Chương 308: Chỉ là nói chuyện thôi sao?
Chỉ Là Mô Phỏng Cuộc Đời Thôi Mà, Cớ Sao Lại Thành Bạch Nguyệt Quang Rồi? · Fgui · 636 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn văn
"Rầm."
Tiếng đóng cửa chính vang lên từ bên ngoài phòng.
Trong căn phòng chỉ thắp một ngọn đèn ngủ.
Bàn tay với làn da trắng hồng hào nắm lấy cổ tay cậu, từ chặt dần lỏng ra, rồi bất chợt buông thõng xuống.
Không phải là người ngủm, chỉ là nắm mỏi tay thôi.
Tiểu Chu ở lại thì còn đỡ, nhưng cô ấy thực sự bỏ đi như thế, lại còn rời đi đầy ẩn ý, Cố Hoài ngược lại không vội đi nữa.
Không phải vì nảy sinh ý nghĩ không nên có, muốn nhân lúc đối phương say rượu lén lút làm chuyện quá giới hạn.
Chỉ là Tiểu Chu đã đi, chỉ còn lại một mình cậu, coi như có muốn trốn cũng không trốn được, ít nhất phải xác nhận Hứa Văn Khê đã ngủ ngoan ngoãn rồi mới rời đi được.
Nếu không lỡ xảy ra chuyện gì thì cậu khó mà thoái thác trách nhiệm.
Nói đi cũng phải nói lại... Tiểu Chu có phải quá tin tưởng vào nhân phẩm của cậu rồi không? Cho dù trước đây cậu có thể hiện mình là người lương thiện, có trách nhiệm đến đâu, nhưng người ta làm sao biết được định lực của cậu mỏng manh thế nào.
Ngay cả bản thân cậu cũng không thể hiểu hết chính mình.
Nhỡ đâu trước đây chỉ là chưa gặp phải sự cám dỗ thích hợp thì sao? Đúng là bái phục cô ấy thật.
Cố Hoài thở dài một tiếng, nhìn người phụ nữ đang nằm nghiêng, đôi mắt khẽ hé mở một khe nhỏ, không biết có phải là điềm báo sắp tỉnh lại hay không.
Áo khoác ngoài vừa nãy Tiểu Chu đã giúp cởi ra, bên trong là chiếc áo thun dài tay màu trắng có in logo, chỉ là vì tư thế ngủ không mấy ngoan ngoãn của cô nên vạt áo mặc trên người trông có chút... xộc xệch.
Vạt áo lệch khỏi vị trí ban đầu, để lộ ra vòng eo thon thả trắng ngần, cổ áo rộng thùng thình càng khiến Cố Hoài nhìn thấy rõ ràng xương quai xanh quyến rũ, nếu nhìn xuống dưới chút nữa...
Cố Hoài vội vàng chỉnh lại chăn trên người cô, đắp thật kín kẽ.
Chỉ là không ngờ, vừa đắp xong.
"Ưm... nóng quá."
Cô nhắm nghiền mắt, tay quờ quạng túm lấy chăn muốn gạt ra.
Cố Hoài nhanh tay lẹ mắt đè lại, nhưng không ngờ tới.
"Bịch!"
Đối phương đạp mạnh hai chân, không biết lấy đâu ra sức lực lớn như thế, đá phăng chiếc chăn ra, xui xẻo thế nào lại lật ngược lên trên.
Trùm kín mít đầu của chính Hứa Văn Khê.
Giây tiếp theo, từ trong chăn truyền ra giọng nói nghẹn ngào của cô.
"Sao lại... nóng hơn rồi, ưm... sắp không thở nổi rồi!"
Cố Hoài:...
Nóng? Nóng là đúng rồi, vì tôi vừa đắp chăn cho cô đấy!
Nhưng cô ấy thực sự không phải đang diễn hài kịch cho cậu xem đấy chứ?
Cố Hoài kéo chăn xuống, đắp lại cẩn thận cho cô.
Nhìn người phụ nữ không chịu nằm yên, ngủ nghê nghịch ngợm như một đứa trẻ này, cậu không còn tâm trí mờ ám nào nữa mà chỉ thấy dở khóc dở cười.
Nghĩ lại thì quả thực cũng không tiện trách móc gì, dù sao người ta cũng giúp đỡ cậu không ít việc, chẳng lẽ uống say một lần đã chê người ta phiền phức? Thế thì hơi thiếu tình nghĩa.
Hơn nữa... cũng không tính là quá phiền phức, cậu hiện tại có thừa sức lực và biện pháp.
Bình tâm trở lại, cậu cũng có thể làm theo các bước bình thường, từ giờ đến nửa đêm vẫn còn một khoảng thời gian, Cố Hoài không vội, cúi đầu nhìn gương mặt nghiêng bị mái tóc đen che khuất của đối phương, khẽ hỏi.
"Hứa Văn Khê? Tỉnh chưa?"
"..."
"Hứa Văn Khê?"
"..."
Dường như đã ngủ thật rồi, không còn điều chỉnh tư thế nữa, nhịp thở cũng khá đều đặn.
Áo khoác ngoài của cô đã cởi, tất cũng được Tiểu Chu tháo ra rồi, chỉ còn chiếc quần jeans... Cái này đương nhiên cậu không tiện làm thay, ngủ không thoải mái thì chịu vậy, vẫn tốt hơn là gây ra hiểu lầm không đáng có.
Cậu nói khẽ: "Vậy Hứa Văn Khê nghỉ ngơi cho tốt nhé, tôi đi trước đây."
Nói xong liền đứng dậy, nhưng không lập tức rời đi ngay, mà nhìn quanh phòng của cô một lượt.
Căn phòng khá sạch sẽ ngăn nắp, không có quần áo hay rác rưởi vứt lung tung, càng không có mùi kỳ lạ thu hút ruồi nhặng.
Trên bậu cửa sổ dường như còn đặt mấy chậu cây cảnh.
Một cô nàng lười ra ngoài lại có tâm trí này sao? Bản thân cậu bình thường cũng lười ra ngoài, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc trồng trọt cái gì. Chăm sóc bản thân còn chưa xong nói gì đến chăm sóc thứ khác?
Cậu đi tới xem thử, cành lá sum suê, được chăm sóc rất tốt.
Lại quay đầu nhìn Hứa Văn Khê vẫn đang thở khẽ trên giường.
Cậu khẽ thở dài, rời khỏi phòng ngủ nhưng không lập tức đi về ngay, mà đi vào bếp lục lọi một hồi.
Quả nhiên tìm thấy một hũ mật ong đã dùng mất một góc.
Xem thử hạn sử dụng, chưa hết hạn, thế là cậu pha cho cô một cốc nước nóng, thêm mật ong vào...
"Sột soạt ——"
"Cộc."
Hứa Văn Khê cảm thấy mình vừa trải qua một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, cơ thể cô vô cùng nặng nề.
Đôi chân bị một sức mạnh vô hình kéo ghì xuống, như thể cả mặt đất đã biến thành vũng bùn lầy, không ngừng lôi kéo cô chìm xuống.
Trong lúc đó cô đã cố gắng bám víu vào thứ gì đó để lấy lại sức lực, nhưng nhanh chóng bị nguồn sức mạnh như chiếc phao cứu sinh ấy đẩy ra, không ngừng chìm nghỉm.
Cảm giác chìm xuống vô tận này, như thể cả đất trời đang đảo điên, mang lại nỗi bất an sâu sắc khiến cô gần như ngạt thở.
Ngay vào khoảnh khắc mấu chốt khi cô tưởng mình sắp chết đuối trong bóng tối, vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đầm lầy này.
"Nước mật ong tôi để ở đây nhé, sáng dậy nhớ uống đấy."
"Xoạt!"
Lời nói này giống như một câu thần chú đầy ma lực.
Hứa Văn Khê đột ngột giật mình tỉnh giấc, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cô mở to mắt nhìn mọi thứ trước mặt dần trở nên rõ ràng.
Ánh đèn ngủ ấm áp, làn khói nóng bốc lên nghi ngút, và cả...
"Đậu. Làm tôi giật cả mình!"
Người phụ nữ đột ngột nhỏm dậy trên giường đầu tóc có chút bù xù, Cố Hoài ở ngay sát bên suýt nữa thì run tay làm đổ cốc nước mật ong ra giường.
Hứa Văn Khê dường như không nghe thấy câu nói đó, cô ngơ ngác nhìn Cố Hoài, rồi nhìn quanh phòng, sau đó dời tầm mắt xuống người mình, trên chiếc giường quen thuộc này.
Nhìn động tác của cô, Cố Hoài có chút rợn tóc gáy.
Theo kinh nghiệm xem phim, đọc truyện nhiều năm của mình, vào những lúc thế này, nữ chính sau khi say rượu tỉnh dậy thường sẽ hiểu lầm bản thân đã gặp phải chuyện gì, rồi bắt đầu hét toáng lên.
Cố Hoài vội vàng đặt cốc nước mật ong xuống, rồi căng thẳng nhìn đối phương: "Có gì từ từ nói, Hứa Văn Khê đừng hét lên trước đã."
Hứa Văn Khê kỳ lạ nhìn Cố Hoài: "Tôi hét cái gì chứ?"
Cố Hoài vội vàng giải thích: "Hứa Văn Khê còn nhớ chuyện xảy ra trước đó không? Đầu tiên là Hứa Văn Khê say rượu, tôi và Tiểu Chu cùng đưa Hứa Văn Khê về đây, cô ấy có việc bận nên đi trước rồi, tôi định rót cho Hứa Văn Khê cốc nước để trên bàn đầu giường rồi mới về. Áo khoác với giày tất của Hứa Văn Khê đều là Tiểu Chu cởi ra đấy, tôi tuyệt đối không hề mạo phạm Hứa Văn Khê đâu."
Cố Hoài cũng chẳng thèm quan tâm đối phương có hét lên hay không, cứ tung ra một loạt giải thích trước để tự bảo vệ mình đã.
Hứa Văn Khê nhìn Cố Hoài, rồi lại nhìn cốc nước trên bàn.
Đầu óc cô vẫn còn hơi choáng váng, tư duy tạm thời còn khá chậm chạp. Nhưng cô cũng nhận thức được tình cảnh này đối với con gái nguy hiểm thế nào, một người đàn ông ở trong nhà một người phụ nữ say rượu, thậm chí là trong phòng ngủ...
Nhưng cô quả thực không hề hét lên, mà khẽ nheo mắt nhìn Cố Hoài ở cự ly gần: "Cố Hoài... đưa tôi về bằng cách nào?"
Cố Hoài không có ý định che giấu, dù sao lát nữa chắc cô cũng sẽ hỏi lại Tiểu Chu để đối chiếu, chi bằng cứ nói thẳng: "Lúc đầu là cõng cô lên xe taxi, sau đó dứt khoát bế cô lên lầu..."
"Cõng tôi... bế tôi?!"
"Không có lần sau đâu, Hứa Văn Khê tỉnh rồi mà."
"Ai thèm Cố Hoài bế chứ! Ý tôi là..."
Cố Hoài biết cô muốn hỏi gì, liền lắc đầu: "Yên tâm đi, toàn bộ quá trình Tiểu Chu đều nhìn thấy, tuyệt đối không có hành vi nào quá phận cả. Tôi là người chính nhân quân tử lắm đấy, còn pha nước mật ong cho Hứa Văn Khê nữa này. Tiện thể Hứa Văn Khê tỉnh rồi thì uống mau đi, không sáng mai dậy đau đầu đấy."
Nói rồi, Cố Hoài cầm cốc nước đưa cho Hứa Văn Khê đang ngồi trên giường.
Hứa Văn Khê nhìn Cố Hoài trước mặt, rồi nhìn cốc nước ấm áp trong tay cậu.
Đôi chân giấu dưới chăn không kìm được khẽ co lại, những ngón chân không bị tất gò bó cũng hơi quắp lại.
Cảm giác kỳ lạ dâng lên từ đáy lòng hóa thành rặng mây hồng trên đôi má.
Cô khẽ "ừm" một tiếng, nhận lấy cốc nước.
Khẽ nhấp một ngụm, nước vẫn còn hơi nóng nên cô không uống ngụm lớn, mà như nhớ ra điều gì, khẽ nói.
"Vậy... cảm ơn Cố Hoài nhé."
Cố Hoài khẽ thở phào nhẹ nhõm.
May quá, Hứa Văn Khê không giống mấy nữ chính trong phim truyền hình chỉ biết la hét om sòm để thể hiện diễn xuất, cô không vội vàng cắn càn, cũng không hiểu lầm gì cả.
Sự ngoan ngoãn của cô khiến Cố Hoài có chút bất ngờ, thậm chí là có chút tật giật mình... Ủa mà khoan, cậu giật mình cái gì chứ? Trên xe rõ ràng là cô chiếm tiện nghi của cậu trước mà.
Thế là cậu bình tĩnh lại, gật đầu nói: "Cũng không có gì, chỉ là tửu lượng mới hai ly rượu trắng đã gục của Hứa Văn Khê mà còn cố uống làm gì thế?"
"... Trước đây tôi cũng ít khi uống, có lẽ... hôm nay tâm trạng không tốt."
Muốn uống rượu trắng là vì lý do gì? Cô vẫn nhớ mang máng một chút, dường như là tâm trạng bỗng nhiên chùng xuống, giống như thời tiết thất thường, nói mưa là mưa ngay được.
Nhưng... những cảm xúc ngổn ngang sau cơn giông bão này làm sao cô dám mặt dày nói cho cậu biết chứ.
Có những lời chưa nói ra thì vẫn còn đường lui, nhưng một khi đã nói ra, không chỉ tự triệt đường lui của mình mà còn là dồn ép đối phương.
Hơn nữa một số thái độ đã có điềm báo trước, cô không muốn người đàn ông này vừa nhìn thấy mình đã né tránh.
Cố Hoài đương nhiên biết tâm trạng không tốt chỉ là cái cớ, nhưng cũng không tiện gặng hỏi bí mật của cô.
Thế là cậu gật đầu: "Ừm, dù sao thì nhớ lần sau đừng uống dữ dội như vậy nữa, Hứa Văn Khê phải tự biết tửu lượng của mình đến đâu, nếu không lần sau sẽ không có người tốt bụng và chính trực như tôi giúp Hứa Văn Khê dọn dẹp bãi chiến trường đâu."
Nghe những lời trêu đùa của cậu, đáy lòng Hứa Văn Khê chỉ có một luồng ấm áp dịu nhẹ như gió xuân lướt qua mặt hồ.
Có lẽ cũng chính vì tin tưởng vào nhân phẩm của người đàn ông này nên cô mới dám say khướt trước mặt cậu như thế nhỉ?
"Ừm, tôi biết rồi..."
Hứa Văn Khê tỏ ra ngoan ngoãn lạ thường khiến Cố Hoài có chút tò mò, nhưng cậu cũng không tiện ở lại nhà cô quá lâu.
Thế là cậu đứng dậy nói: "Vậy Hứa Văn Khê đã không sao rồi thì tôi xin phép về trước..."
"Khoan đã!"
"Hửm? Còn có chuyện gì sao?"
Nhìn Hứa Văn Khê vội vã gọi mình lại, Cố Hoài còn tưởng cô có việc gì cần giúp đỡ.
Kết quả sắc mặt Hứa Văn Khê thay đổi liên tục, cuối cùng cô khẽ cắn môi dưới, rồi dùng ánh mắt mềm mỏng nhìn cậu: "Cố Hoài có thể... ở lại nói chuyện với tôi một lát được không?"
……

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn