Chương 17: Mật Danh: Đồng Dao
Để Ngăn Tôi Phá Hủy Thế Giới, Quốc Gia Đã Cử Người Đến Để Âu Yếm Tôi · Elise · 72 chương · ~21 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Wn
"Thật ra thì, tớ cũng từng xem qua vài bộ anime ma pháp thiếu nữ rồi."
"Thật sao? Hóa ra cậu đã có hứng thú với ma pháp thiếu nữ từ sớm thế rồi cơ à, Diệp Dao!"
Mặc Cửu Lị càng thêm vui mừng khôn xiết khi nghe Diệp Dao nhắc đến chuyện này. Nếu cô bé mà là một chú cún con, chắc hẳn cái đuôi phía sau lúc này đã ngoáy tít mù như cái quạt máy rồi.
Với một nền tảng vững chắc như thế này, Diệp Dao hoàn toàn có thể trở thành một ma pháp thiếu nữ đời mới. Cô không chỉ có hứng thú với ma pháp thiếu nữ, mà bản thân còn sở hữu năng lực, lại còn là một cô bé siêu cấp đáng yêu nữa chứ. Nếu chỉ để cô làm cố vấn cho Liên Minh Ma Pháp Thiếu Nữ thì quả là phí hoài thiên vật. Cô nên trở thành vị ma pháp thiếu nữ thứ hai, để hai người cùng nhau kề vai sát cánh chiến đấu chống lại cái ác.
Diệp Dao liếc mắt một cái là nhìn thấu ngay tâm tư của Mặc Cửu Lị, cô vội vàng lắc đầu từ chối nguầy nguậy "Có hứng thú thì có hứng thú thật, nhưng tớ không có ý định làm đâu nhé. Tha cho tớ đi, làm cái đó mệt chết đi được."
"Cũng đúng... Diệp Dao chỉ thích lười biếng làm cá ươn thôi mà..." Gương mặt Mặc Cửu Lị lại thoáng hiện lên vẻ thất vọng.
"Hì hì~ Cậu hiểu được thế là tốt." Diệp Dao hài lòng gật đầu.
"Nhưng tớ vẫn có thể ngồi buôn chuyện về ma pháp thiếu nữ với cậu mà. Chiều nay máy tính của tớ sẽ được giao đến rồi. Lúc đó tụi mình có thể cùng nhau cày anime."
"Ừm, tớ hóng lắm đấy."
Hiệu suất làm việc của Cục Phòng chống Thiên tai quả thực không làm Diệp Dao thất vọng. Dù cô bảo là "buổi chiều", nhưng mới tầm 12 giờ rưỡi trưа đã có người khệ nệ khênh máy tính đến cho cô rồi. Hơn nữa, chiếc máy tính đã được lắp ráp hoàn chỉnh từ A đến Z. Cô chỉ việc cắm nguồn vào là máy lên hình mượt mà.
Diệp Dao mãn nguyện ngắm nhìn chiếc vỏ case bể cá màu trắng tinh khôi, trong lòng sướng rơn. Ở kiếp trước, cô luôn đặt tính thực dụng lên hàng đầu nên chẳng bao giờ chịu vung tiền cho mấy thứ đồ có ngoại hình màu mè hoa lá hẹ. Nhưng bây giờ, trong thân xác của một em loli, lại còn được nhà nước bao nuôi từ đầu đến chân, nếu không tranh thủ sắm một dàn PC cấu hình khủng long bạo chúa với ngoại hình long lanh thì đúng là có tội với bản thân.
Cô cực kỳ đam mê mấy thứ lấp lánh, hoành tráng này! Dù sao thì cũng có phải tiền túi của cô đâu mà xót.
Sau khi thiết lập xong xuôi máy tính, Diệp Dao đóng chặt cửa phòng và kéo rèm lại, tạo nên một bầu không khí tối mà như trong rạp chiếu phim. Lúc này, trong căn phòng chỉ còn lại hai cô nhóc tì. Mọi thứ đã sẵn sàng.
"Thế bây giờ... tụi mình nên cày bộ ma pháp thiếu nữ nào đây nhỉ?" Diệp Dao chống cằm trầm tư suy nghĩ.
Đây đúng là sân nhà và là chuyên môn của Mặc Cửu Lị rồi "Gần như tất cả các bộ anime ma pháp thiếu nữ trên đời này tớ đều cày qua hết rồi. Cậu muốn xem bộ nào trước hả Diệp Dao?"
"Ừm, hay là xem bộ 《Sùng Bái Ma Pháp Thiếu Nữ》[note101005]"
"Không được xem bộ đó!" Mặc Cửu Lị phát ra một tiếng rên rỉ hoảnghốt như chú thỏ con bị giật mình, gương mặt đỏ bừng lên như gấc chín, vội vàng lên tiếng cắt ngang lời Diệp Dao.
"Ồ hố~" Diệp Dao nheo mắt, ném cho cô bạn một ánh nhìn đầy ẩn ý, phát ra một âm điệu ngân dài đầy mà ám "Hóa ra là cậu xem rồi sao."
"T-Tớ... tớ chỉ lướt qua một chút xíu thôi mà..." Mặc Cửu Lị lắp bắp giải thích, hai tay bồn chồn đan vào nhau, ánh mắt đảo liên tục không dám nhìn thẳng vào mắt Diệp Dao.
Cái điệu bộ ngượng ngùng này của cô bé trông đáng yêu một cách kỳ lạ. Cứ hễ đụng đến chuyện liên quan đến ma pháp thiếu nữ là cái vẻ u ám ngày thường của cô bé lại bay biến sạch sành sanh. Hóa ra Mặc Cửu Lị lại là một dân chuyên "gạo cội", cái gì cũng biết cả. Cô bé chắc chắn là đã cày trọn bộ không sót tập nào rồi.
"Thế thì để dành bộ đó sau đi. Giờ tụi mình xem bộ nào lành mạnh, trong sáng trước đã."
"Phù" Mặc Cửu Lị thở phào nhẹ nhõm một hơi. May quá, suýt chút nữa là bị dán nhãn thành kẻ biến thái rồi.
Tại phòng khách của một căn căn hộ khác gần đó.
Lâu Vĩ cùng một vài nhân viên khác đang ngồi im lặng, dán chặt mắt vào những khung hình đang hiển thị trên màn hình lớn. Họ đã phải ngồi xem anime ma pháp thiếu nữ suốt cả một buổi chiều. Một đám người lớn vốn cuồng chiến đấu, vậy mà giờ lại phải ngồi ôm màn hình xem show thiếu nhi suốt mấy tiếng đồng hồ liền.
Nếu Diệp Dao mà biết chuyện này, cô chắc chắn sẽ giơ tay bái phục họ sát đất. Ít ra thì bên cạnh cô còn có một em loli đáng yêu để thỉnh thoảng quay sang trò chuyện, biến cái sự nhàm chán thành niềm vui thú.
"Con bé lại thích mấy thứ này sao?"
"Chắc là bị đứa nhóc kia kéo theo thôi. Tạm thời xếp vào diện có mức độ ưu tiên thấp, không đáng ngại."
"Xì. Ai mà biết được màn gặp gỡ của hai đứa nó là phúc hay họa đây? Liệu mấy cái thói hư tật xấu của đứa trẻ rắc rối kia có lây sang con bé không?"
"Chắc là không đâu..."
"Tôi thì không dám cá cược vào chuyện này đâu nhé."
Cũng may là Diệp Dao còn có chút lý trí, không bật cái bộ anime "nặng đô" kia lên. Nếu không, Mặc Cửu Lị khả năng cao đã bị hệ thống giám sát gắn cho cái mác "thành phần bất hảo không đủ tư cách" rồi. Theo kết quả điều tra trước đó, Diệp Dao làm gì có tật xấu nào. Tại sao vừa mới gặp Mặc Cửu Lị một cái là con bé lại đòi xem mấy cái nội dung đáng nghi như vậy chứ? Chắc chắn là do bị đứa trẻ rắc rối kia tiêm nhiễm thói xấu vào đầu rồi! May mắn thay, kịch bản tồi tệ đó đã không xảy ra.
Diệp Dao thực sự không muốn đánh mất một cô bạn thú vị như vậy.
Chẳng mấy chốc, hoàng hôn buông xuống. Mặc Cửu Lị ra về trước giờ ăn tối. Tuy nhiên, trước khi về, hai đứa trẻ đã kịp hẹn nhau thời gian tụ tập vào ban đêm. Kế hoạch của Diệp Dao là sẽ dùng năng lực lén trốn ra ngoài mà không để cho hai vị phụ huynh hờ phát hiện. Trong khi đó, Mặc Cửu Lị thì lại tỉnh bơ, cô bé vốn đã là một tay lão luyện trong việc trốn nhà đi đêm như thế này rồi.
10 giờ đêm.
Diệp Dao đem 2 điểm thuộc tính chưa sử dụng của mình cộng hết vào tinh thần lực, giúp chỉ số này tăng từ 10 lên 12 điểm.
"Được rồi, xuất phát thôi."
Cô lập tức kích hoạt năng lực, phóng ra cơ thể phân hạch của mình. Còn bản thể chính thì vẫn nằm im trên giường giả vờ ngủ, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Phía bên ngoài khu chung cư
"Lén trốn ra ngoài thành công mỹ mãn!" Diệp Dao nở nụ cười đắc ý. Các đường nét đặc trưng trên gương mặt cô đã được che giấu kỹ càng. Lúc này cô đã ở cách xa khu nhà, né tránh được toàn bộ hệ thống camera giám sát. Việc tăng thêm 2 điểm tinh thần lực cũng giúp thời gian duy trì của cơ thể phân hạch kéo dài thêm gần 10 phút. Chỉ cần cô không sử dụng đến chiêu phân hạch thuộc tính thì ngần này thời gian là quá đủ rồi.
Sau đó, cô chạy bộ đến chỗ chung cư của Mặc Cửu Lị. Cô bé tóc đen lúc này cũng đã lén trốn được ra ngoài và đang đứng đợi sẵn ở điểm hẹn.
"Diệp, Diệp" Diệp Dao nhanh tay lẹ mắt bịt chặt miệng Mặc Cửu Lị lại "Suỵt... Ở bên ngoài thì phải gọi bằng mật danh của tớ chứ."
Mặc Cửu Lị chớp chớp mắt gật đầu. Lúc này Diệp Dao mới buông tay ra.
"Vậy... Đồng Dao?"
"Chuẩn luôn." Diệp Dao tán thưởng gật đầu. Đây là chuyện hai đứa đã thống nhất từ trước. Bởi vì phía quốc gia cực kỳ nhạy cảm với sự tồn tại của cô, nếu để ai đó nghe thấy tên thật của cô ở bên ngoài thì có thể sẽ rút dây động rừng, kích hoạt hệ thống báo động mất. Lúc đó thì sau này đừng hòng có cửa lén trốn đi chơi đêm nữa.
"Không có thời gian để lãng phí đâu. Tụi mình mau kiếm chỗ nào xa xa một chút đi."
"Ừm!" Mặc Cửu Lị gật đầu, trong lòng cũng vô cùng háo dức và phấn khích trước chuyến phiêu lưu đêm nay. Có Diệp Dao đi cùng, chuyến đi chắc chắn sẽ không bao giờ nhàm chán.
"Biến hình!"
Một luồng ánh sáng chói lọi bao bọc lấy Mặc Cửu Lị. Trong nháy mắt, cô bé đã hóa thân thành nàng ma pháp thiếu nữ tóc xanh lam xinh đẹp.
"Ma pháp thiếu nữ Mercury! Thần kỳ xuất hiện!"
Khí chất của cô bé thay đổi một cách chóng mặt, cô quay sang nhìn Diệp Dao, chìa ra bàn tay đang đeo chiếc găng tay ren trắng thắt nơ bướm vô cùng dễ thương "Tụi mình bay thôi nào, Đồng Dao. Cậu có sợ độ cao không?"
"Chắc là không đâu."
Diệp Dao nắm lấy tay cô bạn. Bàn tay cô bé thật mềm mại, cảm giác chạm vào rất thích. Chiếc găng tay mang lại cảm giác mềm mại mượt mà như lụa, hệt như chất liệu của mấy đôi tất chân vậy.
"Cho dù cậu có sợ thì tớ cũng sẽ bảo vệ cậu. Tuyệt đối không để cậu bị ngã đâu mà lo." Mặc Cửu Lị siết chặt tay Diệp Dao, kéo cả hai người bay lên, kháng lại trọng lực trái đất.
"Bám chắc vào tớ nhé, Đồng Dao."
"Cậu không cần lo cho tớ đâu. Cứ bay hết tốc lực đi." Diệp Dao cười toe toét, trong lòng chỉ có sự phấn khích và kích thích tột độ, trên mặt không hề lộ ra nửa điểm sợ hãi.
"Được!" Mặc Cửu Lị tăng tối đa công suất của năng lực, tốc độ của hai người lập tức tăng vọt. Chẳng mấy chốc, bóng dáng của hai cô nhóc đã biến mất hút vào màn đêm sâu thẳm.
Mười phút sau.
Hai đứa trẻ đáp xuống đỉnh của một tòa nhà cao tầng ngay trung tâm thành phố. Như một chú sư tử nhỏ đang đi tuần tra bờ cõi của mình, Diệp Dao phóng tầm mắt ngắm nhìn toàn cảnh màn đêm rực rỡ ánh đèn của thành phố phía dưới.
"Thi thoảng trốn nhà ra ngoài hóng gió thế này cũng ra phết đấy chứ."
Từ giờ trở đi, cô hoàn toàn có thể đi theo cô bạn làm nhiệm vụ để bào điểm thuộc tính từ hệ thống rồi. Tuy nhiên, Diệp Dao lại không hề biết rằng, chuyến đi đêm ngày hôm nay của hai đứa sẽ không diễn ra một cách thuận buồm xuôi gió như cô hằng tưởng tượng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn