Chương 66: Chương 060: Đệ đệ hội tát kiều, tỷ tỷ hồn hội phiêu ~~~
Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình, Làm Chó Liếm Chuyên Nghiệp Ta Là Nhất! · HienMinh · 134 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 1: Kim Sắc Kinh Cức Điểu
"Đệt! Chị! Có người đánh chị?!"
"Ai! Chị nói với em là ai!"
"Chị xem em có đánh nó thành băng vệ sinh siêu mỏng không!"
Trì Thủy nhận được điện thoại vội vã chạy đến, sau khi nhìn thấy mặt Trì Việt Sam thì trực tiếp nổi giận.
Anh chị em ruột bình thường đánh đánh náo náo, hi hi ha ha.
Cậu hố tôi một cái, tôi hố cậu một cái.
Nhưng điều này không đại biểu có thể cho phép người khác đến đánh người thân của mình!
Trì Việt Sam cười khẽ một tiếng, vuốt ve má mình, ban nãy Lục Tinh chạm vào mặt cô.
Vừa nghĩ đến đây, tâm trạng cô đã vui vẻ nói:
"Không sao."
Cô đương nhiên nhìn ra Tống Quân Trúc chính là khách hàng của Lục Tinh.
Cô còn nhìn ra Tống Quân Trúc bị Lục Tinh dỗ đặc biệt tốt.
Từ một ý nghĩa nào đó mà nói.
Tống Quân Trúc xem như tình địch của cô nhỉ?
Vậy tại sao cô phải giúp Lục Tinh nói chuyện trước mặt Tống Quân Trúc?
Ha.
Trì Việt Sam nhếch khóe môi, cười đến mức khiến lưng Trì Thủy lạnh toát, run run nói:
"Chị, chị đừng cười nữa, em sợ."
"Em sợ cái gì? Em cũng cười đi."
"Hả? Cười cái gì?"
"Cười chuyện em sắp có anh rể."
Cả người Trì Thủy đều mộng bức.
Không phải.
Anh rể của tôi từ đâu ra!
Khoan đã!
Trì Thủy đột nhiên cảnh giác.
Không phải là Lục Tinh chứ?
Nhưng hình như Lục Tinh mẹ nó còn nhỏ tuổi hơn cậu một chút nhỉ?
Bảo cậu gọi Lục Tinh là anh rể?
Đệt!
Tôi coi cậu là anh em, cậu muốn làm anh rể tôi?
Trì Thủy bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Trì Việt Sam quét mắt nhìn Trì Thủy, đột nhiên nghĩ đến phát ngôn hôm nay của cậu, suy nghĩ một lát rồi nói:
"Em không được thích Lục Tinh."
"Về nhà chị bảo mẹ mua cho em ít thuốc Đông y điều dưỡng."
Trì Thủy: "???"
Mẹ nó.
Tôi thật sự không phải gay!!!
Trì Việt Sam bình thản nói: "Card đồ họa mua cho em rồi."
Trì Thủy chấn động.
Trì Thủy mừng như điên.
Trì Thủy trượt quỳ.
"Chị đại nhân vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
"Ngài nhất định có thể cùng anh rể đại nhân dài lâu mãi mãi, một thai một trăm lẻ tám bảo bảo!"
Trì Việt Sam tâm trạng vui vẻ lấy điện thoại ra bắt đầu gọi.
Bây giờ Tống Quân Trúc hẳn rất áy náy nhỉ?
Rất áy náy vì mình trách lầm Lục Tinh nhỉ?
Hôm nay cô đã thoáng thấy một tia lạnh nhạt trong bản tính Lục Tinh.
Xem ra sự nhiệt tình của Lục Tinh đối với khách hàng đều là giả vờ, nhưng cô và Tống Quân Trúc đều tưởng thật.
Bây giờ cô đã giác ngộ lại rồi.
Nhưng Tống Quân Trúc thì chưa!
Tuy không biết người phụ nữ kiêu ngạo Tống Quân Trúc kia rốt cuộc ký hợp đồng với Lục Tinh đến bao lâu.
Nhưng mà.
Chỉ cần nghĩ đến sau khi hợp đồng kết thúc, giấc mộng đẹp của Tống Quân Trúc sẽ bị Lục Tinh tự tay đập nát.
Trì Việt Sam đã cảm thấy cực kỳ vui vẻ!
Dựa vào đâu chỉ có một mình cô hưởng thụ sự lạnh nhạt và tuyệt tình của Lục Tinh?
Mọi người đều phải trải qua một lượt.
Như vậy mới công bằng chứ!
Tít.
Điện thoại được kết nối.
Trì Việt Sam nắm điện thoại, nói với người bên kia:
"Viện trưởng, tôi muốn dựng một vở mới, tôi sẽ tìm người lập gánh."
"Đúng, tiết mục đề cử cho giải Mai Hoa của tôi sẽ là vở mới này."
"Tên à?"
Trì Việt Sam nhìn chằm chằm bức tường trắng tinh, suy nghĩ một lát, chậm rãi nói:
"Tiết mục gọi là......"
"Trích Tinh."
......
......
Nếu một người cảm thấy mình sống quá thất bại, có thể đi mua chút gì đó.
Như vậy ít nhất còn có thể thanh toán thành công.
Tít.
Quét mã thanh toán.
"Bánh kem nhỏ của quý khách, xin cầm lấy."
"Cảm ơn."
Lục Tinh mỉm cười gật đầu với nhân viên cửa hàng, xách một chiếc bánh kem nhỏ đi lên cầu thang dẫn đến phòng riêng.
Hắn không chọn đi thang máy, mà chậm rãi đi cầu thang bộ.
Dù sao bên chỗ dì Ôn, hắn đã đến muộn rồi, vậy chắc chắn sẽ bị hỏi lý do.
Lý do lựa chọn thế nào, đây là một vấn đề.
Lục Tinh hít sâu một hơi, bình tĩnh phân tích:
"Nếu chuyện đã xảy ra, vậy phải từ đó lấy được chút gì đó."
Bốp.
Hắn dùng sức bóp chiếc bánh kem nhỏ trong tay, Doraemon trên bánh lập tức bị ép bẹp!
Lục Tinh bình tĩnh nhìn bậc thang, từng bước từng bước đi lên.
"Dì Ôn muốn một người thích hợp làm cha của Niếp Niếp."
"Sự thân cận tiếp xúc hiện tại của cô ấy, thậm chí những động tác có thể gọi là câu dẫn, đều là vì muốn mình yêu cô ấy."
"Mình có thể mượn chuyện hôm nay để nói với dì Ôn, quá khứ của mình không thích hợp làm ba Niếp Niếp."
Tranh thủ bóp chết thẳng ý nghĩ muốn chơi miễn phí của dì Ôn từ sớm!
Nhìn mức độ dì Ôn yêu quý Niếp Niếp, cô ấy nhất định sẽ suy xét lại chuyện này.
Lục Tinh hít sâu một hơi, đi đến cuối cầu thang.
"Vậy phải kể chuyện này thế nào, cần một phương pháp thích hợp."
Đứng trước cửa phòng riêng.
Hít.
Lục Tinh dụi mắt mình, mãi đến khi mắt đỏ lên.
Lại tùy tiện vò tóc một chút, có cảm giác hơi rối là gần được rồi.
Cạch.
Cửa phòng riêng mở ra.
Dưới ánh đèn vàng ấm, Ôn Linh Tú tóc dài xõa xuống ngồi trên sofa, ôm Niếp Niếp đang ngủ say trong lòng nhẹ nhàng đung đưa.
Niếp Niếp giống như một cục sữa nhỏ, cuộn hai bàn tay bé xíu ngoan ngoãn dựa vào ngực Ôn Linh Tú ngủ.
Lục Tinh lập tức thả nhẹ bước chân, đi đến bên cạnh Ôn Linh Tú, hạ giọng nói:
"Để tôi ôm đi, cánh tay cô sẽ khó chịu đấy."
Ôn Linh Tú lắc đầu.
"Không sao, để Niếp Niếp nghỉ một lát đi."
"Cậu đi đâu vậy?"
Quả nhiên.
Dục vọng khống chế của dì Ôn mạnh như vậy, cô ấy nhất định sẽ hỏi.
Lục Tinh không nói gì, im lặng ngồi xuống bên cạnh cô.
Không nhận được đáp lại, Ôn Linh Tú hơi nghi hoặc, cô quay đầu nhìn mặt Lục Tinh, đột nhiên phát hiện không đúng.
Rõ ràng lúc Lục Tinh rời đi còn rất vui vẻ.
Bây giờ tóc cũng rối, mắt cũng đỏ đỏ, trong tay ngoài đồ lưu niệm còn có một chiếc bánh kem nhỏ bị nát.
Sống sờ sờ giống một chú cún con bị người ta vứt bỏ.
Đây là......
Chịu tủi thân?
Tim Ôn Linh Tú đột nhiên đau nhói.
Cô cẩn thận đặt Niếp Niếp lên sofa, Lục Tinh im lặng đắp chăn cho Niếp Niếp.
Ôn Linh Tú kéo Lục Tinh đi sang một bên.
Nhìn đôi mắt đỏ đỏ của Lục Tinh, trong lòng Ôn Linh Tú khó chịu không nói nên lời.
Trong lòng cô, Lục Tinh vẫn hợp nhất với dáng vẻ nhếch miệng lộ ra một hàm răng trắng nhỏ.
Chứ không phải giống bây giờ, cả người đều ủ rũ.
Ôn Linh Tú đưa tay đặt lên vai Lục Tinh mượn lực kiễng chân, tay còn lại ấn ấn mái tóc vểnh lên của hắn, dịu giọng nói:
"Sao vậy?"
"Có phải có người bắt nạt cậu không?"
Thời điểm thử thách diễn xuất đã đến!
Lục Tinh nghẹn ngào một chút, giống như người kiên cường đã lâu đột nhiên nghe được một lời an ủi liền không nhịn được nữa.
"Tổng giám đốc Ôn, xin lỗi, tôi về muộn."
Ôn Linh Tú ngẩn ra.
Cô không ngờ câu đầu tiên của Lục Tinh không phải nói nỗi tủi thân của mình, mà là xin lỗi!
Nhìn dáng vẻ Lục Tinh như sắp khóc, trong lòng Ôn Linh Tú đau từng cơn, cô nắm tay Lục Tinh, sốt ruột nói:
"Cậu sao vậy, ai bắt nạt cậu, cậu nói với tôi!"
Lần trước Ôn Linh Tú hoảng như vậy vẫn là lần trước.
Nhưng khi đó, tim cô không đau quặn từng cơn như bây giờ!
Nhìn vẻ mặt tủi thân của Lục Tinh, trong lòng Ôn Linh Tú chỉ có một câu: Dỗ cậu ấy, đừng để cậu ấy khóc!
Cô căn bản không kịp suy nghĩ rốt cuộc mình đã nói ra lời kinh điển tổng tài bá đạo gì.
Ôn Linh Tú nhìn chiếc bánh kem nhỏ Lục Tinh vừa xách về, lo lắng nói:
"Là ngã sao? Có bị đập đầu gối không? Hay là chúng ta đi thôi, tôi dẫn cậu đi băng bó một chút."
Phản ứng đầu tiên của cô chính là cái này.
Cô không cảm thấy người tốt như Lục Tinh còn có thể xung đột với người khác.
Lục Tinh hít hít mũi, lắc đầu.
"Không bị đập vào đâu."
Lục Tinh im lặng một lát, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của dì Ôn để phòng cô ngã, sau đó chát giọng nói:
"Sau khi tôi đi rút thưởng, thấy bánh kem nhỏ của tiệm đồ ngọt trông rất ngon, tôi liền đi mua."
"Tổng giám đốc Ôn dẫn tôi ra ngoài, tôi rất vui. Tôi nghĩ không thể chỉ mua quà cho Niếp Niếp, cũng muốn tặng quà cho cô."
"Nhưng mà......"
Lục Tinh dừng một chút, suýt nữa làm Ôn Linh Tú sốt ruột chết.
"Nhưng mà, tôi gặp người trước kia......"
Lục Tinh ủ rũ cúi đầu, đè túi áo của mình.
Ôn Linh Tú nhạy bén phát hiện.
"Đừng!"
Cô không màng Lục Tinh ngăn cản, trực tiếp đưa tay vào, sau đó móc ra một tờ khăn giấy.
Mở ra xem, bên trong là hai đoạn trâm vỡ.
Ừm.
Trì Việt Sam ném vào thùng rác, hắn nhặt ra tận dụng phế vật.
Ôn Linh Tú im lặng nhìn cây trâm vỡ trong tay.
Trên trâm khắc hoa hải đường, đẹp lại tinh xảo, cài trên tóc cô nhất định sẽ rất đẹp.
Nhưng mà.
Vỡ rồi.
Món quà Lục Tinh tặng cô, cứ thế vỡ rồi.
......
......

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn