Chương 37: Cha có tin không?
Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời? · Bôi Thanh Trà · 120 chương · ~16 phút đọc · Tạo 27/08/2026
Edit: Trứng ốp la Ủ rượu, người chơi ID: [Phạm Cô Chu] Trong nhà hắn vốn làm nghề ủ rượu. Từ nhỏ đã theo người trong nhà học nghề, tay nghề rất ra gì và này nọ. Không chỉ biết nấu rượu mạnh truyền thống, mà mấy loại rượu trái cây lạ lạ hắn cũng làm được luôn. Ngoài đời còn biết pha cả cocktail kiểu Tây, nói không ngoa thì hắn đúng là "toàn tài rượu". Lúc thấy bên này người phàm không thiếu lương thực, hắn lập tức nổi hứng. Dưới chân núi, mấy người phàm còn được ăn mì trắng thoải mái.
Nếu không thiếu lương thực thì làm rượu – kiểu thú vui này – chắc chắn chơi được tới bến. Hắn không tin tay nghề hiện đại lại thua mấy ông ở Tu Tiên giới! Mà thật ra... đúng là không thua thật. Tu sĩ không coi trọng ăn uống, người phàm thì ham sống lâu, nên mấy thứ như rượu chè hay đồ ăn dù cũng phát triển đấy, nhưng làm sao so nổi với tư duy sáng tạo của người hiện đại? Sau khi cùng Trần Miêu Miêu ăn thử rễ cây Huyết Châu Thảo mà không trúng độc, hắn bắt đầu nảy ra ý khác.
"Đại lão, nếu cái thứ này có thể luyện đan, bỏ vào rượu ủ có khi cũng hiệu quả tương tự không?" Trần Miêu Miêu cũng thấy khả năng đó là có: "Cũng không rõ đệ tử Dược Tông luyện đan kiểu gì." Nếu họ dùng cách khác, vậy mình thử đem nguyên liệu ủ chung với rượu, biết đâu có kết quả bất ngờ? A Ô lúc đó đang ngồi gần đó nghe hai người bàn tán, bèn lên tiếng: "Mấy sách nhập môn luyện đan ấy, mua được mà, rẻ lắm." Toàn là sách phổ thông bên Vân Châu đại lục, chỉ cần có tiền – cụ thể là linh thạch – là mua được.
Chỉ có mấy loại luyện đan cao cấp hay luyện khí bí truyền mới bị các tông môn giữ kín thôi. Dù sao thì mỗi tông môn cũng cần có tuyệt chiêu riêng để giữ danh tiếng. Trần Miêu Miêu nghe tới "giá rẻ" là mắt sáng rỡ: "Thật rẻ á?"
"Mười viên linh thạch hạ phẩm là đủ. Chỉ có điều lò luyện đan mắc lắm, một cái bèo bèo cũng cỡ một viên linh thạch trung phẩm. Mà lại dễ nổ lò nữa, không dám mua bừa." Miêu Miêu nghe xong gật đầu: "Vậy trước cứ mua sách luyện đan đã. Ta theo nhánh luyện dược đi." Cô biết rõ hướng phát triển của mình cần tập trung. Cái gì cũng muốn học thì không ăn ai. Người chơi nhiều như vậy, kiểu gì cũng có người chọn các đường khác.
Trong lúc họ đang bàn bạc, Tống Tửu Lai vừa từ trong núi đi ra thì trên trời bỗng xuất hiện dị tượng. Một luồng khí đỏ rực như lửa tỏa ra, phủ kín cả bầu trời Vân Châu đại lục, khiến tất cả người chơi còn đang online đồng loạt đứng hình. Khí tức ấy không cách nào diễn tả, chỉ có thể gọi là: áp lực tuyệt đối. Cảm giác như dã thú đối mặt với chúa sơn lâm – một nỗi sợ đến từ bản năng huyết mạch. Rồi một tiếng phượng hót vang vọng – như đâm xuyên tai người – khiến dây thần kinh ai nấy đều căng như dây đàn.
Cho đến khi luồng khí ấy tan đi, người chơi trên mạng đồng loạt nổ bình luận:"Vãi chưởng, cái gì vậy? Bạo vậy luôn á?"
"Có đại lão nào vừa ra tay à?"
"Đỉnh thật, khi nào tui mới tu được tới cảnh giới đó trời."
"Game này boss xuất hiện kiểu này luôn hả?" Trong khi mọi người còn đang xôn xao, A Ô cũng bị dọa cho chết lặng. Dù đã ở đây mười năm nhưng loại cảnh tượng này cậu cũng chỉ mới gặp đôi lần. Trần Miêu Miêu hỏi ngay: "Sư huynh, vừa rồi là gì thế?" A Ô lắc đầu: "Không rõ, chắc là có đại năng nào bay ngang." Thấy cậu cũng không biết gì, Miêu Miêu không hỏi nữa. Dù sao thế giới trò chơi này giờ mới lộ ra phần nổi của tảng băng, ai mà biết trong truyền thuyết Vạn Tiên Tông là nơi ra sao.
Phạm Cô Chu muốn ủ rượu, lần này kéo A Ô xuống núi, tiện thể khảo sát tình hình thị trường dưới chân núi. Còn Trần Miêu Miêu đã chơi nguyên một ngày một đêm, cơ thể không trụ nổi nữa, quyết định log out. Khoảnh khắc tháo kính VR ra, ngoài việc sống mũi hơi ê vì đeo lâu, cô phát hiện tinh thần mình lại... khá ổn. Lại nhìn đồng hồ, trừ lần online vào rạng sáng hôm qua rồi sau đó log out nghỉ ngơi mấy tiếng, Trần Miêu Miêu vào game từ 8 giờ sáng, giờ đã là 1 giờ chiều. Cô hơi bàng hoàng vì chính mình quá đắm chìm.
Không ngờ mình lại chơi lâu đến vậy? Cô mở điện thoại ra, phát hiện có không ít người đã nhắn tin cho mình.
"Hoang đường thật." Trần Miêu Miêu lẩm bẩm một tiếng, vội vàng nhắn lại cho từng người một. Vì muốn sống gần người mình thích, cô thuê phòng gần trường học, chơi game ở đó cũng không sợ ảnh hưởng đến ai. Vừa thoát game, bụng đã réo inh ỏi, cô liền pha tạm gói mì gói ăn lót dạ. Chiều nay có bạn hẹn đi uống trà sữa, Trần Miêu Miêu nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý. Lúc gặp mặt, cô vẫn đang chăm chú đọc tin trong group game. Dù không online, mọi người vẫn trao đổi sôi nổi trong group.
Cả nhóm 50 người, ai cũng được chọn vào game, đến giờ chưa ai muốn rời đi. Bạn cô nhìn Trần Miêu Miêu cứ dán mắt vào điện thoại, không nhịn được hỏi:"Mày đang bận gì đấy? Sáng nhắn cho mày hoài cũng chẳng thấy trả lời." Trần Miêu Miêu đáp nhẹ: "Tao chơi game mà."
"Cái gì? Mày chơi game á?" Bạn cô ngạc nhiên nhìn: "Chơi mà nghiện tới mức này luôn à?" Trần Miêu Miêu xưa nay chưa từng để tin nhắn bị trễ vì lý do chơi game.
"Ừ. Game hay thật sự. Tao chơi game thực tế ảo, cảm giác như bước vào thế giới khác, bắt đầu một cuộc sống mới. Nên là... cuốn quá, không dứt ra được."
"Game gì nghe điêu dữ vậy? Não mày có vấn đề hả?" Bạn cô nhìn Trần Miêu Miêu như thể cô bị bệnh: "Mày biết mày đang nói gì không? Thực tế ảo? Mày biết công nghệ VR trong nước giờ còn chưa ra hồn không?" Trần Miêu Miêu uống một ngụm trà sữa, từ tốn nói: "Tao phải giải thích sao nhỉ... Tao không điên, nói thật đấy. Game tên là 《Bắt đầu với một tông môn rách nát》. Giờ chỉ cho đặt trước, chưa rõ bao giờ mới mở lượt tiếp theo. Mày có thể lên mạng tra thử." Nhìn đồng hồ, Trần Miêu Miêu nói tiếp: "Tao về chơi tiếp đây.
Tuần sau có tiết học với bài tập, không rảnh như bây giờ nữa. Trà sữa tao mời, bye bye."
"Ơ... hả?" Bạn cô ngơ ngác. Chết thật, điên rồi. Đại lão Trần Miêu Miêu của khoa bọn họ điên thật rồi. Vì một trò chơi mà đắm đuối tới mức này. Nếu bị giảng viên biết, chắc bị chửi sấp mặt! Bạn cô bán tín bán nghi đi tra thử cái game tên 《Bắt đầu với một tông môn rách nát》, phát hiện đúng là... kỳ thật. Ngoài một trang web thì chẳng còn gì khác. Giờ ngay cả phần đặt trước cũng không còn hiển thị. Thông báo duy nhất từng đăng là về việc phát 50 suất thử nghiệm, không xóa nhân vật.
Đám người đó đã vào hết rồi, giờ vẫn đang test kín. Game nghe sai quá sai, Trần Miêu Miêu sao lại tin được? Bạn cô nghĩ, chắc là chơi ít quá, nên mới bị ảo tưởng thế này. Nhưng rồi cô phát hiện, game này từng lên hot search. Có một đại thần trong giới game tên Kinh Bạo Thiên cũng từng khen nức nở trò này. Hiện tại, dưới bài viết của anh trên Weibo, fan chia làm hai phe: một cho rằng bị nhận tiền quảng cáo, hai cho rằng chơi tới phát rồ. Đúng là ví dụ phản diện trong mắt phụ huynh.
Cùng lúc đó, có một người chơi khác cũng đang gặp tình cảnh tương tự.
"Khương Thiên Nhai, hôm nay cha khó lắm mới về ăn cơm, sao con cứ đờ đẫn mãi thế?" Khương Thiên Nhai ngẩng đầu nhìn người cha bận rộn quanh năm nghiên cứu, rất ít khi về nhà, rồi do dự mở miệng:"Cha, nếu con nói hiện tại trong nước xuất hiện một trò chơi có thể khiến người chơi hoàn toàn cảm nhận như xuyên tới thế giới khác, cha có tin không?" truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive truyenfull, truyenfull vn

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn