Chương 101: Chương 5: Hàng Giả - Phần Intro Đầy Ý Đồ
Mang Đến Tuyệt Vọng Cho Ma Pháp Thiếu Nữ · Glodia · 207 chương · ~34 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Ngày hôm sau.
Tôi ngủ một mạch mà không thèm đặt báo thức, đến khi tỉnh dậy thì đồng hồ trên tường đã chỉ 11 giờ.
"Ngủ kỹ thật đấy."
Cũng phải thôi, tôi cứ mải mê lướt điện thoại xem mấy thứ vô bổ đến tận 2 giờ sáng mới ngủ mà.
Bình thường tôi cũng hay ngủ sâu khoảng 8 đến 9 tiếng nên giờ này dậy là chuyện thường.
Chắc gã quản lý biết nếu đánh thức tôi sẽ bị mắng nên mới để mặc tôi ngủ.
[Tôi dậy rồi, chuẩn bị đi.] Tôi gửi tin nhắn cho gã quản lý.
Cộc. Cộc.
Chỉ 30 giây sau khi gửi tin nhắn, tiếng gõ cửa vang lên, tôi mở cửa cho anh ta vào.
"Vào đi."
"Cô dậy rồi ạ."
Quản lý Hwang lập tức cầm chiếc lược trên tay, khéo léo chải lại mái tóc bù xù của tôi.
"Có ai xuất phát trước vào sáng nay không?"
"PD Do đã đi từ lúc 9 giờ rồi ạ. Đi cùng với những người vừa đến vào sáng nay."
Hóa ra cũng có những người tham gia khác đến vào buổi sáng à. Chắc họ nghỉ lại ở đất liền rồi đến thẳng đây luôn.
"Anh có thấy có bao nhiêu người không?"
"Tính cả PD Do là ba người ạ."
"Mấy người đó là ai vậy?"
Về dàn khách mời, họ cứ lấy cớ là concept chương trình nên nhất quyết không chịu tiết lộ cho tôi biết.
Người của đài cáp nói rằng khi đến đảo tôi sẽ biết hết thôi.
"Là ký giả Kim Moo-jin và luật sư Pyo Soon-hye ạ."
"Cái gì?"
Tôi giật mình hỏi vặn lại gã quản lý. Tôi không thể tin được là những người đó lại có mặt ở đây.
"Tôi cũng bất ngờ lắm. Tôi cứ tưởng họ là người của PD Do, nhưng hoàn toàn không phải."
Những người đó chẳng liên quan gì đến PD Do cả.
"Toàn là những người có liên quan mật thiết đến mình⋯."
Ngược lại, nếu có liên quan thì họ là những người có liên quan trực tiếp đến tôi.
Nếu là người của PD Do thì chắc chắn phải là mấy diễn viên hài hay MC nổi tiếng nào đó rồi.
Tôi đã phát hiện ra điểm cực kỳ khả nghi trong việc casting này.
Có lẽ nào những người còn lại cũng là những kẻ có liên quan trực tiếp đến tôi không?
"Chuyến tàu tiếp theo bao giờ thì tới?"
"Nghe bảo đi ra đảo mất hai tiếng, nên chắc ít nhất cũng phải 1 giờ chiều."
Đưa những người đi lúc 9 giờ ra đảo rồi quay lại thì thời gian đó là khớp.
Chắc giờ này những người đi trước đã đặt chân lên đảo rồi.
"Tắm rửa rồi ăn trưa là vừa đẹp."
"Tôi sẽ chuẩn bị sẵn quần áo cho cô thay."
Hôm qua tôi đã được hướng dẫn phòng tắm của pension ở đâu rồi, nên trước tiên tôi đi tắm rửa cho sạch sẽ.
Khi tắm xong xuôi thì cũng đã 40 phút trôi qua.
Thay quần áo xong, gã quản lý trang điểm nhẹ nhàng cho tôi mất thêm khoảng 20 phút nữa.
Sau đó, khi dùng bữa xong thì đồng hồ đã chỉ 12 giờ 30 phút.
"Vậy chúng ta xuất phát thôi."
Chúng tôi đi xe từ pension ra bến cảng.
Bến cảng chính là nơi tàu khách cập bến hôm qua.
Chỉ có một chút khác biệt là nơi này không phải chỗ tàu khách hay đỗ.
Bên cạnh đó là nơi san sát những chiếc tàu đánh cá mà người ta hay gọi là tàu "tạch tạch".
"Tàu chúng ta đi cũng là loại này à?"
"Đúng vậy ạ."
"Cảm giác đi tàu chắc tệ lắm đây."
"Biết làm sao được ạ. Chủ đảo kiêm chủ biệt thự tự lái tàu của mình đến đón mà."
Sao không mua lấy cái du thuyền mà đi. Sao lại đi cái tàu đánh cá thảm hại thế này chứ.
"Ơ? Chẳng phải Nam Hee-jung đây sao."
Đúng lúc đó, có tiếng ai đó từ phía sau gọi tên tôi.
"Ai vậy⋯?"
Câu hỏi vừa dứt thì tôi cũng khựng lại khi quay đầu nhìn. Nhìn cái ngoại hình đặc biệt đó là biết ngay ai rồi.
"Tyler. Anh cũng tham gia chương trình này à?"
"Nghe cô hỏi vậy thì chắc cô cũng thế hả?"
Hóa ra gã này cũng đi cùng một chuyến với tôi.
"Phải. Không ngờ lại gặp anh ở đây."
Một gã đàn ông với mái tóc ngắn nhuộm đỏ rực như lửa, đeo kính râm.
Tyler Min. Quốc tịch Mỹ, hay còn gọi là ngoại kiều tóc đen. Dù có nhuộm tóc che đậy thì dòng máu đó cũng chẳng giấu đi đâu được.
Thế mà gã lại về Hàn Quốc làm ca sĩ, đúng là chuyện nực cười.
Gã này cũng là một kẻ có liên quan đến tôi. Lại còn là mối quan hệ bẩn thỉu nữa chứ.
"Hee-jung à, lâu rồi không gặp."
Ngay sau đó, một giọng nói khác lại vang lên. Lần này là giọng của một người phụ nữ lớn tuổi.
"Ơ kìa, sao tiền bối lại ở đây?"
"Vì cô gây ra cái vụ bê bối ngu ngốc đó mà đến cả tôi cũng bị cắt hết công việc đây này."
Diễn viên Bae Sook-ja. Bà ấy là ân sư của tôi từ cái thời tôi mới bắt đầu diễn kịch.
Bà ấy nổi tiếng là một diễn viên có nhân cách tốt, nhưng bà ta cũng chẳng phải hạng người tốt lành gì. Bản chất bên trong bà ta chẳng khác gì một con cáo già.
"Chuyện đó thì lần trước em cũng đã nói rồi, em chỉ biết xin lỗi thôi."
Vì đã mang ơn bà ta rất nhiều nên trước tiên tôi cứ lễ phép xin lỗi cái đã.
Thật ra ngay khi vụ bóc phốt nổ ra, bà ta đã gọi điện mắng vốn ngay lập tức, lúc đó tôi cũng đã phải đến gặp trực tiếp để cúi đầu xin lỗi rồi.
Người đàn bà này là hạng người luôn coi những ơn huệ mình ban cho là những món nợ khổng lồ.
"Cô không thấy có lỗi với tôi à? Tôi cũng vì cô mà thiệt hại không ít đâu đấy."
Tyler xen ngang vào cuộc trò chuyện giữa tôi và Bae Sook-ja.
"Tôi chẳng thấy có lỗi gì với anh cả. Anh không biết giữ cái thân dưới của mình thì đó là lỗi của tôi à?"
"Hừ. Cái tính nết chết tiệt đó vẫn chẳng đổi nhỉ. Cô."
"Cũng không bằng cái thân dưới của anh đâu."
Tôi xoáy sâu vào điểm yếu của Tyler, khiến mặt gã biến sắc nhưng không dám cãi lại lời nào.
Đã bảo rồi, sao cứ phải đi gây chuyện để thiên hạ đồn ầm lên làm gì.
"Hee-jung à, tôi đã bảo cô bao nhiêu lần là đừng có dính dáng đến mấy gã đàn ông lăng nhăng rồi mà. Cô chẳng chịu nghe gì cả."
"Cái gì? Mụ già này. Bà nói cái gì đấy?"
"Đúng là một thằng nhóc thô lỗ, chẳng đáng để ta tiếp chuyện."
Khi Tyler nổi giận định cãi lại Bae Sook-ja, bà ta thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn gã lấy một cái.
"Mụ già kia. Muốn ngồi xe lăn không?"
Tyler giơ nắm đấm lên đe dọa Bae Sook-ja.
"Này. Tyler. Dĩ hòa vi quý đi. Gần đây có quán ăn, cũng có người đang nhìn đấy."
Trong cái thời đại mà điện thoại thông minh phổ biến thế này, làm loạn lên chỉ có thiệt thân nên tôi đã can ngăn gã.
"Hừ."
Đúng như lời Bae Sook-ja nói, tôi cũng hơi hối hận vì đã dính dáng đến hạng người như Tyler.
Nhưng lúc đó đó là cách dễ dàng nhất nên cũng chẳng còn cách nào khác.
"Khụ khụ. Cô Hee-jung. Tàu đang đến kìa."
Gã quản lý nãy giờ vẫn im lặng bỗng chỉ tay ra phía mặt nước.
Ở đó, một chiếc tàu đánh cá đang tiến dần về phía bến cảng.
"Đúng là tàu đánh cá thật."
"A. Đi tàu khách tôi đã thấy say rồi. Tệ thật đấy."
Gã Tyler này có vẻ bị say sóng nặng. Chắc chắn gã sẽ nôn thốc nôn tháo cho xem, mình phải tránh xa gã ra mới được.
Có 6 người đang đứng ở bến cảng. Tôi, Tyler, Bae Sook-ja. Và mỗi người có một quản lý đi kèm.
Có vẻ không còn ai đến nữa. Chắc sau khi chúng tôi đi, họ sẽ quay lại đón thêm một chuyến nữa chăng.
Cho đến thời điểm này, tất cả đều là những người có liên quan trực tiếp đến tôi.
"Thật sự là⋯. Ngay từ khâu casting đã cho thấy đây là một cái bẫy nhắm vào mình rồi."
Tôi cảm thấy một sự sắp xếp nhân sự đầy ác ý.
Nếu có ai đến sau thì chắc chắn người đó cũng sẽ có liên quan đến tôi cho mà xem.
"Xin lỗi, tất cả mọi người đều hướng về đảo Lão Tùng phải không?"
Khi tàu cập bến, một người từ trên tàu lộ diện và hỏi.
"Đúng vậy. Ông là chủ đảo Lão Tùng phải không?"
Đó là một lão già với khuôn mặt đầy nếp nhăn và đồi mồi.
Trông lão như sắp gần đất xa trời đến nơi rồi, chắc lão ra đảo để dưỡng già chăng.
"Vâng. Đúng vậy. Những người có liên quan mời lên tàu."
"Tiền bối, mời bà lên trước. Kính lão đắc thọ mà."
"Cái con bé này thật là. Ta cũng chưa già đến mức đó đâu."
Bà ta nói vậy nhưng vẫn tặc lưỡi, Bae Sook-ja và quản lý của bà ta là những người đầu tiên bước lên tàu.
Bà ta tỏ vẻ như đang nói đùa, nhưng nhìn kỹ thì thấy mặt bà ta hơi lộ vẻ giận dữ.
Bị khích tướng rồi sao? Ngoài việc đối đãi lễ phép ra thì tôi cũng muốn chọc ngoáy bà ta một chút vì những lời bà ta nói lúc nãy mà.
"Tiếp theo đến lượt tôi!"
"Đúng là đồ trẻ con."
Tiếp theo là Tyler và quản lý của gã.
"Mời cô lên, cô Hee-jung."
"Được."
Cuối cùng là Quản lý Hwang đã lên trước hỗ trợ tôi bước lên tàu.
"Thấy mọi người đã lên đủ, tôi xin phép khởi hành."
Cùng với lời nói của lão già, chiếc tàu phát ra tiếng nổ như tiếng máy cày rồi tiến về phía trước. Hướng về đích đến.
Đảo Lão Tùng.
Đúng như lời PD Do nói, cái tên quả không sai, vừa đến gần đảo là đã thấy những rặng thông mọc san sát nhau.
"Đã đến nơi."
Sau hành trình hai tiếng đồng hồ, tất cả mọi người trên tàu đều bước xuống đảo.
"Ở đây nhiều thông thật đấy."
"Chẳng phải trông cũng khá thơ mộng sao?"
Tôi đáp lại lời của Bae Sook-ja, nhưng bà ta thậm chí còn chẳng thèm trả lời.
Cái mụ già chết tiệt này. Lúc nãy bị tôi khích tướng nên giờ vẫn còn hậm hực đây mà.
"Này. Nam Hee-jung. Nhìn này. Ở đây mất sóng hoàn toàn luôn."
Tyler vừa đi tới vừa lắc lắc cái điện thoại.
"Tránh xa ra. Miệng anh hôi rình ấy. Với lại chuyện đó người ta đã nói trước rồi mà."
Suốt quãng đường đi gã cứ nôn thốc nôn tháo trên tàu nên miệng gã bốc mùi kinh khủng.
"Về biệt thự tôi sẽ đánh răng, đừng có bảo tôi hôi nữa."
"Anh mà cũng biết làm thế cơ à."
Nghe Tyler nói, tôi cũng lấy điện thoại ra kiểm tra.
Một vòng tròn có gạch chéo. Ở đây sóng điện thoại không tới được.
"Chết tiệt. Cứ phải cãi thắng một câu mới chịu được à. Mà tình hình này thì chắc bí bách lắm đây."
"Tôi cũng đồng cảm. Dạo này ai mà sống thiếu điện thoại được chứ."
"Lũ trẻ bây giờ đứa nào cũng cắm mặt vào cái điện thoại. Chậc chậc."
Bae Sook-ja tặc lưỡi nói giọng bề trên.
Trên tay bà ta là một chiếc điện thoại nắp gập đời cổ. Đúng là cái mụ già cổ hủ.
"Này. Mụ già kia. Bớt lải nhải mấy cái chuyện xưa cũ đó đi."
"Hừ."
Tyler, lần này anh nói hay lắm. Đối với mấy người già thì mấy lời đó là đả kích lớn nhất đấy.
Trong lòng tôi thấy thật hả dạ. Ai bảo bà cứ thích nói mấy lời khó nghe làm gì?
"Mời mọi người di chuyển về biệt thự. Đừng đứng đây nói chuyện nữa."
Sau khoảng 5 phút đấu khẩu qua lại, lão già nãy giờ vẫn im lặng quan sát mới lên tiếng.
"Xin lỗi ông."
Tôi đành phải nói lời xin lỗi như vậy. Dù chẳng muốn chút nào.
"Mời đi lối này."
Đi xuyên qua rừng thông rậm rạp một lát, một căn biệt thự bằng gỗ kiểu Tây hiện ra, trông cứ như bước ra từ một bộ phim bí ẩn nào đó.
Tòa nhà trông khá đẹp nhưng không hiểu sao lại toát lên một bầu không khí u ám.
"Khu vườn đẹp quá nhỉ."
Khi đến gần biệt thự, tôi thấy một khu vườn nằm bên cạnh lối vào.
Cỏ dại được dọn sạch sẽ, trông rất gọn gàng nên lời khen của tôi cũng không phải là xã giao.
"Tôi sống ở đây chỉ có thú vui chăm sóc nó thôi. Hơ hơ."
Lão già chủ đảo cười khà khà. Quả nhiên lão chẳng có điểm gì khả nghi cả.
"Mời mọi người vào trong, cứ chọn căn phòng nào mình thích mà dùng. Đa số các phòng đã được dọn dẹp xong từ hôm qua rồi."
Chắc lão già này cũng tham gia dọn dẹp cùng rồi. Là chủ nhà thì cũng phải thôi.
"Tôi còn phải đi đón những người tiếp theo nữa, xin phép đi trước."
Lão già biến mất về phía bến tàu.
"Hừ. Căn biệt thự cổ lỗ sĩ thật đấy. Chẳng có thiết bị thông minh nào sao."
"Nhìn cái mặt lão chủ nhà đi. Lão mà thèm lắp mấy cái đó à."
Chẳng biết gã này mong chờ cái gì ở nơi này nữa. Đúng là đồ ngốc.
"Dù sao thì cứ vào trong đi đã. Cứ đứng ngoài này mãi sao được. Suốt thời gian quay phim chúng ta sẽ ở đây nên phải thích nghi thôi."
Căn biệt thự trên đảo Lão Tùng.
Bước vào bên trong biệt thự, đập vào mắt tôi là những món đồ nội thất và trang trí cổ điển, y hệt như vẻ ngoài của nó.
Có vẻ tôi đã hiểu được gu thẩm mỹ của gã nhà giàu mới nổi chủ cũ rồi. Chắc là hạng người sính ngoại, thích phô trương đây mà.
"Ồ. Cô Hee-jung đến rồi à. Tôi cứ tưởng cô đi cùng chuyến trước, nhưng quản lý của cô bảo cô ngủ nướng."
Vừa vào đến phòng khách, PD Do đã lên tiếng chào hỏi.
"Người đẹp thì thường ngủ nhiều mà."
"Ha ha. Cũng đúng nhỉ."
PD Do lấy ra một tập tài liệu dày cộp rồi lật lật.
"Sau khi đến đây tôi mới thấy kịch bản và danh sách nhân sự mà họ chẳng thèm báo trước."
"Cái gì? Họ cũng chẳng đưa gì cho PD Do sao?"
"Đúng vậy. Họ coi tôi như người tham gia nên chẳng đưa gì cả. Thật là kỳ lạ."
Kịch bản hay danh sách nhân sự thì ít nhất cũng phải đưa cho PD chứ?
Chẳng biết kẻ nào bày ra chuyện này, nhưng làm thế này thì việc quay phim còn ý nghĩa gì nữa.
"Đã lâu không gặp. Cô Hee-jung."
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên lên tiếng chào tôi.
"À. Nghị sĩ Kim⋯. À không, Ký giả Kim."
"Chức nghị sĩ của tôi đã kết thúc nhiệm kỳ từ năm ngoái rồi. Tôi đã quay lại làm đặc phái viên rồi, cô Hee-jung."
Kim Moo-jin. Xuất thân là ký giả, thăng tiến vù vù lên tận chức cục trưởng cục tin tức rồi sau đó dấn thân vào chính trường.
Chẳng biết có chuyện gì mà sau khi hết nhiệm kỳ ông ta lại quay về làm đặc phái viên cho đài truyền hình.
"Cái giá cho việc vất vả che đậy vụ bê bối gần đây, tôi đã nhận đủ rồi."
"Ông đã giúp đỡ em rất nhiều. Những lúc khó khăn, không ai đáng tin cậy bằng ký giả như ông cả."
"Ô kìa. Cô nói vậy làm tôi chạnh lòng đấy."
Một giọng nói khác xen vào. Lần này là một người phụ nữ ngoài 30 tuổi.
Pyo Soon-hye. Thành viên của một công ty luật nổi tiếng, là một chuyên gia pháp lý có tiếng tăm.
"Luật sư Pyo. Nghe bảo cô đi nghỉ lễ mà sao lại ở đây?"
"Vì đây là một lời đề nghị tham gia chương trình rất thú vị, hơn nữa thù lao họ trả còn cao hơn cả phí tư vấn của tôi nữa."
"Cũng đúng thôi, Luật sư Pyo, cô lúc nào chẳng sốt sắng với chuyện tiền bạc và đánh bóng hình ảnh bản thân."
"Có bằng cô không? Cô Hee-jung."
Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Trong số này, người có bản chất giống tôi nhất chính là Pyo Soon-hye.
Là luật sư thì lo mà đi bào chữa hay tư vấn pháp luật đi, đằng này cứ thích lên TV show để đánh bóng tên tuổi.
Cứ làm như mình là nghệ sĩ không bằng.
"Nhưng tôi không ngờ cô lại tham gia một chương trình truyền hình như thế này đấy."
"Tôi cũng muốn thử tham gia mấy chương trình giống như năm ngoái xem sao. Thay vì mấy buổi tư vấn pháp luật nhàm chán thì tham gia show giải trí thú vị hơn nhiều chứ."
Điểm khác biệt duy nhất là cô ta luôn tìm kiếm những điều thú vị, không giống với cái nghề luật sư khô khan của mình.
Đó là bản tính của cô ta rồi.
"Thật sự là⋯. Chẳng biết ai casting mà lại chọn những người độc đáo thế này."
Việc Kim Moo-jin hay Pyo Soon-hye có mặt ở đây khiến tôi không khỏi thắc mắc về cách họ casting.
"Đúng vậy đấy. Tôi thì không nói, chứ mời được ký giả đây chắc không phải chuyện dễ dàng."
Đặc biệt là việc Kim Moo-jin có mặt ở đây thật khó tin.
Ngay từ khi nghe quản lý nói tôi đã thấy nghi ngờ rồi. Ông ta không phải hạng người chỉ vì tiền mà hành động đâu.
"PD Do. Anh bảo đã xem danh sách nhân sự rồi mà? Còn ai sắp đến nữa không?"
"Khoảng hai người nữa. Cả hai đều là người cô Hee-jung biết đấy."
Quả nhiên. Những người đó chắc chắn cũng có liên quan đến tôi.
"Là ai vậy?"
"Một người là Park Hye-mi."
"Cái gì. Sao cái con khốn đó lại ở đây."
Vừa nghe thấy tên, tôi đã buột miệng chửi thề. Họ mời cả con nhỏ đó nữa sao?
Hồi tôi mới lấn sân sang đóng phim điện ảnh, ban đầu chúng tôi khá thân thiết, nhưng giờ thì là kẻ thù không đội trời chung.
Cái con nhỏ độc ác còn hơn cả tôi đó cũng sẽ đến đây sao.
"Còn người kia là ai?"
"Jo Soo-hee."
"Hả?"
Khi nghe thấy cái tên đó, tôi cảm thấy như có thứ gì đó trong đầu mình vừa đứt phựt một cái.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn