Chương 34: Ngươi bảo ai là mèo cơ hả!?
Để Ngăn Tôi Phá Hủy Thế Giới, Quốc Gia Đã Cử Người Đến Để Âu Yếm Tôi · Elise · 72 chương · ~43 phút đọc · Tạo 28/07/2026
Wn
"Ngươi không tin ta sao?"
Biểu cảm trên gương mặt Diệp Dao dần dần trở nên lạnh lùng. Cái dáng vẻ vô tư lự, cà lơ phất phơ thường ngày của cô bấy giờ hoàn toàn biến mất sạch sành sanh không sót lại một chút gì. Trông cô lúc này cứ như thể vừa mới bật một cái công tắc biến hình vậy.
"Cái gã Viêm Ma kia vì muốn được gia nhập vào một cái tổ chức toàn những Esper thuộc chuỗi, nên mới điên cuồng ra tay sát hại biết bao nhiêu người vô tội và gây ra hàng loạt vụ tàn phá kinh hoàng đến như thế."
Tên Số 012 bấy giờ bắt đầu ngửi thấy có điều gì đó bất thường và nghiêm túc trong tông giọng của Diệp Dao, cái sự tò mò trong lòng gã lập tức bị khơi dậy mãnh liệt "Hôm đó... ngươi cũng có mặt tại hiện trường vụ án sao?"
Diệp Dao giống như bỗng nhiên bị khơi lại mấy cái ký ức vô cùng tồi tệ và không mấy vui vẻ gì, hai hàm răng nhỏ nhắn của cô khẽ nghiến chặt lại vì bực bội "Ta đã tự tai nghe thấy tiếng khóc than thảm thiết của biết bao nhiêu người, tự mắt nhìn thấy những cảnh tượng đáng sợ mà một đứa trẻ không nên nhìn thấy. Ngươi có biết cái đêm hôm đó ta đã phải gánh chịu một trận ác mộng kinh hoàng đến mức độ nào không hả?"
Mặc dù cái đêm hôm đó cô nàng vẫn đánh một giấc vô cùng ngon lành cành đào, thế nhưng Diệp Dao thực sự là có mơ thấy ác mộng thật mà. Chẳng qua là sang ngày hôm sau cô hoàn toàn không thèm biểu lộ cái sự yếu đuối đó ra bên ngoài mà thôi. Cái này hoàn toàn là nhờ vào cái tâm lý vững vàng và thần kinh thép bẩm sinh của cô mà có được.
"Thú vị đấy. Nói tiếp đi, ta đang chăm chú lắng nghe đây."
"Hừ, kết cục thì sao chứ, ta đã tự tay tiễn hắn lên đường mà không hề có một chút khoan nhượng nào, ngay trước mặt cái đám Esper của cục luôn đấy nhé." Diệp Dao khẽ hừ lạnh một tiếng, cắt bớt đống tình tiết dông dài mà nhảy thẳng luôn tới cái kết cục cuối cùng, quyết không cho gã này có cơ hội được thưởng thức trọn vẹn câu chuyện.
Bình thường toàn là cô đi ăn dưa[note101504] của người khác mà thôi. Làm gì có cái chuyện để cho người khác có cửa đi ăn dưa của chính mình cơ chứ.
Đến cái nước này rồi thì tên Số 012 hoàn toàn không thể nào tiếp tục coi mấy cái lời tuyên bố của Diệp Dao là một trò đùa con nít được nữa. Nếu như cái đống lời nói vừa rồi mà chỉ là một trò đùa bỡn huyễn hoặc, thì gã bấy giờ chỉ còn biết ngả mũ thán phục trước cái kỹ năng diễn xuất đạt điểm mười của con bé loli này mà thôi. Cái thần thái lẫn cái tông giọng vừa rồi của cô thực sự là quá mức chân thực và có sức thuyết phục rồi.
Tên Số 012 khẽ nheo nheo hai mắt lại, cơ thể theo bản năng mà hơi siết chặt lại căng thẳng, cái giọng điệu bấy giờ cũng không còn cái vẻ thản nhiên, cợt nhả như lúc ban đầu nữa "Ngươi rốt cuộc đã làm cái cách nào mà ra tay được cơ chứ? Ta thực sự là vô cùng khó lòng mà tin nổi cái việc một đứa trẻ như ngươi lại chính là vị Esper bí ẩn luôn được bao bọc trong làn sương mù đen kịt ngày hôm đó."
Diệp Dao bấy giờ cũng chẳng thèm sợ hãi cái việc sẽ bị lộ tẩy thân phận thật sự của mình trước mặt gã làm cái vẹo gì nữa. Một làn sương mù đen kịt bấy giờ bỗng nhiên từ dưới lòng bàn chân cô cuồn cuộn bốc lên, vô cùng nhanh chóng mà hoàn toàn bao phủ, che giấu đi cái vóc dáng nhỏ nhắn của cô vào bên trong.
Một cái chất giọng trầm đục, nghẹt nghẹt từ bên trong làn sương mù đen dày đặc thong thả truyền ra "Sao nào? Ngươi bây giờ là muốn ta đích thân ra tay biểu diễn thực tế cho ngươi xem một phát luôn hay sao?" Cái sự công kích và mùi thuốc súng trong câu nói của cô lúc này quả thực là rõ mồn một luôn mà.
Sau khi nhận thức được cái việc tên 012 này khả năng cao là có mối quan hệ đồng bọn dây mơ rễ má gì đó với gã Viêm Ma kia, Diệp Dao bấy giờ đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để làm một pha bộc phát hết tốc lực, chơi một ván bài ngửa một mất một còn với gã luôn cho rồi. Dù sao thì cái bản thể thật sự của cô hiện tại vẫn đang được đại lão sở hữu chỉ số quái vật Lâu Vĩ bảo kê nghiêm ngặt ở trong khu dân cư mà lo gì.
Cái tên 012 này nếu mà có ngon thì cứ việc bước qua cái xác của Lâu Vĩ trước đi đã rồi hãy mơ đến cái chuyện tìm bản thể của cô mà báo thù nhé. Nếu không thì cái mối thù từ trận ác mộng đêm hôm đó của Diệp Dao là sẽ mãi mãi không cách nào giải quyết êm đẹp được rồi.
Tận mắt chứng kiến cái tư thế chuẩn bị nghênh chiến vô cùng uy nghiêm kia của Diệp Dao, tên Số 012 lúc này mới hoàn toàn tin tưởng 100% vào những gì cô nói "Hơ... Đúng là trùng hợp đến mức nực cười mà. Ai mà có thể ngờ được rằng cái đứa trẻ mà ta tùy tiện ra tay bắt cóc trên đường về, vậy mà lại chính là vị Esper bí ẩn đã tự tay đập chết tươi gã Viêm Ma cơ chứ?"
Nói đoạn, gã bấy giờ bỗng nhiên không nhịn được mà bật cười lên ha hả đầy thích thú. Gã xem chừng là đang vô cùng tận hưởng và phấn khích trước cái bước ngoặt đầy kịch tính mang đậm tính chất điện ảnh này của số phận.
"Cái tình huống này tính là cái vẹo gì đây chứ? Chẳng lẽ chính là cái câu nói kinh điển 'vô tình cắm liễu, liễu lại xanh' trong truyền thuyết sao trời?"
Gã vốn dĩ cất công lặn lội quay trở lại cái chốn này là vì muốn truy tìm tung tích của vị Esper bí ẩn đó mà thôi. Lúc nãy gã còn tưởng là đêm nay bản thân mình là phải chịu cảnh ngộ ra về tay trắng rồi cơ chứ. Ai mà có thể ngờ được rằng bản thân lại có thể vô tình nhặt được báu vật, va phải chính chủ bằng một cái cách vi diệu như thế này chứ hả trời?
Cảm xúc kích động của tên 012 dần dần bình ổn trở lại, gã chăm chú nhìn chằm chằm vào Diệp Dao bấy giờ đang được bao bọc kín mít trong làn sương đen "Mặc dù ta hoàn toàn không biết ngươi rốt cuộc đã dùng cái thủ đoạn bá đạo nào để làm được cái điều đó, thế nhưng cái việc ngươi có khả năng tự tay lấy mạng gã Viêm Ma bấy nhiêu đó thôi đã là một cái minh chứng đanh thép nhất cho thấy cái năng lực thực tế của ngươi rồi."
Diệp Dao hoàn toàn không thèm lên tiếng đáp lại, cô bây giờ chỉ cảm thấy cái tông giọng này của gã nghe qua có hơi kỳ quặc và sai sai thế nào ấy. Trông cái bộ dạng của gã lúc này cứ như thể là cái việc cô ra tay giết chết Viêm Ma lại là một cái chuyện gì đó khiến cho gã cảm thấy vô cùng vui vẻ và vừa lòng ý vậy mà. Ủa, chớ chẳng phải hai cái tên các ngươi vốn dĩ là người cùng một phe, cùng thuộc một tổ chức sao hả trời?
Ngay sau đó, tên Số 012 giống như bỗng nhiên nhớ ra một cái chi tiết mấu chốt nào đó "Này đứa nhỏ kia, chẳng lẽ... cái lời ngươi nói lúc trước về việc bản thân mình cũng là một Esper thuộc chuỗi, hoàn toàn đều là sự thật 100% sao?" Gã bấy giờ mới chợt bừng tỉnh mà nhận ra rằng Diệp Dao bấy nấy xem chừng hoàn toàn không hề mở miệng nói dối gã một câu nào cả. Một Esper thuộc chuỗi bằng xương bằng thịt vậy mà lại có thể thần kỳ lọt qua được cái lưới bọc lót, giám sát nghiêm ngặt của Cục để lẻn ra ngoài chơi được kìa.
Diệp Dao bấy giờ cũng lười phải đi trả lời cái câu hỏi vớ vẩn đó của gã "Ngươi mau chủ động trả lời câu hỏi của ta trước đã, cái gã Viêm Ma kia rốt cuộc có phải là người thuộc tổ chức của các ngươi hay không hả?" Cô nàng lúc này đã chuẩn bị sẵn sàng tinh thần để kích hoạt pha phân thân bộc phát thuộc tính rồi mà phát nổ bùm chéo y như một quả pháo hoa đêm giao thừa với gã luôn rồi đây này. Sao cái tên khốn kiếp nhà ngươi cứ suốt ngày lề mề, kỳ kèo kéo dài thời gian mãi thế hả?
"Không phải đâu mà, cái tên đó chẳng qua cũng chỉ là một kẻ điên cuồng, hoang tưởng mà thôi," tên 012 khẽ hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ.
"Hắn ta suốt ngày cứ ngây thơ mà nghĩ rằng chỉ cần bản thân mình may mắn thức tỉnh biến thành một Esper thuộc chuỗi là sẽ nghiễm nhiên có được cái tấm vé tư cách để gia nhập vào hàng ngũ của tụi ta chắc, trên đời này làm gì có cái chuyện dễ ăn đến như thế cơ chứ."
Cái giọng điệu của gã lúc này ngập tràn sự chán ghét và coi thường ra mặt đối với gã Viêm Ma đã khuất "Nếu như cái đêm hôm đó mà hắn ta dám vác cái bộ dạng đó đến tìm tụi ta để xin gia nhập vì cái lý do nhảm nhí đó, thì khả năng cao là chính tay ta cũng sẽ tiễn hắn về chầu ông bà luôn cho rảnh nợ rồi."
Diệp Dao "???"
Cái quái gì thế hả trời? Chị đây bấy nấy đã cất công mài đao xoèn xoẹt, chuẩn bị sẵn sàng tâm lý chiến đấu khô máu với ngươi rồi, vậy mà bây giờ ngươi lại buông một câu như thế sao hả? Thế rồi cái đống cảm xúc phẫn nộ bị dồn nén bấy lâu nay của chị đây biết xả vào cái nơi nào cho hả giận bây giờ hả trời?!
Diệp Dao bấy giờ bỗng chốc xì hơi y như một quả bóng bay bị xẹp lép, làn sương mù đen kịt bao quanh người cô cũng nương theo một cơn gió đêm mà nhanh chóng tan biến sạch sành sanh, để lộ ra cái vóc dáng nhỏ nhắn, thấp bé nhẹ cân của cô một lần nữa "Hừm... Cái lời ngươi vừa mới nói hoàn toàn đều là sự thật chứ?"
"Ta việc quái gì phải tốn công mở miệng nói dối để bênh vực cho một cái tên điên cuồng, kiêu ngạo tự đại đến mức ngu xuẩn như thế cơ chứ? Cái loại rác rưởi như hắn ta, ta chỉ cần khẽ búng nhẹ một cái ngón tay thôi là đã đủ để nghiền nát hắn thành đống cám vụn rồi mà."
"Ồ..." Diệp Dao hoàn toàn có thể nhạy bén mà cảm nhận được cái sự chân thành, không hề có chút giả dối nào trong tông giọng của tên 012. Xem ra hai cái bên này thực sự là hoàn toàn không phải là người cùng một phe rồi mà.
"Thế thì... ngươi rốt cuộc có phải là một người tốt không hả?" Diệp Dao khẽ nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ mà tiếp tục gặng hỏi tới cùng. Nếu như cái tên Số 012 này mà dám mở miệng ra trả lời một câu "không phải", thì cô nàng bấy giờ là sẽ bộc phát hết tốc lực mà lao vào liều mạng chiến đấu khô máu với gã luôn cho rồi. Cuộc đời con người tính ra cũng ngắn ngủi lắm mà, thà cứ sống một cách oanh oanh liệt liệt, hiên ngang một chút còn hơn!
Con người ta sống trên đời cốt là để tìm kiếm cái sự tự do tự tại, lười biếng hưởng thụ mà thôi chứ đâu!
"Ta tự cảm thấy bản thân mình là một người tốt rồi mà," tên số 012 thản nhiên đáp.
"Ngươi tự cảm thấy mình là người tốt thì ngươi nghiễm nhiên biến thành người tốt luôn chắc, cái đồ đáng ghét này!" Diệp Dao bấy giờ mới hoàn toàn nhìn thấu cái bản chất của gã này rồi. Cái tên khốn kiếp trước mặt này xem chừng đầu óc bẩm sinh cũng thuộc cái hàng không được bình thường cho lắm rồi mà.
"Ủa sao chứ? Chẳng lẽ cứ hễ đứng ở cái vị thế đối lập, chống lại cái đám Esper của Cục Đối Sách thì sẽ nghiễm nhiên bị quy chụp thành kẻ xấu, người ác hết hay sao hả? Cái đám người ở cục đó từ bao giờ mà lại có cái tư cách, cái quyền hạn được đứng ra định đoạt và định nghĩa xem thế nào là cái thiện và thế nào là cái ác trên đời này thế cơ chứ?"
Giọng điệu của tên Số 012 ngập tràn sự mỉa mai và coi thường ra mặt đối với Cục Đối Sách quốc gia "Ta bấy lâu nay chẳng qua cũng chỉ là đang cất công đi giải cứu và mang những người giống như ta, những người vốn dĩ hoàn toàn không có khả năng tự mình làm chủ và khống chế vận mệnh của chính bản thân mình đi mà thôi. Cái việc chủ động đứng ra giúp đỡ người khác giành lại cái quyền tự chủ, tự mình định đoạt lấy số phận của bản thân mình thì có cái vẹo gì là sai trái cơ chứ?"
"Nếu như ngươi đã mở miệng nói đến cái nước đó rồi, vậy thì chị đây cũng lười phải đứng đây tranh chấp, cãi cọ làm gì với ngươi cho mệt người nữa." Diệp Dao hoàn toàn không hề có lấy dù chỉ là một chút xíu hứng thú nào trong cái việc đứng đây mà tranh luận về mấy cái chủ đề triết học nhân sinh, chính tà phân tranh nhảm nhí này cả. Việc đứng đây cãi nhau tay đôi về mấy cái thứ đó hoàn toàn không phải là cái phong cách hành sự bấy lâu nay của cô rồi mà.
"Nếu như tất cả mọi chuyện bấy nấy chung quy lại đều chỉ là một cái sự hiểu lầm tai hại mà thôi, vậy thì chị đây sẽ đi về phòng ngủ ngủ tiếp đây. Ngươi muốn làm cái vẹo gì tiếp theo thì cứ tự nhiên mà đi làm đi nhé," Diệp Dao nhỏ giọng lẩm bẩm một câu. Cô hoàn toàn không hề có lấy dù chỉ là một chút ý định hay ham muốn mà nhúng tay vào dính líu đến cái cuộc xung đột ân oán tình thù giữa hai cái thế lực sừng sỏ này làm gì cả. Việc lo chuyện bao đồng không phải là cái lối sống hưởng thụ của cô mà.
Thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc cô vừa mới khẽ xoay người đi, tên Số 012 đã ngay lập tức lên tiếng gọi giật giọng cô lại "Khoan đã nào đứa nhỏ kia, chẳng lẽ ngươi thực sự muốn quay trở về cái nơi đó mà tiếp tục gánh chịu cái cuộc sống bị giam lỏng, quản chế nghiêm ngặt dưới cái danh nghĩa bảo hộ của Cục Đối Sách sao? Một cái cuộc sống tù túng, mất tự do như thế mà một người sở hữu năng lực bá đạo như ngươi lại có thể thản nhiên chấp nhận và chịu đựng được hay sao cơ chứ?"
"Thì cũng phải cắn răng mà kiếm cái miếng ăn mà sinh tồn qua ngày qua tháng chứ biết làm sao bây giờ..."
Thử nghĩ mà xem, nếu như bây giờ cô dại dột mà bỏ trốn khỏi cái sự bảo kê của Cục Đối Sách, thì thử hỏi trên đời này còn có cái tên đại gia nào đứng ra tài trợ, bù đắp cho cô một cái cuộc sống an nhàn, sướng như tiên mà ăn không ngồi rồi giống như hiện tại nữa chứ hả trời? Chẳng lẽ bấy giờ cô lại phải vác cái thân xác nhỏ nhắn này đi lủi thủi trốn chui trốn lủi dưới mấy cái gầm cầu cứu tế, rồi đêm đêm lôi một cái tấm chăn mỏng dính ra đắp mà run cầm cập sao?
Chỉ cần khẽ động não mà tưởng tượng ra cái viễn cảnh bi kịch, thảm thương đó thôi mà cô đã cảm thấy cái tương lai cuộc đời mình bấy giờ bỗng chốc tối tăm mịt mù, chẳng còn một chút hy vọng sống nào nữa rồi mà.
Tên 012 thong thả vươn một cánh tay ra trước mặt Diệp Dao mà đưa ra một cái lời mài gọi vô cùng chân thành "Nếu như ngươi thực sự cũng là một Esper thuộc chuỗi giống như tụi ta, vậy thì hãy gia nhập vào hàng ngũ của tụi ta đi. Vận mệnh của bản thân chúng ta phải do chính bàn tay chúng ta tự mình nắm giữ và định đoạt lấy, tuyệt đối không có bất kỳ một cái tên khốn kiếp nào trên đời này có cái tư cách mà đứng ra sắp đặt hay chỉ tay năm ngón vào tương lai của chúng ta cả."
"Hừm hửm..." Cái phương án lựa chọn này nghe qua thì tính ra cũng có vẻ có chút ra gì và này nọ đấy nhỉ. Thế nhưng đối với một con cá mặn chính như Diệp Dao mà nói, thì cái lời mời gọi đầy lý tưởng này hoàn toàn không có lấy dù chỉ là một chút xíu sức hấp dẫn hay lôi cuốn nào cả.
Ngay sau đó, tên 012 bỗng nhiên lại thong thả bồi thêm một cái chi tiết mấu chốt cuối cùng "Thêm vào đó nữa là... hồi trước ta có vô tình giải cứu và mang về đây một đứa con gái có độ tuổi trông cũng sàn sàn, xấp xỉ bằng tuổi với ngươi hiện tại vậy đó.
Cái trạng thái tinh thần và tâm lý của con bé dạo gần đây thực sự là vô cùng tồi tệ và bất ổn mà, khả năng cao là con bé hiện tại đang vô cùng cần có một người bạn đồng trang lứa ở bên cạnh để cùng nhau trò chuyện, bầu bạn mà dẫn dắt cho con bé vượt qua cái giai đoạn khó khăn này đấy."
"Ngươi mau lập tức dẫn đường đưa chị đây đi gặp cậu ấy ngay và luôn đi!" Đôi mắt của Diệp Dao vừa mới nghe thấy hai từ "bạn nhỏ" thì lập tức sáng rực lên như hai chiếc đèn pha, toàn thân bấy giờ bỗng chốc tràn ngập một nguồn năng lượng tinh thần vô cùng dồi dào và sung mãn.
Thì cứ coi như là cái bản thể phân thân tế bào này của cô đại diện đi đăng ký gia nhập vào tổ chức của các ngươi đi thì đã làm sao nào? Có một em loli đáng yêu đang phải gánh chịu đau khổ và gặp hoạn nạn kìa mà! Vị đại lão cứu thế Diệp Dao là phải lập tức xuất quân để ra tay giải cứu mỹ nhân thôi mà!
Dù sao thì theo cái tình hình thực tế mà nói, cái nơi này xem ra cũng chẳng phải là một cái tổ chức khủng bố tà ác diệt thế gì cho cam, thế nên việc cô chủ động ghé qua chơi để tham quan một chút tính ra cũng chẳng có cái vẹo gì là to tát hay gây hại cả. Huống hồ chi, cái đối tượng dấn thân vào hang cọp lần này bản chất hoàn toàn không phải là cái bản thể thật sự của cô mà lo cái gì cơ chứ.
Tên 012 khẽ gật gật đầu tỏ vẻ mãn nguyện mà không thèm dông dài thêm nữa, gã liền nhanh chóng xoay người mà dẫn đường đưa Diệp Dao dấn thân bước chân vào sâu bên trong màn đêm tăm tối. Cái cảm giác kỳ quặc y như thể bản thân mình đang phải bơi lội, xuyên qua một cái đống chất lỏng đặc quánh nhớp nháp kia bấy giờ lại một lần nữa ập đến. Thế nhưng cũng thật may mắn khi cái trải nghiệm tồi tệ đó hoàn toàn không duy trì quá lâu.
Khi Diệp Dao một lần nữa mở hai mắt ra, cô bấy giờ đã phát hiện ra bản thân mình vừa mới đặt chân tới một cái địa điểm hoàn toàn mới lạ. Khung cảnh xung quanh nơi này trông y như một cái căn nhà nông trại bình dị nằm ở khu vực gần vùng ngoại ô hẻo lánh vậy mà. Nơi này rõ ràng là nằm ở một cái khoảng cách vô cùng xa xôi, cách biệt hoàn toàn so với khu vực trung tâm thành phố sầm uất và náo nhiệt ngoài kia.
Khả năng cao là bọn họ cố tình lựa chọn cái địa điểm hẻo lánh này là để nhằm mục đích giảm thiểu tối đa cái sự quấy rối, rình rập và lùng sục thường xuyên như cơm bữa của đám nhân sự thuộc Cục Đối Sách mà thôi.
"Đi thôi nào." Tên Số 012 thong thả bước chân đi vào bên trong khuôn viên khoảng sân nhỏ, Diệp Dao bấy giờ cũng mang theo một cái bộ dạng vô cùng tò mò mà lon ton bước chân đi sát ở ngay phía sau lưng gã.
Thế nhưng, ngay vào cái khoảnh khắc bước chân nhỏ nhắn của cô vừa mới chính thức đặt chân bước vào bên trong khoảng sân của căn nhà Một cái chất giọng vô cùng ngọt ngào, êm tai bỗng nhiên từ bên trong nhà thong thả truyền ra mà lọt thẳng vào bên trong màng nhĩ của Diệp Dao "Ái chà chà, rốt cuộc thì ngươi cũng chịu mò cái mặt về rồi đấy hả? Ủa mà lần này về vậy mà lại còn thuận tay nhặt nhạnh mang về thêm được một cái đứa nhỏ trông vô cùng đáng yêu và dễ thương như thế này nữa cơ đấy~"
"Cái chứng bệnh nghiện đi nhặt nhạnh mấy thứ đồ rách rưới, vô gia cư ở ngoài đường về nhà nuôi bấy lâu nay của ngươi xem ra vẫn cứ là không có một chút xíu tiến bộ nào hết nhỉ. Việc suốt ngày cứ thích đi nhặt mấy cái loại mèo hoang chó dại ngoài đường về nuôi như thế, thực sự là có thể thỏa mãn và lấp đầy được cái lòng hư vinh rách nát đó của ngươi đến như vậy sao hả?"
Diệp Dao nghe xong cái lời nhận xét đầy xúc phạm đó thì lập tức đứng hình mất ba giây "Hả cái vẹo gì cơ?!"
Em loli tóc trắng bây giờ là đang xù lông mà rít lên một tiếng đầy giận dữ rồi đấy nhé! Cái đồ đáng ghét nhà ngươi vừa mới mở cái miệng thối ra mà dám quy chụp, bảo ai là cái loại mèo hoang chó dại ngoài đường cơ hả mà?! Cô nàng này một khi mà đã nổi trận lôi đình lên rồi mà nói, thì đến ngay cả một chiếc xe tải hạng nặng đang lao đi với tốc độ bàn thờ ở ngoài đường cô cũng còn có đủ dũng khí mà đứng ra rít lên một tiếng đầy khiêu khích với nó đấy nhé!
Đến ngay cả cái tay đại lão sở hữu bảng chỉ số quái vật đỉnh cấp như Lâu Vĩ mà bấy lâu nay cô còn dám năm lần bảy lượt mở miệng ra mà cà khịa, trêu chọc cơ mà. Thử hỏi trên đời này còn có cái tên khốn kiếp dám có cái tư cách mà đứng trước mặt cô mà lớn tiếng quy chụp cô thành cái loại mèo hoang chó dại ngoài đường cơ chứ hả trời?!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn