Chương 261: Tạo ra một đứa trẻ (2)
Nữ Thần Tan Vỡ Muốn Nuôi Dưỡng Tôi. · Glodia · 480 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương
"G-Giờ ngươi sẽ nghe ta nói chứ?"
Dáng vẻ đảo ngược của Agolas.
Thiếu nữ tóc hồng đang nói với vẻ mặt khơi gợi bản năng bảo vệ.
Cái gì thế này.
Rốt cuộc.
Đây là dáng vẻ thật sao?
Hay là để dụ tôi mất cảnh giác?
Hắn cố tình tỏ ra yếu đuối để khơi dậy lòng trắc ẩn trong tôi sao?
Nhưng nhìn hắn có vẻ rất xấu hổ.
Đó là gương mặt chứa đựng sự nhục nhã, phẫn nộ và sợ hãi.
Không giống như đang diễn kịch....
"Ngươi cũng giấu giếm một dáng vẻ khá đáng yêu đấ-"
"Không hề đáng yêu!! Ta là sinh vật trang nghiêm, đáng sợ và lý trí hơn bất cứ ai!!"
"... Phải rồi."
Một câu trả lời tức thì.
Có vẻ hắn rất nhạy cảm với dáng vẻ của mình.
Nhưng với dáng vẻ đó và giọng nói mỏng manh đó mà hét lên thì chẳng thấy sợ đâu, ngược lại còn thấy đáng yêu nữa. Có lẽ vì biết điều đó nên hắn mới che giấu bản thể chăng.
Như đã thấy.
"Vì vậy nên ta mới không muốn để lộ ra...."
Hắn đang lầm bầm đầy uất ức như thế.
Cảm giác như hắn ghét chính dáng vẻ thật của mình vậy.
Hơn nữa, dáng vẻ đó.
Thực sự là sinh con....
Không, mình đang nghĩ cái gì thế này.
Dù sao thì.
Dù có uẩn khúc gì đi nữa, tôi cũng không cần phải đào sâu làm gì. Hỏi ra chỉ tổ khiến hắn thêm cảnh giác và căm ghét mà thôi.
Tôi đi thẳng vào vấn đề chính.
"Giờ thì hãy thuyết phục ta tiếp đi."
"... Cái gì?"
"Như đã nói, ta bảo sẽ đối thoại với ngươi mà. Nếu muốn sống thì hãy thuyết phục ta đi."
"...... Ngươi không hỏi gì về ta sao?"
"Ngươi muốn ta hỏi à?"
"Không."
Hắn thận trọng lườm tôi.
Trước tiên hắn có vẻ an tâm vì tôi không tấn công, nhưng vẫn cảnh giác ở mức tối đa. Dù tôi đã dụ hắn ra để dễ bề giết chết nếu cuộc đối thoại không suôn sẻ, nhưng với tình trạng đó thì không dễ dàng gì.
Nhưng dù sao người nắm quyền vẫn là tôi.
Tôi thong thả nắm giữ thế chủ động.
"Giờ hãy nói tiếp đi. Về lợi ích mà ta nhận được khi để ngươi sống thay vì giết ngươi. Ta cũng sẽ tiếp nhận một cách nghiêm túc."
"... Được rồi."
Trước tiên quay lại vấn đề chính.
Tạm thời nhắc lại tình hình một chút.
Quỳ lạy như chó.
Giao ra thánh vật.
Tạo ra một đứa trẻ.
Agolas đã đưa ra ba điều kiện trên để van xin giữ mạng.
Tôi không biết những thứ đó có tốt không.
Hắn phải thuyết phục được tôi.
Trước đó, hắn.
"Ngươi nghĩ Slime sinh con như thế nào. Chắc vẫn còn nhớ những gì đã nghe lúc nãy chứ?"
Hắn đưa ra câu hỏi đó.
Slime sinh sản như thế nào.
"Chà... nhìn cơ thể đó thì chắc cũng có thể sinh con như bình thường được mà."
"K-Không phải là không thể, nhưng Slime bình thường sinh sản bằng cách tự phân tách. Tự chia cắt cơ thể để sinh sản và phát triển độc lập."
"Vậy là ngươi sẽ phân tách cơ thể để tạo ra một đứa trẻ, rồi giao nó cho ta?"
"Ngươi hiểu đúng rồi đấy."
"...... Đây hoàn toàn là vì tò mò thôi, nếu không phân tách mà dùng chính cơ thể con người đó để giao cấu rồi sinh con thì có gì khác so với phân tách không?"
"Đ-Đừng có hỏi những chuyện đó!! Ta cũng chưa từng thử nên không biết!"
"Chậc... được rồi. Nói tiếp phần giải thích đi."
"Hừm!!... Dù sao thì Slime sinh sản bằng cách phân tách, và phân tách nghĩa là chia ra. Điều đó không chỉ đơn thuần là tăng số lượng cá thể mà còn chia sẻ cả sức mạnh và năng lực-" Tôi chăm chú lắng nghe lời giải thích.
Sự sinh sản của Slime thật đặc biệt.
Tự phân tách để tăng số lượng cá thể.
Và do đặc tính chủng tộc, khi phân tách, sức mạnh và năng lực cũng bị phân chia theo.
Chính vì vậy.
"Thông thường, những Slime mạnh mẽ sẽ không sinh sản."
Những Slime đã tiến hóa lên cấp cao sẽ không dại gì phân tách để chia sẻ sức mạnh của mình. Chính vì vậy, nếu tạo ra con cái, mối liên kết sẽ sâu sắc hơn nhiều so với các chủng tộc khác.
Sự phân tách đầy hạn chế.
Hay nói cách khác là một nửa của chính mình.
Vì vậy.
"Đó chính là minh chứng của ta."
Agolas sẽ không thể tấn công tôi.
Bởi vì tôi đang nắm giữ một nửa của hắn làm con tin.
Tuy nhiên, vẫn còn vài điều thắc mắc.
"Ngươi thực sự muốn sống đến mức tạo ra một đứa con quý giá như vậy sao?"
"Hả?... Ta cũng đâu có muốn giao ra!!"
"Vậy bây giờ thì sao?"
"N-Ngươi không tin ta mà!! Cứ đòi giết ta mãi thì ta biết làm thế nào đây!! Chẳng phải vì ngươi mà ta mới phải làm thế này để sống sót sao!!"
"Vậy là vì muốn sống nên mới làm thế đúng không. Chẳng phải là hy sinh cả con mình để được sống sao."
"Hừ!!......."
"Nếu không phải vậy thì ngươi thực sự thấy ổn khi giao đứa con duy nhất của mình cho ta sao? Không, ngay từ đầu ngươi có thực sự có tình cảm với con cái không đấy?"
"Hừm. Tất nhiên rồi! Slime có bản tính rất yêu thương đồng loại. Nói cách khác, vì nó từng là một phần cơ thể của ta nên đương nhiên là quý giá rồi."
"Nếu ta hành hạ nó thì sao?"
"Ngươi sẽ không thể làm vậy đâu. Vì nó là đứa trẻ mang sức mạnh của ta, nếu nuôi dưỡng tốt nó sẽ trở nên cực kỳ mạnh mẽ. Ta tin rằng ngươi sẽ không đối xử tệ bạc với một kẻ như vậy."
"Hừm......."
Tóm lại là thế này.
Hắn sẽ tạo ra một nửa của mình, cũng là đứa con duy nhất, để dâng cho tôi. Bảo rằng dùng lớp vỏ lột thì sẽ dễ nuôi dưỡng, và vì nó có sức mạnh lớn nên có thể nuôi dạy để sử dụng.
Và bản thân sự tồn tại của nó là một tờ séc bảo chứng.
Tờ séc khiến Agolas không thể phản bội.
Đó là hiệu quả có thể đạt được với giả định lời của hắn là đúng, nhưng có vẻ hắn cũng không nói dối.
Không, dù có nói dối cũng chẳng sao.
Vì tôi đã quyết định rồi.
"Vẫn thấy không ổn."
"Hả?... Tại sao!!? Tại sao chứ!!! Ta yếu đi còn các ngươi có thêm sức mạnh. Ta sẽ không còn là mối đe dọa nữa, và ta đã bảo sẽ giao ra tất cả những gì mình có. Vậy mà ngươi vẫn muốn giết ta để đạt được điều gì chứ!!"
"Nuôi nấng phiền phức lắm."
"Slime cứ để mặc đó nó cũng tự lớn được!! Đó không thể là lý do được!!"
"Làm sao ta tin được chuyện đó?"
"Hừ!!... Hừ!!...... Chẳng phải ta đã lộ diện cả dáng vẻ thật theo lời ngươi rồi sao!! Đã đến tận đây để nói rồi, còn phải làm gì nữa ngươi mới chịu tin hả!!"
Một tiếng hét đầy uất ức.
Nhưng tôi phớt lờ.
"Đến lúc kết thúc rồi."
"K-Không!...."
Vút!!
Bịch!
Chắc hẳn hắn đã bị dồn vào đường cùng.
Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu sát đất.
"Làm ơn... hãy tha thứ cho ta. Làm gì cũng được. Vì vậy xin hãy giữ lại mạng sống cho ta. Cái chết của ta chính là sự thoái hóa của tất cả Slime đấy!!"
"Một phát ngôn thật trơ trẽn."
"Vậy ở đây ta còn có thể làm gì hơn nữa chứ!!"
"Hừm."
Dáng vẻ nôn nóng đã lên đến đỉnh điểm.
Đồng tử rung lên dữ dội.
Lòng tự trọng đã bị chà đạp dưới chân.
Chỉ nhìn việc hắn quỳ xuống cũng đủ biết hắn đang tuyệt vọng đến nhường nào.
Hơn hẳn Invader hay Yustard.
Kết quả này còn thỏa mãn hơn cả mong đợi của tôi.
Có thể nói là có đủ khả năng để cải tà quy chính.
Tôi cũng đã hiểu rõ sự chân thành của hắn.
Đến đây là đủ rồi.
Vì vậy.
"Vậy nếu ngươi thực hiện thêm một điều kiện nữa, ta sẽ tha mạng cho ngươi. Đương nhiên Shaela và Illusion ở trên kia cũng sẽ không tấn công ngươi."
"Đ-Điều gì chứ! Căn cơ của ta đã sụp đổ rồi, ngoại trừ mạng sống ra ta có thể giao ra tất cả. Hãy nói đi, ngươi muốn gì!"
Như đã nói, tôi đã quyết định rồi.
Hắn cũng bảo sẽ giao ra tất cả ngoại trừ mạng sống.
Vì vậy.
"Ngươi."
"... Cái gì?......."
"Thứ ta muốn chính là ngươi."
"N-Ngươi nói gì vậy......."
Một tiếng kêu ngớ ngẩn thốt ra.
Chắc hẳn hắn đang rất bàng hoàng.
Nhưng mà này.
Hắn đã bỏ qua lòng tự trọng, giao ra cả sức mạnh và thánh vật, cuối cùng còn quỳ xuống bảo sẽ giao ra tất cả ngoại trừ mạng sống. Nếu vậy thì chỉ cần thu nạp hắn là xong mà.
Chỉ cần để hắn phân tách tạo ra đứa trẻ làm con tin, rồi để hắn tự mình nuôi nấng là giải quyết được tất cả.
Tóm lại là.
1. Có được thánh vật.
2. Có thêm một thuộc hạ Slime mạnh mẽ.
3. Thu nạp Agolas đã bị nghiền nát lòng tự trọng để sai bảo cùng với điều số 2.
4. Sử dụng để chiếm lĩnh thành phố phía Bắc.
Đại khái là vậy.
Vậy thì phải tha cho hắn chứ.
Thế nên.
"Hãy trở thành của ta."
"Ch-Chuyện đó có nghĩa là gì!!?!"
Agolas lập tức tỏ vẻ bàng hoàng.
Hắn bật dậy, lùi ra xa.
Lúc thì cao ngạo.
Lúc thì sợ hãi.
Lúc thì van nài.
Giờ lại đến kinh ngạc.
Thật khó tin đây từng là chủ nhân của một thành phố hùng mạnh. Vì dáng vẻ bên ngoài là một thiếu nữ tóc hồng nên cảm giác đó càng rõ rệt hơn.
"Bóc trần bộ mặt thật ra thì cuối cùng cũng chỉ thế này thôi."
Cuối cùng thì cũng vậy.
Bóc trần bộ mặt thật ra thì thật nguyên thủy.
Chỉ vì sức mạnh to lớn mà ta quên mất, nhưng ngay cả những cường giả như thế này cũng biết sợ hãi và bàng hoàng.
Tôi cũng vậy.
Chỉ toàn là sợ hãi và tuyệt vọng.
Tôi đã hành động với những cảm xúc đó, và nhờ có được sức mạnh mà giờ đây tôi đã có được sự thong dong. Nếu sự thong dong biến mất, tôi sẽ quay lại như ban đầu.
Nói cách khác.
"Đúng như nghĩa đen. Hãy dâng hiến tất cả của ngươi cho ta. Ta sẽ tha mạng cho ngươi."
Hiện tại Agolas đang ở trong trạng thái đó.
Cảm nhận nỗi sợ hãi mà hắn đã quên từ lâu, hắn vứt bỏ lòng tự trọng để van xin được sống.
Vì vậy tôi định chiếm hữu luôn cả hắn.
Vì lúc này hắn sẽ tuân theo bất cứ điều gì.
Sau đó từ từ thuần hóa là được.
"Chuyện đó chẳng phải quá đáng lắm sao!! Ta đã bảo sẽ giao ra tất cả những gì mình có rồi mà. Cả thánh vật, sức mạnh của ta, cả phương Bắc nữa. Ta đã bảo sẽ giao hết rồi, vậy mà chuyện này!...."
"Chẳng phải ngươi bảo sẽ giao ra tất cả ngoại trừ mạng sống sao? Chẳng phải chỉ cần được sống là được rồi sao?"
"Hự... Dù vậy thì chuyện này vẫn......."
"Có vẻ như ngươi vẫn còn lòng tự trọng nhỉ. Việc phải khuất phục dưới trướng kẻ khác còn đáng ghét hơn cả cái chết sao? Vậy thì ta đành phải giết ngươ-"
"Không phải!!...."
"Vậy thì sao?"
"C-Cái đó......... Đ-Đãi ngộ thì thế nào?"
"Đãi ngộ? Với thân phận của ngươi mà còn mong chờ gì nữa. Đương nhiên ngoài nô lệ ra thì còn gì khác sao?"
"Nô lệ!!?...."
Vẻ mặt hắn cực kỳ kinh hãi.
Cứ như muốn nói "Sao có thể như thế được!".
Lúc ở trong cơ thể Slime thì không biết, nhưng khi trở thành hình dáng con người, biểu cảm của hắn thật đa dạng.
Hắn lập tức bày tỏ sự bất mãn.
"Chuyện đó chẳng phải quá đáng lắm sao!!!"
"Cái gì quá đáng."
"Ít nhất ta cũng đã định giết Nữ thần rồi thu nạp tất cả các ngươi một cách công bằng!! Với một đãi ngộ tốt tương xứng với năng lực chứ không phải nô lệ!!!"
"Chà... đúng là ta có thấy các Chi phối giả phương Tây chuyển sang phương Bắc sống khá tốt. Thế nên ngươi cũng muốn được đãi ngộ tương xứng với năng lực của mình sao?"
"Tất nhiên rồi!! Trong tình cảnh ta dâng hiến tất cả thế này, chẳng lẽ ngươi thực sự định sai bảo ta như nô lệ sao!!"
"Nếu đúng là vậy thì sao?"
"Hự!!... Sao lại có kẻ vô liêm sỉ như thế này cơ chứ...."
"Ta không muốn nghe điều đó từ kẻ đã đâm sau lưng mình đâu. Một là từ chối rồi chết đi, hai là đồng ý rồi làm việc dưới trướng ta."
"Hừ!!...... Làm thì làm chứ gì!!! Làm là được chứ gì!!"
"Quyết định sáng suốt đấy. Vốn dĩ ta định giết ngươi không chút nương tình, nhưng vì ngươi đã vứt bỏ lòng tự trọng để van xin mạng sống như một con chó, nên cuối cùng ngươi đã sống sót. Chúc mừng nhé."
"Ngươi đúng là ác ma... ác ma."
"Chẳng phải chính ngươi cũng sai bảo ác ma thực sự làm thuộc hạ sao? Tất cả đều là do ngươi tự chuốc lấy thôi."
"Hự......."
Rũ rượi.
Mái tóc màu hồng rũ xuống.
Cảm nhận được sự tuyệt vọng và chán chường.
Hắn ôm lấy hai cánh tay, cơ thể run bần bật vì nhục nhã và nghiến răng ken két.
Nhìn kỹ thì thấy cả nước mắt đang chực trào.
"Tốt lắm" Kẻ hèn nhát làm kẻ thù là tốt nhất.
Vì so với những kẻ phản kháng đến cùng rồi chết, ta có thể đạt được nhiều thứ hơn từ chúng. Vì hắn là kẻ đã định giết Shaela nên tôi cũng chẳng thấy cắn rứt lương tâm là bao.
Nhếch mép.
"Sau này tùy vào biểu hiện của ngươi, nhưng nếu làm tốt thì có thể sẽ nhận được đãi ngộ khá khẩm đấy. Chi tiết thì lên trên kia rồi nói tiếp."
"Hừ!!......."
Phớt lờ vẻ mặt "Thật căm phẫn!" của Agolas, tôi nhìn lên phía trên.
Hãy kết thúc tình hình ở đây thôi.
Phải giới thiệu cho Shaela nữa chứ.
Thuộc hạ mới của chúng ta.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn