Chương 181: Bảo tôi hợp tác với Daphne sao?
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~28 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Hình như tôi bị đồn thành một người phụ nữ quái dị rồi thì phải.
"Nghe bảo đâm vào mông cơ? Thế nên vì nhục quá mà không dám đến Schpern nữa đấy."
"Tôi thì nghe bảo bị thành thái giám luôn rồi."
"Hội trưởng hội học sinh vì chuyện đó mà còn hút thuốc giải sầu nữa kìa."
"Hát dở đến mức nào mà bị đâm cả dao vào người thế không biết?"
Có một điều chắc chắn là.
Tôi đã bị đồn thành con mụ chuyên đâm thủng bụng những đứa hát dở.
Tôi đã cố gắng giải thích nhiệt tình thế rồi mà.
Vậy mà họ vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
Dù mấy đứa có mặt ở buổi dạ tiệc đều ngậm miệng ăn tiền, nhưng chính vì chúng không phủ nhận cũng chẳng khẳng định nên tin đồn cứ thế mà bay xa theo nhiều nghĩa.
Không, tôi oan ức lắm nhé.
"Tại sao tôi lại bị đối xử như thế chứ."
Dù thế nào đi nữa, tôi có phải hạng người thấy ai hát dở là rút dao ra đâm đâu.
Đó hoàn toàn là hiểu lầm thôi.
Dù tính cách tôi không tốt đẹp gì cho cam, nhưng tôi không làm thế.
"Chẳng phải nhìn những gì cô đã làm từ trước đến giờ thì bị đối xử như vậy cũng là đáng đời sao. Đột nhiên đánh đập công tử Edenberun, rồi vị hôn thê Clara của hắn thì bị cô ném vào đài phun nước không biết bao nhiêu lần, chưa kể còn trấn lột tiền của học viên, và gần đây nhất là còn sờ mó lung tung nữa chứ."
Arietta phồng má tỏ vẻ bất mãn.
Tôi làm gì cơ?
Mấy chuyện đó chẳng qua chỉ là biểu hiện của sự thân thiết thôi mà.
Vì Ailia sắp hết thời rồi nên tôi mới ném Clara vào đài phun nước như những người bạn để làm thân với cô ta thôi.
So với lúc tôi ném Talon cho lũ đạo tặc thì thế này còn nhẹ nhàng chán.
Còn chuyện sờ mó thì không thể tránh khỏi.
Dù sao thì cũng là con gái với nhau cả.
Và tôi có chuyện cần phải giải quyết với những người phụ nữ của mình.
Phải, chúng tôi đã định "vui vẻ" với nhau vào ban đêm.
Nhưng đáng tiếc là đã thất bại.
Là một cô gái, phải chạm vào một cô gái khác như thế nào...
Đây là một nỗi trăn trở cực kỳ lớn đối với tôi.
Thế nên tôi chỉ mượn cơ thể của Clara, người mà tôi có thể lợi dụng bất cứ lúc nào, để nhào nặn một chút thôi.
Vì chuyện đó mà gia tộc Edenberun có gửi thư khiếu nại, nhưng...
Sau khi đấm cho người thừa kế Edenberun một trận, tôi mới thông qua cơ thể của Clara mà biết được cách tiếp cận một cô gái khác là như thế nào.
Chi tiết thì phiền phức lắm nên tôi không định nói ra đâu.
Nhưng Arietta và Luciella có vẻ vì chuyện đó mà dỗi rồi.
"Vụ trấn lột tiền thì thực ra là do Ruru mượn danh nghĩa của tôi để đi vòi vĩnh thì đúng hơn, ngoài ra tôi chẳng làm gì sai cả."
"Cô lại đi đụng chạm người phụ nữ đã có chồng trước cả chúng tôi nữa chứ."
Cứ phồng má thế kia có ngày nổ mất thôi.
Này, tôi oan lắm nhé.
Theo tiêu chuẩn của tôi thì đó chỉ là nhào nặn một chút thôi mà. Làm ơn tha thứ cho tôi đi.
"Coi như vụ đó không tính đi. Với lại chỉ là chạm vào một chút thôi mà, sao gọi là đụng chạm được. Chẳng phải Clara nên cảm thấy biết ơn tôi mới đúng sao."
Oan ức quá đi mất.
Thế nên làm ơn đừng có lườm tôi như vậy nữa.
Nói một cách công bằng thì cơ thể của Clara chỉ mang lại cảm giác nhào nặn cho sướng tay thôi.
Dù là tôi thì cũng không bao giờ đi quấy rối tình dục một người phụ nữ đã có nơi có chốn đâu.
Cái đó là ngón nghề độc quyền của thằng khốn Talon rồi.
Tôi chỉ là muốn thử xem nên chạm vào như thế nào trước khi thực hành với Arietta và Luciella thôi.
Tôi là người theo chủ nghĩa hoàn hảo mà.
"Chẳng phải cứ lấy chúng tôi ra thực hành là được sao."
"Các cô cần phải hiểu cho tâm thế của một người đàn ông muốn tiếp cận đối phương một cách hoàn hảo chứ."
Giống như phụ nữ luôn cố gắng làm đẹp để xuất hiện thật lộng lẫy trước mặt người đàn ông mình thích, đàn ông cũng phải nỗ lực hết mình để dẫn dắt phụ nữ vậy.
Nhưng hình như tôi lại lỡ lời gì đó rồi, sắc mặt của hai cô nàng trông không được ổn cho lắm.
Luciella thì đang tặc lưỡi ngán ngẩm.
"Không, không. Nếu mang tư tưởng đàn ông thì còn nguy hiểm hơn đấy."
"Hơn nữa, nói chính xác thì cô chỉ mượn cô ta để tập dượt mấy cái tư thế lúc đè người ta ra thôi chứ gì."
Dĩ nhiên là Clara đã kêu gào thảm thiết vì bị tôi túm tay túm chân xoay như chong chóng, bảo là đau lưng muốn chết.
Nhưng chẳng phải đó cũng là một kỷ niệm đẹp sao.
Tôi chỉ là đang giúp cô ta giãn gân cốt để chuẩn bị sinh người thừa kế cho nhà Edenberun thôi mà.
Tôi đâu có làm chuyện gì đồi bại đâu.
Tôi là người có khả năng kiềm chế cực kỳ mạnh mẽ đấy nhé.
Hơn nữa người ta đã có hôn phu rồi, tôi đâu có làm thế.
"Đừng lo lắng quá. Tôi cũng đang nỗ lực hết mình đây."
"Nỗ lực đó mà lại đi dành cho người phụ nữ khác thì..."
Arietta trợn mắt nhìn tôi trừng trừng.
"Hừm. Hãy cứ coi đó là tấm chân tình của tôi muốn làm mọi chuyện thật trơn tru đi."
Thế chẳng phải là xong rồi sao.
Nhìn thế này thôi chứ tôi muốn mọi chuyện diễn ra thật ngọt ngào đấy.
Tôi không muốn cứ thế mà đâm sầm vào như cái thằng Talon đâu.
Nếu nhà Edenberun còn khiếu nại thì tôi lại đấm cho một trận rồi nhào nặn Clara tiếp là xong.
Tôi chẳng có gì phải sợ cả.
"Nhưng thực tế nếu hoàng tử Kailon làm vậy thì cô sẽ phản ứng thế nào?"
"Nếu là tôi, tôi sẽ dàn xếp một cách cao cấp hơn. Tôi sẽ dùng Sợi Ma Lực chẻ đôi cái bàn ra để hắn ngã chổng vó luôn."
Tôi không có thói quen đi đâm bụng người khác như thế đâu.
Dù sao Kailon cũng là hoàng tử.
Đám học viên Schpern vì tôi mà quên mất một điều rằng hắn là hoàng tử đấy. Điều này nghĩa là gì?
Một tiểu thư nhà Bá tước mà đi đâm bụng hoàng tử. Các người thấy có lý không?
"Ồ. Nghe cũng ra gì đấy."
Và dĩ nhiên là hoàng tử Kailon đã phản đối dữ dội.
Tôi có lòng tốt đến thăm bệnh để bảo hắn ngậm miệng lại, thế mà hắn lại nổi cáu với tôi.
"Dù gì ta cũng là người có lễ nghi, vậy mà bảo là đang hát thì bị chân nến đâm trúng sao! Á á."
"Chẳng phải ngay từ đầu tôi đã bảo anh đừng có làm màu mà đi ra ngoài đi sao?"
Đã tự mình đâm vào rồi mà còn lắm lời.
Thà để người ta biết là vì làm màu nên mới bị đâm còn nhục hơn đấy.
Ít ra bảo là tai nạn thì nghe còn lọt tai hơn chút.
"Chuyện... chuyện đó thì đúng là vậy nhưng..."
"Tôi nói thật nhé. Hành động của anh lúc đó chẳng khác gì mấy tình tiết vô lý trong mấy cuốn tiểu thuyết của lũ con nít đâu."
Nghe tôi nói thế, có vẻ hắn cũng thấy nhục nên quay ngoắt mặt đi chỗ khác.
Hắn có thái độ đó thì tôi cũng chịu, chẳng còn gì để nói.
Dù sao cũng là lỗi của hắn, liên quan gì đến tôi đâu.
Tôi chẳng làm gì sai cả.
"Với lại, nói thật là bị Yuris đâm cho một nhát thành ra thế này thì tình hình cũng chẳng hay ho gì. Thà cứ để thiên hạ đồn là vì hát dở nên bị tôi đâm còn hơn. Tóm lại là chuyện này đôi bên cùng có lợi, cứ thế mà ỉm đi là tốt nhất."
"Chết tiệt."
Hắn tức tối thở hồng hộc.
Nhưng anh bạn à, anh không có quyền lựa chọn đâu.
Nào, giờ là lúc đi gặp Daphne rồi.
Thấy quân đội Đế Quốc thuận lợi thu hồi biên giới, có vẻ tình hình đang tiến triển khá tốt.
Phải tranh thủ thời cơ thôi.
Ngay khi giờ học ở Schpern kết thúc, tôi lập tức di chuyển đến vực thẳm nơi Daphne đang ở.
Ban đầu tôi định ghé qua doanh trại của Công tước Havel một chút.
Nhưng nếu bị hiểu lầm là đi gặp Daphne trước thì phiền phức lắm.
"Chào mừng ngài, Ciel tiểu thư!"
"Oa, nhìn Tứ đại Thiên vương vẫy đuôi như chó mừng chủ kìa."
"Đúng vậy nhỉ."
"Lũ con người này là ai thế?"
Đôi mắt sắc lẹm của Daphne chĩa thẳng về phía Arietta và Luciella.
Ừm.
Nếu tôi không giải thích, chắc ba mụ này lao vào cắn xé nhau mất.
Cảnh tượng đó thì tôi không muốn thấy đâu. Daphne đã cúi đầu trước tôi thì cũng coi như là vật sở hữu của tôi rồi. Mà nội chiến giữa các vật sở hữu thì chẳng hay ho gì.
Thôi thì cứ nói thẳng ra vậy.
"Là Laitena và Thiên Bình đấy."
"Hồ, Laitena. Hóa ra ngài đầu thai thành cái hình hài đáng yêu này sao. Nhớ hồi trước ngài cứ than vãn suốt vì cái thân hình đồ sộ bay đi bay lại vướng víu."
Có chuyện đó nữa hả.
Nhìn gương mặt đỏ bừng của Arietta thì chắc là thật rồi.
Tội nghiệp thật. Hóa ra Arietta cũng chẳng thể thoát khỏi ký ức về việc mình từng là một con rắn khổng lồ trong kiếp trước.
Chắc cô ấy muốn xóa sạch cái quá khứ đen tối đó lắm.
"Ai than vãn hồi nào chứ?"
Arietta có vẻ đã nhớ lại quá khứ nên đang nổi khùng lên.
Đúng là so với hình dáng đó thì hiện tại trông cô ấy đáng yêu hơn nhiều. Ừm.
"Ồ, Daphne. Đã tìm thấy con mụ Yuris chưa?"
"Chưa ạ. Chắc mụ ta đã chuồn về Ma Giới rồi."
"Vậy sao. Tiếc thật đấy."
"Trước mắt tôi đã thu phục được toàn bộ quân đội rồi."
Quân đội ở vực thẳm cũng quan trọng, nhưng thu phục được hết thì cũng coi như là may mắn rồi.
Giờ thì quân đội để tấn công Ma Giới đã đủ dùng rồi chứ gì.
Phải, nếu vậy thì... dù hiện tại chưa giết được Yuris ngay lập tức.
"So với thực lực hiện tại của quân Ma Vương thì thế nào?"
"Có lẽ về quân đoàn thì có thể đánh ngang ngửa. Vì số lượng quân đoàn tôi hấp thụ được rất lớn, còn quân của Yuris thì đã bị tiêu diệt sạch rồi."
Hóa ra là vậy sao.
"Sẽ là một trận huyết chiến đầy máu và nước mắt đây."
"Vâng. Chắc chắn lũ ma vật sẽ phải bỏ mạng không ít."
Vì sẽ chiến đấu ở Ma Giới nên chắc chắn sẽ có những trận đánh kinh hoàng và máu chảy thành sông.
Mảnh đất xám xịt cằn cỗi của Ma Giới sẽ bị nhuộm đỏ bởi máu.
"Vậy thì thực tế đây chính là nội chiến rồi."
"Đúng là vậy nhỉ?"
"Cuộc chiến giữa Kiriel, người muốn giành lại ngôi vị Ma Vương, và kẻ giả mạo đang cố giữ lấy ngai vàng."
"Đáng sợ thật đấy."
Nội chiến để tranh giành cái ghế tồi tệ đó sao.
Nghĩ thôi cũng thấy oải.
Dù sao thì, từ con mụ giả mạo đã đâm sau lưng tôi cho đến lũ Ma tộc, tôi sẽ xé xác tất cả, cố gắng làm suy yếu thế lực của chúng đến mức tối đa hoặc là tiêu diệt tận gốc.
Chắc vế sau thì khó.
Lũ Ma tộc dai như đỉa đói vậy, khó mà diệt sạch được.
"Hay là chúng ta hợp tác với Đế Quốc đi?"
"Không, không. Dù thế nào thì Đế Quốc cũng không chịu hợp tác đâu."
Nhìn những gì đã xảy ra từ trước đến giờ thì chắc chắn là vậy rồi.
"Đế Quốc cũng chịu thiệt hại nặng nề lắm. Nếu Daphne bảo là sẽ đi tiêu diệt Ma Vương thì Đế Quốc cũng chẳng nỡ từ chối đâu."
"Daphne. Cô cũng thấy uy lực của vũ khí mới rồi đấy."
Việc thu hồi biên giới trong nháy mắt đã chứng minh uy lực của vũ khí đó vượt xa mong đợi.
Trong tình cảnh đó, liệu Đế Quốc có chịu hợp tác với Daphne không?
Đây là vấn đề cần phải tiếp cận theo một hướng khác.
Trước lời tôi nói, Daphne khẽ lắc đầu.
"Vũ khí mới là một chuyện, nhưng đây lại là vấn đề khác. Sau đợt xâm nhập của Sera, dù lần này đã thu hồi được biên giới nhưng họ lại thiếu hụt lương thảo để thực hiện một cuộc viễn chinh. Hơn nữa, hiện tại rất nhiều binh sĩ đã phải rút về để lo việc đồng áng."
Cũng đúng, Daphne là người trực tiếp chiến đấu với con người nên chắc chắn sẽ hiểu rõ hơn tôi.
Nghe kể không bằng mắt thấy tai nghe mà.
Nghe chừng quân đội Đế Quốc cũng đã chạm trán Daphne một lần rồi. Và điểm yếu lớn nhất của quân đội Đế Quốc hiện tại chính là...
Phải, thứ hiện ra trong đầu tôi chỉ có một.
"Quả nhiên là lương thực sao."
"Vâng. Đúng vậy."
Đế Quốc hiện đang thiếu hụt lương thực.
Điều này đồng nghĩa với việc họ không có đủ khả năng để thực hiện một cuộc viễn chinh xa xôi ngay lúc này.
Dù có khả thi đi chăng nữa thì một cuộc viễn chinh quy mô lớn là điều không thể.
Tức là vấn đề nằm ở lương thực...
"Hừm. Vậy thì cứ lấy lý do đó để đề xuất với Công tước Havel về việc hợp tác với Daphne xem sao, cũng không tệ đâu nhỉ."
Công tước Havel là người nắm bắt tình hình rất nhạy bén.
Ông ta là hạng người như vậy.
Chắc hẳn lúc này ông ta cũng đang cân nhắc xem liệu có thể thực hiện viễn chinh hay không.
"Hơn nữa tình hình Vương quốc cũng chẳng khá khẩm gì. Đế Quốc hiện tại phải tìm cách tiêu diệt Ma Giới với thiệt hại tối thiểu nhất."
Đúng là đám Schukart ở Đế Đô, dù mang danh cảnh sát nhưng thực chất chỉ là lũ loa phường đi rêu rao về sự vĩ đại của Đế Quốc khi đánh bại được ba Tứ đại Thiên vương.
Nhưng cái sự tuyên truyền đó cũng có giới hạn thôi.
Đã đến lúc cần một sự thay đổi mang tính bước ngoặt rồi.
"Vậy giờ phải đi gặp Công tước Havel thôi."
Không biết ông ta sẽ phản ứng thế nào đây.
Tôi cũng tò mò lắm.
Dưới tư cách là trụ cột của Đế Quốc, gã Havel này sẽ nghĩ gì đây.
Liệu ông ta có chịu hợp tác với một thiên thần như Daphne không.
Sơ sẩy một chút là tôi cũng bị đồn là thông đồng với Ma tộc ngay.
Mấy cái phiền phức đó thì tôi xin kiếu.
"Nghĩa là cô bảo chúng tôi phải hợp tác với Tứ đại Thiên vương Daphne sao?"
Dĩ nhiên là phản ứng chẳng mấy tốt đẹp gì.
Thì, thông thường là phải vậy thôi.
"Không, tiểu thư Bathory, chẳng lẽ hiện giờ cô đang cùng hội cùng thuyền với con mụ Daphne đó sao?"
Nhìn kìa, chúng lại chực chờ cơ hội để cắn xé tôi rồi đấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn