Chương 615: Chương 9.60: Lời đồn đại ác ý
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật 60: Lời đồn đại ác ý Rời khỏi cái nhà hàng xui xẻo kia, Vanessa lại tìm một quán ăn khác trông vừa mắt hơn. Lần này cô khôn ngoan hơn hẳn. Không những chọn một chỗ ngồi ở góc tường để bảo vệ đồ ăn, cô còn mượn linh hồn Hươu từ người khác để kích hoạt trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Hễ có kẻ nào dám đến gây sự, cô sẽ cho hắn nếm mùi thế nào là "Rắc rối thực sự".
Dưới sự phòng thủ kín kẽ hệt như thành đồng vách sắt thế này, Vanessa cuối cùng cũng được an tâm dùng bữa tối.
Cứ nhìn cái thế trận của cô lúc này, đừng nói là quân chọc gậy bánh xe, ngay cả gã phục vụ mang đồ ăn lên cũng phải rón rén cẩn trọng.
Lát sau, nhờ sự thoải mái trong lúc dùng bữa cùng cái bụng dần được lấp đầy, sự cảnh giác trong Vanessa cũng dần vơi bớt.
Cô vừa ung dung thưởng thức bữa ăn, vừa ngẫm nghĩ tới Tổ chức, con điếm nghèo ở thị trấn Bodel, và cả chuyện của ngài Fake.
Kỳ thực, nếu được, Vanessa cũng chẳng muốn sắm vai "Phò tá". Cô cũng ao ước có được thực lực xuất chúng hệt như các vị trưởng lão trong gia tộc Snowdeer để có thể một mình gánh vác mọi chuyện, đập tan mọi lời gièm pha của những kẻ luôn cho rằng cô chỉ có mỗi giá trị liên hôn.
Thế nhưng, cái loại thiên phú điều khiển Linh Lộc lại ấn định luôn giới hạn của Vanessa. Vừa sinh ra đã mang trong mình khả năng điều khiển ba con Linh Lộc cùng lúc, bề ngoài Vanessa trông hệt như đứa con cưng của trời, song thực tế cô chỉ như một gốc cây non được nuôi trong lồng kính.
Kể từ lúc Vanessa lần đầu bộc lộ năng lực khống chế ba con Linh Lộc cùng lúc, ai ai cũng ôm ấp bao nhiêu kỳ vọng vào cô.
"Cùng lúc khống chế ba con Linh Lộc, chẳng phải tương đương với chuyện sở hữu sức mạnh gấp ba lần bình thường sao?" - Đó là suy nghĩ chung của phần lớn mọi người về Vanessa.
Đáng tiếc, sự thật nửa đúng nửa sai.
Ở giai đoạn sơ cấp của nghề nghiệp chiến đấu, Vanessa quả thực thể hiện được năng lực tác chiến mạnh mẽ và linh hoạt vượt xa những người cùng cấp. Nhưng sau đó, khi cấp bậc nghề nghiệp ngày một tăng lên, lợi thế của cô dần tan biến.
Có hai nguyên nhân dẫn tới hiện tượng này: Một là, cấu trúc phát ra ma lực để điều khiển Linh Lộc của Vanessa đã bị đóng khung vào việc bắt buộc phải chia đều ma lực ra ba đường cùng lúc.
Hai là, tổng lượng ma lực của Vanessa chẳng xê xích là bao so với những "Lộc Dịch Linh" có chung cấp bậc và đẳng cấp.
Khi hai yếu tố bất lợi này chồng lên nhau, nói một cách dễ hiểu, cùng một cấp bậc, uy lực của từng con Linh Lộc do Vanessa khống chế chỉ bằng một phần ba so với những con Linh Lộc của người khác. Kể cả cô cố ý chỉ thả một con ra chiến đấu thì kết quả vẫn chẳng hề suy suyển.
Cổ nhân có câu "Làm thương năm ngón tay không bằng chặt đứt một ngón", trên chiến trường cũng y chang đạo lý ấy.
Đi kèm với màn trình diễn trong chiến đấu ngày càng "rộng mà không tinh", khuyết điểm của Vanessa lại càng lộ rõ mồn một. Cuối cùng, gia tộc đành phải đưa ra quyết định từ bỏ việc bồi dưỡng cô thành một cường giả, chuyển sang ký kết thỏa thuận trao đổi con cái với gia tộc Greenlizard hòng vớt vát giá trị. Và dĩ nhiên, Vanessa là một trong số những đứa trẻ bị mang ra trao đổi đó.
Có điều, tất cả những chuyện này đã lùi vào dĩ vãng. Vanessa cũng sớm chấp nhận thực tại.
Trái tim cô lúc này chỉ mong sớm ngày nhận được hồi âm từ "Tổ chức" để làm sáng tỏ sự thật về thân phận Long Ảnh của ngài Fake. Tận sâu trong cõi lòng, Vanessa vẫn nuôi hy vọng có thể chứng minh "lời nói của con điếm nghèo thị trấn Bodel kia hoàn toàn là xạo ngôn".
—— 【Sẽ chẳng ra nông nỗi này... nếu như mình không vô tình gặp phải con đàn bà ngực to tóc vàng kia... 】 Vanessa bực dọc xiên mạnh nĩa vào miếng thịt trên đĩa. Vừa vặn thay, cuộc trò chuyện của vị khách bàn bên chợt rót vào tai, khiến cô phút chốc quên khuấy chuyện nhét miếng thịt vào miệng.
"Lão đại, tôi nói anh nghe, đám điếm ở thị trấn Bodel có con nhỏ ngực bự tóc vàng, ngon đáo để. Bữa nào anh đến đấy thử xem."
Chẳng phải Vanessa thích hóng hớt chuyện thiên hạ, mà bởi hai cụm từ "thị trấn Bodel" và "nhỏ ngực bự tóc vàng" ráp lại với nhau quả thực khiến cô không tài nào ngó lơ được, huống hồ ban nãy cô mới chỉ vừa suy nghĩ đến ả ta.
Gần như theo phản xạ có điều kiện, ánh mắt Vanessa lập tức liếc sang bàn bên cạnh. Ở đó có một kiếm sĩ và một khiên chiến binh đang ngồi. Cả hai trông có vẻ đều là những gã đàn ông trung niên trạc ba, bốn mươi tuổi, hoàn toàn xa lạ với cô.
Càng như vậy, Vanessa lại càng chú tâm hơn tới câu chuyện của bọn họ. Dẫu sao, con người ta luôn có một bản năng mặc định rằng những tin đồn vỉa hè được thốt ra từ miệng người dưng nước lã thường mang mức độ xác thực cao hơn hẳn.
Để không bỏ sót bất kỳ một từ khóa nào, Vanessa vểnh tai lắng nghe chăm chú, bỏ quên luôn cả miếng thịt đang xiên trên nĩa. Và rồi, những lời đối thoại kia cứ thế tuôn rào rạt vào tai cô, đại ý là thế này:
"Đùa hả chú em. Vừa tóc vàng lại còn ngực bự, trong đám điếm nghèo đó mà cũng có hàng ngon thế sao?"
"Ôi dào, tôi lừa anh làm gì. Bọn nó làm ăn kiếm chác có chia cho tôi đồng cắc nào đâu mà tôi rảnh đi quảng cáo hộ."
"Ha ha ha ha, thế chú kể chi tiết xem, cái con ngực to đó ngon ở chỗ nào?"
"Anh hỏi thế thì khó cho tôi quá... Để tôi ví dụ thế này nhé. Thường thì tôi duy trì được tầm hai chục phút, nhưng cứ hễ chui vào chỗ con đó, chưa đầy năm phút là đầu hàng."
"Thật hay đùa đấy, bình thường chú dai được hai mươi phút cơ á?"
"Lão đại, đấy chả phải trọng tâm."
"À ừ ừ, khụ khụ khụ, ha ha ha, thế... thế con đó giá rổ ra sao?"
"Đi nhanh năm mươi đồng tiền đồng, qua đêm một đồng bạc. Giá niêm yết đàng hoàng."
[Chú thích: Một đồng bạc bằng một trăm đồng tiền đồng, một đồng tiền đồng có sức mua tương đương một tệ (4. 000 VNĐ)] Kể đến đây, gã khiên chiến binh được gọi là "lão đại" phấn khích đến độ suýt chồm dậy. May mà nhớ ra mình đang ở quán ăn công cộng nên gã vội kìm nén cảm xúc.
"Trời đất, bèo bọt dữ vậy! Đúng là thị trấn Bodel có khác...!"
"Chứ lị, lão đại, tôi hố anh bao giờ chưa? Có điều, tôi phải nhắc anh trước một chuyện. Cái con đó cái mỏ nó khoét lắm, hay ăn ốc nói mò, lại còn mắc chứng não cá vàng. Nếu anh mà kỵ cái vụ này thì tốt nhất đừng đi tìm nó."
"Nghĩa là sao?"
"Tôi lấy ví dụ nhé. Tôi tên là Fade đúng không, bình thường cũng hay nổ tưng bừng. Lần trước tôi có lừa con mẹ đó rằng tôi là đứa con rơi của Quốc vương West. Ai dè con mụ ấy tin sái cổ, đi rêu rao với khắp làng khắp xóm. Cũng may là trí nhớ nó kém, nhớ nhầm tên tôi thành Fake. Thế là tôi cũng chẹp miệng bỏ qua."
"Hiểu hiểu, chuyện nhỏ chuyện nhỏ. Chú mày biết tính anh mày mà, lúc hành sự anh có thích mở miệng đâu ha ha ha..."
Cuộc đối thoại đến đây thì phần nội dung có giá trị xem như cũng kết thúc.
Vanessa im lặng đưa miếng thịt trên nĩa vào miệng. Tảng đá lớn treo lơ lửng trong lòng bấy lâu nay tựa như miếng thịt ấy, vững vàng trôi tuột vào trong bụng.
Bất tri bất giác, sự hoài nghi của cô dành cho ngài Fake đã vơi đi rất nhiều.
Vanessa không hề thay đổi quyết định chỉ vì vài ba lời nói vừa rồi, nhưng tâm thái của cô quả thực đã xoay chuyển kinh thiên động địa.
Bất luận cuộc trò chuyện của hai gã đàn ông trung niên bàn bên đáng tin đến nhường nào, thì nội dung câu chuyện ấy đã cảnh tỉnh Vanessa: Cô vậy mà lại đi lung lay niềm tin với ngài Fake chỉ vì dăm ba lời của một con điếm đáng ngờ.
Giả dụ sau này cô vẫn duy trì cái tâm lý chông chênh đi phò tá ngài Fake, thì những chuyện tương tự ắt sẽ còn tái diễn. Chẳng lẽ lúc nào cô cũng chạy đi tìm "Tổ chức" cầu cứu hay sao?
—— 【Đúng thế, Vanessa, đừng bao giờ phán xét sự việc qua lời truyền miệng của kẻ khác. Nếu thực sự muốn vạch trần thân phận Long Ảnh của ngài Fake, thì tự mình đi điều tra mới là cách đáng tin nhất! 】 Vanessa như được giác ngộ sâu sắc. Giây phút này, cô nhận thấy tâm trí mình dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Tiếp theo đây, cô sẽ dùng cách của riêng mình để truy tìm chân tướng. Và trước khi tấm màn bí mật được vén lên, cô sẽ không vội vàng phán xét ngài Fake thêm bất cứ lần nào nữa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn