Chương 3: Quán Triệt Tư Tưởng Cốt Lõi Gốc Chính Mầm Hồng
Tôi Biến Thành Thú Cưng Trong Game? Hồ Nương?! · Aiko Shimizu · 1243 chương · ~10 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 1: Tôi Biến Thành Thú Cưng?!
Cô gái mở to đôi mắt long lanh ngập nước, dường như đã bị sự thông minh nhanh trí của tôi làm cho kinh ngạc.
Bốn mắt nhìn nhau. Vì chênh lệch chiều cao, cô ấy nhìn tôi từ trên xuống, vậy mà thật sự toát ra đôi chút khí thế của một vị chủ nhân.
"Là thú cưng anh trai tặng cho mình, sao có thể nói tục được? Tuy thú cưng chỉ là thú cưng, nhưng vẫn là con gái. Con gái phải hiểu lễ nghĩa, có học thức thì mới được mọi người yêu mến! Là thú cưng của mình, tuyệt đối không được nói tục! Trừng phạt!"
Tôi còn chưa kịp buồn bực vì vấn đề chiều cao, lời cô ấy vừa dứt, chiếc vòng trên cổ tôi đã đột ngột siết chặt, khiến tôi hoảng hốt đến mức không thể hít thở!
Trong mắt cô ấy thoáng hiện một tia thương xót, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị một sự kiên định khó hiểu thay thế.
Tôi thông minh nhanh trí lập tức dự cảm được chuyện chẳng lành, nhưng lúc này đã quá muộn!
Xem ra tôi đã đánh giá sai lòng dạ của vị chủ nhân này. Tấm lòng cô ấy còn nhỏ hẹp hơn vẻ ngoài ít nhất hai cỡ cúp ngực!
Nhỏ hẹp đến mức ngay cả việc để thú cưng lịch sự, phong độ nêu ra ý kiến của mình cũng không cho phép!
"Xẹt xẹt xẹt~" Tôi có thể cảm nhận rõ ràng dòng điện đang tuôn trào, bò khắp cơ thể mình. Nó phát ra từ chiếc vòng trên cổ, điên cuồng đánh thẳng vào tứ chi và từng thớ thịt! Ngay cả lông trên chín chiếc đuôi của tôi cũng dựng đứng vì dòng điện ấy, bên trên liên tục lóe lên những tia sáng xanh tí tách!
Tôi không tự chủ được mà run rẩy, co giật. Từng cơn đau nhói và tê ngứa khó lòng chịu đựng truyền ra từ tận sâu trong xương tủy. Sức lực toàn thân tôi lập tức bị rút cạn, cả người… không đúng, cả con hồ ly mềm nhũn, bất lực ngã xuống bên chân cô gái.
Tôi gần như mất sạch khả năng suy nghĩ bằng lý trí. Nỗi thống khổ không hẳn là đau đớn này khiến trong đầu tôi chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ, đó là cầu xin.
Cùng lúc ấy, vô số cảm xúc khác thường điên cuồng tràn vào đầu tôi… Sợ hãi, thân thiết, hối hận, khao khát phục tùng, khao khát bị chi phối. Những cảm xúc tôi chưa từng trải nghiệm ấy lại xuất hiện từ hư không, cố gắng khống chế ý thức và nhân cách của tôi!
Vẻ mặt cô gái tràn đầy kinh ngạc. Dường như cô ấy hoàn toàn không ngờ mức độ trừng phạt sau khi nhấn nút lại nghiêm trọng đến vậy. Sự đau đớn mà nó mang đến cho tôi rõ ràng đã vượt xa tưởng tượng của cô ấy!
Cô gái luống cuống bế tôi lên theo kiểu công chúa.
Lúc này, ngay cả chín chiếc đuôi của tôi cũng bất lực rũ xuống mặt đất, toàn thân chẳng còn chút sức lực phản kháng nào. Tôi chỉ có thể mặc cho cô ấy ôm mình, nhìn cô ấy dùng một thái độ mà cá nhân tôi cho là "chủ nhân cao cao tại thượng nhưng lại thương xót chúng sinh" để thể hiện đôi chút yêu thương.
Rõ ràng lúc này tôi nên cảm thấy phẫn nộ mới đúng, thế nhưng đầu óc đang mơ hồ của tôi lại tràn đầy cảm giác ỷ lại vào cô ấy, thậm chí còn khát khao vòng tay cô ấy đến cực điểm!
Mặc dù vô cùng không tình nguyện, nước mắt tôi vẫn chẳng chịu nghe lời mà không ngừng tuôn xuống, rơi lên mu bàn tay cô gái, khiến tay phải cô ấy khẽ run lên.
Đáng tiếc, mu bàn tay cô ấy run rẩy không phải vì nhìn thấy nước mắt của tôi mà đau lòng, mà bởi trước mặt chúng tôi vừa xuất hiện một dòng thông báo hệ thống.
Thông báo hệ thống: Độ trung thành +1, độ thiện cảm +1.
…Mẹ kiếp, đây thật sự là game người lớn đúng không?
…Rốt cuộc thiết lập nhân vật đáng xấu hổ của tôi là kiểu gì vậy?! Tại sao độ thiện cảm lại tăng chứ?!
Tôi tuyệt vọng ngất đi. Tuy nhiên, vì cảm giác thân thiết không thể kiểm soát tỏa ra từ người đối phương, tôi vô thức rúc sâu hơn vào lòng cô ấy, trông chẳng khác nào một con thú cưng đang khát khao được yêu chiều.
Vì đã hôn mê nên khi tôi tỉnh lại, chẳng biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Tôi vừa kinh ngạc, vừa chán nản.
Kinh ngạc là vì hóa ra trong game cũng có thể hôn mê.
Chán nản là vì những chuyện xảy ra trước đó hóa ra không phải một giấc mơ!
Trước ngực tôi lập tức tràn ngập một nguồn năng lượng tiêu cực nặng trĩu. Tôi hoàn toàn không thể vực nổi tinh thần, chỉ có thể uể oải nhìn đám người chơi đang giành quái trải dài khắp núi đồi trước mặt.
Trước khi vào game, em gái đại nhân từng nói với tôi tôn chỉ cốt lõi khi khai hoang máy chủ mới của game online:
"Đi trước một bước, từng bước dẫn đầu."
Xem ra tôi tuyệt đối không thể quán triệt nổi rồi.
Tôi cúi đầu nhìn hai khối trắng nõn trước ngực.
Ừm, trời cao chứng giám, hiện tại tôi chỉ có thể quán triệt "một trung tâm, hai điểm cơ bản" mà thôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn