Chương 307: Đừng đi~
Chỉ Là Mô Phỏng Cuộc Đời Thôi Mà, Cớ Sao Lại Thành Bạch Nguyệt Quang Rồi? · Fgui · 636 chương · ~23 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn văn Trên xe, ánh sáng và bóng tối đan xen.
Hứa Văn Khê được đặt ngồi ở phía sát cửa sổ. Trước khi rời quán dạ tiêu, Cố Hoài đã chủ động xin ông chủ quán nướng mấy cái túi nilon, phòng hờ Hứa Văn Khê muốn nôn thì có thể nôn trực tiếp vào đó.
Nếu không, nôn ra xe taxi thì lại mất một khoản tiền lớn.
Trước đây nôn ra xe là hai trăm tệ, giờ đã tăng lên năm trăm rồi. Cố Hoài nghi ngờ một nửa doanh thu của taxi ở tỉnh thành đều dựa vào khoản này.
Cái này không phải kiếm tiền hơn cả tiền cước sao? Chỉ chở người say, không say còn không thèm chở.
Nếu người ta không phục mà đấm cho một trận, thế thì chẳng khác nào "rơi vàng", một lần kiếm đậm luôn.
Chỉ là Hứa Văn Khê tựa vào cửa xe bên kia dường như không có phản ứng gì, cô chỉ nhắm mắt, thỉnh thoảng khẽ rên rỉ một hai tiếng, thi thoảng lại đổi tư thế, dường như là để ngủ thoải mái hơn.
Mái tóc đen dày che khuất phần lớn gương mặt cô, nhìn không rõ lắm, nhưng Cố Hoài không tiến lại vén tóc cô ra. Cô đang yên đang lành, nhỡ đâu mình động vào một cái cô lại nôn ra thì lợi bất cập hại.
Cậu chỉ đành quay đầu nhìn sang Tiểu Chu cũng đang ngồi song song ở ghế sau: "Hôm nay cô ấy có tâm sự gì à? Lúc ăn cơm tôi cứ thấy là lạ, Chu tỷ."
Tiểu Chu ngẩn ra một chút, cẩn thận nhớ lại. Cô đương nhiên nhớ tới cuộc trò chuyện ngắn giữa mình và Hứa Văn Khê trước khi Cố Hoài và mọi người vào phòng bao.
Cô cũng nghi ngờ có phải những lời trêu đùa "vô tâm" đó đã khiến Hứa Văn Khê im hơi lặng tiếng mà tự chuốc say đến mức mất trí nhớ tạm thời do say rượu hay không. Nhưng nghĩ lại, đùa thì đùa được, chứ đem những chuyện này ra thêu dệt trước mặt Cố Hoài thì lại có vẻ nói năng bừa bãi.
Tình cảm thế nào rốt cuộc vẫn là chuyện của hai người bọn họ, cô cũng chỉ là người ngoài cuộc, cùng lắm là xem cho vui. Vẫn là không nên thêm dầu vào lửa hay đốt cháy giai đoạn làm gì.
Không có tình cảm của ai là có thể thuận buồm xuôi gió, dù là đắng cay hay ngọt bùi thì đó đều là trải nghiệm và cảm nhận của mỗi cá nhân. Nếu không, chẳng lẽ cứ mãi làm người ngoài cuộc trong câu chuyện của người khác sao? Người ở ngoài ống kính rồi cũng có ngày bước vào trong ống kính.
Thế là cô suy nghĩ một chút rồi khẽ nói: "Tôi cũng không rõ lắm, có lẽ... con người là thế, lúc nắng lúc mưa chăng..."
Lúc nắng lúc mưa? Lâm Đại Ngọc nhập xác đấy à?
"Thế à? Nhưng lúc phát sóng trực tiếp thấy cô ấy vẫn khá vui vẻ mà."
Ánh mắt Cố Hoài khẽ nhìn sang.
Tiểu Chu nghĩ ngợi rồi khẽ bảo: "Cũng khó nói... Nhỡ đâu trước đó chỉ là đè nén cảm xúc, ép bản thân phải ngụy trang trước ống kính. Chờ tắt live rồi mới giải tỏa thì sao?"
"... Được rồi, nhưng tửu lượng của cô ấy kém quá, sau này Chu tỷ bớt rủ cô ấy đi uống rượu đi."
Cố Hoài chỉ đành nói thế.
Tiểu Chu lại nhìn Cố Hoài đầy ẩn ý: "Tôi là bạn thân, là chị em tốt của cậu ấy, đương nhiên là có trách nhiệm này... Nhưng Cố Hoài đứng trên lập trường nào mà nói thế?"
Cố Hoài ngẩn ra: "Tôi cũng là bạn tốt mà."
Tiểu Chu không rõ cậu là giả vờ ngốc hay thực sự khờ khạo, chậm hiểu. Nhưng nghe Hứa Văn Khê nói trước đây cậu quả thực rất bình thường, hình như đến giờ vẫn chưa có kinh nghiệm yêu đương... Cô định gợi ý một chút.
"Dù sao từ lúc tôi quen Khê Khê đến giờ, cậu ấy chưa từng có người bạn khác giới nào thân thiết cả. Có lẽ vì cậu ấy khá khép kín nên bạn cùng giới cũng không nhiều. Người có mối quan hệ như Cố Hoài... hình như là duy nhất đấy."
Cố Hoài vội lắc đầu: "Tôi không ăn mảnh đâu."
"Ai hỏi tôi cái đó chứ! Ý tôi là, Cố Hoài không cảm thấy đối với Khê Khê, cậu đặc biệt hơn những người khác sao?"
Đã đến mức không thể ám chỉ rõ ràng hơn được nữa, Cố Hoài đương nhiên không phải kẻ ngốc, cậu hiểu ý của Tiểu Chu.
Đương nhiên, việc Hứa Văn Khê dăm lần bảy lượt tỏ vẻ "chê bai" cậu trước đây thực ra cũng chứng minh mối quan hệ giữa cậu và cô không hề đơn giản.
Trong thoáng chốc, Cố Hoài rơi vào im lặng.
Ánh sáng ở hàng ghế sau khá tối, phần lớn là ánh đèn neon và biển hiệu phát sáng từ các cửa hàng trên phố hắt vào.
Ngay khi Cố Hoài im lặng, bên cạnh bỗng có động tĩnh.
"Ưm..."
Hứa Văn Khê vốn đang tựa vào cửa kính khẽ hừ một tiếng, Cố Hoài còn tưởng cô khó chịu ở đâu, vừa nhìn sang.
Liền thấy chiếc mũi nhỏ lấp ló sau những sợi tóc của cô khẽ khịt khịt, giống như chú cún con ngửi thấy mùi hương gì đó.
Sau đó rướn người tìm về phía cậu.
Cả người cô tựa sát vào, Cố Hoài theo bản năng giơ hai tay lên vì sợ cô ngã nhào bị thương.
But không ngờ Hứa Văn Khê dường như vẫn nhìn thấy hai tay cậu, vẫn còn chút ý thức, cô gạt phăng tay cậu ra, rồi ngả đầu nằm nghiêng xuống đùi cậu.
"..."
Cố Hoài nhất thời không dám nhúc nhích.
Mà đầu của đối phương dường như lúc đầu gối không thoải mái, gò má mang theo những sợi tóc khẽ cọ xát trên đùi cậu.
Cuối cùng dường như đã tìm được tư thế thoải mái, chỉ là... sao lại rướn dần về phía bụng dưới của cậu thế này?!
Cố Hoài giơ hai tay lơ lửng giữa không trung, mắt chữ O mồm chữ A nhìn Hứa Văn Khê cuối cùng dang hai tay ôm chặt lấy eo bụng của mình.
Gò má cô gần như dán chặt vào bụng cậu.
Cứ như vậy, cô như coi cậu là một chiếc gối ôm, tìm kiếm cảm giác an toàn cần thiết khi ngủ, rồi thở đều đặn.
Cố Hoài có mặc áo khoác, nhưng bên trong chỉ có một chiếc áo mỏng, không dày lắm, có thể cảm nhận rõ ràng luồng hơi nóng hổi phả ra kiên cường xuyên qua lớp vải chạm vào da thịt cậu...
Tê.
"Ưm~" Thỉnh thoảng cô còn cọ cọ vào bụng Cố Hoài, phát ra tiếng rên rỉ khẽ đầy tận hưởng và dễ chịu.
Cô còn rên khẽ nữa à?!
Mặt Cố Hoài đỏ bừng lên!
Cậu quay đầu nhìn Tiểu Chu đang cười trên nỗi đau của người khác: "Cái này..."
Tiểu Chu chớp chớp mắt: "Cậu xem, khi con người chỉ còn lại ý thức bản năng, họ sẽ tìm đến người khiến họ an tâm và có cảm giác an toàn nhất."
"... Có khi nào là do tôi trông khá giống cái gối ôm không, Chu tỷ?"
"Thế à? Vậy để tôi thử xem."
"Đi ra chỗ khác chơi!"
"Ha ha ha ha, đừng để ý mà, dù sao cũng sắp đến nơi rồi, Cố Hoài cứ để cậu ấy dựa dẫm một chút thì có sao đâu."
Tiểu Chu cười hi hi nói.
Cố Hoài cũng chẳng còn cách nào khác, Hứa Văn Khê ở trạng thái này gọi thế nào cũng không tỉnh, biết làm sao được?
Cố Hoài chỉ đành nói với Tiểu Chu: "Dù sao Chu tỷ phải làm chứng cho tôi, đến lúc cô ấy tỉnh dậy mà muốn tìm tôi tính sổ, Chu tỷ nhớ nói với cô ấy là tôi hoàn toàn bị ép buộc đấy."
Tiểu Chu chớp mắt: "Có cần chụp ảnh lại làm bằng chứng không?"
Cố Hoài:?
Đây là bằng chứng của cô ấy hay bằng chứng của cậu?
Cố Hoài không dám nghĩ tiếp, chụp lại ngộ nhỡ lộ ra ngoài, không biết Hứa Văn Khê có xấu hổ hay không, nhưng phía cậu chắc chắn là toang rồi.
Thực sự coi Thái Diễm là thánh nhân chắc?
"Cái này thì thôi đi... Tôi không phải Thầy Trần."
"Ồ? Cố lão sư, Cố Hoài cũng rành quá nhỉ~"
"Biết chút ít, biết chút ít."
Bị Hứa Văn Khê ôm như vậy, cậu đã rất cố gắng chuyển dời sự chú ý, nhưng khó tránh khỏi nảy sinh vài ý nghĩ mập mờ. Dù sao cũng là tư thế thân mật chưa từng có trước đây.
Giờ cậu mới ý thức sâu sắc thế nào gọi là từ "vùng bụng" rồi.
Còn cần định lực cực lớn để kiềm chế một số phản ứng bản năng.
May mà những lời trêu chọc của Tiểu Chu đã phân tán bớt một phần sự chú ý, nhưng tình hình vẫn vô cùng nguy ngập.
Cho đến khi phía trước truyền đến tiếng nói: "Đến nơi rồi."
Cố Hoài thở phào nhẹ nhõm, phản ứng sinh lý đương nhiên là có, nhưng may mắn là chưa đến mức khiến cả hai khó xử không thể cứu vãn.
Cậu vội vàng đỡ Hứa Văn Khê trên đùi mình dậy, gỡ hai tay cô ra.
Cô vẫn lưu luyến không rời mà giãy giụa: "Làm gì thế... ưm, ngủ một lát... ngủ thêm lát nữa..."
Cố Hoài mồ hôi nhễ nhại, cẩn thận nâng đỡ đối phương, không để cô quấy khóc làm mình bị thương, cũng tránh chạm vào những chỗ nhạy cảm trên người cô.
"Về nhà ngủ nhé? Sắp đến nơi rồi."
"Tôi... tôi đang ở nhà mà."
Nhà cái đầu cô ấy! Đùi của người ta biến thành nhà của cô từ lúc nào thế?
Không phải là đang diễn kịch đấy chứ?
Cố Hoài cúi đầu nhìn kỹ, nhưng không phát hiện ra sơ hở nào, từ nhịp thở rõ ràng, gương mặt ửng hồng cho đến động tác mấp máy môi của cô đều vô cùng chân thật.
Cõng thì hơi khó khăn, Cố Hoài dứt khoát bế ngang cô lên, dùng tư thế bế kiểu công chúa đưa cô xuống xe.
Tiểu Chu cũng giật mình: "Cậu bế cậu ấy lên thế này không mệt à?"
Cố Hoài bất lực cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng một cái, cô khẽ nghiêng người, gò má dán chặt vào lồng ngực cậu, hai tay vô thức túm lấy cổ áo cậu.
"Cứ thế này đi, không cần lo cho tôi."
"Thế thì thể lực tốt đấy chứ..."
Tiểu Chu như suy tư gì đó nhìn Cố Hoài từ đầu đến chân...
Ánh mắt gì thế này? Giống hệt bác sĩ nam khoa vậy.
"Được rồi, đừng nói nhảm nữa, dẫn tôi đến nhà cô ấy đi."
"Đi theo tôi."
Xe chạy thẳng vào trong khu chung cư, nên chỉ cần tìm đúng tòa nhà, đi vào lối đi rồi đi thang máy lên.
Cố Hoài nhắc nhở Tiểu Chu một câu: "Chu tỷ tìm hộ chìa khóa của cô ấy ra đi."
"Ờ ờ."
Tiểu Chu lục lọi túi xách của cô, còn Hứa Văn Khê dường như lại chìm vào giấc ngủ sâu, được bế như thế này ngủ rất ngon lành.
Chỉ là... cứ dùng mũi cọ cọ vào ngực cậu là ý gì đây? Không phải là đang tìm thứ gì đó để ôn lại vòng tay mẹ hiền đấy chứ... Thế thì không được đâu.
Mình dù có biến thành siêu nhân cũng không có chức năng đó.
May mắn là cuối cùng Tiểu Chu cũng tìm thấy chìa khóa mở cửa nhà cô, Hứa Văn Khê cũng không há miệng định làm chuyện gì kỳ quái.
Bế Hứa Văn Khê vào phòng ngủ của cô, lúc này cũng chẳng rảnh mà bận tâm chuyện phòng khuê nữ nữa.
Đặt cô lên giường mới là việc chính.
Đặt Hứa Văn Khê lên giường, rồi đắp chăn cho cô.
Ngay khi Cố Hoài định rút tay ra.
"Bép!"
Hứa Văn Khê tưởng như đang ngủ say đột nhiên vươn tay nắm chặt lấy cổ tay Cố Hoài.
Cố Hoài:?
May mà không phải "Đạn Nhất Thiểm", nhưng vấn đề là... thực sự không phải đang diễn đấy chứ?
Cố Hoài nghi ngờ nhìn Hứa Văn Khê: "Tỉnh rồi à?"
Hứa Văn Khê khẽ nghiêng người, lần này dứt khoát vươn nốt tay kia ra, hai tay cùng nắm lấy cổ tay Cố Hoài.
Rồi lẩm bẩm: "Đừng đi... ưm."
"Giờ tính sao đây?"
Cố Hoài quay đầu định hỏi Tiểu Chu bên cạnh, kết quả phát hiện Tiểu Chu không có ở đó!
Quay đầu lại lần nữa, Tiểu Chu đã lùi ra tận cửa phòng từ lúc nào.
Cô chớp chớp mắt nhìn Cố Hoài: "Cái đó... tôi không làm phiền hai người nữa nhé, tôi có việc bận phải đi trước đây!"
Cố Hoài:???
……

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn