Chương 1033: Chương 1026: Thế Giới Tuần Hoàn (3)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 42 [1026] Thế Giới Tuần Hoàn (3) Năm kẻ còn lại bản năng nhận ra trước kỹ thuật giết người thần tốc của Chagall.
"Chuẩn bị đi."
Lấy Etella làm trung tâm, chúng tản ra, rút vũ khí và lộ rõ sát khí.
"Hắn cùng loại với chúng ta."
"Cùng loại sao?"
Lông mày Chagall giật giật.
Hắn không nghĩ mình cao quý hơn chúng, nhưng kỹ thuật giết người cũng có phân cấp.
"Ta không trộn lẫn với bất cứ thứ gì cả. Dẹp mấy lời sởn gai ốc đó đi và đứa nào muốn chết thì nhào vô."
"Hồi đó chúng ta cũng từng nghĩ thế."
Một gã đàn ông bụng phệ, hói đầu tiến lại gần, quấn mấy vòng dây thép vào lòng bàn tay.
"Không biết ngươi đến từ thời đại nào nhưng đây là địa ngục. Nơi những kẻ như chúng ta là công dân tuân thủ pháp luật. Nếu cứ giữ cái lòng tự trọng rẻ rách đó thì ngươi sẽ được rửa tội bởi Hắc Thằng* đấy."
*Hắc Thằng: "Hắc" là màu đen, "Thằng" là sợi dây. Hắc Thằng địa ngục là tầng địa ngục thứ hai trong Bát Đại Địa Ngục thuộc vũ trụ quan Phật giáo. Tên gọi này bắt nguồn từ việc tội nhân bị trói bằng những sợi dây nóng đỏ và bị cắt xẻo cơ thể.
"Hắc Thằng?"
Gã bụng phệ cười.
"Quả nhiên là chẳng biết gì cả. Ta sẽ từ từ dạy cho ngươi sự đáng sợ của địa ngục. Ngươi đã nghe danh Edron Kẻ siết cổ bao giờ chưa?"
Vẻ mặt Chagall vẫn thản nhiên nhưng Etella thì kinh ngạc quay lại nhìn gã đàn ông.
'Edron Kẻ siết cổ. Kẻ sát nhân đã bóp cổ chết 109 người một cách tàn nhẫn vào 180 năm trước.'
Edron kéo căng sợi dây thép.
"Thứ gì cũng được. Chỉ cần ta có thể siết chặt cuống họng của sinh vật sống. Dĩ nhiên con người là thú vị nhất. Cái biểu cảm thè lưỡi dài ra, mắt trợn ngược. Những động tác quẫy đạp chân để giành lấy sự sống đó làm ta phát điên."
Theo trí nhớ của Etella, hắn đã treo cổ tự sát vào ngày thứ 44 sau khi bị tống giam.
"Averio Máy cắt người."
Một gã đàn ông răng vẩu nặng nề vừa di chuyển chiếc máy cắt lớn như cái kéo vừa nói.
"Ta đã giết 287 người. Sở thích là giải phẫu. Kỷ lục cao nhất đời ta là giải phẫu một con người thành 3. 287 bộ phận ở đơn vị chức năng sinh học và công học tối thiểu. Có lẽ hôm nay ta sẽ phá kỷ lục đó. Nói cho ngươi biết một điều……"
Khóe môi hắn nhếch lên độc ác.
"Ở địa ngục không dễ chết đâu."
Hai kẻ sát nhân bị Chagall đâm bằng Tốc Xạ Kiếm lúc trước vẫn đang co giật.
"……Chắc chắn là ta cần thông tin."
Hắn không muốn giúp Etella nhưng việc bị tấn công bởi những thứ mình không biết cũng chẳng dễ chịu gì.
"Ta cho các ngươi một cơ hội. Đứa nào muốn sống thì giơ tay lên. Ta sẽ chừa lại đúng 1 người, kẻ sẽ cung cấp thông tin cho ta."
"Hừ hừ, ta biết ngay mà."
Một gã trông như con chồn rút ra một chiếc liềm xích và thu mình lại như một con chuột.
"Không biết từ xó xỉnh nào lăn lộn tới đây mà đối đãi với tiền bối rách nát thật đấy. Hãy coi đó là bất hạnh đi. Ta sẽ chặt tay chân ngươi rồi bỏ vào thùng. Ngươi sẽ không có cơ hội gặp Hắc Thằng đâu."
"Tiền bối sao."
Xung quanh Chagall, những gợn sóng lung linh hiện lên rồi vô số đoản đao rơi xuống như mưa đá.
"Nhào vô."
Đám sát nhân cảnh giác trước hiện tượng không xác định, nhưng ở địa ngục, rút lui đồng nghĩa với sự sa sút vĩnh viễn.
"Hiệp lực tấn công."
Ngay khi lời vừa dứt, 5 kẻ sát nhân đạp đất lao về phía Chagall.
Không khí rung lên một tiếng u u, rồi hàng chục cây Tốc Xạ Kiếm chuyển động như có sinh mệnh.
Trước khi Etella kịp ra tay, 2 kẻ sát nhân đã đổ gục với những lưỡi dao cắm ngập toàn thân.
"Á á á! Máu, máu!"
Khi toàn bộ máu trong cơ thể phun ra, khuôn mặt Chagall lại một lần nữa đẫm máu.
"Bắt được rồi! Ngay bây giờ!"
Edron nặng nề nhưng nhanh nhẹn lăn xả trên đất, quấn dây thép vào cổ chân Chagall.
Chagall thậm chí không thèm nhìn.
"Lỗi thời rồi."
Vừa cầm đoản đao vừa lắc cổ tay, những vỏ kiếm của Tốc Xạ Kiếm liên tiếp cắm vào lưng Edron.
"Hự! Hự! Hự! Hự!"
Trong lúc máu phun ra như suối, Averio vung rộng máy cắt lao lên.
"Ta sẽ cắt đứt từ chỗ đó!"
Chiếc máy cắt tiến sát vùng bẹn, khép lại một tiếng rắc dưới áp lực đòn bẩy.
Sự nghi hoặc lóe lên trong mắt Averio.
'Sao cái thứ này lại cứng thế?'
Chagall hạ thấp trọng tâm, kẹp ngang cây Tốc Xạ Kiếm cầm ngược vào giữa máy cắt.
"Hừ! Cho dù có thế!"
Ngay lúc hắn định nghiền nát cả sắt thép, Chagall xoay cổ tay 90 độ rồi hất đoản đao lên.
"Á á! Mặt, mặt ta!"
Lưỡi dao chém ngang cằm, và Chagall dùng thủ pháp điêu luyện băm nát hắn.
Averio bị lưỡi dao cắm vào đủ mọi yếu huyệt, run rẩy mà không thể ngã xuống.
"Hả? Hả? Á á á á!"
Đột nhiên mắt hắn trợn trừng, máu phun ra tứ phía như một quả bóng bị nổ.
"Tiền bối sao? Chỉ là phong cách của các ngươi quá cũ kỹ thôi."
Khi Chagall quay người đẫm máu lại, khuôn mặt của gã cầm liềm xích trở nên trắng bệch.
'Quái vật. Rốt cuộc đó là thứ gì chứ?'
Nếu là kẻ sát nhân từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho cả một thành phố thì hẳn phải có thực lực nhất định.
'Tên này không phải ở cấp độ đó. Hắn là tội phạm truy nã cấp quốc gia hoặc vương quốc. Có lẽ……'
Có thể hắn đã bị truy đuổi bởi toàn thế giới.
'Thật không hiểu nổi. Một kẻ như thế mà không phải chịu nghiệp khác, lại phải mang Xích Nhân Duyên?'
Kẻ sát nhân tầm cỡ đó chẳng phải nên ở Đao Diệp Địa Ngục (Địa Ngục La Đao) hay Phủ Oa Địa Ngục (Địa Ngục Vạc Dầu) sao?
'Điều đó nghĩa là người đàn bà kia quan trọng đến thế sao?'
Khi thấy Chagall định tiến lại gần, gã liềm xích chĩa vũ khí về phía Etella.
"Dừng lại! Bước tới là ta giết mụ này."
Chagall dừng bước, nhưng trong lòng không hề mảy may lo lắng cho Etella.
"Giết đi. Nếu ngươi làm được."
"Ta không nói giỡn đâu! Ta sẽ giết thật đấy! Mụ này chết thì ngươi cũng không yên ổn đâu!"
"Thế nên ta mới bảo cứ giết đi. Ta không quan tâm."
"Ngươi……!"
Ngay khi gã liềm xích nhanh chóng xoay người, Etella cũng lao mình tới.
"Khặc!"
Những cú đấm liên hoàn của Âm Dương Ba Động Quyền nện vào bụng gã như đánh trống, khiến máu trào ra khỏi miệng.
"Ư u u u u!"
Chagall đặt chân lên lưng gã đàn ông đang ôm bụng đau đớn và nói.
"Từ giờ hãy nói ra tất cả những gì ngươi biết. Nếu không muốn chịu chung số phận với mấy lão tiền bối kia."
"Á…… á á……"
Gã đàn ông chỉ biết liên tục gật đầu.
"Hừm, Hắc Thằng sao."
Sau khi có được nhiều thông tin từ gã liềm xích, Chagall và Etella đều mang vẻ mặt nghiêm trọng.
"Tóm lại là thế này."
Etella nói.
"Có một cơ quan quản lý địa ngục tên là Tổng công ty quản lý tài nguyên Hoả Lực (Công ty Hoả Lực). Những con người rơi xuống đây sẽ được thanh lọc bởi lửa địa ngục, và tái sinh thành Ma tộc mới."
Chagall nói ra thông tin mình cần.
"Ma tộc đã thanh lọc thì có thể giết được. Nhưng những kẻ chưa bước vào lửa địa ngục như lũ này, tức là bọn đào tẩu, dù có giết cũng không phải là chết hẳn."
Nhìn Averio đang co giật với cái cằm nát bét, thà rằng được thanh lọc còn tốt hơn.
"Vâng. Và thực thể đi bắt những kẻ đào tẩu đó để thanh lọc chính là Hắc Thằng (Sợi xích đen). Chẳng phải họ giống như những thần chết sao?"
Chagall hỏi gã đàn ông.
"Này, ngươi. Đã thực sự nhìn thấy Hắc Thằng bao giờ chưa?"
Gã đàn ông giờ đây đầy rẫy vết thương hơn trước, mở miệng với vẻ mặt sợ hãi.
"A, vâng. Không phải tôi bị bắt nhưng tôi đã thấy kẻ đào tẩu bị lôi đi. Bọn chúng là những kẻ vô cùng đáng sợ. Toàn thân bao phủ bởi khí tức đen tối và âm u. Chúng ta cũng phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi. Có thể Hắc Thằng sắp đến đấy."
"Trông chúng như thế nào?"
"Thì là khí tức đen tối và âm u……"
Khi Chagall lặng lẽ nhấc Tốc Xạ Kiếm lên, gã đàn ông mếu máo như bị oan ức.
"Thật mà. Đến gần còn chẳng dám thì sao biết hình dạng thế nào? Cứ hễ thấy Hắc Thằng hiện lên là phải quay đầu chạy thục mạng thôi. Xin hãy tin tôi."
"Được rồi. Còn chuyện đó nữa……"
Vẫn còn một vấn đề quan trọng hơn Hắc Thằng.
"Chuyện về Công ty Hoả Lực ấy. Ngươi nói bộ phận quản lý Nghiệp (Karma) đang giám sát chúng ta phải không?"
"Tôi nghe nói là vậy."
"Và nếu chúng ta yêu cầu họ cho biết còn bao lâu nữa mới trả hết nghiệp, họ sẽ phản hồi chứ?"
"Vâng. Chuyện đó tôi đã trực tiếp thấy rồi. À, phải nói là nghe thấy mới đúng? Dù sao thì nói trước là tốt nhất đừng có nghe. Đó là một khoảng thời gian khủng khiếp. Kẻ mà tôi từng thấy phải chịu tận 1. 200 năm. Hắn phát điên rồi chém giết lung tung, giờ không biết ra sao rồi. Mà chắc vẫn chưa được thanh lọc đâu. Người còn Nghiệp thì nghe nói không chết cũng không sống được như chúng ta vậy."
Chagall quay lại nhìn Etella.
"Cô thử xem sao? Xem chúng ta còn phải ở bên nhau bao lâu nữa."
Người cần thì phải tự đào giếng thôi, Etella ngửa mặt lên trời.
'Làm ơn……'
Hy vọng đó là khoảng thời gian mà con người có thể chịu đựng được.
"Bây giờ các người vẫn đang quan sát chứ? Còn bao lâu nữa nghiệp của chúng tôi mới kết thúc?"
"Thời gian còn lại cho đến khi thanh lọc là……"
Một giọng nói mang tính hành chính vang lên từ trên không.
"Còn 87 hải, 2. 875 kinh, 3. 241 triệu tỷ, 6. 442 tỷ, 890 triệu, 7. 109 giờ."
Trong lúc không ai thốt nên lời, gã liềm xích lẩm bẩm với vẻ mặt đờ đẫn.
"Cái, cái gì? Thời gian gì mà thế này?"
Dù không phải Nghiệp mình gánh vác nhưng đó là khoảng thời gian tuyệt vọng đến mức muốn phát khóc.
Etella sụp xuống quỳ gối.
"Không thể nào. Sao có thể ra con số như thế được? Rốt cuộc tôi đã làm gì sai chứ?"
Truyền Tin Viên nói.
"Xin lưu ý rằng thời gian thanh lọc của hai vị được xác nhận là dài thứ bảy trong lịch sử Dị Diện Thế Giới."
Vị trí thứ nhất là Lucifer.
"Cảm ơn vì những cảm xúc mãnh liệt của các vị, chúng tôi sẽ sử dụng số Nghiệp các vị gửi đến vào những việc tốt. Đây là Truyền Tin Viên Leona của Tổng công ty quản lý tài nguyên Hoả Lực, luôn nỗ lực hết mình."
Chagall nhún vai.
"Khặc khặc, thú vị đấy. Này, cứ thong thả thôi. Chẳng phải cô phải sống với ta suốt vĩnh hằng sao?"
Trong lúc Etella đang thất thần, gã liềm xích nhìn cả hai và hỏi.
"Hai người…… rốt cuộc đã làm cái quái gì vậy?"
Vương thành Tormia.
Shirone, người đang đóng vai trò bộ chỉ huy của Sự Kiện Đồng Thời, khép sách lại và xoa sống mũi.
'Thế giới bên ngoài sao.'
Giữa vô vàn sự việc đang diễn ra khắp nơi trên thế giới, đây là một sự kiện chấn động đặc biệt.
'Ooparts tồn tại dưới hình dạng vật chất. Nhưng nếu "sử dụng" nó, ngay cả con người cũng biến thành đồ vật. Ngay từ đầu nó vốn không phải thứ để con người sử dụng.'
Cậu cảm nhận rõ rệt tính đa chiều của thế giới bên ngoài.
'Vấn đề là phía tinh thần của Ymir. Vẫn chưa thể kết nối được. Không biết tình hình đang diễn ra thế nào.'
Vật Thể <Trang Chu Mộng Hồ Điệp> chắc chắn đã kết hợp thông tin của Shirone với tín hiệu từ thế giới bên ngoài.
'Tức là cảnh giới đã thay đổi. Nếu đó là sự khác biệt so với lúc Thái Cực của Gyorgi hay di tích Maika thì……'
Xác suất cao là mọi câu trả lời đều nằm trong tay Shirone, người đang chiến đấu trong tinh thần của Ymir.
Đúng lúc đó có tiếng gõ cửa.
"Shirone."
Mở cửa trước giọng nói quen thuộc, Zulu với sắc mặt chưa kịp hồi máu đứng đó.
"Chị Zulu, chị cử động được rồi sao?"
Bị trọng thương bởi đòn đánh của Ymir, cô mới chỉ vừa tỉnh lại vào 3 ngày trước.
"Đang tốt lên nhanh lắm. Dù chưa thể chiến đấu được ngay. Mà quan trọng là tôi muốn nghe tình hình."
"Vâng, mời chị vào."
Trao chén trà ấm, Shirone ngồi xuống đối diện Zulu và kể lại mọi chuyện đã qua.
Lắng nghe nhiều sự kiện một cách điềm tĩnh, cô ngẩng đầu khi nghe đến từ Ooparts.
"Ý cậu là nền văn minh siêu cổ đại. Cậu nghĩ nó có liên quan đến thế giới bên ngoài phải không?"
"Vâng. Không hẳn là chắc chắn. Di tích Maika đã tan biến hoàn toàn, và em là người dù sao cũng đã giác ngộ được gì đó, nhưng do tín hiệu lượng tử thay đổi nên không thể chồng lấp được nữa."
"Hừm."
Nhấp ngụm trà, Zulu nói.
"Shirone, cậu đi đâu đó với tôi một chuyến không?"
"Dạ? À, dĩ nhiên Sự Kiện Đồng Thời thì lúc nào cũng được nhưng…… cơ thể chị vẫn chưa hồi phục hẳn mà."
"Đi Trung Đông, đến Paras."
"Paras? A, chị định về quê nhà sao?"
Đặt chén trà xuống, Zulu dùng tiếng Trung Đông truyền đạt ý nghĩa chính xác như mọi khi.
"Ở nơi đó có nền văn minh siêu cổ đại."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn