Chương 68: 45. Tạm Thời Trở Về Hiện Thực
Tôi Biến Thành Thú Cưng Trong Game? Hồ Nương?! · Aiko Shimizu · 1243 chương · ~14 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 2: Tôi Nghĩ, Học Y Không Cứu Được Người Trung Quốc Sau khi kết bạn với Pháp Sư Sao Gương Đen và hẹn một ngày khác bàn bạc cụ thể về việc thành lập phân hội, hai bên tạm thời chia tay.
Tính toán thời gian, tôi cũng nên đăng xuất rồi.
Một ngày không ăn không uống cũng chẳng có gì ghê gớm, nhưng hôm nay là thứ Bảy, buổi chiều còn có một công việc bán thời gian mà tôi và Anh Ninh phải cùng nhau đi làm.
Hôm nay, vì muốn kiểm tra xem mình có bị trò chơi cưỡng chế đá ra ngoài hay không, tôi đã trì hoãn không ít thời gian. Ngay cả bữa sáng cũng chưa kịp làm cho con bé, mà bây giờ đã tới giữa trưa rồi.
"Nhóc con, trưa nay muốn ăn gì?"
Tôi bước ra khỏi khoang trò chơi, vươn vai, ngáp một hơi thật dài rồi lớn tiếng gọi.
Không có ai trả lời.
Tôi lập tức nâng cao cảnh giác tới cực điểm...
Chẳng lẽ có người phát hiện thân phận của tôi và âm thầm theo dõi tôi?
Không thể nào!
Kiếp này, tôi chưa từng tiếp nhận bất kỳ nhiệm vụ nào!
Vậy con bé đâu rồi?
Tôi áp tai lên cửa, cẩn thận dò xét động tĩnh bên ngoài.
Không có bất kỳ điều gì khác thường. Không có tiếng hít thở của con người, chỉ có tiếng tủ lạnh kêu ù ù.
Tôi cầm con dao gọt hoa quả trên bàn máy tính, giật mạnh cửa phòng ngủ ra.
Bên ngoài không một bóng người. Trên bàn đặt sẵn bữa trưa cùng một mảnh giấy: Anh, em đi làm trước. Em đã tìm thêm một công việc bán thời gian vào buổi sáng. Cơm và thức ăn trên bàn, trước khi ăn anh nhớ hâm nóng, đồ nguội không tốt cho dạ dày.
Đó là nét chữ của Anh Ninh.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Bệnh nghề nghiệp khiến tôi lúc nào cũng nghi thần nghi quỷ, xem ra trong thời gian ngắn thật sự không thể sửa được.
Có điều, con bé còn nhớ nhắc tôi hâm nóng thức ăn. Đúng là một cô em gái chu đáo.
Bởi cả hai chúng tôi đều đã thôi học, quỹ thời gian tự nhiên dư ra rất nhiều. Vì vậy, Anh Ninh lại bắt đầu tìm thêm công việc bán thời gian. Dù sao, tiền bạc là tài nguyên căn bản để duy trì cuộc sống.
Nhưng làm như vậy có quá vất vả hay không?
Sau khi ăn xong, tôi lên đường tới nơi làm việc bán thời gian, định gặp Anh Ninh ở đó rồi khuyên con bé đừng nhận quá nhiều việc. Cùng lắm sau này hai chúng tôi kiếm tiền trong trò chơi là được.
Đối với tôi, tiền bạc chỉ là một con số.
Tuy nhiên, công việc bán thời gian vẫn không thể bỏ. Nếu không có một nguồn thu nhập chính đáng, chắc chắn sẽ bị người có lòng nghi ngờ, từ đó kéo theo vô số phiền phức.
Nhà chúng tôi không thiếu tiền, nhưng Anh Ninh lại không biết chuyện đó... Vì vậy, con bé vẫn luôn làm việc vô cùng chăm chỉ.
Ừm, một cô em gái tràn đầy trách nhiệm, lại còn biết phấn đấu!
(Tôi vui mừng cúi đầu ghi chép vào cuốn sổ nhỏ 【Nhật Ký Trưởng Thành Của Anh Ninh】.) Nơi tôi và Anh Ninh làm việc cách nhà không xa, là một nhà hàng tầm trung.
Vị trí của chúng tôi là nhân viên phục vụ.
"Thuấn Hoa, cậu tới rồi à? Hôm nay cậu và em gái lại không đến cùng nhau nhỉ."
Tôi quen tay mặc đồng phục làm việc, tiếp nhận ca của một cậu nhân viên phục vụ.
Cậu chàng này khá tốt bụng, cũng là một trong số ít nam nhân viên chưa từng tỏ tình với Anh Ninh.
Bởi cậu ta đã tỏ tình với tôi.
Đó là một chuyện khá khó xử.
Tôi nói mình là đàn ông đích thực, cậu ta nhất quyết không tin, còn khăng khăng nhận định tôi chính là chị gái của Anh Ninh đang giả nam...
Tôi thừa nhận kiếp này mình môi hồng răng đều, đường nét gương mặt mềm mại, quả thật rất đẹp. Nếu trang điểm rồi mặc đồ nữ, e rằng sẽ trở thành một mỹ nam giả gái cấp hồng nhan họa thủy.
Nhưng tôi thật sự là đàn ông có hàng hẳn hoi!
Cuối cùng, tôi đành kéo cậu ta vào nhà vệ sinh nam, tận mắt chứng minh thân phận của mình...
Tuy kích thước không lớn, trông còn khá non nớt, lại vẫn còn nguyên bao da, nhưng chắc chắn đó là cậu nhỏ hàng thật...
Cậu ta lộ ra vẻ mặt đau đớn tuyệt vọng, liên tục hỏi tôi đã mua cái ** giả này ở đâu mà giống thật đến vậy.
Tôi hết cách, chỉ có thể nói với cậu ta rằng đó là thứ mẹ tôi lắp miễn phí cho tôi. Cho dù cậu có tuyệt vọng hơn nữa cũng chẳng ích gì.
Không biết sau đó cậu ta đã thoát khỏi nỗi đau bằng cách nào. Tôi nghe nói tên này còn gia nhập công hội của Anh Ninh, hình như tên là...
Thanh Vũ?
Cậu ta là người chơi nghề thích khách, đồng thời cũng là một thành viên quản lý chủ chốt của Thương Hỏa Mân Côi.
"Anh Ninh đâu? Em ấy tới rồi sao?"
Tôi hỏi.
Mặc dù chuyện xảy ra khi ấy khá xấu hổ, nhưng sau khi vượt qua được khúc mắc đó, chúng tôi đã trở thành bạn bè khá thân thiết.
"Ừm~ Tới từ lâu rồi! Cô ấy tới sớm hơn cậu ba tiếng. Vẫn như mọi khi, để tôi kể cậu nghe những chuyện lớn xảy ra hôm nay nhé?"
Cậu chàng đã không còn dáng vẻ thất tình, xem ra đã thoát khỏi bóng ma tâm lý.
"Đương nhiên."
Tôi gật đầu.
"Hôm nay xảy ra ba chuyện lớn, phần lớn đều có liên quan tới em gái cậu..."
"Ồ?"
Tôi lập tức trở nên chăm chú.
"Chuyện thứ nhất, ba tiếng trước, em gái cậu đỡ một ông cụ bị ngã dậy. Để bày tỏ lòng cảm kích, người nhà ông cụ đã tặng cô ấy năm nghìn tệ làm quà cảm ơn."
... Vậy mà không bị người ta ăn vạ năm nghìn tệ sao?
Kịch bản này bất ngờ ấm áp thật đấy...
Có điều, quả nhiên rất giống phong cách của Anh Ninh!
"Sau đó, cậu cũng biết rồi đấy. Mấy mụ đàn bà trong tiệm từ lâu đã không vừa mắt hai chị em gái... À không, hai anh em các cậu. Vì vậy, bọn họ lại lén lút bàn tán rằng em gái cậu giúp người chỉ vì muốn người ta báo đáp..."
Đây là thứ logic chó má gì vậy?!
Thời buổi này, dám đỡ một người già bị ngã đã chẳng khác nào đem toàn bộ gia sản ra đánh cược...
Làm ơn để cầu báo đáp?
Đầu óc bọn họ bị úng nước rồi sao?
"Chuyện thứ hai, trong tiệm có một vị khách tự xưng đã làm mất một chiếc nhẫn kim cương. Bởi hôm nay em gái cậu tới tiệm sớm hơn ba tiếng, mấy mụ đàn bà kia đều nói cô ấy đã lấy trộm chiếc nhẫn... Đến tận bây giờ, nhóm khách đó vẫn còn dây dưa trong đại sảnh, nhất quyết bắt em gái cậu bồi thường tổn thất."
"Chuyện lớn như vậy sao cậu không nói sớm?!"
Tôi tức giận giậm mạnh chân, lo lắng chạy thẳng về phía đại sảnh.
"Chuyện thứ ba..."
Cậu chàng thở dài, nhìn bóng lưng tôi biến mất nơi góc hành lang, lặng lẽ tự nói một mình:
"Haiz... Chuyện thứ ba... Tôi đã nghĩ thông rồi... Cho dù cậu là đàn ông thì cũng chẳng sao..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn