Chương 35: Sự Khác Biệt Giữa Tam Huyễn Thần và T0
Để Ngăn Tôi Phá Hủy Thế Giới, Quốc Gia Đã Cử Người Đến Để Âu Yếm Tôi · Elise · 72 chương · ~45 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Wn
"Hửm~ Cái con 'mèo' ngươi nhặt về lần này tính khí xem ra cũng gắt gao ra phết nhỉ."
"Đã bảo là không được gọi ta là mèo rồi mà!"
Diệp Dao đột ngột quay phắt cái đầu nhỏ lại, hai mắt trợn tròn lên trừng trừng y như một con mèo nhỏ đang xù lông dựng tóc lên chuẩn bị lao vào cào người vậy.
Màn đêm buông xuống, nhẹ nhàng bao bọc lấy khoảng sân nhỏ giống như một khối ngọc thạch màu đen bóng bẩy và mịn màng.
Ở đằng kia, một cô gái đang thong thả ngồi trên một chiếc ghế xích đu làm bằng mây đã có chút sờn cũ. Mái tóc dài đen nhánh như mực của cô ấy khẽ xõa tung trên bờ vai, đổ xuống mềm mại y như một dải thác nước thu nhỏ. Vài lọn tóc tinh nghịch nương theo cái nhịp lắc lư nhẹ nhàng của chiếc xích đu mà nhẹ nhàng chao đảo qua lại trong không trung.
Theo mỗi một nhịp chuyển động của chiếc ghế, dáng vẻ của cô gái ấy trông y như một chú bướm đêm xinh đẹp đang chuẩn bị vỗ cánh cất cánh bay cao, khẽ lướt qua những bóng râm loang lổ in hằn trên mặt đất.
"Thế nhưng trông ngươi thực sự là vô cùng giống một cục bông xù màu trắng nhỏ nhắn, chẳng lẽ cái mắt nhìn của ta lại có thể sai sót được sao trời?"
Cô gái ấy hoàn toàn không thèm đẩy cho chiếc xích đu bay lên quá cao, chỉ thong thả để cho hai bàn chân nhỏ của mình khẽ chạm nhẹ vào mặt đất, mượn cái lực đó để khiến cho chiếc xích đu nhẹ nhàng đưa đưa theo những vòng cung nhỏ đầy lười biếng. Đôi bàn chân nhỏ nhắn của cô ấy bây giờ đang được bao bọc trong một đôi tất cotton màu trắng tinh khôi, khẽ đung đưa trong không trung, thi thoảng lại vô thức đá đá nhẹ vào khoảng không một phát.
Nếu như vào cái thời điểm nửa đêm nửa hôm thế này mà có một người qua đường nào đó vô tình đi lạc bước vào bên trong khoảng sân này mà chứng kiến phải cái cảnh tượng trước mắt, thì dứt khoát là sẽ bị dọa cho giật bắn cả mình, hồn xiêu phách lạc ngay tại chỗ luôn cho mà xem. Thử hỏi trên đời này có cái người bình thường nào mà lại đi ngồi xích đu một mình lủi thủi ở ngoài sân vào lúc nửa đêm canh ba thế này không cơ chứ?
Đến ngay cả ma quỷ mà nhìn thấy cái cảnh này khả năng cao cũng phải đứng tim mà sợ hãi chạy mất dép luôn ấy chứ.
Nếu không phải là vì cái cô gái đang ngồi trên xích đu kia sở hữu một cái nhan sắc vô cùng xinh đẹp và kinh diễm, thì Diệp Dao bây giờ khả năng cao là cũng đã bị dọa cho nổi hết cả da gà da vịt lên rồi mà.
"Hạ Liên, ngươi tốt nhất là đừng có đi gây ra mấy cái cuộc xung đột, cãi vã vô tri không cần thiết với người bạn đồng hành mới của chúng ta nữa."
"Mộc Lạc, cái con người nhà ngươi tính ra lúc nào cũng cứ giữ cái bộ dạng nhàm chán, khô khan như thế hết vậy mà."
Nương theo cái cuộc đối thoại ngắn ngủi vừa rồi, Diệp Dao bây giờ rốt cuộc cũng đã thuận lợi nắm bắt được cái tên thật sự của hai cái con người này.
"Ta cứ tưởng là cái đám người các ngươi khi gọi nhau thì toàn là trực tiếp dùng luôn mấy cái con số biểu thị cho chuỗi để gọi luôn chứ hả?" Diệp Dao bây giờ bỗng nhiên không nhịn được mà lên tiếng nhủ thầm một câu.
Mộc Lạc khẽ lắc lắc cái đầu "Chúng ta chung quy lại đều là những người đồng đội, đồng hành cùng chung một chiến tuyến, luôn phải nương tựa và hỗ trợ lẫn nhau mà sinh tồn. Mấy cái danh xưng Số hiệu lạnh lẽo, vô tri vô giác đó chỉ càng khiến cho cái mối quan hệ giữa chúng ta ngày một xa cách mà thôi."
"Hi hi~ Trên đời này tính ra cũng chỉ có mỗi một mình Mộc Lạc nhà ngươi là suốt ngày giữ cái suy nghĩ ngây thơ đó mà thôi nha."
Hạ Liên khẽ bật cười lên một tiếng khúc khích đầy ẩn ý, ngay sau đó cô ấy bỗng nhiên dùng lực khẽ đẩy mạnh chiếc xích đu một phát rồi dứt khoát từ trên ghế nhảy tót xuống, tiếp đất một cái vèo vô cùng nhẹ nhàng và tao nhã.
"Nương tựa và hỗ trợ lẫn nhau sao? Cái câu nói này nghe qua tính ra thì cũng thấy bùi tai và tốt đẹp đấy nhỉ. Thế nhưng cái đám người ở trong tổ chức của chúng ta xem chừng hoàn toàn không có nghĩ như vậy đâu mà."
Hạ Liên thong thả sải bước tiến lại gần sát bên người Diệp Dao, dùng một cái ánh mắt vô cùng tò mò mà không ngừng nhìn chằm chằm, đánh giá cô nàng một lượt từ đầu đến chân.
"Cái con mèo nhỏ này xem chừng trông không có vẻ gì là thuộc cái dạng khó chiều, ưa gây chuyện giống như cái con mèo lần trước cho lắm nhỉ. Ngoại trừ cái bộ dạng trông có hơi lạnh lùng, xa cách ra một chút thì nhìn chung mọi thứ xem ra hoàn toàn bình thường mà."
Nói đoạn, cô ấy khẽ quay đầu sang nhìn Mộc Lạc "Ngươi bây giờ có chắc chắn 100% rằng cái đứa nhỏ này thực sự là một Esper thuộc chuỗi không thế hả? Ta làm sao mà cứ có cái cảm giác như thể là ngươi vừa mới đi bắt cóc bừa một đứa trẻ từ một cái gia đình bình thường nào đó về đây vậy. Này, chẳng lẽ dạo gần đây ngươi vừa mới âm thầm đổi nghề sang làm cái trò bắt cóc, buôn bán trẻ em rồi đấy hả?"
Mặc dù Hạ Liên sở hữu một cái diện mạo vô cùng đáng yêu, xinh xắn mà dễ gây thiện cảm cho người đối diện, thế nhưng lời nói mà cô ấy phun ra từ cái miệng nhỏ kia quả thực là vô cùng bén nhọn và xéo xắt ra phết.
Mộc Lạc đối với mấy cái lời nói đó hoàn toàn không hề có lấy dù chỉ là một chút xíu phản ứng hay biểu cảm gì gọi là dao động cả. Cái cảm xúc bẩm sinh của gã này lúc nào cũng cứ duy trì ở một cái trạng thái vô cùng ổn định và phẳng lặng y như mặt hồ mùa thu vậy.
"Con bé dĩ nhiên là một Esper thuộc chuỗi không cần phải nghi ngờ gì nữa. Ở cái độ tuổi nhỏ như thế này mà đã có khả năng tự tay lấy mạng gã Viêm Ma, lại còn có thể thi thoảng thần kỳ lọt qua được cái lưới quản chế, giám sát nghiêm ngặt của Cục Đối Sách để lẻn ra ngoài chơi nữa. Mấy cái điều đó tính ra thì phần lớn cái đám Esper bình thường ngoài kia có nằm mơ cũng không cách nào làm được đâu."
"Chà chà, vậy mà lại còn là một bàn tay đã từng tự mình nhuốm máu, tước đoạt đi sinh mạng của người khác nữa cơ đấy. Vậy mà ta cứ tưởng con bé này chỉ thuộc cái loại mèo con ngoan ngoãn, ngay đến cả cái việc giương vuốt ra cào người khi có người khác chủ động chạm vào lòng bàn chân cũng không dám làm nữa cơ chứ." Hạ Liên khẽ đưa một bàn tay lên che lấy cái miệng nhỏ của mình, cố tình bày ra một cái vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên mà giả trân vô cùng.
"Nhìn cái bộ dạng lúc này trông rõ ràng là vô cùng hung dữ mà lại cực kỳ đáng yêu nha. Thử hỏi nếu bây giờ ta mà chủ động đưa tay ra để xoa xoa cái đầu nhỏ kia của ngươi một phát, thì ngươi có lập tức giương vuốt ra mà cào rách mặt ta luôn không vậy hả?"
Diệp Dao bây giờ liền tức giận mà lập tức mở miệng phản bác lại ngay "Cái gã đó mà tính là một con người cái vẹo gì chứ! Lúc đó chị đây chẳng qua cũng chỉ là đang tiện tay mà giẫm chết tươi một con kiến hôi mà thôi!"
"Hửm~ Vậy thì ngươi cứ việc ngoan ngoãn mà để cho ta xoa đầu một cái đi đã, rồi sau đó ta mới tin tưởng vào cái câu nói vừa rồi của ngươi nhé." Hạ Liên khẽ nở một nụ cười vô cùng thản nhiên và điềm tĩnh, cô ấy hoàn toàn không hề có lấy dù chỉ là một chút ý gọi là bị dọa sợ trước cái chiến tích tự tay đập chết tươi gã Viêm Ma của Diệp Dao cả.
Cái câu trả lời của Diệp Dao đưa ra tính ra thì cũng vô cùng đơn giản và súc tích "Nằm mơ đi nhé, quyết không cho xoa."
"Đúng là một con mèo hư mà."
"Ngươi tính ra thì nhìn cũng chẳng phải là cái loại người tốt lành gì cho cam đâu mà!"
Diệp Dao khẽ hừ lạnh một tiếng, cơ thể theo bản năng mà chủ động lùi lại phía sau một bước ngắn để né tránh cái bàn tay đang định vươn tới của Hạ Liên. Đừng có nghĩ rằng bản thân mình sở hữu một nhan sắc đại mỹ nhân thì sẽ nghiễm nhiên có được cái quyền hạn mà đi lợi dụng, sờ mó một đứa trẻ loli đáng yêu như chị đây nhé!
Hạ Liên hoàn toàn không hề tỏ ra nản lòng hay bực bội trước cái sự cự tuyệt đó, ngược lại cô ấy bây giờ còn bỗng nhiên bật cười lên một cách vô cùng vui vẻ và sảng khoái "Ha ha ha~ Vui ghê cơ chứ. Mộc Lạc ơi là Mộc Lạc, lần này ngươi rốt cuộc cũng chịu nhặt về đây được một con mèo nhỏ vô cùng thú vị rồi đấy nha. Kiểu này thì cái cuộc sống những ngày tháng sau này của tụi ta sẽ không còn phải chịu cái cảnh ngộ nhàm chán nữa rồi."
Hạ Liên bây giờ cũng không thèm tiếp tục đứng đó mà trêu chọc Diệp Dao thêm làm cái gì nữa, cô ấy khẽ vẫy vẫy cái tay nhỏ với Diệp Dao một phát rồi dứt khoát xoay người đi thẳng vào trong nhà "Cái khoảng thời gian để cho hai chúng ta từ từ làm quen mà hòa nhập với nhau sau này tính ra thì vẫn còn dài dằng dặc lắm. Ngươi tốt nhất là đừng có dại dột mà bỏ trốn ra ngoài để biến thành một con mèo hoang đi lạc đấy nhé, nếu không thì chính tay ta sẽ tự mình đi lùng sục mà tóm cổ ngươi xách về đây cho bằng được đấy."
Diệp Dao khẽ phồng phồng hai cái má nhỏ lên mà dùng một cái ánh mắt đầy bất mãn nhìn chằm chằm vào cái bóng lưng đang dần đi khuất của Hạ Liên "Cái cô nàng này rốt cuộc là bị cái chứng bệnh gì thế hả trời? Chớ chẳng lẽ cái đám người sống ở trong cái tổ chức này toàn là một lũ có đầu óc lập dị, kỳ quặc đến mức độ này hết hay sao hả?"
Mộc Lạc "Cái này thì ta cũng không tiện nói trước được mà."
Diệp Dao bây giờ bỗng nhiên sực nhớ ra một cái chi tiết vô cùng quan trọng "Ủa mà đúng rồi, cái chuỗi của cô nàng lúc nãy rốt cuộc là số mấy vậy hả?"
Mộc Lạc hoàn toàn không hề có lấy dù chỉ là một chút ý định che giấu làm gì, liền vô cùng thẳng thắn mà mở miệng đáp lời "Là chuỗi 009."
"Oa! Vậy mà lại chính là một cái con số thuộc hàng một chữ số đỉnh cấp luôn cơ đấy!" Diệp Dao bây giờ bỗng nhiên không nhịn được mà thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc, thế nhưng ngay sau đó cô nàng liền khẽ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ mà hỏi tiếp một câu "Ủa mà cái vị trí thứ hạng đó tính ra thì có thực sự bá đạo và lợi hại lắm không vậy cà?"
Cho đến tận cái thời điểm hiện tại mà nói, Diệp Dao thực sự là hoàn toàn không hề có lấy dù chỉ là một cái khái niệm cụ thể hay một cái sự hiểu biết rõ ràng nào về cái khoảng cách chênh lệch thực lực thực tế giữa các Esper thuộc chuỗi với nhau cả. Dù sao thì bản thân cô hiện tại cũng đang là người nắm giữ vị trí Số hiệu 001 trong truyền thuyết, cái vị trí vốn dĩ luôn được người đời đồn là sở hữu một thứ năng lực hủy thiên diệt địa, dư sức đứng ra để hủy diệt cả một thế giới mà.
Không biết là mấy cái tên Esper thuộc chuỗi khác ngoài kia có khả năng làm được cái điều tương tự giống như cô hay không nữa đây? Khả năng cao là không làm được rồi. Nếu không thì cái Cục Đối Sách kia việc quái gì phải tốn công tốn sức mà phái hẳn một gã sở hữu bảng chỉ số quái vật đỉnh cấp, được mệnh danh là chiến thần mạnh nhất của thời đại hiện nay như Lâu Vĩ đến để ngày đêm ở bên cạnh giám sát, bảo hộ cô làm cái vẹo gì cơ chứ.
Cũng thật may mắn khi Mộc Lạc bây giờ lại là một người vô cùng am hiểu về mấy cái thứ này, gã hoàn toàn có đủ khả năng để đứng ra giải đáp cho cái thắc mắc đó của Diệp Dao "Top mười Esper đứng đầu chuỗi đều là những người sở hữu một mức độ tiềm năng phát triển vô cùng kinh người và bá đạo.
Phía Cục Đối Sách bây lâu nay đã từng đưa ra một cái lời dự đoán rằng, một khi mà cái mức độ năng lực tinh thần của những con người này thuận lợi đột phá mà chạm đến cái ngưỡng cấp S, thì chỉ cần dựa vào sức mạnh của một mình bản thân họ thôi cũng đã đủ để dễ dàng san phẳng mà hủy diệt hoàn toàn một quốc gia rồi."
Đôi mắt của Diệp Dao vừa nghe xong câu đó thì lập tức trợn tròn lên hết cỡ "Cái gì cơ?! Nói như vậy tức là cái cô nàng lúc nãy bản chất cũng giống như là một phiên bản Lâu Vĩ thứ hai nữa sao trời?!"
Thôi xong đời rồi mà, ở cái chỗ này vậy mà lại đang ẩn chứa thêm một cái gã sở hữu bảng chỉ số quái vật đỉnh cấp, bá đạo y như thế nữa kìa.
Thế nhưng Mộc Lạc bây giờ lại khẽ lắc lắc cái đầu "Hạ Liên hiện tại tính ra thì vẫn còn đang có một không gian để không ngừng học hỏi và phát triển rất lớn ở phía trước mà."
"Ồ, ra vậy, hóa ra bây giờ cũng chỉ là một cái loại tiềm năng tiềm ẩn trong tương lai mà thôi chứ gì." Diệp Dao vừa nghe thấy thế thì lập tức bừng tỉnh mà hiểu ra ngay cái vấn đề. Nếu như hiện tại mà cô nàng đó vẫn còn chưa đạt đến được cái ngưỡng trình độ bá đạo đó, vậy thì tức là cô hoàn toàn không cần phải tốn công mà đứng ngồi không yên, lo lắng cái vẹo gì cho mệt người nữa rồi.
"Thế nhưng mà, cho dù là sau này cái mức độ năng lực tinh thần của Hạ Liên có thực sự thuận lợi đột phá mà chạm được đến cái ngưỡng cấp S đi chăng nữa, thì dưới cái góc nhìn của cá nhân ta mà nói, cô ấy khả năng cao là cũng hoàn toàn không cách nào có cửa để đứng ra đánh bại được cái gã quái vật Lâu Vĩ kia đâu."
Vào cái khoảnh khắc mà Mộc Lạc mở miệng nhắc đến cái cái tên Lâu Vĩ, bên trong đôi mắt của gã bây giờ bỗng chốc ngập tràn một cái sự kiêng dè, cảnh giác lẫn sợ hãi vô cùng tột độ. Bản thân gã bây lâu nay đã từng có không biết bao nhiêu lần phải trải qua cái cảnh ngộ suýt chút nữa là đã bị mất mạng, ngấp nghé bên bờ vực cái chết dưới tay của Lâu Vĩ rồi mà, thế nên gã bây giờ đã hoàn toàn đúc kết ra được một cái bài học xương máu nhớ đời cho bản thân mình.
Đó chính là Tuyệt đối, vĩnh viễn đừng bao giờ dại dột mà nảy sinh ra dù chỉ là một suy nghĩ muốn đứng ra đối đầu hay chiến đấu khô máu với cái gã quái vật đó làm cái gì cả. Mỗi khi mà ngửi thấy có bất kỳ một dấu hiệu bất thường hay nguy hiểm nào từ gã truyền đến, thì việc đầu tiên và duy nhất cần phải làm chính là lập tức vắt chân lên cổ mà bỏ chạy thục mạng đi là vừa.
Diệp Dao đối với cái câu nói vừa rồi của gã hoàn toàn không hề bày ra lấy dù chỉ là một chút xíu biểu cảm gọi là ngạc nhiên hay bất ngờ nào cả, cô nàng bây giờ chẳng qua cũng chỉ là khẽ thở dài thườn thượt ra một tiếng đầy đồng cảm mà thôi "Cái này chính là cái sự cách biệt một trời một vực giữa cái tầm đẳng cấp Tam Huyễn Thần¹ và một nhân vật thuộc hàng T0¹ trong truyền thuyết mà."
"Đi thôi nào. Cái đám người khác ở trong tổ chức xem chừng bây giờ khả năng cao là vẫn còn đang thức giấc hết cả đấy mà, để ta trực tiếp dẫn ngươi vào bên trong mà chủ động giới thiệu ngươi với bọn họ một phát luôn nhé."
"Cái đám người ở đây tính ra toàn là một lũ cú đêm thích đi ăn sương, thức đêm không biết mệt mỏi hết hay sao thế hả trời?" Diệp Dao khẽ nhỏ giọng lẩm bẩm một câu ở trong miệng, cô nàng bây giờ thực sự là hoàn toàn không cách nào kìm nén nổi cái ham muốn muốn mở miệng ra mà phun tào, phàn nàn một phát cho bõ tức.
Nói đoạn, hai cái con người bọn họ liền thong thả dắt díu nhau bước chân đi vào bên trong một cái không gian phòng khách vô cùng rộng rãi, khang trang và bề thế. Cái căn nhà này thử nhìn qua một lượt mà xem, cái diện tích thực tế của nó khả năng cao là phải lên đến tận vài trăm mét vuông chứ chẳng chơi đâu.
Thực sự là vô cùng khó lòng mà có thể tưởng tượng nổi cái việc cái đám người Mộc Lạc này rốt cuộc là đã dùng cái thủ đoạn thần kỳ nào mà lại có thể tự mình tìm kiếm ra được một căn cứ trú ẩn bí mật mà sở hữu một cái quy mô xa hoa, lộng lẫy đến mức độ này cơ chứ.
Diệp Dao bây giờ bỗng nhiên không nhịn được mà mở miệng ra gặng hỏi một câu. Và Mộc Lạc tính ra thì cũng hoàn toàn không hề có lấy dù chỉ là một chút ý định che giấu làm gì cả "Cái nơi này bản chất vốn dĩ là một cái biệt thự nghỉ dưỡng ngoại ô vô cùng sang chảnh của một gã đại gia giàu có nào đó ngoài kia mà thôi, tụi ta bây giờ chẳng qua cũng chỉ là đang tạm thời mượn dùng nhờ một thời gian ngắn mà thôi."
Còn về cái việc cái gã đại gia sở hữu căn biệt thự kia rốt cuộc là bị cái đám người này dùng vũ lực ép buộc phải cho mượn nhà, hay là bản thân gã tự nguyện dâng hiến căn nhà này ra cho bọn họ sử dụng, thì cái điều này thực sự là hoàn toàn không ai biết rõ được cả. Bản thân Mộc Lạc bây giờ cũng không hề có ý định đi vào giải thích dông dài, chi tiết làm cái vẹo gì cho mệt người.
Diệp Dao bây giờ bắt đầu đảo đảo đôi mắt nhỏ mà không ngừng quan sát, đánh giá cái phong cách bài trí kiến trúc nội thất ở bên trong căn nhà. Cái nơi này rõ ràng nhìn từ bên ngoài vào thì trông y như một cái khoảng sân nông thôn bình dị mà thôi, thế nhưng mà ai có thể ngờ được rằng cái không gian bài trí ở tận sâu bên trong căn nhà trông lại xịn sò, lộng lẫy y như một cái tòa lâu đài nguy nga mang đậm cái phong cách quý tộc phương Tây cổ kính thế này chứ hả trời.
Ở hai bên phòng khách bây giờ đang hiện hữu hai cái hệ thống cầu thang cuốn vô cùng bề thế mà dẫn thẳng lối đi lên trên khu vực tầng hai của căn biệt thự. Toàn bộ cái không gian nơi này bây giờ đều đang ngập tràn một cái bầu không khí cổ điển, quý phái vô cùng đậm nét. Có một cái điều đanh thép mà dứt khoát phải công nhận, đó chính là cái gã đại gia chủ nhân thực sự của cái căn biệt thự này quả thực là một người sở hữu một cái gu thẩm mỹ và mắt nhìn vô cùng tốt và tinh tế ra phết đấy mà.
Mộc Lạc thong thả sải bước đi tới vị trí chính giữa trung tâm của phòng khách, ngay vào cái khoảnh khắc tiếp theo, hàng loạt những cái dải bóng đen kịt bây giờ bỗng nhiên từ dưới lòng bàn chân gã vô cùng nhanh chóng mà cuồn cuộn kéo dài ra, dọc theo hệ thống vách tường mà vươn thẳng lối đi lên tận khu vực các phòng ngủ ở trên tầng hai. Hành động này của gã rõ ràng là đang dùng năng lực bóng tối của mình để thay cho tiếng gõ cửa mà gọi người ra ngoài đấy mà.
"Tất cả mọi người mau chủ động đi ra ngoài này một chút đi nào, để cùng nhau chào đón vị người bạn đồng hành mới gia nhập vào tổ chức của chúng ta nữa chứ."
Người đầu tiên lên tiếng lên tiếng đáp lại cái lời gọi của gã không ai khác chính là cô nàng Hạ Liên, cái người vốn dĩ vừa mới xoay người bước chân đi vào trong nhà cách đây không lâu "Hi~ Hai chúng ta vậy mà lại nhanh chóng có cơ hội được gặp lại nhau rồi đấy nhé."
Diệp Dao dùng một cái ánh mắt vô cùng cảnh giác lẫn đề phòng mà nhìn chằm chằm vào cô ấy "Cô nàng này rốt cuộc là lại đang muốn âm mưu tính giở cái trò gì nữa đây hả?"
"Buổi gặp mặt ngày hôm nay chung quy lại thì tính ra cũng được coi là một cái dịp vô cùng trọng đại mà mang đậm tính chất biểu tượng của tổ chức chúng ta mà, thế nên một người như ta làm sao mà có thể nhẫn tâm bỏ lỡ một cái cơ hội tốt như thế này cho được, đúng không nào chứ hả?"
Hạ Liên thong thả sải bước đi vòng quanh người Diệp Dao một vòng, ngay sau đó cô ấy bỗng nhiên khẽ khom khom cái thân hình mảnh mai của mình xuống một chút, dùng một cái ánh mắt vô cùng dịu dàng mà nhìn thẳng vào tận sâu bên trong đôi mắt nhỏ của Diệp Dao, trên gương mặt xinh đẹp bây giờ bỗng chốc nở một nụ cười vô cùng quyến rũ mà mê người "Hiếm khi mà có được một cơ hội tốt mà tất cả các thành viên trong tổ chức của chúng ta lại có thể cùng nhau tụ họp đông đủ như thế này mà."
Diệp Dao bây giờ đang định giương vuốt mà rít lên một tiếng đầy giận dữ trước cái sự chủ động áp sát lại gần quá mức cho phép của cái cô nàng Hạ Liên này, thế nhưng mà ngay vào cái khoảnh khắc tiếp theo, âm thanh của tiếng bước chân thong thả từ phía trên khu vực tầng hai truyền xuống bây giờ bỗng nhiên vang lên, vô cùng dứt khoát mà cắt ngang đi cái dòng suy nghĩ của cô nàng. Xem chừng bây giờ là đang có người đang thong thả bước chân đi xuống dưới lầu rồi.
Cô nàng khẽ ngước ngước cái đầu nhỏ nhìn lên phía trên, ngay lập tức đập vào mắt cô bây giờ chính là một cái vóc dáng vô cùng nhỏ nhắn, thấp bé nhẹ cân đang từng bước đi xuống.
Mộc Lạc bây giờ liền dùng một cái chất giọng vô cùng điềm tĩnh mà lên tiếng giới thiệu "Đây chính là chuỗi 028, tên của con bé là Ngô Mị. Con bé này bản chất chính là đối tượng mà lúc nãy ta có mở miệng nhắc tới, cái người vốn dĩ đang vô cùng cần có được cái sự giúp đỡ mà dìu dắt từ một người bạn đồng trang lứa như ngươi đấy mà."
Hạ Liên bây giờ cũng không quên mà thong thả bồi thêm một cái lời nhận xét đầy xéo xắt "Cái con bé này tính ra chính là cái con mèo cứng đầu mà có mức độ rắc rối, khó chiều nhất trong cái tổ chức này của tụi ta luôn đấy. Suốt ngày cứ giữ một cái bộ dạng lầm lì đáng ghét, hoàn toàn không thèm để cho người khác có cửa trêu chọc một chút nào cả, quả thực là vô cùng không vui vẻ mà mất hứng chút nào hết á."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn