Chương 44: Chương 038: Tử đạn chánh trung mi tâm!
Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình, Làm Chó Liếm Chuyên Nghiệp Ta Là Nhất! · HienMinh · 134 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 1: Kim Sắc Kinh Cức Điểu Nửa năm trước Tống Quân Trúc bắn ra một viên đạn, bây giờ vừa hay trúng giữa mi tâm.
Câu hỏi ngược của Lục Tinh tự nhiên như uống nước ăn cơm, lại khiến trong lòng Tống Quân Trúc chua xót khác thường.
Hốc mắt cô đột nhiên cay lên, quyển Les Miserables trong tay không hề báo trước rơi xuống đất. [note101362] Đây lại là cách chơi đặc biệt gì sao?
Lục Tinh nghi hoặc nhưng vẫn ngồi xổm xuống, nhặt quyển sách trên đất lên, đặt ngay ngắn trên bàn.
Hắn không đoán được con điên Tống Quân Trúc này lại muốn làm gì, dứt khoát đứng yên tại chỗ giữ im lặng.
Tống Quân Trúc đột nhiên ý thức được mình đã làm chuyện gì.
Nửa năm.
Cô đã giày vò thiếu niên này tròn nửa năm!
Nhưng anh lại không làm ra bất kỳ chuyện gì, thậm chí có thể nói, anh còn thích cô.
Tống Quân Trúc nghiến chặt răng, hốc mắt lập tức đỏ bừng.
Lúc đó cô không bắt được tên khốn Tôn Ngải Nam kia, trong lòng lại tức giận, vì vậy mới tìm một người thay thế như Lục Tinh.
Tội duy nhất của Lục Tinh chính là anh có vài phần giống Tôn Ngải Nam.
Không.
Tống Quân Trúc nhìn chằm chằm mặt Lục Tinh, anh đẹp hơn Tôn Ngải Nam nhiều!
Tên khốn Tôn Ngải Nam kia căn bản không thể so với Lục Tinh!
Ban đầu rốt cuộc mình mù kiểu gì mà lại cảm thấy hai người này giống nhau?
Hốc mắt Tống Quân Trúc chua trướng, nhìn Lục Tinh thuận theo ngoan ngoãn đứng đó, trái tim không khống chế được run lên.
Lục Tinh rất tốt.
Lục Tinh sẽ nấu cơm cho cô, sẽ mãi cười khen cô rất lợi hại, sẽ không có tính khí, sẽ chăm sóc cô thật tốt.
Một người tốt như vậy, cô lại......
Cô lại luôn tổn thương Lục Tinh.
Đối mặt với tất cả tổn thương do cô mang đến, Lục Tinh không có bất kỳ lời oán trách nào, còn có thể dịu dàng âm thầm thổ lộ.
Tôi yêu em, không liên quan đến em.
Câu này đột nhiên xuất hiện trong đầu Tống Quân Trúc, khiến trong lòng cô vừa chua xót vừa khó xử.
Cô là một người đê tiện, Lục Tinh lại dùng tình yêu dát vàng cho cô!
Tống Quân Trúc chìm vào tự trách rất lâu.
Đệt!
Ghét nhất mấy người giả vờ thâm trầm!
Lục Tinh khẽ động chân, người cũng tê rần. Con điên chết tiệt này không nói chuyện, hắn cũng không dám nói chuyện!
Cô ngồi trên sofa thì thoải mái rồi, tôi mẹ nó còn đang đứng đây!
Ai quản sống chết của tôi với?
Tiền này đúng là đáng đời tôi kiếm, ngoài tôi ra còn ai có thể phục vụ chu đáo đến vậy?
Có lẽ là nửa phút, có lẽ là năm phút.
Cuối cùng Tống Quân Trúc cũng nói chuyện, chỉ là giọng hơi khàn.
"Không chơi những thứ này nữa, sau này đều không chơi nữa."
Hửm?
Lục Tinh kinh ngạc.
Tống Quân Trúc điên rồi à, sao đột nhiên không chơi nữa?
Khoan đã.
Nghĩ đến cuộc điện thoại hôm nay Tống Quân Trúc gọi, Lục Tinh lập tức hiểu ra.
Cô sắp đi đối chất với đối tượng bỏ trốn khỏi hôn ước của mình, đương nhiên không có tâm trạng giày vò hắn nữa?
Chuyện tốt đấy!
Đáy mắt Lục Tinh đều là vui mừng, ai lại thích mình bị đánh chứ?
Nhìn thấy Lục Tinh lập tức vui vẻ lên, trong lòng Tống Quân Trúc càng chua xót.
Anh ấy vậy mà dễ vui đến thế sao? Gắp đồ ăn cho anh ấy, anh ấy sẽ vui, không quất anh ấy nữa, anh ấy cũng sẽ vui.
Trái tim Lục Tinh trong suốt lại đơn thuần, nhưng cô lại luôn sỉ nhục một người tốt như vậy.
Anh mới bao nhiêu tuổi chứ, anh có thể giả vờ ra những thứ này sao?
Tất cả đều là chân tình thật cảm của anh, vậy mà cô vẫn luôn giẫm đạp!
Lục Tinh không biết Tống Quân Trúc lại tự diễn cái gì trong lòng, hắn có thể bớt bị đánh đúng là vui chết đi được.
"Vậy giáo sư Tống, chúng ta ai về nghỉ người nấy nhé?"
Tống Quân Trúc ngẩng đầu nhìn Lục Tinh.
Anh ấy yêu mình quá.
Còn quan tâm vấn đề giờ giấc nghỉ ngơi của mình.
Dù sao hè này mình cũng phải rời khỏi Hải Thành rồi, chi bằng ở bên anh ấy nhiều một chút.
Coi như là......
Để mối tình thầm lặng này của anh ấy không kết thúc quá ảm đạm đi.
Tống Quân Trúc ngẩng đầu, không dấu vết lau khóe mắt, khàn giọng nói:
"Thời gian còn sớm, xem phim với tôi đi."
Hả?
Lục Tinh tê cả người.
Hắn đã chuẩn bị nhân dịp thứ Bảy đi ngủ một giấc ngon rồi, kết quả lại phải xem phim?
Đệt!
Con điên chết tiệt này lại nghĩ ra thứ gì để giày vò người khác vậy!
"Vậy bây giờ chúng ta ra rạp chiếu phim sao?" Lục Tinh sống không còn gì luyến tiếc hỏi.
Tống Quân Trúc nghi hoặc nhìn hắn.
"Trong nhà có phòng chiếu phim."
Lục Tinh: "......"
Cảm ơn, lại bị tổn thương rồi.
Nhà Ôn Linh Tú có phòng gym, nhà Tống Quân Trúc có phòng chiếu phim.
Được được được.
Nhiều anh giàu chị giàu như vậy, thêm mình một người thì có sao đâu!
......
Phòng chiếu phim.
"Muốn xem phim gì?"
Tống Quân Trúc cầm điều khiển chọn phim.
Lục Tinh ngoan ngoãn ngồi trên sofa:
"Đều được, giáo sư Tống chọn là được."
Tống Quân Trúc có chút cảm động.
Anh ấy yêu mình quá.
Là muốn quan sát sở thích xem phim của cô sao?
Tống Quân Trúc nghĩ một lát, cuối cùng tùy tiện chọn một bộ phim mới chiếu gần đây có điểm đánh giá khá tốt.
"Xem phim thư giãn một chút, áp lực học tập đừng quá lớn."
Lục Tinh gật đầu, nhìn tên phim một cái, thở dài.
Hắn ghét xem phim.
Trước đây có một bộ phim ra rạp, mấy khách hàng của hắn không biết phát điên gì, đều muốn đi xem.
Trực tiếp ép Lục Tinh phát điên!
Nhân vật trên màn hình đang nói chuyện, Lục Tinh quen đến mức có thể tiếp luôn câu sau.
Đau khổ.
Thật sự đau khổ!
Lục Tinh quy củ dựa trên sofa, Tống Quân Trúc nhìn thấy thì không nhịn được cười.
Cô đột nhiên nghiêng người lại gần, dọa Lục Tinh giật mình.
Tống Quân Trúc ấn vai hắn, ép hắn dựa vào lưng ghế sofa, cười trêu chọc:
"Đừng căng thẳng, xem phim là để thoải mái thả lỏng."
Anh ấy yêu mình quá.
Ở chung một phòng với mình thôi mà đã căng thẳng thành thế này sao?
Lục Tinh tê cả người.
Hắn thật sự không đoán nổi con điên Tống Quân Trúc này, nào dám thả lỏng!
Thôi vậy.
Xem thì xem.
Lục Tinh thả lỏng cơ thể, dựa vào lưng ghế sofa đắt tiền.
Trong phòng chiếu tối mờ, chỉ có màn hình phát sáng.
Ánh sáng chiếu lên mặt Lục Tinh, trông như hắn đang nghiêm túc xem phim, thật ra hồn đã sớm bay xa.
Khí tức của người bên cạnh thật sự khó mà xem nhẹ.
Hai người ngồi trên cùng một chiếc sofa, Tống Quân Trúc mượn khóe mắt nhìn mặt Lục Tinh.
Trong hoảng hốt.
Cô lại nhớ đến tấm ảnh mình ma xui quỷ khiến lưu trong điện thoại.
Sức sống bừng bừng của thiếu niên phả vào mặt, so với Lục Tinh trầm mặc bây giờ lại là một cảm giác khác!
Một thiếu niên trẻ tuổi như vậy, vậy mà toàn tâm toàn ý thích cô.
Cho dù cô nhục nhã anh như thế.
Tống Quân Trúc nhắm hai mắt, trong đó chảy xuôi áy náy.
Năm phút sau.
Lục Tinh và Tống Quân Trúc đồng thời hoàn hồn, ánh mắt lập tức rơi lên màn hình trước mặt.
Nhân vật chính vừa nói ba câu với người xa lạ, giây tiếp theo cảnh đã trực tiếp chuyển đến trên giường.
Hít......
Không hổ là phim Âu Mỹ.
Nhanh thật!
Trước mặt khách hàng mà nhìn phụ nữ khác là điều đại kỵ, vì vậy Lục Tinh lập tức cụp mắt xuống.
Tống Quân Trúc cũng hơi ngại.
Cùng với âm thanh phim khiến người ta lúng túng, cô lén nhìn Lục Tinh một cái.
Vành tai thiếu niên hơi đỏ, ánh mắt không dám nhìn thẳng màn hình, cả người vừa ngượng ngùng vừa đáng yêu.
Tống Quân Trúc cười trộm trong lòng.
Lục Tinh thuần ái hơn cô tưởng một chút.
Phim không xem nổi nữa, hai người chỉ có thể tắm rửa rồi đi ngủ.
Ngay trước giây vào phòng ngủ, Tống Quân Trúc đột nhiên nói:
"Cái kia......"
Lục Tinh lập tức dừng bước, quay đầu nhìn cô.
Hắn biết mà!
Con điên chết tiệt này sẽ không kết thúc việc giày vò hắn đơn giản như vậy!
Tống Quân Trúc hít sâu một hơi, cô từ trước đến nay chưa từng nhận sai, khi nói ra những lời tiếp theo, thần sắc mang theo vẻ mất tự nhiên.
"Trước đây tôi......"
"Sau này tôi sẽ không đánh anh nữa."
Hết rồi.
Chỉ vậy thôi?
Lục Tinh còn tưởng cô muốn phát biểu ngôn luận vĩ đại gì.
Phù-- Hóa ra là chuyện này à.
Lục Tinh thở phào một hơi:
"Cảm ơn giáo sư Tống, tôi biết rồi."
Nhận tiền làm việc, chẳng có gì đáng tủi thân.
"Còn phải......"
Trên gương mặt cấm dục tinh xảo của Tống Quân Trúc hiện lên thần sắc mất tự nhiên.
"Còn phải cảm ơn anh đã chăm sóc tôi, lúc tôi uống say không khống chế được bản thân, anh cũng không để tôi bị thương."
Lục Tinh nhận lời cảm ơn này, lộ ra nụ cười nghề nghiệp.
"Không sao đâu, giáo sư Tống."
"Nấu cơm cho cô, tắm cho cô, thậm chí để cô quất, đều là chuyện tôi nên làm."
Khó khăn lắm mới nói ra được những lời xuống nước như vậy, cuối cùng Tống Quân Trúc cũng thở phào một hơi.
Khoan đã!
Không đúng!
Tống Quân Trúc đột nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.
"Anh nói cái gì?"
"Tắm cho tôi?"
"Không phải tôi tự tắm à?"
......
......

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn