Chương 13: Vân Châu to lớn (2)
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~9 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la Dưới núi là khu dân cư phàm nhân, gọi là Phi Tước trấn, quy mô cỡ như một huyện thành thời cổ. Ở Vân Châu đại lục, tu sĩ là tối cao. Nơi đây không có khái niệm "quốc gia" như ở hiện đại, chỉ có thành trì phụ thuộc vào các đại tông môn. Thành trấn dưới chân núi là Vọng An huyện, thuộc phạm vi quản lý của Phi Tước Tông.
Nhưng đừng nhầm, cả dải mấy ngàn dặm quanh đây, có hàng chục thành trấn phàm nhân – tất cả đều nằm dưới trướng một thế lực khổng lồ: [Vạn Tiên Tông] Nghe cái tên thôi là thấy khí phách Long Ngạo Thiên. Ai dám đặt tên tông môn có chữ "Tiên", không cuồng bá thì là gì? Dù vậy, Vạn Tiên Tông vẫn chưa phải là thế lực mạnh nhất Vân Châu đại lục. Lục địa này lớn đến mức phàm nhân chẳng thể nào tưởng tượng nổi. Bên ngoài đại lục còn có những vùng cấm – nơi ngay cả tu sĩ cũng khó đặt chân tới.
Cũng vì vậy, người tu chân không thể tự do đi lại toàn Vân Châu. Lý do đơn giản: khắp nơi là yêu tu, tán tu, thế lực đan xen, địa bàn chia năm xẻ bảy. Thực lực không đủ, vừa bước vào địa bàn người khác là có thể... bị diệt ngay tại chỗ. Nhưng những thứ này giờ vẫn còn quá xa vời với Tống Tửu Lai. Hiện tại, nàng đang hì hục xách túi đi mua màn thầu. Vọng An huyện tuy chỉ là huyện thành, nhưng quy mô cũng không nhỏ. Dân cư đông đúc, phố xá nhộn nhịp, một con phố kéo dài tới tận chân trời.
Ở đây, tu sĩ và phàm nhân sống chung một cách khá hòa thuận, miễn là tông môn quản lý nghiêm ngặt. Vừa hay hôm nay là ngày chợ, nên nàng tranh thủ đi sớm. Thời gian ở thế giới này khác Lam Tinh, nên Vọng An hiện giờ vẫn chưa tối, dù bên kia trời đã nhá nhem. Dọc đường bày đầy sạp hàng, phần lớn đang thu dọn. Tống Tửu Lai không nói không rằng, tới ngay quầy bán màn thầu quen thuộc, vung tay mua 100 cái đại màn thầu. Ở đây cũng có tiền tệ, nhưng phần lớn giao dịch bằng linh thạch.
Phàm nhân không thể dùng linh thạch để tu luyện, nhưng linh thạch vẫn giúp bồi dưỡng thân thể. Vì vậy, người ở đây rất ít bệnh tật, thể chất mạnh hơn người thường. Một khối hạ phẩm linh thạch mua được 100 cái màn thầu, chủ quán còn khuyến mãi thêm mấy cái bánh bao thịt. Vừa rẻ vừa đầy đặn. Nhưng... chi phí nuôi 50 người chơi mỗi ngày, nghĩ tới mà đau đầu. Tông môn phải sớm nghĩ cách kiếm tiền thôi!
Trước kia khi mua con rối, sư tỷ Tô Hoán Lê có tặng cho cô một cái giới tử túi, một dạng pháp bảo không gian cỡ nhỏ, dùng để chứa đồ vật không có sinh mệnh. Nếu muốn chứa đồ sống, thì phải có giới tử túi cấp cao, hoặc thứ trâu bò hơn như càn khôn ngọc bài – loại đồ vật chỉ có đại tông môn mới phát nổi. Mấy thứ đó, Trường Sinh Tông bây giờ nghèo rớt mồng tơi, mơ cũng chưa tới. Tống Tửu Lai nhìn túi màn thầu, lại nghĩ tới mấy bó rau và vài túi gạo lúa mới mua.
Một lần nữa cảm nhận rõ ràng mình đã thật sự xuyên vào tu chân giới. Ở Lam Tinh, nàng chỉ là một đứa trẻ mồ côi, chẳng có vướng bận. Được sống lại, lại còn có thể tu luyện, nàng thật sự thấy... mình rất may mắn. Nếu tu luyện thuận lợi, có khi thật sự sống được rất lâu. Hệ thống còn nói, khi tu vi đủ cao, nàng có thể mở cổng không gian về lại Lam Tinh. Tống Tửu Lai vẫn còn một nguyện vọng muốn hoàn thành ở nơi đó... Mua xong màn thầu và nguyên liệu, Tống Tửu Lai bắt đầu nghĩ cách giao việc cho đám người chơi.
Không thể để A Ô nấu ăn mãi được. Người chơi phải học cách tự nấu, tự lo cho bản thân. Việc quan trọng nhất – tối nay nàng phải chia linh căn đan cho cả đám! Chỉ khi họ kích hoạt linh căn, mới chính thức bước vào con đường tu chân, trở thành lực lượng chủ chốt của Trường Sinh Tông. Ngay lúc ấy, tất cả người chơi cùng nhận được hệ thống thông báo: [Nhiệm vụ mới sắp mở! Sau bữa tối, tất cả tập trung tại điểm truyền tống. Tông chủ Tống Tửu Lai sẽ phát linh căn đan. Sau khi dùng linh căn đan, các ngươi sẽ chính thức bước vào tu chân chi lộ!] [Chú ý: Thiên phú linh căn dựa vào bản thân người chơi. Ý chí càng mạnh thì linh căn càng cường!] truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn