Chương 68: Tin tức xấu
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~17 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la"Hàn Thiên ra tay nhanh thật đấy." Nhờ bây giờ có thể kết nối internet liên tục, Tống Tửu Lai cũng dễ dàng theo dõi động tĩnh bên phía Hàn Thiên. Thấy anh vừa mở phát sóng trực tiếp báo trước, nàng cũng chỉ tiện tay nhấn theo dõi. Lúc rảnh rỗi không có việc gì, thì xem thử hiệu quả phát sóng của anh ra sao. Hoạt động đón tân thủ đã sắp xếp ổn thỏa, những người chơi mới đến cũng đã lần lượt gặp mặt Tống Tửu Lai.
Bọn họ đều phải bắt đầu hành trình cố gắng của mình, Tống Tửu Lai đương nhiên cũng không thể tụt lại phía sau. Lần này, nàng định đi đánh yêu thú nhị giai. Dù sao cứ loanh quanh trong khu vực nhất giai mãi, nếu lỡ đụng phải người nhà thì cũng có chút lúng túng. Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Tống Tửu Lai đến hiệu thuốc ở huyện Vọng An, bất ngờ gặp lại sư tỷ Thủy Bình của Phi Tước Tông. Trước đó khi đến mua khôi lỗi, nàng đã từng chạm mặt Thủy Bình sư tỷ. So với Tô Hoán Lê, Thủy Bình có phần hoạt bát, hướng ngoại hơn.
Thấy Tống Tửu Lai, sư tỷ chủ động chào hỏi: "Ơ? Tống tông chủ!" Thủy Bình sư tỷ là kiểu thiếu nữ tươi sáng, hoạt bát như ánh mặt trời, tính cách cũng nhiệt tình cởi mở. Thậm chí nhìn qua còn có vẻ non nớt hơn cả Tống Tửu Lai. Chẳng qua, ở nơi hẻo lánh như chốn này, Thủy Bình sư tỷ cũng được xem như thiên tài trẻ tuổi, mới mười lăm tuổi đã đạt luyện khí hậu kỳ, sắp sửa trúc cơ.
Mà tu chân giới là chỗ rất xem trọng cảnh giới, cho nên dù đối phương nhỏ tuổi hơn, lại là đệ tử "đại" tông môn, Tống Tửu Lai vẫn phải gọi là sư tỷ. Tất nhiên, nếu sau này cảnh giới của nàng vượt qua Thủy Bình, thì hai chữ "sư tỷ" kia cũng có thể bỏ đi. Nghe lời chào, Tống Tửu Lai vội xua tay cười: "Thủy Bình sư tỷ, sao ngươi cũng ở đây vậy?" Thủy Bình sư tỷ có gu thẩm mỹ hơi khác với phong cách chung của đại lục Vân Châu.
Tóc nàng ấy không tạo kiểu rườm rà như người khác, chỉ đơn giản tết thành một bím lớn phía sau đầu. Thủy Bình cười ha hả: "Ta qua hiệu thuốc xem có dược liệu mới nào không. Còn ngươi tới làm gì?"
"Ta tới bán ít tài liệu yêu thú, tiện bổ sung đan dược, chuẩn bị đi Đệ Nhất Sơn rèn luyện tiếp." Thủy Bình có chút kinh ngạc: "Lại đi nữa à? Ta nhớ hình như ngươi mới vừa trở về mà?" Tống Tửu Lai thở dài một hơi thật sâu: "Không còn cách nào khác, sư tỷ à, nghèo quá mà... Không cố gắng thì sống sao nổi?" Thủy Bình nghe vậy, sắc mặt hơi phức tạp: "Ta nhớ tông môn ngươi gần đây vừa thu không ít đệ tử mới, đúng không?" Quả thực, Thủy Bình có chút nghi hoặc.
Trường Sinh Tông vốn chỉ nằm ở sườn núi, bình thường đệ tử Phi Tước Tông chẳng mấy khi để tâm. Nhưng hôm trước khi đến đưa khôi lỗi cho Tống Tửu Lai, nàng ấy đã nhận ra số lượng người trong Trường Sinh Tông bỗng nhiên tăng vọt. Trước đây, Trường Sinh Tông chỉ là một tiểu tông môn, tông chủ mới đạt Trúc Cơ kỳ, lấy đâu ra nhiều đệ tử có linh căn đến vậy? Trong tu chân giới, tìm được mấy chục đệ tử như thế vốn dĩ rất khó.
Tống Tửu Lai chớp mắt, nửa như buồn bực, nửa như bất đắc dĩ: "Ừ, gần đây đúng là có nhiều đệ tử mới tới... Ta cũng không hiểu tại sao nữa." Dù có muốn giấu cũng khó, nhưng Tống Tửu Lai cũng chẳng cần bịa ra lý do nào quá phức tạp. Dù ai nghi ngờ thì cũng không thể tưởng tượng được nguồn gốc của những người này. Huống chi, hiện tại đám người mới đó đa phần chỉ mới Luyện Khí sơ kỳ, chưa đến mức khiến người khác quá để tâm.
"Vậy à..." Thủy Bình gật đầu, cũng không hỏi thêm. Dù sao đám đệ tử mới kia cả ngày chen chúc giữa đám phàm nhân, thậm chí còn làm ăn buôn bán, chuyện này rõ ràng đã đi ngược lại lý tưởng tu sĩ Vân Châu đại lục luôn theo đuổi. Tu sĩ nếu vướng vào quá nhiều chuyện phàm trần, bị ảnh hưởng bởi khói lửa nhân gian, e là sẽ bất lợi cho đường tu hành. Nhưng đó là chuyện nội bộ của người khác, nàng ấy cũng chẳng tiện can thiệp. Tống Tửu Lai vội chuyển chủ đề: "Thủy Bình sư tỷ, gần đây có nghe tin gì về Tô sư tỷ không?
Nàng đã Trúc Cơ thành công chưa?" Quả nhiên, Thủy Bình hơi cau mày: "Cái này ta cũng không rõ. Trúc Cơ nhanh thì nửa tháng, chậm thì có khi hơn tháng, có thể Tô sư tỷ vẫn đang vướng ở chỗ nào đó, chưa ngộ ra." Thật ra Trúc Cơ không quá khó, chỉ cần phối hợp với vài loại dược vật phụ trợ, đa phần đệ tử luyện khí đều có thể vượt qua. Nhưng cũng có những người dừng bước mãi ở ngưỡng cửa ấy — như vị tông chủ trước của Trường Sinh Tông, cả đời cũng không thể đột phá nổi.
Trường sinh không chỉ là giấc mộng của phàm nhân, mà còn là mục tiêu cả đời của vô số tu sĩ.
"Vậy à..." Tống Tửu Lai chân thành cảm thán: "Hy vọng Tô sư tỷ sớm Trúc Cơ thành công và trở lại." Nàng còn đang chờ được Tô Hoán Lê dẫn đi Lưu Tiên Thành tham gia Tế Tiên Đại Điển để mở mang tầm mắt đây.
"Ngươi nói muốn đến Đệ Nhất Sơn đúng không..." Thủy Bình đột nhiên nghiêm mặt: "Gần đây vẫn nên cẩn thận một chút." Tống Tửu Lai trong lòng khẽ giật mình: "Xảy ra chuyện gì sao?" Thủy Bình nói nhỏ: "Chỉ mới hai ngày trước, đồng môn báo tin từ Đệ Nhất Sơn, nói phát hiện một thi thể tu sĩ, rất có thể là bị người khác giết. Thi thể đó không có tín vật thân phận, đoán chừng là một tán tu. Ngươi nhất định phải cẩn trọng." Tim Tống Tửu Lai đập mạnh một nhịp. Chẳng lẽ là chuyện Kim Thư?
Từ sau khi ra tay g**t ch*t Kim Thư, nàng vẫn không thấy có hậu quả gì. Dù sao cũng là đối phương muốn lấy mạng mình trước, chẳng lẽ nàng lại không phản kích? Quan trọng là lúc ấy nàng đã xử lý thi thể rất kỹ, sao vẫn bị phát hiện? Đẳng cấp tu sĩ cao đúng là đáng sợ... Sắc mặt Tống Tửu Lai tỏ vẻ khiếp sợ: "Thật sao, Thủy Bình sư tỷ? Chúng ta chỉ đi rèn luyện thôi mà, sao lại gặp phải chuyện như vậy?" Đúng lúc này, Tống Tửu Lai mới nhận ra hình như mình cũng có năng khiếu... diễn kịch.
Ít nhất, Thủy Bình hoàn toàn không nhìn ra gì bất thường. Thấy biểu cảm của nàng, Thủy Bình cũng nghiêm túc dặn dò:"Đúng thế. Ngươi đi rèn luyện phải cẩn thận, dù có đồng môn ở Đệ Nhất Sơn, nhưng nơi đó rộng lớn, không phải chuyện gì cũng kịp thời phát hiện được. Có người tâm tư bất chính, chỉ cần sơ sẩy là sẽ gặp chuyện. Nếu gặp phải, đánh không lại thì nhất định phải chạy, ít nhất cũng phải chạy đến nơi có người." Tống Tửu Lai cũng thầm thở dài trong lòng. Đệ Nhất Sơn quá rộng.
Lần trước cùng Lâm Thiên rèn luyện lâu như vậy, nàng gần như chẳng gặp ai. Thỉnh thoảng mới cảm nhận được vài luồng khí tức tu sĩ vụt qua. Nơi đó chỉ có yêu thú nhất giai, nhìn qua thì không nguy hiểm lắm nên phần lớn đệ tử đều chọn nơi hung hiểm hơn. Lúc bị Ma Giác Xà truy đuổi, nàng cũng chẳng gặp được người nào cứu viện. Người duy nhất chạm mặt, lại là tên Kim Thư vô đạo đức đó.
"Nghe nói, bên Động Ma Cốc gần đây cũng xảy ra chuyện lớn. Là chuyện của Thiên Dương Tông." Thiên Dương Tông? Đó chẳng phải là đại tông môn nằm sát cạnh Vạn Tiên Tông hay sao? Một thế lực lớn đến mức Tống Tửu Lai còn chẳng thể tưởng tượng nổi, sánh ngang với quái vật như Vạn Tiên Tông. Nàng tò mò: "Xảy ra chuyện gì nghiêm trọng vậy?" Thủy Bình lắc đầu: "Khoảng cách xa quá, dù có tin tức thì cũng không đến tai chúng ta – đám Luyện Khí kỳ như ta và ngươi.
Nhưng chỉ cần chuyện đó lan tới tận đây, chứng tỏ nó không nhỏ. Khả năng cao là mâu thuẫn giữa các đại năng tu sĩ." Ánh mắt Thủy Bình thoáng lo lắng: "Tế Tiên Đại Điển sắp tới, chỉ mong đừng xảy ra chuyện gì lớn. Nếu không, ai biết sẽ ảnh hưởng thế nào đến chúng ta. Ta chỉ sợ... lại xảy ra yêu thú bạo động lần nữa." truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn