Chương 132: Chương 126: Ai hỏi?
Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình, Làm Chó Liếm Chuyên Nghiệp Ta Là Nhất! · HienMinh · 134 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 1: Kim Sắc Kinh Cức Điểu
"Đây là hồ bơi giữ nhiệt, sẽ không lạnh."
"Mỗi ngày đều có người tới chăm sóc, nước cũng rất sạch. Cậu muốn tới thử không?"
Nhìn dáng vẻ cả người Lục Tinh ngây ra sau khi lảo đảo đi vào, Tống Quân Trúc chủ động giải thích.
Lúc này ánh nắng rơi trên mặt nước hồ bơi, sóng nước lấp lánh.
Tống Quân Trúc mặc áo tắm hai mảnh, mái tóc dài như rong biển thấm ướt sau đầu, từng giọt nước trượt xuống xương quai xanh phẳng thẳng trắng nõn. Cô giống như một nàng tiên cá mê hoặc lòng người, đôi mắt đào hoa ướt át nhìn chằm chằm Lục Tinh.
Ha ha.
Mỹ sắc trước mặt, trong lòng Lục Tinh phá phòng cười lạnh.
Ai hỏi ngươi?!
Ai hỏi ngươi?!
Ta rất muốn biết sao?
Ta rất muốn biết đây là nhiệt độ ổn định bể bơi sao?
Ta rất muốn biết viện này hoàn mỹ phù hợp người hiện đại ẩn cư điều kiện sao?
Phá phòng ngự.
Thật sự phá phòng ngự.
Cái phòng này đơn giản hoàn mỹ thỏa mãn Lục Tinh đối với ẩn cư huyễn tưởng.
Giao thông tiện lợi, trong sân rộng rãi, còn có wifi.
Ai mẹ nó quy định ẩn cư nhất định phải ở trong núi sâu!
Ừm?
Tống Quân Trúc nghi hoặc.
Bộ đồ bơi cô mặc là Trương Việt tự tay chọn cho cô đấy, vừa không hở hang, cũng không bảo thủ, đặc biệt đẹp.
Sao Lục Tinh không phản ứng?
Tống Quân Trúc cúi đầu nhìn ngực mình, cái này cũng khá đẹp mà.
Cô nghĩ không thông, vì vậy trực tiếp hỏi: "Sao vậy, cậu ngủ không ngon sao, muốn đi ngủ bù không?"
VL!
Lục Tinh kinh ngạc.
Ngủ bù?
Giáo sư Tống bây giờ sao càng ngày càng bộc phát tình mẹ vậy, còn có thể để hắn đi ngủ bù?
Không được không được.
Là một liếm cẩu chuyên nghiệp đạt chuẩn, vừa rồi hắn phá phòng đã xem như sự cố công việc nghiêm trọng rồi, bây giờ càng không thể đi ngủ!
Lục Tinh đặt cặp sách trên vai xuống, bước chân nhẹ nhàng đi tới bên hồ bơi.
Tống Quân Trúc không biết hắn muốn làm gì, nhưng vẫn chậm rãi bơi tới mép hồ, ngẩng đầu nhìn hắn từ trong nước.
Một trong những tố dưỡng chuyên nghiệp của liếm cẩu chuyên nghiệp: đừng để khách hàng phải ngước nhìn mình.
Vì vậy.
Lục Tinh ngồi xổm xuống.
Hắn cười nhìn chằm chằm vào mắt Tống Quân Trúc, bàn tay giấu sau lưng vút một cái đưa tới trước mặt Tống Quân Trúc.
"Chào buổi sáng, giáo sư Tống."
Một cành hoa mộc lan dưới ánh nắng sớm cao khiết mà u nhã.
Thiếu niên đưa một cành hoa bên bờ, nàng tiên cá kiêu ngạo im lặng một lát, vươn tay nắm chặt bông hoa kia.
Hê hê.
Không hổ là ta!
Lục Tinh quan sát biểu cảm của giáo sư Tống, liền biết người này nhất định thích.
Hắn yên tâm rồi.
Ca ngợi dì Ôn!
Chủ yếu là trong vườn hoa của dì Ôn không có bảo vệ.
Bây giờ chân hắn què, thật sự không chạy nhanh hơn bảo vệ được.
"Cảm ơn."
Tống Quân Trúc rất thích cành mộc lan tùy tiện trong qua loa này, khóe môi đều mang theo ý cười nhàn nhạt.
Cảm nhận cảm giác trái tim đang rung động dữ dội, cô nghĩ, Trương Việt nói không sai.
Cô quả thật gặp được chân ái.
Tống Quân Trúc nằm sấp trên khay nổi, người trước giờ cao ngạo bây giờ giống như một con mèo lớn được vuốt lông.
"Cậu thật sự không vào sao, rất thoải mái."
"Không cần không cần, em ở đây bên chị là được, em không thích bơi."
Lục Tinh cười cười, ngồi xuống bên cạnh hồ bơi.
Được rồi.
Nếu Lục Tinh không muốn xuống, Tống Quân Trúc cũng không muốn miễn cưỡng hắn.
Tống Quân Trúc chỉ vào khoảng đất trống bên cạnh.
"Chỗ đó tôi đã tìm người sửa sang rồi, cậu có thể trồng một ít thực vật hoặc rau cậu thích."
"Tính riêng tư và cây xanh ở đây đều rất tốt, tầng nhà Tây cũng không cao, trang trí thiên về tông ấm. Tôi đặt cho cậu một chiếc bàn và ghế tựa ở sân thượng, nếu cậu học mệt có thể ngắm phong cảnh một chút. Còn có......"
Lão trung y kia nói tinh thần Lục Tinh quá căng.
Tống Quân Trúc nghĩ đi nghĩ lại.
Biệt thự trước đó của cô có phong cách trang trí không tốt, nhìn lạnh nhạt lại áp lực, lạnh băng, không có tình người.
Ừm.
Vẫn nên đổi một căn nhà.
Công quán lần này không áp lực như nhà cao tầng, bầu không khí nhàn nhã, cây xanh đặc biệt tốt, giao thông cũng tiện lợi.
Tống Quân Trúc càng nhìn càng cảm thấy tốt.
Khoan đã.
Không đúng!
Lục Tinh nghe Tống Quân Trúc không ngừng lải nhải, cả người đều ngây ra.
Không phải chứ anh bạn.
Chị đổi nhà thì giới thiệu với em mấy thứ này làm gì?
Đáng ghét!
Sự giàu có của chị làm tổn thương em rồi này!
Mau dừng lại! Mau dừng lại! Hu hu ~~~ Nghe giáo sư Tống giới thiệu xong căn nhà này cùng những sắp xếp cho hắn, nước mắt hâm mộ của Lục Tinh chảy ra từ miệng.
Thấy Lục Tinh không nói chuyện, Tống Thiên Đế trước giờ độc đoán vạn cổ hiếm thấy hỏi một câu:
"Cậu cảm thấy sắp xếp như vậy được không?"
Ừm?
Lục Tinh cảm thấy hôm nay Tống Quân Trúc hoàn toàn thần kinh rồi.
Em hài lòng không?
Đây là chuyện em hài lòng hay không sao?
Em còn đang đợi chị giao nhiệm vụ cho em, kết quả chị hỏi em có hài lòng không?
Lục Tinh nghĩ một chút, lập tức nói: "Hài lòng hài lòng."
Hắn mở to mắt, để lộ vẻ vô tội kinh thán.
"Em đặc biệt thích căn nhà này, vừa yên tĩnh vừa nhàn nhã lại tiện lợi, phong cách trang trí em cũng rất thích."
Đây là lời thật.
Hắn thật sự thích!
"Cậu thích à, vậy cho cậu đấy."
"Ồ...... hả???"
Tống Quân Trúc nhẹ như mây gió nói một câu như vậy, làm Lục Tinh sợ đến run cả người.
Không phải.
Chị nói cái gì?
Cho em???
Mẹ nó.
Xuất hiện rồi!
Món quà đắt hơn cả đồng hồ khảm kim cương toàn bộ xuất hiện rồi!
Haiz......
Thứ này chị Kate nào dám nhận chứ!
Lục Tinh không dám nhận, càng cho rằng Tống Quân Trúc đang đùa, vì vậy xoắn xuýt nhíu mày, khổ sở nói:
"Giáo sư Tống, chị đừng trêu em được không."
Tống Quân Trúc ngẩn ra, trong lòng u u thở dài. Xem ra tặng mấy thứ này vẫn quá sớm.
Được rồi.
Cô không nỡ nhìn Lục Tinh như vậy, bèn nhạt cười nói:
"Đùa thôi, chỗ này chỉ cho thuê không bán."
Lục Tinh rõ ràng thở phào một hơi, chọn mấy đề tài không quan trọng trò chuyện với Tống Quân Trúc một lát.
Lục Tinh thì không sao rồi, nhưng Tống Quân Trúc lại rơi vào xoắn xuýt.
Khi cô trò chuyện với Lục Tinh, người này một ánh mắt cũng không nhìn xuống dưới nước à?
Trương Việt nói rồi.
Muốn bồi dưỡng tình cảm với nam sinh, trước tiên phải khiến nam sinh sinh ra hứng thú hoặc tính thú với cô.
Nhưng Tống Quân Trúc rõ ràng biết cuộc sống của cô vô vị đến không chịu nổi.
Cái trước trực tiếp pass, vậy chỉ còn cái sau.
Nhưng nếu Lục Tinh không nhìn, ban ngày ban mặt cô ở đây cosplay tiên cá có ý nghĩa gì!
Cái này bồi dưỡng tình cảm kiểu gì!
Tống Quân Trúc nhíu mày, hơi hối hận vì không học tâm lý học trước.
"Sao vậy giáo sư Tống, có phải ở trong nước quá lâu rồi không?"
Thấy giáo sư Tống nhíu mày, Lục Tinh lập tức đứng dậy, tay trái cầm khăn, tay phải xách một chiếc áo choàng tắm.
Haiz.
Tống Quân Trúc u u liếc Lục Tinh một cái.
"Tôi lên đây."
Tống Quân Trúc giống như một nàng tiên cá, phá vỡ lực cản của mặt nước đi lên bờ, khơi lên tiếng nước chảy ào ào.
Hít.
Lục Tinh cực nhanh liếc qua trang phục của Tống Quân Trúc, lập tức dời mắt đi, khoác khăn lên vai cô.
Chân đẹp đẹp đẹp đẹp dài quá!
Quả nhiên.
Siêu mẫu không muốn làm giáo sư không phải một kẻ điên tốt.
Tống Quân Trúc buồn bực lau nước trên người, Lục Tinh thì kéo khay nổi lấy sách và tài liệu bên trong ra.
"Đợi một chút."
Tống Quân Trúc đột nhiên giật mình, xoay người, bay nhanh đoạt lấy tài liệu trong tay Lục Tinh.
Lục Tinh:???
Tống Quân Trúc hơi căng thẳng hỏi:
"Cậu nhìn thấy gì?"
Lục Tinh thành thật nói:
"Nhìn thấy khuông nhạc năm dòng rất phức tạp, xin lỗi, em hoàn toàn không hiểu âm nhạc."
Tống Quân Trúc càng thành thật nói:
"Đây là đề toán."
Lục Tinh: "......"
Em hận chị.
Chị làm vậy khiến em giống một tên mù chữ tuyệt vọng!!!
Lục Tinh sâu sắc sám hối. Hắn vẫn đánh giá thấp trình độ tri thức của Tống Quân Trúc.
"Cậu thật sự không nhìn rõ sao?"
Tống Quân Trúc thần thần đạo đạo lại hỏi lại một lần.
Lục Tinh bất đắc dĩ cười nói: "Giáo sư Tống, em cũng muốn xem, nhưng em xem không hiểu mà."
Chuyện khác cắn răng còn có thể làm ra, đề toán thì cắn nát răng cũng không làm ra được!
Tống Quân Trúc im lặng một lát, đột nhiên đặt câu hỏi.
"Ba chén cung đình ngọc dịch tửu bao nhiêu tiền?"
"...... 540 tệ."[note103068]
"Ừm, có thể đi rồi."
Tống Quân Trúc yên tâm, mặc áo choàng tắm, bước đôi chân dài lắc lư vào nhà.
Để lại một mình Lục Tinh hỗn loạn trong gió.
Người này phát thần kinh gì vậy?
Trước đây Lục Tinh chỉ tưởng Tống Quân Trúc là giáo sư phú nhị đại nhà có tiền, nhưng kết hợp với mức độ căng thẳng vừa rồi của Tống Quân Trúc......
VL! Người này sẽ không còn cùng quốc gia có cái gì hợp tác a? Giống như cũng không phải không có khả năng a? emmm. Hắc hắc. Lục Tinh cao hứng.
Khách hàng của tôi là công chức! [note103069][note103070]......
......

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn