Chương 61: Chương 055: Công thủ đổi chiều
Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình, Làm Chó Liếm Chuyên Nghiệp Ta Là Nhất! · HienMinh · 134 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 1: Kim Sắc Kinh Cức Điểu
"Lát nữa phải dọa Lục Tinh một phen trước."
"Vào lúc phòng tuyến tâm lý của cậu ấy yếu ớt nhất, mình sẽ giải thích thật rõ lý do vì sao mình làm như vậy."
"Đợi cậu ấy xúc động rồi, mình sẽ dịu dàng an ủi cậu ấy, dỗ dành cậu ấy cho tốt."
"Khi cậu ấy chìm đắm trong ôn nhu hương, mình sẽ đưa ra yêu cầu hy vọng sau này cậu ấy đến nhà hát."
"Cuối cùng của cuối cùng, nhất định phải hỏi quan hệ giữa Lục Tinh và người phụ nữ kia!"
Trong phòng riêng, Trì Việt Sam có chút lo lắng đi qua đi lại không ngừng, miệng lẩm bẩm kế hoạch của mình.
Đây là kế hoạch của cô.
Một khi gặp phải vấn đề khó giải quyết, Trì Việt Sam sẽ phân tích ra phương pháp có lợi nhất cho mình.
Kế hoạch này tương đối tốt.
Muốn nâng thì trước phải hạ, Lục Tinh chắc chắn sẽ rất cảm động.
Nhưng mà......
Trì Việt Sam ôm chặt ngực mình, sao tim lại đập khó chịu như vậy chứ!
Ngay cả lần đầu tiên lên sân khấu, bên dưới nhiều khán giả như vậy, cô cũng chưa từng căng thẳng đến mức này!
Cộp cộp cộp.
Cô cố ý không đóng cửa, nên rất nhanh đã nghe được tiếng bước chân vang lên trên hành lang.
Nghe thấy âm thanh, sắc mặt Trì Việt Sam lập tức nghiêm túc lại.
Cô hít sâu một hơi, tao nhã ngồi trước bàn, gom mái tóc dài ra sau lưng, khóe môi treo lên nụ cười thanh nhã.
Khi cảm nhận được tiếng bước chân đã đến cửa, Trì Việt Sam bình thản lại mang theo chút mong chờ nhỏ giọng mở miệng:
"Cậu đến rồi."
"Ờm......"
Gương mặt nhân viên phục vụ phản chiếu trong mắt Trì Việt Sam, soi ra vẻ ngạc nhiên trong mắt cô.
"Sao lại là anh?"
Nhân viên phục vụ cũng hơi lúng túng, anh ta rất muốn chạy nhưng kiểu gì cũng không thoát được!
Chuyện của đôi tình nhân nhỏ các người có thể đừng bắt anh ta làm máy nhắn tin được không!
Coi anh ta là một khâu trong play à?
"Cô muốn ai đến?"
Giọng nói quen thuộc từ sau lưng nhân viên phục vụ bay tới.
Lục Tinh dựa vào khung cửa, hứng thú nhìn ánh mắt hy vọng sụp đổ của Trì Việt Sam.
Lục Tinh đến rồi!
Đôi mắt Trì Việt Sam lập tức sáng lên.
Từ rơi thẳng xuống đáy lại bật thẳng lên cao, quản lý biểu cảm của cô suýt nữa sụp đổ.
Cô hít sâu một hơi.
Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!
Kế hoạch ban nãy là gì ấy nhỉ?
Xong đời!
Quên rồi!
Bị chen ngang như vậy, toàn bộ kế hoạch của Trì Việt Sam đều bị xáo trộn, đầu óc lập tức trống rỗng!
Cứ đứng đực ra như vậy cũng không phải chuyện.
Lục Tinh cười chào nhân viên phục vụ: "Tạm biệt, anh có thể đi trước rồi."
Nhân viên phục vụ như được đại xá, lòng bàn chân bôi dầu nhanh chóng chuồn mất!
"Lâu rồi không gặp."
Lục Tinh tự nhiên đi vào phòng riêng, lại tiện tay đóng cửa.
Cả một chuỗi thao tác trôi chảy, cứ như hắn mới là chủ nhân vậy.
Công thủ đổi chiều!
Trì Việt Sam gò bó đứng bên cạnh Lục Tinh, toàn bộ kế hoạch đều biến mất, chỉ có thể buồn bực nói:
"Chín ngày lẻ hai tiếng."
"Gì cơ?" Lục Tinh nghi hoặc.
Trì Việt Sam nhìn hắn, kéo kéo khóe môi, cười có chút gượng gạo.
"Không phải lâu rồi không gặp, là chúng ta đã chín ngày lẻ hai tiếng không gặp nhau rồi."
Tỏ yếu.
Trong đầu Trì Việt Sam lập tức hiện lên hai chữ lớn.
Tỏ yếu.
Lục Tinh là người mềm lòng, mình tỏ yếu trước, sau đó cậu ấy nhất định sẽ mềm lòng!
Trì Việt Sam cụp mắt xuống, cả người đều tỏa ra mùi vị đáng thương.
Lục Tinh bật cười.
Trà xanh mà, hắn gặp nhiều rồi.
Hơn nữa chính hắn cũng là một chén Tây Hồ Long Tỉnh thơm nồng đậm đặc.
Vì vậy Lục Tinh như thể không nghe thấy, đi đến trước tủ lạnh mở ra, thoải mái hỏi:
"Uống gì?"
Trì Việt Sam sững sờ.
Không phải chứ, cô đã tủi thân đến mức này rồi, Lục Tinh không nói gì à?
"Tôi muốn xin lỗi cậu."
Trì Việt Sam đứng thẳng người, đôi mắt xinh đẹp lộ ra vẻ khẩn thiết.
Lục Tinh cười một tiếng, lấy từ trong tủ lạnh ra một lon Coca lạnh.
Cạch.
Ừng ực ừng ực.
A!
Đã!
Khoang miệng bị vị ngọt từng chút xâm chiếm, ánh mắt Lục Tinh vui vẻ híp lại.
Quả nhiên.
Nước vui vẻ của trạch nam béo!
Trì Việt Sam khẽ cắn răng, có chút khó xử cúi đầu.
Làm sao đây.
Lục Tinh đối xử với cô cứ như đang đối xử với không khí vậy!
Uống nước ngọt, nạp đường vào người, tâm trạng Lục Tinh tốt hơn không ít.
Hắn dựa vào cạnh tủ lạnh, tùy ý lại lười nhác quét mắt nhìn Trì Việt Sam.
"Uống gì?"
"Coca."
Trì Việt Sam không dám không trả lời, ban nãy cô không trả lời, Lục Tinh trực tiếp phớt lờ cô.
Bây giờ cô là bên có lỗi, kiên nhẫn một chút cũng rất bình thường.
Nghĩ đến dáng vẻ thỏa mãn của Lục Tinh khi uống Coca, Trì Việt Sam đột nhiên cũng hơi thèm.
Lục Tinh gật đầu.
Hắn quét mắt nhìn đồ uống trong tủ lạnh, cuối cùng vặn nắp, đưa cho Trì Việt Sam một chai nước khoáng.
"Ngồi đi."
Trì Việt Sam kinh hỉ ôm chai nước khoáng.
Lục Tinh nhớ cô phải dưỡng giọng, không thể uống đồ linh tinh, hơn nữa còn giúp cô vặn nắp chai!
Điều này chứng tỏ gì?
Điều này chứng tỏ Lục Tinh căn bản không giận đến vậy mà!
Nghĩ thông điểm này, Trì Việt Sam lập tức tự tin hẳn lên, ngồi xuống bên cạnh Lục Tinh.
Hửm?
"Cô ngồi gần như vậy làm gì?" Lục Tinh nghi hoặc hỏi.
Không thấy chật à?
Sau khi xác định Lục Tinh không giận, trong lòng Trì Việt Sam vui như một đứa ngốc.
"Trên người cậu thơm quá, tôi muốn ngồi cạnh cậu."
Lục Tinh chấn động nhìn Trì Việt Sam.
Mẹ nó.
Mấy ngày không gặp, đầu óc Trì Việt Sam bị hỏng rồi à?
"Bột giặt túi lớn dùng trong nhà chín tệ ở siêu thị, cô mua cô cũng thơm."
Hắn thật sự không hiểu nổi.
Đám người có tiền này xịt nước hoa mấy nghìn mấy vạn, vậy mà còn hiếm lạ chút mùi bột giặt này?
Trì Việt Sam lắc đầu: "Không giống nhau."
Thật sự không giống.
Cô từng gặp không ít người xịt nước hoa đắt đỏ nhưng nhìn vẫn thấy hôi hôi.
Lục Tinh không giống.
Nhìn hắn đã thấy sạch sẽ, còn thích cười, cảm giác giống như mặt trời.
Vừa ấm áp vừa dễ chịu.
Lục Tinh lười để ý cô giống hay không giống chỗ nào, đứng dậy tránh xa Trì Việt Sam, đổi sang một chiếc sofa đơn.
Hắn gác chân trái lên chân phải, tay chống huyệt thái dương, mệt mỏi nói:
"Cô có vấn đề gì thì nói rõ một lần đi."
Với một khách hàng đã không còn quan hệ, hắn không muốn tiêu hao cảm xúc của mình.
Dù sao.
Giá trị cảm xúc của hắn cần tiền.
Trì Việt Sam luống cuống ngồi trên sofa, dáng vẻ khí phách hăng hái trên sân khấu hoàn toàn biến mất.
Nhưng mà......
Trì Việt Sam lặng lẽ quan sát Lục Tinh, cô cảm thấy dáng vẻ bây giờ của Lục Tinh rất khác trước kia!
"Xin lỗi, trước kia tôi không xem những chữ cậu viết."
Lục Tinh không sao cả cười cười, nói như lẽ đương nhiên:
"Cô là khách của tôi."
"Cô xử lý những thứ đó thế nào là quyền của cô."
Trì Việt Sam ngẩn ra.
Cô tưởng mình sẽ nhìn thấy dáng vẻ Lục Tinh đau lòng, khổ sở, thậm chí mắng chửi cô.
Tại sao lại là phản ứng này?
Lục Tinh nhướng mày, an ủi: "Bà chủ Trì, cô không cần vì chuyện này mà áy náy."
"Cô bỏ tiền, chính là mua dịch vụ mà."
"Giống như kiệu phu trên núi, nếu ai ai cũng cảm thấy áy náy, ngại không dám ngồi, vậy kiệu phu kiếm tiền thế nào?"
Giọng Lục Tinh dịu dàng lại chu đáo, nhưng lại đâm thẳng vào trái tim Trì Việt Sam!
Cô nghe ra ý trong lời Lục Tinh, sắc mặt trắng bệch.
"Cậu biết rồi?"
Lục Tinh cười.
Xem ra đến tận bây giờ, Trì Việt Sam vẫn không có ý định nói chuyện này với hắn.
Phiền quá.
Ở đây lại không có tiền kiếm, còn phải lải nhải dài dòng.
Lục Tinh chán nản hỏi:
"Cô đang nói chuyện cô không xem chữ tôi viết, hay chuyện từ trước đến nay cô vẫn luôn là bà chủ của tôi?"
......
......

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn