Chương 629: Chương 9.74: Mạo hiểm liều lĩnh
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 74: Mạo hiểm liều lĩnh ━━━━━━━━━ 〖Ngày 3 tháng 9 năm 187〗 〖10 giờ 41 phút sáng〗 〖Đếm ngược đến cái chết sau lời tỏ tình: Còn 21 ngày〗
『Tương lai tử vong còn lại: 4 ngày』 ━━━━━━━━━ Lúc này đang gần giữa trưa, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu.
Bên ngoài bức tường thành cao ngất ngưởng của thành Viêm Ký, một gã đàn ông ăn vận như thương nhân, đeo chiếc mặt nạ quỷ dị đang cưỡi ngựa đi về phía vùng hoang dã.
Thân phận thực sự của gã đàn ông này chính là Quân sư của Đế quốc Ngục Uyên - Chúa Tể Vĩnh Đông. Gã vừa hoàn thành 『khâu bố trí cuối cùng』 tại thành Viêm Ký cách đây không lâu. Nếu mọi việc suôn sẻ, gã sẽ biến cô gái mang tên Viviana Scarlet kia thành một quả "địa lôi" nhắm thẳng vào Banning. Việc còn lại chỉ cần đợi Banning tự vác xác đến nộp mạng là xong.
Tiếp theo, bất kể Banning bị cái bẫy thiên la địa võng của gã "tạc chết", hay may mắn thoát nạn một cách thần kỳ, thì đối với Chúa Tể Vĩnh Đông, tất thảy đều nằm trong dự tính.
Nếu Banning chết, thế thì không còn gì tốt hơn.
Còn nếu Banning vẫn chưa chết, thì Chúa Tể Vĩnh Đông cũng coi như đã hoàn toàn nắm chắc được bằng chứng về năng lực 『Hồi Quy Tử Vong』 của anh.
Đợi đến khi giải quyết xong rắc rối ở tiền tuyến chiến tranh, lần tới — nếu như vẫn còn có lần tới — Chúa Tể Vĩnh Đông nhất định sẽ giết chết Banning một cách triệt để.
——【Cảm ơn mi, một ta ở dòng thời gian khác. 】 ——【Trải qua lần đọ sức này, tâm trí của ta lại trưởng thành hơn không ít. 】 Chúa Tể Vĩnh Đông quay đầu nhìn hai bức tượng ngựa thần Viêm Ký rực lửa trước cổng thành Viêm Ký lần cuối, hồi tưởng lại cái 『bẫy』 mà bản thân đã chôn giấu trong gia tộc Scarlet. Gã thu dọn lại dòng suy nghĩ của chuyến đi này, sau đó dứt khoát lên đường hướng về tiền tuyến chiến tranh.
· Cùng lúc đó, bên trong thành Viêm Ký, hai vị trưởng lão của gia tộc Scarlet cùng đội quân do Viviana dẫn dắt vừa mới trở về thành.
Việc đoàn lính đánh thuê rời đi trước thời hạn đã phá hỏng hoàn toàn kế hoạch của Viviana. Nếu phải đợi người trong gia tộc đi tìm nguồn lực lượng bên ngoài khác, thời gian đi giải cứu Lãnh chúa Scarlet sẽ bị kéo dài đáng kể.
Cứ nghĩ đến việc cha mình còn phải nán lại trong lãnh địa của Vương tộc Người Sói thêm một khoảng thời gian nữa, Viviana lại ăn ngủ không yên. Thêm vào đó, khi nghĩ đến việc một phần nguyên nhân dẫn tới cớ sự này là do thực lực bản thân quá yếu kém, nước mắt Viviana cứ chực trào ra khỏi khóe mi.
Tuy nhiên, Viviana sẽ không khóc. Vốn bản tính mạnh mẽ, cô hiểu rõ rơi nước mắt chẳng giải quyết được gì. Thay vì khóc lóc ỉ ôi, thà biến đau thương thành sức mạnh, cố gắng đưa người đi giải cứu cha mình sớm được ngày nào hay ngày nấy.
Ôm trong lòng tâm trạng ấy, Viviana ngay lập tức tìm đến Tổng quản gia của gia tộc Scarlet, nhờ ông gác lại toàn bộ công việc trên tay, ưu tiên hàng đầu cho việc tìm kiếm một lực lượng đánh thuê đáng tin cậy.
Tổng quản gia cũng rất nể mặt Viviana, không hề vì cô còn nhỏ tuổi, chưa có thực quyền mà coi nhẹ yêu cầu này, ông lập tức bắt tay vào hành động.
Dẫu vậy, Viviana vẫn chẳng thể yên lòng. Sau khi đã dặn dò ổn thỏa mọi việc trong thành Viêm Ký, cô quyết định một mình đến khu mỏ phía Nam dò la tình hình trước.
Nếu có thể, cô thậm chí còn muốn tự tay giải quyết tai hoạ ma thú ở khu mỏ phía Nam này.
· ·
"Viviana, con có biết mình đang làm gì không?"
Ngay lúc Viviana cưỡi lên ngựa thần Viêm Ký chuẩn bị xuất phát, Trưởng lão Ngục Hồng - Rodrigo với vết thương nặng vừa mới chớm khỏi đã xuất hiện ngay trước mặt cô.
"Trưởng lão đại nhân, ngài yên tâm, con sẽ không cố quá sức đâu."
Viviana vẫn cực kỳ tôn trọng Trưởng lão Ngục Hồng. Cô lập tức nhảy xuống ngựa hành lễ, thế nhưng lời lẽ thốt ra lại chẳng có chút ý định muốn thay đổi suy nghĩ.
"Vậy sao, thế thì con nói ta nghe, nếu con đến khu mỏ phía Nam, tình huống tồi tệ nhất sẽ là gì?", Trưởng lão Ngục Hồng từ tốn hỏi.
"Tình huống tồi tệ nhất là con sẽ bỏ mạng ở khu mỏ phía Nam."
"Không, con sai rồi, đó không phải là tình huống tồi tệ nhất."
Câu trả lời mà Viviana cho là đúng đã bị Trưởng lão Ngục Hồng bác bỏ ngay tắp lự. Sau đó, ông nói ra một viễn cảnh tồi tệ hơn rất nhiều.
"Tình huống tồi tệ nhất là con gặp nguy hiểm ở khu mỏ phía Nam, dẫn đến việc gia tộc phải xuất thêm tài nguyên để cứu con. Nhưng kết cục cuối cùng là gia tộc vừa tốn công hao của lại chẳng cứu được con, thậm chí còn vì thế mà lỡ mất thời gian, hại Lãnh chúa Scarlet cũng chết theo... Con nghe rõ chưa, Viviana?"
Không thể không thừa nhận, Trưởng lão Ngục Hồng rõ ràng nhìn xa trông rộng hơn Viviana rất nhiều. Lời lẽ của ông khiến sắc mặt Viviana trắng bệch, trên trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Thế nhưng, điều khiến Trưởng lão Ngục Hồng không ngờ tới là, dù ông đã nói đến nước này, Viviana vẫn kiên quyết muốn đi đến khu mỏ phía Nam.
"Con hiểu rồi, Trưởng lão đại nhân... Con nhất định sẽ không gây thêm phiền phức cho gia tộc đâu!"
Sau vài giây suy nghĩ, Viviana kiên định bày tỏ thái độ của mình với Trưởng lão Ngục Hồng.
Vốn dĩ Trưởng lão Ngục Hồng định dùng thân phận trưởng lão để cưỡng ép ngăn cản Viviana. Thế nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt kiên nghị của cô học trò ngoan này, ông đã thay đổi ý định ban đầu.
Có lẽ, ngày mà Viviana có thể tự mình gánh vác mọi việc sắp đến rồi chăng? Trưởng lão Ngục Hồng - Rodrigo thầm nghĩ.
"Được rồi, vậy con mang 『thứ này』 theo rồi hẵng xuất phát. Với thực lực hiện tại của con, chắc là dùng được rồi đấy."
Đã đổi ý, Trưởng lão Ngục Hồng liền cởi chiếc áo choàng lộng lẫy trên vai xuống, đưa cho Viviana.
Chiếc áo choàng bằng lụa đỏ, viền chỉ vàng, thêu hoa văn ngọn lửa cuồng nộ này có tên là 『Áo Choàng Thiên Viêm - Philwen』. Nó mang sẵn kỹ năng bay lượn cực kỳ quý giá tên là 『Viêm Dực』, và là một trong những trang bị trân quý nhất của Trưởng lão Ngục Hồng - Rodrigo.
"Trưởng... Trưởng lão đại nhân, món đồ quý giá thế này, con... con..."
Viviana biết rõ tầm quan trọng của 『Áo Choàng Thiên Viêm - Philwen』 đối với Trưởng lão Ngục Hồng nên vội vàng từ chối. Dẫu vậy, ông vẫn khăng khăng nhét chiếc áo choàng vào tay cô.
"Khẩn trương cái gì, có phải tặng luôn cho con đâu. Lần này dùng xong phải trả lại cho ta đấy.", Trưởng lão Ngục Hồng cất giọng có phần thô lỗ.
Nghe vậy, Viviana ngượng ngùng đỏ bừng mặt, ngoan ngoãn nhận lấy chiếc áo choàng.
"Rõ... rõ rồi ạ."
"Nhớ kỹ nhé, nhất định phải mang nó về đây cho ta trong tình trạng nguyên vẹn không sứt mẻ gì đấy.", Trưởng lão Ngục Hồng vừa nói vừa dùng ngón tay gõ gõ hai cái lên trán Viviana.
"Tuân lệnh, Trưởng lão đại nhân!"
Còn Viviana, nhờ sự công nhận và món đồ tặng tạm thời của Trưởng lão Ngục Hồng, cô đã có được sự tự tin và lòng dũng cảm to lớn.
· · Nhìn bóng lưng dần đi xa của Viviana, Trưởng lão Ngục Hồng khẽ thở dài một tiếng.
Nếu như bây giờ ông có thể chiến đấu, thì đâu cần để đứa trẻ này phải dấn thân vào chốn hiểm nguy.
Nhưng thế giới tàn khốc này làm gì có nhiều chữ "nếu" đến vậy, có chăng cũng chỉ là những sự thật đã phơi bày.
Khi gian truân ập tới, kẻ vượt qua được thì sẽ tiếp tục sống sót, còn kẻ thất bại, sẽ trở thành bài học kinh nghiệm để người khác trưởng thành.
Đợi đến khi bóng dáng Viviana khuất hẳn, Trưởng lão Ngục Hồng vỗ tay, gọi ba tên tâm phúc trong đội trinh sát tới, dặn dò họ bám theo Viviana đến khu mỏ phía Nam nhưng tuyệt đối không được để cô phát hiện.
Vì thuộc đội trinh sát nên khả năng chiến đấu của ba người này không mấy xuất sắc. Thứ họ thực sự giỏi là trinh sát và bỏ trốn. Mà đây cũng chính là lý do Trưởng lão Ngục Hồng phái họ đi theo.
Nếu Viviana thực sự rơi vào tình cảnh nguy hiểm đến tính mạng, ba tên tâm phúc này của Trưởng lão Ngục Hồng sẽ liều mạng che chắn để cô rút lui.
——【Cố lên nhé, Viviana, hãy cho ta thấy sự trưởng thành của con. 】 Tiễn bước Viviana xong, Trưởng lão Ngục Hồng lại tiếp tục đưa mắt dõi theo ba tên tâm phúc rời đi.
Tuy nhiên, con người lúc không biết rõ ngọn ngành, đôi khi lại dễ "làm ơn mắc oán".
Trưởng lão Ngục Hồng - Rodrigo lúc này vẫn chưa hề nhận ra, trong số ba tên tâm phúc của ông, có một kẻ đã trở thành con rối trung thành của Chúa Tể Vĩnh Đông.
Và dù là việc Viviana sẽ đơn thương độc mã đến khu mỏ phía Nam, hay sự đồng ý cùng mọi sắp xếp của Trưởng lão Ngục Hồng, tất cả thế mà lại đều nằm gọn trong sự toan tính của Chúa Tể Vĩnh Đông.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn