng tôi không gây ra bất kỳ cuộc bạo loạn nào, họ hứa sẽ bỏ qua. Thậm chí đã lập cả khế ước rồi."
Tôi sẽ bằng mọi giá cứu mạng ngươi.
Vì vậy dù có uất ức thì cũng hãy ngậm miệng mà sống đi.
Chỉ cần tạo ra bầu không khí như vậy là đủ rồi.
"Hả. Dù vậy thì làm sao có thể!"
"Kể từ giây phút ngài đối đầu với nhà Bathory, ngôi vị Hoàng đế đã không còn dành cho ngài nữa rồi. Hơn nữa, vũ khí mới cũng là do bên đó cung cấp, sau khi cuộc chiến này kết thúc, chuyện gì sẽ xảy ra đây?"
Được rồi, giờ tôi chỉ cần đóng vai nữ chính bất hạnh rồi thốt lên: "Tôi không thể kết hôn với một kẻ ác ôn như ngài được!" rồi rút lui là xong.
Nhưng bầu không khí của Kailon bỗng có chút gì đó không bình thường.
Không hẳn là gã sắp sa ngã.
Mà vẻ mặt gã trông như thể đã từ bỏ rất nhiều thứ vậy.
Đúng vậy. Trông gã cứ như một vị hiền triết vừa ngộ ra chân lý vậy.
"Được rồi. Đừng nói nữa."
"Dạ?"
Sao đột nhiên gã lại chữa được chứng rối loạn kiểm soát cơn giận thế này?
"Phải rồi. Hóa ra lời nàng Elf đó nói là sự thật. Chuyện lại thành ra thế này sao."
"Elf sao?"
Gì thế này. Gã đã gặp nàng Elf nào cơ?
Tại sao chỉ vì hai chữ "Elf" đó mà tim tôi lại đập thình thịch thế này nhỉ.
Thường thì tôi mong chờ một cái kết kiểu như một bãi chiến trường cơ.
-Không được. Hủy hôn sao! Ngay cả cô cũng bỏ ta mà đi sao!
-Tôi xin lỗi.
-Không thể nào! Không thể nào như thế được!
Sau khi hủy hôn như vậy, tôi định sẽ đeo cho gã một cái xiềng xích ở phía sau, nhưng tiếc là phản ứng của gã lại nhạt nhẽo quá mức.
Ngược lại, dù khuôn mặt Kailon có chút biến dạng nhưng bầu không khí lại rất bình thản, khiến tôi thoáng có ý định phải chọc ngoáy thêm cho gã nổi điên lên mới được.
"Thật không ngờ cô lại lấy lý do đó để đòi hủy hôn đấy."
"Ngài đang nói cái gì vậy."
"Nàng Elf nhân hậu đó đã tặng ta cái này."
Kailon đưa cho tôi xem một thứ gì đó.
Đó là một hộp quà nhỏ hình khối lập phương.
"Cái này là?"
Chẳng phải là hộp quà sao? Roro. Cái con mụ Elf chết tiệt đó đã làm cái quái gì vậy.
À, nghe nói cô ta có thể nhìn thấy tương lai phải không?
Nếu là Roro thì chắc chắn cô ta đã thấy cảnh Kailon bị đá trong tương lai, nên có lẽ đã tặng cái này như một lời an ủi chăng.
Biết thế này tôi đã dặn dò cô ta một tiếng rồi.
"Cô ấy nói đây là món quà an ủi nhỏ cho những khổ nạn mà ta sắp phải trải qua. Nhận được nó, ta đã suy nghĩ rất nhiều."
"V... vậy sao ạ?"
Ngươi mà cũng biết suy nghĩ sao?
"Đúng vậy. Dù nhìn về phía trước, phía sau, hay bất cứ đâu, ta cũng chẳng thấy có cách nào để mình có thể lên ngôi Hoàng đế cả. Ngược lại, nếu cứ tiếp tục làm loạn, ta sẽ chỉ còn là một kẻ phản nghịch trong mắt Đế quốc mà thôi."
"Đúng vậy không?"
Thằng cha này đột nhiên bị làm sao thế?
Bầu không khí này đang diễn biến theo một hướng cực kỳ kỳ quặc đấy nhé?
Hay là mình cứ dứt khoát hủy hôn luôn cho xong nhỉ?
Tôi đã định dàn xếp để gã không bị sa ngã như Sera, nhưng cái quái gì thế này!
Vẫn chưa đến lúc.
Được rồi. Biết đâu đấy? Biết đâu gã ngốc này vẫn còn đang nuôi dưỡng tham vọng thì sao? Vì vậy chuyện này cũng không có gì khó khăn cả.
"Nhưng ta đã quyết định từ bỏ rồi."
"Từ bỏ sao?"
Ngươi mà cũng biết từ bỏ sao?
Bị em gái vượt mặt chắc chắn phải tức điên lên chứ, vậy mà lại nhịn được sao??
"Một người phụ nữ như cô còn nói đến mức đó, ta không thể cứ tiếp tục đấu đá một cách hèn hạ với đứa em gái đã vững vàng vị thế được. Ta sẽ từ bỏ ngôi vị."
"Hoàng tử định từ bỏ tham vọng quyền lực sao?"
Thà tin mèo không ăn cá còn hơn.
"Đúng như cô nói, nhà Bathory đó không phải hạng vừa đâu. Dù ta có làm gì đi chăng nữa, họ cũng sẽ dùng cô để trói buộc và hạ gục ta thôi."
"Vậy thì."
"Làm sao ta có thể bỏ rơi cô được chứ. Ta sẽ đích thân quyết đấu với nhà Bathory. Ít nhất là để chúng ta có thể cùng nhau sống sót."
Chết tiệt. Thằng cha này đột nhiên bị cái gì vậy?
Hộp quà của Roro lại có hiệu quả đến mức này sao?
Đến nước này mà gã lại còn tỏ ra ga lăng thế này sao?
"V... vậy sao?"
"Cho dù có trắng tay đi chăng nữa cũng không sao. Cho dù phải về phương Bắc sinh sống cũng chẳng hề gì."
"Không, Hoàng tử ạ. Chuyện đó là."
"Nếu là vì lý do đó thì đừng bao giờ nhắc đến chuyện hủy hôn nữa. Cô cũng biết việc hủy hôn đối với một người phụ nữ có ý nghĩa thế nào mà."
Cuối cùng, tôi đành bỏ cuộc.
Nếu có thêm thời gian thì không biết thế nào, nhưng cứ kéo dài thế này thì sẽ khó mà hội quân với hai người kia được.
Chẳng còn cách nào khác.
Nếu đã vậy thì có lẽ Adelia sẽ phải sống trong cảnh giấu giếm việc mình nghiện ngập suốt đời thôi.
Sau này chắc chắn sẽ có cách giải quyết thôi mà.
Đến nước này thì cuối cùng đó là việc mà bản thân Adelia phải tự mình giải quyết.
"Tôi, vậy tôi xin phép đi sắp xếp lại suy nghĩ một chút ạ."
"Cứ tự nhiên đi."
Tôi giả vờ khóc lóc thảm thiết rồi rời khỏi hội trường dạ tiệc.
Sau đó di chuyển đến một nơi không ai hay biết rồi lập tức xé cuộn giấy ma pháp để đến cái kho nơi Adelia đang ở.
May mà tôi đã chuẩn bị sẵn. Ai mà ngờ được Kailon lại phản ứng như vậy chứ.
Không ngờ hộp quà của Roro lại xuất hiện vào lúc này.
"Xong rồi sao?"
Trong kho, Adelia đang ngồi thẫn thờ giữa làn khói thuốc lá, ngước nhìn tôi.
"Cô đã tận hưởng thời gian ngập trong khói thuốc một cách nồng nhiệt nhỉ."
"Dù sao sau này khi trở thành gia chủ, tôi cũng có thể làm theo ý mình để thấy thoải mái mà, có sao đâu."
Đến giờ cô ta vẫn không từ bỏ ý định sẽ tiếp tục hút thuốc một cách điên cuồng.
Quả nhiên là do tôi tạo ra nhưng cô ta cũng thật đáng nể.
"Có vẻ như tôi phải nhìn nhận lại mọi chuyện rồi."
"Dạ?"
"Kailon nói rằng gã sẽ từ bỏ ngôi vị, cho dù có trắng tay cũng sẽ ở bên cô đấy."
Trên đời này làm gì có gã si tình nào điên rồ đến thế chứ.
Tất nhiên nếu thực sự trắng tay, gã sẽ chỉ còn cách về làm rể nhà tiểu thư nghiện ngập này rồi bám váy vợ mà sống thôi.
Nhưng việc gã thực sự từ bỏ ngôi vị là một điều đáng để đánh giá cao.
Giờ tôi sẽ vỗ tay tán thưởng cho quyết định đầy nước mắt đó của Kailon, rồi đẩy hết mọi chuyện cho Adelia gánh vác.
Cô ta cứ việc tự mình đưa ra kết luận, còn tôi chỉ việc đứng ngoài quan sát là xong.
"Nếu vậy thì."
"Đúng vậy. Nghĩa là cô có thể sẽ phải kết hôn đấy."
"Đến nước này rồi mà ngài còn nói thế sao?"
Vẻ mặt cô ta đầy sự ngỡ ngàng, nhưng mà.
"Sân khấu tôi đã dựng sẵn rồi, việc hủy hôn hay không là tùy ở cô. Dù sao sau này tôi vẫn sẽ tiếp tục cung cấp thuốc giải cùng với sự hỗ trợ cho cô mà."
Việc hủy hôn là phần của cô ta.
"Thuốc giải có phải là vấn đề không?"
Phải rồi, tôi hiểu ý cô ta muốn nói gì.
Biến cô ta thành một kẻ nghiện ngập rồi bắt cô ta phải sống trong cảnh giấu giếm chồng mình suốt đời, chẳng khác nào một cực hình.
Nhưng mà, có một điều cực kỳ quan trọng.
Đó là chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Việc tôi ra tay lần này cũng chỉ vì đôi bên cùng có lợi thôi. Nói một cách thẳng thắn thì đây là việc mà Adelia phải tự mình thực hiện.
"Chỉ cần giấu giếm cho đến lúc chết là được chứ gì."
"Ngài đẩy người ta vào con đường nghiện ngập mà lại có thể nói ra những lời đó sao?"
Sao lại đổ lỗi cho tôi chứ.
Dù sao thì mấy người phụ nữ bị tôi vét sạch túi đều có chung một đặc điểm là rất giỏi đổ lỗi cho người khác.
Rõ ràng quyết định cuối cùng vẫn là ở bản thân họ mà.
"Tôi chỉ đưa ra đề nghị, còn người lựa chọn là cô mà, đúng không? Đáng lẽ cô phải cảm ơn vì tôi đã cung cấp thuốc với giá rẻ mạt chứ?"
"Hừ!"
Mặt cô ta đỏ bừng lên như sắp nổi khùng đến nơi.
Nhưng chuyện này cô ta có trách tôi cũng vô ích thôi.
Chẳng phải cô ta tự nhận mình là con nhà võ phương Bắc sao, vậy mà lại phạm phải sai lầm này à?
"Thôi thì. Dù sao thì nhìn bề ngoài cũng chỉ giống như người nặc mùi thuốc lá thôi, cứ giữ nguyên bộ dạng đó mà đi tìm gã rồi tìm cách hủy hôn đi."
Ngoài ra mấy chuyện khác tôi không quan tâm.
Hai người cứ tự mà giải quyết với nhau đi, tôi thấy thế là tốt nhất rồi.
Nói đoạn, tôi đẩy hết mọi chuyện cho tiểu thư nghiện ngập rồi rời đi.
Cuối cùng tôi còn mặc lại bộ váy dạ hội cho cô ta nữa, thấy cô ta nhìn tôi với ánh mắt đầy oán hận. Quả nhiên chuyện tương lai của mình thì mình phải tự quyết định thôi.
Sân khấu đã dựng sẵn, từ chối hay không là tùy cô.
Tôi chỉ việc đi chơi với rắn cưng và thiên bình của mình là đủ rồi.
Trước hết là biến thân thành nam giới. Sau đó khoác lên mình bộ trang phục đã được phối sẵn.
Vừa hay tôi hội quân với hai người phụ nữ đang chờ sẵn trước hội trường dạ tiệc, tôi đưa hai tay ra hộ tống họ.
"Hôm nay hai vị trông thực sự rất xinh đẹp."
"Sao đột nhiên ngài lại khen ngợi như vậy?"
"Đúng là người đẹp vì lụa mà."
Hừm. Thật thất lễ quá. Tôi cũng chỉ làm theo ý mình thôi mà.
"Vì Kailon đã nói như vậy nên tôi bắt chước theo thôi."
Trong mắt tôi, hai người thực sự rất xinh đẹp, đó là sự thật.
Nên tôi chỉ nói ra sự thật thôi mà?
"Còn tiểu thư nghiện ngập thì sao ạ?"
"Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa rồi."
"Eo ôi, mùi thuốc lá."
Luciella vừa tiến lại gần tôi đã vội bịt mũi lại.
Chuyện này thì không tránh khỏi rồi.
Tất cả là tại con mụ Adelia chết tiệt đó.
"Cô ta hút thuốc một cách công khai luôn mà. Giờ Adelia đã trở thành Nữ thần thuốc lá rồi. Chính xác hơn là một kẻ nghiện ngập."
Trời ạ, chỉ nói chuyện một chút thôi mà mùi thuốc lá đã ám đầy người tôi rồi, thế là đủ hiểu rồi đấy.
"Vậy còn Kailon thì sao."
"Chắc sẽ trở thành chồng của một kẻ nghiện ngập thôi."
Thật là đáng thương không để đâu cho hết.
Một bên là kẻ nghiện ngập. Bên còn lại là vị Hoàng tử đã từ bỏ quyền lực để trở thành hiền triết.
Thật không biết tương lai của hai người này sẽ đi về đâu đây?
Thú thật là tôi nghĩ Adelia sẽ từ chối thôi. Nhưng lỡ như họ vẫn phải ở bên nhau thì chuyện này có hơi...
Ừm, thôi kệ đi.
"Nhưng mà thực sự là hai người đẹp lắm luôn ấy."
"Hì hì. Ngài có khen đến thế thì cũng chẳng có gì cho ngài đâu."
"Đẹp thì tôi nói là đẹp thôi. Chứ không phải là khen ngợi gì đâu."
Tôi cũng biết cách lấy lòng người khác đấy chứ.
Chính tôi cũng thấy dạo gần đây mình có vẻ hơi sến súa thì phải.
Chắc là do dạo này hay gặp tên Talon nên bị lây nhiễm cái tư tưởng của hắn ta rồi.
Được rồi, giờ thì vào hội trường dạ tiệc thôi nhỉ.
Mong là tiểu thư nghiện ngập sẽ tự mình giải quyết ổn thỏa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn