Chương 126: Chương 120: Lén lút giấu tôi ăn đồ ngon thế sao?
Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình, Làm Chó Liếm Chuyên Nghiệp Ta Là Nhất! · HienMinh · 134 chương · ~15 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 1: Kim Sắc Kinh Cức Điểu Đinh dong.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Dì Ôn đang tắm, Lục Tinh đặt quyển sách trong tay xuống, chống nạng khập khiễng chạy đi mở cửa.
"Ôn tổng, tôi...... ngại quá ha, tôi đi nhầm rồi."
Thư ký Triệu xin lỗi một câu, xách cặp công văn, gọn gàng dứt khoát quay đầu đi.
Vừa đi được hai bước.
Khoan đã.
Không đúng!
Thư ký Triệu đột nhiên quay đầu, nghi hoặc nhìn mặt Lục Tinh, lại lùi hai bước nhìn cổng lớn.
Cũng đâu có nhầm?
Lục Tinh mỉm cười hiền hòa hỏi:
"Chị tới tìm Ôn tổng sao, vất vả rồi, mời vào."
Hả?
Trời đánh!
Ôn tổng thật sự giấu người trong biệt thự?!
Thư ký Triệu do do dự dự vào cửa, mắt sắp dính luôn trên người Lục Tinh.
Lục Tinh đi rót cho thư ký Triệu một cốc nước, đặt trước mặt cô.
"Uống chút nước đi."
"Ồ ồ, được, cảm ơn!"
Thư ký Triệu giống như bị kích ứng, lập tức đứng bật dậy, hận không thể cúi đầu chào Lục Tinh một cái.
Đùa à.
Đây chính là lần đầu tiên cô nhìn thấy đàn ông ở bên cạnh Ôn tổng.
Không chừng sau này chính là bà chủ, ờm, cha chủ, ờm, cũng không đúng, chủ...... thôi bỏ đi!
Lục Tinh bật cười bất đắc dĩ, thật sự không biết mình trông đáng sợ vậy sao?
"Chị ngồi đi."
"Cảm ơn cảm ơn."
Thư ký Triệu câu nệ ngồi xuống, trịnh trọng vươn tay với Lục Tinh, tự giới thiệu:
"Xin chào, tôi là thư ký của Ôn tổng, tôi họ Triệu."
Để lại ấn tượng tốt trước mặt chồng của sếp, đây là điều một thư ký đạt chuẩn nên làm!
Ừm?
Lục Tinh cười.
Thư ký của dì Ôn cũng khá thú vị.
Hắn nắm tay thư ký Triệu, ôn hòa nói:
"Xin chào, tôi tên Lục Tinh."
Hắn không có cách nào nói quan hệ giữa mình và dì Ôn, chỉ có thể giới thiệu như vậy.
Thư ký Triệu gật đầu, thầm nghĩ đương nhiên cô biết. Khi đó tài liệu của Lục Tinh đều là do cô tìm người điều tra.
Cô vẫn là lần đầu nhìn thấy Ôn tổng để tâm một người đàn ông như vậy.
Lục Tinh giải thích:
"Ôn tổng đang tắm, vất vả chị đợi một lát rồi."
"Không vất vả không vất vả." Thư ký Triệu lập tức xua tay, "Đây là việc tôi nên làm nên làm."
Thư ký Triệu cẩn thận bưng tách trà trong tay, chậm rãi uống một ngụm.
Hơi lạnh bị xua tan, toàn thân cô đều ấm lên.
Thật thoải mái, thật chu đáo.
Chẳng trách Ôn tổng thích.
Hê hê, cô cũng thích nha.
Mắt thư ký Triệu vẫn không nhịn được đánh giá Lục Tinh, trong đầu không ngừng vang vọng một đoạn lời.
[Chiều cao 176 đến 183, có cơ bắp nhưng không khoa trương, vai rộng chân dài, tóc ngắn màu đen, lông mi rất dài, mắt......] VL!
Đối chiếu từng yêu cầu một, thư ký Triệu đột nhiên cứng đờ.
Ghê thật.
Hóa ra lần trước Ôn tổng nhìn hình nói chuyện, cái "hình" đó ở ngay đây à?!
Đệt!
Thần kinh à!
Nguyên tác cũng ở đây rồi, Ôn tổng phát điên cái gì, còn nhất định phải đi tìm bản lậu?
"Thế nào, quá nóng sao?"
Lục Tinh nghi hoặc nhìn thư ký Triệu.
Thư ký Triệu lúng túng cười, lập tức nói: "Không phải, tôi đang nghĩ muộn như vậy Ôn tổng còn làm việc, hơi quá vất vả rồi, trách tôi sắp lịch quá dày."
Lục Tinh cười, như gió xuân phất mặt.
"Chị chẳng phải cũng đang làm việc muộn như vậy sao, chị cũng vất vả. Muộn như vậy, lát nữa chị về phải cẩn thận một chút, hoặc tôi hỏi Ôn tổng xem còn phòng khách không."
Thư ký Triệu bị khống chế cứng ba giây.
Đợi cô hoàn hồn, sau lưng túa mồ hôi lạnh!
Mẹ nó.
Không được!
Đây là chồng của sếp, không được không được!
"Không có chuyện gì, cảm tạ Lục tiên sinh, ta có lái xe tới, 8 năm lão tài xế, rất có thể tin!"
Đệt!
Ôn tổng vậy mà ăn ngon như vậy!
Trước đây cô cũng từng làm ở công ty khác, cũng từng thấy mấy cô bồ nhí của sếp vênh mặt hất hàm.
Thật đừng nói.
Cô đúng là lần đầu thấy kiểu như Lục Tinh.
Chẳng trách mê hoặc Ôn tổng đến thần hồn điên đảo, từng xấp từng xấp tiền ném ra ngoài!
Haiz.
Thư ký Triệu hơi đồng tình nhìn Lục Tinh.
Anh ấy hẳn còn chưa biết chuyện Ôn tổng muốn kết thúc hợp đồng với anh ấy nhỉ?
Thật đáng thương.
Những con chim hoàng yến như bọn họ lại có quyền gì can thiệp vào quyết định của ông chủ chứ?
Cùng lắm chỉ là sau khi ông chủ quyết định kết thúc hợp đồng, khóc lóc van xin ông chủ đừng đi.
Haiz.
Một anh chàng đẹp trai như vậy, Ôn tổng không cần thì cô cần!
"Vậy à."
Lục Tinh không muốn hình tượng của dì Ôn trước mặt cấp dưới không tốt, vì vậy cũng giữ hình tượng của mình.
Hai người lại ngồi đối diện nhau trò chuyện một lát, cửa phòng tầng hai mở ra.
Ôn Linh Tú lau tóc, mặc một chiếc váy ngủ màu tím đậm nhìn xuống dưới, vừa hay đối diện ánh mắt Lục Tinh.
Lục Tinh đứng dậy, chu đáo giải thích:
"Ôn tổng, thư ký của chị tới rồi, em về phòng trước."
Chuyện thương nghiệp của người ta, hắn ở đây không tiện.
Ôn Linh Tú nhanh chóng xuống cầu thang đỡ Lục Tinh, đồng thời bắt đầu cân nhắc có nên lắp thang máy không?
"Em vào đây, Ôn tổng."
Lục Tinh mở cửa vào phòng ngủ. Mãi đến khi bên trong không còn âm thanh, Ôn Linh Tú mới nói với thư ký Triệu:
"Vào phòng sách."
......
Phòng sách.
"Ôn tổng, bên chính phủ đều đã bàn xong."
"Cô nhi viện, trường tiểu học Hy Vọng, viện dưỡng lão đều cùng bắt đầu xây dựng."
Thư ký Triệu đặt tài liệu trước mặt Ôn Linh Tú.
Ôn Linh Tú ngồi trên ghế làm việc, mở một tập tài liệu ra xem, hỏi:
"Bọn họ liên lạc với ông nội của Lục Tinh chưa?"
"Sắp rồi."
Thư ký Triệu nghĩ một lát, nói:
"Bọn họ nói phải đợi toàn bộ dự án được phê duyệt thông qua, rồi mới đi báo cho ông nội Lục Tinh."
Ôn Linh Tú nghĩ, đúng là đạo lý này, liền không hỏi nữa, tiếp tục xem tài liệu.
Thư ký Triệu cho rằng mình đi theo Ôn tổng nhiều năm như vậy, là hiểu tâm tư của Ôn tổng.
Nhưng bây giờ cô thật sự không hiểu.
Ôn tổng đàm phán với chính phủ quê nhà Lục Tinh, nói để chính phủ bỏ vốn xây dựng những công trình công cộng này.
Đổi lại.
Ôn tổng sẽ xây nhà máy ở địa phương, kéo theo việc làm và kinh tế địa phương.
Tất cả nghe qua đều rất tốt.
Nhưng thư ký Triệu chính là không hiểu, vì sao không trực tiếp bỏ tiền xây những công trình này?
Cô quá nghi hoặc, cộng thêm Ôn tổng luôn là người tốt, vì vậy cô liền hỏi ra.
Ôn Linh Tú nghe xong, nhàn nhạt cười một chút.
"Tôi bỏ tiền thì tính là gì?"
"Tôi bỏ tiền chính là phủ nhận nỗ lực mấy năm nay của Lục Tinh."
Sau này Lục Tinh hẳn sẽ trở về quê nhà.
Vậy cô liền cố hết sức khiến quê nhà Lục Tinh trở nên tốt hơn một chút.
Thư ký Triệu thật sự cảm thấy mình xuyên vào tiểu thuyết bá tổng rồi, căn bản không hiểu mạch não của bá tổng!
Cô làm nhiều như vậy thì cô nói với Lục Tinh đi chứ!
Cô không nói thì tính là chuyện gì?
Hơn nữa Ôn tổng một cung Kim Ngưu, cứ vù vù vung tiền cho Lục Tinh, chứng minh cô đủ yêu rồi nhỉ?
Nhưng cô yêu như vậy, vì sao lại muốn kết thúc hợp đồng?! Mẹ nó. Kẻ có tiền có phải hay không đầu óc đều có bệnh!
......
......

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn