Chương 168: Chương 117 - Những Gì Ngươi Chà Đạp, Con Đường Ngươi Bước (5)
Hồi Quy Tu Tiên Truyện · ngochuynmk · 897 chương · ~45 phút đọc · Cập nhật 17/07/2026
ARC 3 - Tử Chiến Với Huyết Mộc Ma Nhân (10)
'Chuyện này… chắc chắn là…'
Cấu trúc tổng thể của Hải Long Cung trước mắt ta, và trận pháp nghi lễ ta từng thấy trong mật thất trên tầng chót của Phục Mệnh Cung, bỗng chốc chồng khít lên nhau trong đầu.
Sau một hồi quan sát Hải Long Cung, ta đáp xuống và hỏi Seo Ran:
"Đạo hữu Seo, ngươi có biết gì về cách kiến tạo của Hải Long Cung không?"
"Oh, ý ngươi là nói về cấu trúc của Hải Long Cung à?"
Seo Ran khẽ phẩy tay trong không trung, đầu ngón tay lướt qua dòng linh khí đang lưu chuyển xung quanh.
"Như ngươi đang cảm nhận đó, Hải Long Cung lúc nào cũng có khí cát tường lưu chuyển, linh khí thì êm dịu, dễ chịu."
"Ra là vậy."
Quả thật, vùng đất này luôn có một luồng cát tường kỳ dị; ta mơ hồ cảm được vẻ thiêng liêng phảng phất. Đồng thời, càng hấp thu linh khí của Hải Long Cung, tinh thần ta lại càng sáng tỏ khác thường.
"Bản thân Hải Long Cung đã tạo thành một loại trận pháp nghi lễ. Long Vương nói trận này dùng để đánh thức và tẩy tịnh tâm trí của tộc nhân Hải Long sống ở đây, giữ cho tâm cảnh họ luôn thuần khiết, điềm tĩnh."
'Một trận pháp để khai mở tâm trí…?'
Ta nhớ tới trận trong mật thất của Phục Mệnh Cung.
'Nếu kết cấu hầu như y hệt, tuy hiệu dụng có thể chênh khác ít nhiều, thì trận ở Phục Mệnh Cung ắt cũng liên quan đến tâm …'
Nghi hoặc dâng lên.
'Vì sao Phục Mệnh Cung lại lưu một trận pháp dính dáng đến tâm cảnh? Rốt cuộc Long Vương toan tính điều gì?'
'Lát nữa phải hỏi Song Jin xem hắn có biết gì về trận này không.'
"Dù sao thì, ta đi tìm trong Hải Long Cung đã," Seo Ran nói rồi dẫn đường, vừa đi vừa ngó xét.
"Đây là Ngoại Cung, trận pháp phức tạp chằng chịt; nhưng vào tới Nội Cung thì hầu như chẳng còn trận vây, ta có thể ở đó mà tìm pháp bảo hay linh dược."
"Được."
Ta theo Seo Ran, phá trận Ngoại Cung để tiến vào Nội Cung.
Càng vào sâu trong Hải Long Cung, khí cát tường và vẻ linh thiêng càng đậm đặc.
'Tâm ta đang ngày một trong…'
Ý thức của ta dần trở nên minh triệt.
'Nơi này… rốt cuộc cất giấu thứ gì?'
Ta và Seo Ran bèn tách nhau ra, mỗi người phụ trách một hướng trong Hải Long Cung.
'Cấm chế đâu đâu cũng có…'
Ngoại Cung bày bẫy: chỉ cần đặt sai một bước là rơi vào mê trận; còn Nội Cung thì rải rác toàn cấm chế chủ động.
'Mỗi cấm chế đều không dễ giải. Dùng Vô Hình Kiếm phải chém hai ba nhát mới phá xong…'
Nhưng có cấm chế tức là bên trong hẳn có vật quý.
'Nên bắt đầu từ đâu…'
Đang lẩn đi giữa Nội Cung thì—
'Hử?'
Giữa vô số đại điện, ta bắt gặp một điện đường kỳ lạ là chẳng có cấm chế nào.
Điện này thuộc loại rộng, tuy không có cấm chế, lại khắc chi chít phù văn nghi lễ, tỏa linh khí mơ hồ. Rõ ràng chẳng phải nơi tầm thường; lạ ở chỗ, chỉ riêng nơi này là không hề bày cấm.
Ta bước vào với cảm giác bất thường.
Két— Giật mình!
Vừa đẩy cửa tiến vào, một luồng mùi máu tanh nồng xộc đến khiến ta rùng mình.
'Chỗ này là…'
Không gian trong điện rất rộng.
Dọc bốn bề là những dãy giá sách, còn giữa điện đặt một tấm thiên đồ khổng lồ.
Thiên đồ vẽ đầy tinh tượng: Nhị Thập Bát Tú, vị trí Tử Vi, Thái Vi, Thiên Thị; cả mặt trời, mặt trăng cũng được thêu họa tinh xảo.
Nhưng phủ trên bức thiên đồ tuyệt đẹp ấy lại lấm tấm máu khô vung vãi, âm phong rờn rợn.
'Rốt cuộc là chuyện gì…'
Hơn nữa, các giá sách xung quanh vẫn nguyên, nhưng bên trong không còn sách — chỉ còn những đống than cháy đen.
Cả kệ sách lẫn sách dường như đã bị người ta thiêu rụi …
'Lẽ nào có kẻ sát hại chủ nhân nơi này rồi đốt sạch toàn bộ thư tịch của hắn?'
Kẻ đáng ngờ nhất, tất nhiên là Seo Hweol.
Với cái tính vặn vẹo ấy, hắn hoàn toàn có thể làm vậy.
'Nơi này không bày cấm, có lẽ vì chẳng còn gì đáng giữ nữa.'
Xem ra ta đụng phải hiện trường sau tội ác của ai đó — mà cũng chẳng mong nhặt được gì thêm.
Ta toan rời điện thì— Xoẹt— Một cảm giác thoáng lướt qua, kiểu cảm giác chỉ mình ta — kẻ đã luyện Âm Hồn Quỷ Chú — mới nhận ra.
Đó là…'
Lời nguyền?'
Ở đây có ai đó đã để lại một lời nguyền sâu và dai dẳng.
Vù—!
Nội Đan của ta bất chợt rung động.
Ngay sau đó, luồng oán chú đậm đặc vốn lảng vảng đâu đây như phát hiện mục tiêu, ào ạt lao thẳng tới ta.
'Hỏng rồi…!'
Ta hoảng hốt vận Âm Hồn Quỷ Chú để triệt hóa, nhưng lời nguyền đã bám vào thân.
Và rồi— — Đây…
Ta nghe thấy
'giọng nói' của một ai đó.
— Sẽ… tìm… được… ở đây… kẻ… bán nhân…
Một giọng nói ngập tràn oán hận.
— Seo Ran… ngoài… không…
Giọng nói đau đớn tiếp tục đứt quãng.
— Hãy tin hắn… giao cho hắn… Ran… nhìn… dưới… thiên đồ…
Đến đó thì đứt.
Xì— Lời nguyền bám trên người ta — có vẻ chỉ để truyền đi thông điệp ấy — tan biến, để lại cho ta một cơn nhức đầu nhè nhẹ.'
Nhìn dưới thiên đồ?'
Nền sàn nơi vẽ thiên đồ ghép bằng những phiến ngọc.
Ta rót Thuần Linh Lực vào hai tay, ghì ngón tay vào khe giữa các phiến ngọc, bẩy chúng lên.
Rắc… rắc rắc…!
Các phiến ngọc dần được nhấc lên.
Bên dưới lộ ra một quyển sổ bìa da đã mục, hoàn toàn không có linh khí — hẳn chỉ là nhật ký của chủ nhân giọng nói kia.
'Đến thần thức của ta cũng không quét thấy…'
Xem ra lớp ngọc này có tác dụng che chắn thần thức và cách ly linh khí.
Ta dùng kiếm ý kéo cuốn sổ về phía mình, rồi đặt các phiến ngọc về chỗ cũ.
Ầm…!
Phiến ngọc nặng khủng, ta lau mồ hôi trên trán.
Trên bìa sổ, bằng yêu văn, ghi một hàng chữ đơn sơ:
"Nhật ký".
'Vì sao người đó lại muốn trao nhật ký này cho Seo Ran?'
Ta kiểm tra xem có cấm thuật hay hậu thủ gì cài sẵn không.
Quả đúng chỉ là một cuốn nhật ký, không bẫy cũng không độc.
Sào… sạt…
Chủ nhân cuốn nhật ký là một trưởng lão Hải Long tộc tên Jeon Hyang, giữ chức thiên văn quan, chuyên trách quan trắc tinh tượng.
Phần lớn nội dung chỉ ghi chép việc thường ngày của một thiên văn quan: dị tượng trên trời, hôm ấy ăn gì, chuyện trò với ai, thời tiết ra sao…
— Hôm nay ta gặp một tiền bối bậc Thiên Hoàn. Ngài bảo nếu ta cứ tiếp tục quan sát Tận Cùng Thế Giới, cơn đau đầu sẽ càng nặng, dặn ta dùng linh đan để giảm bớt.
Bọn họ gọi Thiên Nhân là Thiên Hoàn.
Yêu tộc thường dùng danh xưng Thiên Hoàn thay cho Thiên Nhân; những kẻ chán ghét chữ "Thiên Nhân" thường ôm ấp tư tưởng thượng tôn ma tộc, và họ nổi tiếng là bắt nhân loại về giết thịt.
Quả nhiên, Jeon Hyang thường xuyên dùng dược liệu luyện từ con người.
— Ta trích xuất và nuốt đan hạch kết thành từ đàn gia súc được huấn luyện theo Triệu Phong • Ngưng Đan Biến. Quả nhiên hiệu lực rất tốt.
Cơn đau đầu biến mất.
— Nghe đồn Đại Vương đã khai sáng một pháp nuôi gia súc còn cao minh hơn.
— Không chỉ rót chân huyết Hải Long vào đàn gia súc để rút hết tu hành của chúng, mà còn là một diệu pháp cho phép Hải Long tộc sau khi tử trận có thể mượn thân gia súc mà phục sinh một lần. Thân thể gia súc trở thành pháp khí chứa đựng cho lần phục sinh duy nhất ấy.
"Chậc…"
Dù là chủng tộc nào, đày đọa sinh linh loài khác đến mức này… có còn gọi là đúng được không?
Ta lật tiếp, vừa đọc vừa bĩu môi trước những mẩu chuyện về Hải Long tộc.
Sào…
Đọc tới một đoạn, ta dừng lại.
— Hôm nay, Long Vương, ta, các thiên văn quan khác và chư vị trưởng lão Hải Long cùng tụ hội.
— Đại vương trình bày lại tinh lục chúng ta dâng lên trước các trưởng lão, rồi đưa ra một suy đoán mà Người ấp ủ.
— Đó là một suy đoán rợn gáy. Nếu là thật, thì những kẻ đang sống trong thế giới này chỉ có thể chứng minh phẩm giá bằng cách phi thăng rời khỏi thế giới.
— Một vị Thiên Hoàn phản bác Long Vương. Ông nói đó chỉ là suy đoán quá xa vời. Ta tuy rợn lạnh, nhưng cũng thấy lời của Vương có phần cường điệu.
— Một buổi họp khiến ta phải trầm tư. Ta phải đến Tận Cùng Thế Giới thường xuyên hơn, quan sát thiên tượng thật kỹ.
Đoạn chép ngày ấy kết thúc tại đó.'
Suy đoán gì vậy? Rốt cuộc Seo Hweol đã nhìn thấy điều chi trong tinh ký mà rút ra thứ suy đoán ấy?'
Ta lật tiếp.
Vài trang sau chỉ là những ghi chép vụn vặt thường nhật.
Rồi ta lại dừng lần nữa.
— Có vẻ Long Vương còn tự mình quan sát thêm điều gì khác.
— Người lại triệu kiến các trưởng lão và chúng ta — đám thiên văn quan — rồi đưa ra một giả thuyết xoay quanh suy đoán đã nói.
— Đó là một giả thuyết rất thú vị.
— Trong thế giới này, ngày và đêm vốn không hề tồn tại; chỉ là thiên địa linh khí phân ra Âm và Dương, rồi luân chuyển theo chu kỳ mà thôi.
— Ở cấp độ đại cục, đại lưu của linh khí phân thành Âm–Dương, xoay vần thế giới này, khiến sinh linh ngộ nhận là có ngày và đêm. Chứ trong thế giới của chúng ta, ngày đêm vốn không có.
'Gì cơ…?'
Ngày và đêm …
không tồn tại?
"Rốt cuộc nghĩa là gì?"
Ta nhìn đi nhìn lại câu chữ, vẫn không sao lĩnh hội.
Dù đọc thêm mấy lần nữa… vẫn không hiểu.
— Thật thất lễ với Đại Vương, nhưng bọn ta — đám thiên văn quan — không nhịn được mà cười.
— Nói rằng ngày và đêm vốn không tồn tại, còn mặt trời mặt trăng thì quay quanh thế giới ư!
— Khi bọn ta cố nén cười, các trưởng lão nổi giận. Sau cùng bị mắng một trận, phải nghe tiếng quở trách của đại trưởng lão.
— Bình thường vô lễ cỡ ấy đã đủ tội phạt rồi, nhưng Đại Vương lòng biển bao dung, tha thứ cho bọn ta.
— Đại Vương có thể đôi lúc tưởng tượng hơi phóng túng, nhưng lòng từ và tấm lòng rộng mở của Người quả đáng kính. Ta chỉ thấy áy náy với Đại Vương mà thôi."
Mặt trời và mặt trăng quay quanh thế giới …"
Dường như trong thế giới có hình mặt phẳng này, thuyết nhật tâm (thế giới quay quanh mặt trời) không áp dụng; thay vào đó, học thuyết địa tâm (mặt trời và mặt trăng quay quanh thế giới) mới là điều được thừa nhận.
Nhưng lời Seo Hweol lại khiến ta băn khoăn.
'Nếu ngày đêm vốn không tồn tại, vậy cả địa tâm lẫn nhật tâm đều không áp vào thế giới này ư?'
Mang theo câu hỏi ấy, ta lật trang.
— Dạo gần đây, có thằng ranh bán nhân bán long tên Seo Ran gây chuyện om sòm trong Hải Long Cung.
— Nếu không phải mang hoàng mạch, ta đã đuổi cổ nó từ lâu, vậy mà nó cứ bám lấy ta, thật phiền không chịu nổi.
— Đại Vương lúc nào cũng tươi cười chào đón Seo Ran, nhưng người hiểu chuyện đều biết Đại Vương không thực sự ưa nó.
— Trớ trêu thay, chính thằng ranh khó ưa ấy lại theo sát Đại Vương nhất — nhưng nó có nhận ra không?
— Rằng chính Đại Vương là người thường xuyên sắp đặt để tránh mặt nó nhất?
— Ước gì nó sớm tự hiểu ra mà rời Hải Long Cung.
"…"
Sararak.
Ta lật sang trang kế.
— Bọn thiên văn quan chúng ta dự định tới Tận Cùng Thế Giới để hiệu chỉnh tử tế, quan trắc quỹ đạo của mặt trời và mặt trăng, nhằm đánh vỡ suy đoán của Đại Vương.
— Một phần trưởng lão ngầm ủng hộ bọn ta. Có vẻ họ cũng muốn chứng minh suy đoán phóng túng của Đại Vương là sai.
— Nói "ngày đêm vốn không tồn tại" — thật có lỗi khi nói vậy về Đại Vương, người đã lập nên bao công nghiệp — nhưng có lẽ vì Đại Vương không rành thiên văn nên mới nói thế.
— Vài tháng tới ta sẽ không thể ghi nhật ký. Chúng ta sẽ đóng chốt tại Tận Cùng Thế Giới, lặp lại quan trắc.
— Ta phải mang theo thật nhiều đan hạch gia súc. Đau đầu sẽ nặng lên nếu cứ nhìn Tận Cùng Thế Giới liên tục.
Sararak, sararak, sararak.
Những trang sau để trống.
Ta lật dần, cho đến khi nhật ký ghi tiếp.
'Hả?'
Nét chữ ở đây cực kỳ loạn, thấy rõ Jeon Hyang đang vô cùng kích động khi viết.
— Chính tay ta đã quan sát thành công mặt trời và mặt trăng.
— Không thể tin nổi. Kết quả quá quái lạ.
— Cả mặt trời lẫn mặt trăng đều không quay quanh thế giới!
— Hai thiên thể ấy cố định ở một vị trí trên trời!
— Cả hiện tượng mọc ở đông lặn ở tây cũng chỉ là ảo giác!!!
— Vị trí thực của mặt trời và mặt trăng là về phương nam, gần bản thổ của Hải Long tộc chúng ta nhất.
— Giả thuyết Đại Vương nêu ra là đúng!!!
— Mặt trời và mặt trăng không chuyển động. Chúng chỉ tọa định. Và trong thế giới này không có ngày đêm. Cái ta nghĩ là ngày đêm chỉ là đại chu lưu của Âm–Dương trong thiên địa linh khí!
Chữ của Jeon Hyang run bần bật, như tay không ngừng run rẩy khi viết.
Qua nét chữ, ta cảm được nỗi kinh sợ của y.
— Nếu giả thuyết của Đại Vương được chứng thực, thì thế giới này là gì?
— Hình thái của thế giới này há chẳng quái đản quá ư?
— Bấy lâu ta hít thở, tu luyện, sinh sống trong một chốn điềm gở như thế ư?
— Chúng ta khác gì bọ giò?
— Ta bắt đầu quan trắc với ý định bác bỏ suy đoán của Đại Vương, rốt cuộc thiên quan trắc của ta và các thiên văn quan khác lại long trọng chứng minh giả thuyết của Người.
— Hội Trưởng Lão đang triệu ta. Không chỉ mình ta — tất cả thiên văn quan khác cũng phải đến. Ta sợ. Có phải ta lỡ tay chứng thực một chân tướng quái đản như vậy không?
Sararak, sararak.
Trang sau, nét chữ bình ổn hơn đôi chút.
—
"Trảm Thủ Hình."
— Nếu điều ấy là thật, vậy nơi này chắc chắn không phải chốn chúng ta nên ở.
— Ta và các thiên văn quan, cùng toàn thể Hội Trưởng Lão, đã tán đồng với ý kiến của Đại Vương: vạn tộc nên đồng loạt phi thăng rời thế giới.
— Đại Vương đích thực là từ nhân.
— Chẳng phải Người cũng đang cho các chủng tộc khác cơ hội giữ phẩm giá đó sao?"
Trảm Thủ Hình …?"
Ý gì vậy?
Có vẻ Jeon Hyang viết thứ gì đó chỉ mình y hiểu.
'Là mật ngữ chăng?'
Hiện giờ ta chưa đoán ra.
Sararak.
Ta lật tiếp.
— Kẻ trẻ nhất trong bọn thiên văn quan ở cảnh giới Kết Đan, một đứa ngây thơ còn chưa biết hóa hình, có lần ghé lục địa, bị một tu sĩ ma đạo nhân tộc bắt được rồi giết đi.
— Đại Vương truy sát tên tu sĩ kia để khiển trách và thu hồi thi thể. Quả nhiên nhân loại đúng là một lũ gian trá bất tín.
— Bọn ấy dùng làm gia súc là hợp nhất.
Linh dược luyện từ chúng chẳng phải hiệu lực nhất sao?
— Mà đau đầu do quan sát Tận Cùng Thế Giới cũng giảm tốt nhất nhờ đan hạch gia súc. Tất nhiên, từ giờ ta không cần chúng để trị đau đầu nữa.
— Nguyên nhân đau đầu khi nhìn Tận Cùng Thế Giới được xác nhận là do vô tình chạm mắt với một vị Đại Giới Chân Tiên.
— Dù không trực diện thần quang của Chân Tiên, nhưng cứ nhìn Tận Cùng Thế Giới là liên tục chứng kiến ý chí của các Chân Tiên — thượng đan điền bị kéo căng là phải.
— Nay bọn thiên văn quan chúng ta đã ngừng thiên quan trắc vô nghĩa. Vậy nên khỏi cần linh dược, để lại làm dược vật khẩn cấp cũng được."
Đại Giới Chân Tiên …?"
Đột nhiên ta nhớ đến quyển truyện cổ ta đọc cho đứa bé ở ngôi làng trước — trong đó mặt trời và mặt trăng được vẽ như đôi mắt.
Ta lật tiếp.
— Dạo này ta thấy khó ở vô cùng.
— Có phải vì chính tay ta nhìn thấy một sự thật kinh khiếp?
— Sự thật ấy lảng vảng trong đầu, chẳng chịu rời.
— Nghĩ đến việc bản thân vô ý đối diện với một tồn tại bất khả trắc, ta sợ hãi tận đáy lòng.
— Trong khi nhìn ta, tồn tại ấy đã nghĩ gì? Gần đây, cứ hồi tưởng là ta như phát điên.
— Không chỉ mình ta. Ta thấy tính tình hầu hết thiên văn quan ngày càng cực đoan. Trên mặt họ lúc nào cũng hằn sợ hãi.
Sarak.
— Điên rồ!
— Cuồng Chủ — lão quái biến thái ấy — đã đột kích trại gia súc! Không chỉ hoàng thất trông coi trại, mà cả đồng liêu thiên văn quan đang ghé cũng bị lão bắt, biến thành khôi lỗi sinh linh! * (rối sống) — Trại sụp, gia súc chạy tán loạn.
— Đại Vương cấp tốc đuổi theo Cuồng Chủ, nhưng hắn đã cao chạy xa bay.
— Đau xót, tiếc nuối.
Dược vật khẩn cấp đều thoát cả!
— Dạo này chúng ta không còn ngước xem trời, không bị đau đầu nữa, nhưng tổn thất này thật quá lớn.
Sararak, sararak.
— …Gần đây khí tức rất lạ.
— Tuy bảo quan hệ với Hắc Quỷ Cốc xấu đi, đôi bên xung đột, nhưng tần suất thiên văn quan của ta bị tập kích hay mất tích như vậy là bất thường.
— Bắt đầu từ tên thiên văn quan trẻ nhất Kết Đan lần trước, rồi đến những vụ Cuồng Chủ ra tay… có vẻ đối tượng bị nhắm quá thường xuyên lại là thiên văn quan. Số mất tích vô cớ cũng không ít.
— Có khả năng đám trưởng lão vốn không ủng hộ Đại Vương — những kẻ xúi bọn ta tiếp tục thiên quan trắc để chống lại suy đoán "phóng túng" kia — đang đẩy bọn ta vào chỗ chết.
— Chúng ta bàn nhau và quyết định bẩm báo Đại Vương.
— Ta làm đại diện vào triều. Đại Vương khen ta nói tốt, nhìn ta bằng ánh mắt tín nhiệm, bảo sẽ bảo hộ chúng ta.
— Đặc biệt là ta, kẻ trực tiếp quan sát mặt trời và mặt trăng — Người nói sẽ che chở nghiêm mật. Ta rất biết ơn.
— Nghĩ cho kỹ, sự thật ta thấy không chỉ khiến thiên văn quan chấn động, ngay cả trưởng lão Thiên Hoàn cũng biến sắc — như vậy cũng không lạ.
— Mặc cho một chân tướng kinh khiếp đủ khiến mọi người — bất kể Nguyên Anh hay Thiên Hoàn — phải bàng hoàng, Đại Vương vẫn luôn mỉm cười, cho bọn ta niềm tin.
— Quả nhiên, Người là Vương của chúng ta.
Sararak, sararak…
Ta lật trang kế.
Và rồi, ở mục ghi sau đó, nét chữ lại run rẩy.
— Chuyện gì đang xảy ra vậy!
— Trong số thiên văn quan, giờ chỉ còn mình ta sống sót.
— Còn lại hoặc đã mất tích, hoặc chết trong giao chiến với Hắc Quỷ Cốc, hoặc chết dưới tay Cuồng Chủ, hoặc bởi các tai nạn khác.
— Đại Vương đã hứa bảo hộ chúng ta, cớ sao thành ra thế này?
— Ta biết là bất kính, nhưng ta không kìm được một suy đoán đáng sợ.
— Không phải đám trưởng lão phản đối Đại Vương, mà chính Đại Vương đang dàn xếp cho thiên văn quan biết chân tướng dần dần biến mất.
— Không thể nào. Người bác ái. Ta không nên nghi ngờ. Ắt chỉ là ý nghĩ thừa.
Sararak.
Ngay mục kế tiếp— Nét chữ biến dạng hẳn, rỉ máu phẫn nộ.
— Bệ hạ!
— Người đang đẩy những thiên văn quan biết chân tướng vào chỗ chết!
— Ta cũng sẽ sớm chết thôi!
— Cái gọi là "bảo hộ nghiêm mật" chỉ là vắt kiệt ta tới phút chót rồi giết!
— Ta sắp chết. Ta thậm chí không kịp tham dự đại lễ phi thăng.
— Vì sao Người đối xử với bọn ta như thế, Bệ hạ? Vì sao?
— Chân tướng bọn ta biết gây hại cho Hải Long tộc ư?
— Có lẽ vậy. Nó kinh khủng đến mức trưởng lão Thiên Hoàn đôi khi cũng khốn đốn vì nó. Bọn ta — những kẻ đã đến Nguyên Anh — còn thức trắng đêm vì nó.
— Phải… nếu là vì đại cục của tộc, nếu là vì Hải Long tộc…
— Vậy thì… đành chịu.
— Hãy chấp nhận đi.
Nét chữ khởi đầu đầy oán hận, rồi dần lắng lại, như thể y tự thuyết phục mình khi đang viết.
…
Sararak.
— Sau khi chấp nhận cái chết ắt đến, ta thấy thanh thản.
— Đời người ắt một ngày phải chết.
— Chấp nhận tử vong, kỳ thực khiến sinh cũng như được đổi mới.
— Những điều trước kia không thấy, giờ lại hiện ra.
Sinh mệnh quý giá này, phong cảnh Hải Long Cung …
— Rồi ta thấy Seo Ran, đứa trẻ dường như cũng bị gạt ra rìa dưới sự sắp đặt của Đại Vương — giống ta.
— Gần đây ta thân với đứa trẻ ấy. Có lẽ vì đồng bệnh tương lân.
— Đứa trẻ rất sáng trí. Trước kia bị định kiến về chủng tộc và dòng dõi che mắt, giờ ta mới nhìn rõ trí tuệ của nó.
— Quả là đáng mến. Nếu nó vào thiên văn ty, ta át hẳn sẽ trọng dụng …
— Đại Vương nói không cho đứa trẻ ấy tham dự phi thăng.
— Thay vào đó, Người giao cho nó việc giải phóng linh hồn của các chiến sĩ Hải Long bị mắc kẹt trong U Độ Chiến Hạm bị phá hủy khi giao chiến với Cuồng Chủ.
— Phải… Đại Vương tuy nghiêm khắc, nhưng quả thực vì tộc mà tận tâm.
— Seo Ran — đứa trẻ ấy — cũng đáng thương, nhưng… vì đại nghĩa của tộc, hy sinh là tất yếu.
— Ta cũng sẽ sớm chết vì tộc.
Thái độ của Đại Vương với ta đang đổi đi một cách tinh vi.
— Có lẽ ta sẽ chết trước khi Phi Thăng Môn mở…
Nhật ký của Jeon Hyang sắp đi đến hồi cuối.
Sararak.
Rồi khi ta lật thêm một trang—' Cái này là…'
Máu.
Trang kế được viết bằng máu đã khô.
— Seo Hweol!!!
— Ta căm hận ngươi!
— Toàn bộ Hải Long tộc của chúng ta đều bị hắn lừa dối!
— Hắn không phải "Vương" (王), hắn chỉ là phàm phu ngu muội (凡夫).
— Seo Ran, ta để lại lời này cho ngươi. Nếu ngươi trở về Hải Long Cung, hãy đọc nhật ký của ta để biết chân tướng của Seo Hweol.
— Tất cả đều là dối trá.
— Đừng tin bất cứ điều gì hắn nói!
— Hắn là kẻ điên, còn điên hơn cả Cuồng Chủ, bị thù hận ăn mòn, một quái vật vỡ nát!
— Ngay cả với Hải Long tộc…
— Seo Ran, hắn sắp đến giết ta rồi. Ta không thể viết dài.
— Hãy đọc cuốn nhật ký này sau!
— Cảm ơn vì đã lắng nghe ta.
Sararak…
Đó là trang cuối.
Dù chưa hiểu tất cả, cuốn nhật ký đã hé ra vô vàn điều.
Ta khép nhật ký của Jeon Hyang.'
Hình thái quái đản của thế giới?
Ngày đêm chỉ là ảo ảnh?
Bản chất thật của Seo Hweol …'
Nhiều chân tướng cuộn xoáy, khiến đầu óc ta rối bời.
'Đến cả Yuan Li cũng chịu ảnh hưởng của Seo Hweol …'
Rốt cuộc hắn muốn gì …
Cộp.
Vừa lúc ta khép sổ— Ngo ngoe.
"Hmm…?"
Ngo ngoe, ngo ngoe…
Đột nhiên, cuốn sổ bắt đầu ngọ nguậy.
"Cái… gì!?"
Ta chưa hề cảm được sinh khí hay linh lực nào cài trong nó.
'Vậy tại sao…?'
Rồi— Bốp!
Từ khe trang, một bàn tay xanh biếc thò ra, siết chặt cánh tay ta bằng lực nghiền nát.
Kugugugugu!
Ngay tức khắc, ta thấy trọng lực như đổ ập khắp toàn thân.
Thiên địa linh khí quanh ta đè ép, ghim ta dán xuống chỗ.
"Cái này là…!"
Và rồi, một giọng nói nhã nhặn, ôn hòa — giọng của Seo Hweol — vang lên.
[Khép cuốn nhật ký này lại, tức là, Seo Ran, ngươi đã sống sót mà không dùng Không Châu (hạt châu phá không) và bằng cách nào đó tới được Hải Long Cung. Jeon Hyang tưởng y giấu được cuốn sổ trước mặt ta… nhưng tiếc cho y là không.]
"Cái…!"
[Đáng tiếc, Ran-ah, đó cũng là hạn mức vai trò của ngươi rồi. Giải phóng linh hồn chiến sĩ Hải Long mắc kẹt trong U Độ Chiến Hạm là hữu dụng cuối cùng của ngươi. Tồn tại của ngươi bây giờ chỉ còn là chướng ngại … Vậy hãy nghỉ ngơi đi. Về bên phụ thân và mẫu thân ngươi.] Rắc, rắc rắc!
Ta gồng mình giãy thoát khỏi bàn tay của Seo Hweol.
Đúng lúc ấy— Kugugugugu!
Toàn bộ Hải Long Cung rung chuyển dữ dội."
Seo Hweol …!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn