Chương 130: Chương 124: Nhận thua
Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình, Làm Chó Liếm Chuyên Nghiệp Ta Là Nhất! · HienMinh · 134 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Quyển 1: Kim Sắc Kinh Cức Điểu
"Tôi đi dạy học, chứ có phải đi quyến rũ học sinh đâu?"
Xa xỉ phẩm phòng khách, Tống Quân Trúc khó có thể tin nhìn xem đặt ở trước mặt từng kiện quần áo.
Trương Việt trợn trắng mắt, cầm một chiếc váy ôm hông ướm trước mặt Tống Quân Trúc.
"Đại tiểu thư của tôi ơi, ai bảo cậu mặc tới trường? Cậu nói xem cả ngày cậu không phải sơ mi quần tây thì là váy dài, đúng là uổng phí gương mặt này và vóc dáng này."
"Nhìn đôi chân này đi, còn dài hơn cả mạng tôi, cậu thế mà không chịu lộ ra?"
"Nếu tôi có điều kiện như cậu, sau này đi vệ sinh tôi cũng không khóa cửa!"
Cô nói toàn lời thật.
Tướng mạo Tống Quân Trúc thuộc kiểu mỹ diễm mê hoặc, một đôi mắt đào hoa nhìn giẻ lau cũng thâm tình.
Nhưng cô lại phiền người khác cứ cảm thấy cô là bình hoa, cho nên ra ngoài liền đặt một cặp kính viền mảnh trên sống mũi, cả ngày mặc đặc biệt cổ hủ.
Trương Việt nhìn mà cảm thấy đúng là phí của trời!
Trương Việt lựa trong đống quần áo, cuối cùng chọn một chiếc sơ mi satin màu xanh và váy ôm hông màu đen, tiện tay ném cả tất đen và giày cao gót mảnh một quai màu đen vào lòng Tống Quân Trúc, chậm rãi nói:
"Không phải cậu không định ra nước ngoài nữa sao?"
Tống Quân Trúc ngây ngốc nhìn quần áo trong lòng, gật đầu.
"Tôi không ra nước ngoài...... có quan hệ gì với mấy bộ quần áo này?"
Trương Việt ngồi xuống bên cạnh Tống Quân Trúc, buồn cười vỗ vỗ cô bạn thân hoàn toàn không hiểu gì về yêu đương này.
"Cậu thật sự không hiểu à?"
"Vì sao cậu không ra nước ngoài nữa?"
Tống Quân Trúc không nói chuyện, trong đầu lại hiện lên gương mặt tươi cười của Lục Tinh và vòng ôm ấm áp đáng tin cậy của hắn.
Cô không nỡ đi.
Cô vốn có thể chịu đựng bóng tối, nếu cô chưa từng nhìn thấy ánh sáng.
Mấy ngày nay, cô sắp nghe bài "Trùng Nhi Phi" đến nát luôn rồi.
"Tôi......"
Giáo sư Tống trước giờ giỏi ăn nói, lúc này lại không nói được lời nào.
Trương Việt đứng dậy, tiếp tục chọn quần áo cho Tống Quân Trúc, gió nhẹ mây bay hỏi:
"Vì con vịt cậu nuôi kia đúng không?"
Cô lớn lên cùng Tống Quân Trúc từ nhỏ, quá hiểu lòng trả thù của Tống Quân Trúc.
Hồi trung học, có một hot boy được công nhận cảm thấy mình khá đẹp trai, liền muốn theo đuổi Tống Quân Trúc.
Màn bày tỏ làm khá lớn, hoa hồng, nến, quà, tỏ tình, cộng thêm đội cổ vũ làm nóng bầu không khí.
Ai nhìn cũng cảm thấy Tống Quân Trúc chắc chắn phải đồng ý.
Kết quả rất bất ngờ.
Tống Quân Trúc không chỉ từ chối, còn nói cách hot boy này muốn dựa vào người khác hùa theo để khiến người ta đồng ý lời tỏ tình là cực kỳ thiểu năng.
Hot boy kia trước đây tán gái chưa từng thất bại.
Kết quả sau khi ăn quả đắng chỗ Tống Quân Trúc, càng nhịn càng nghĩ càng tức, liền bắt đầu kéo bè kết phái tung tin đồn về Tống Quân Trúc.
Tống Quân Trúc cũng thật không hổ là học bá, học được tinh túy của đất nước lễ nghi: bang bang bang bang.
Ngày tin đồn truyền tới tai cô.
Tống Quân Trúc trực tiếp tới lớp của hot boy kia, túm tóc hắn đập đầu vào tường.
Bang! Bang! Bang!
Rất vang.
Còn đặc biệt có tiết tấu.
Hít.
Cảnh tượng kia đến bây giờ Trương Việt nhớ lại vẫn thấy rợn người.
Chuyện này đương nhiên cũng được nhà họ Tống dàn xếp.
Cái giá là Tống Quân Trúc bị cha cô đánh đến hôn mê, nằm viện ăn đồ lỏng hai ngày.
Đợi Tống Quân Trúc tỉnh lại, cha cô hỏi cô biết sai chưa.
Cô nói cô không sai, lần sau còn dám.
Kết quả lại bị đánh một trận, lại ăn đồ lỏng hai ngày.
Nghĩ đến chuyện này, Trương Việt vừa đau lòng vừa buồn cười.
Người như Tống Quân Trúc sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai.
"Cho nên à......"
Trương Việt chọn một chiếc váy tím trước không che nổi, sau không phủ được ném cho Tống Quân Trúc, u u nói:
"Cậu có thể vì con vịt kia mà tha cho Tôn Ngải Nam một lần, tôi cảm thấy quá thần kỳ."
Cô còn tưởng theo lòng trả thù của Tống Quân Trúc.
Sau khi biết Tôn Ngải Nam ở nước ngoài, giáo sư Tống thân yêu ít nhất sẽ nghĩ ra ba cách báo thù.
1. Mướn người tiếp cận Tôn Ngải Nam, để cho hắn phải HIV-Aids.
2. Khiến Tôn Ngải Nam nghiện chất gây ảo giác.
3. Kiểu Mỹ rút súng.
Không ngờ.
Sau khi trong lòng giáo sư Tống thân yêu có người, tính cách cũng nhân từ hơn không ít, thế mà chỉ bắt Tôn Ngải Nam bồi thường tiền.
Chậc chậc chậc.
Quả nhiên, phụ nữ khi yêu đều sẽ trở nên mềm mại.
Trương Việt tin rồi.
Cho nên những bộ quần áo này đều là chuẩn bị cho Tống Quân Trúc, để cô ít nhất sống dễ chịu hơn một chút trong tình yêu.
Tống Quân Trúc nghe Trương Việt nói chuyện, luôn cảm thấy trong lòng không thoải mái. Nghĩ một lát, cô sửa lại:
"Cậu ấy không phải vịt, cậu ấy là người rất tốt."
Trương Việt: "......"
Ha ha.
Nghĩ nửa ngày cậu chỉ nghĩ ra được cái này?
Đồ yêu đương mất não chết tiệt!
Nhưng mà......
Trương Việt nắm tay Tống Quân Trúc, thu lại dáng vẻ nói đùa, nghiêm túc nói:
"Quân Trúc, tôi nói thật."
"Con vịt ờm, cái đó cái đó...... vị kia nhà cậu."
"Quay đầu cậu dẫn cậu ấy tới bệnh viện kiểm tra sức khỏe, xem trên người cậu ấy có bệnh bẩn gì không."
"Nếu các phương diện đều không có vấn đề, cậu đừng chơi mấy thứ này với cậu ấy nữa. Bồi dưỡng tình cảm, sống tử tế đi."
Trương Việt không tin trên đời còn có gà và vịt không muốn lên bờ.
Hơn nữa còn là bờ biển vàng như Tống Quân Trúc.
Dù sao.
Gà vịt nếu tuổi lớn rồi, nhưng bơi không nổi trong nước nữa, kết cục hoặc là chết chìm trong nước, hoặc là tìm một nhà người thật thà làm gia cầm.
Tống Quân Trúc thật lâu không nói.
Sau một mảnh tĩnh lặng, cô đột nhiên hỏi: "Vì sao cậu muốn tác hợp tôi với cậu ấy?"
Trương Việt cười.
Giáo sư Tống thân yêu phản ứng đầu tiên thế mà không phải phản bác, điều này đã rất nói lên vấn đề.
"Tôi nhớ cậu gặp vị nhà cậu là nửa năm trước."
"Hôm nay tôi nói thật với cậu nhé, bây giờ cậu vẫn đang uống thuốc đúng không?"
Tống Quân Trúc chần chừ gật đầu.
Trạng thái tinh thần của cô không tốt, cần dựa vào thuốc vật lý cưỡng chế để điều chỉnh các chỉ số trong cơ thể.
Bác sĩ khoa tâm thần của cô là đồng môn với Trương Việt, nên Trương Việt cũng biết tình trạng cơ thể cô.
"Hôm nay cậu về xem thuốc khoa tâm thần kê cho cậu đi."
"Bên trong trống không, không có thuốc."
Cái, cái gì?
Tống Quân Trúc ngây ra.
"Từ nửa năm trước, các chỉ số cơ thể của cậu đã càng ngày càng bình thường, liều thuốc kê cho cậu cũng càng ngày càng ít."
"Cho đến tuần trước, khoa tâm thần nói các chỉ số trong cơ thể cậu...... bình thường rồi."
Trong mắt Trương Việt toàn là cảm khái.
Cô và Tống Quân Trúc lớn lên cùng nhau, đương nhiên biết nhà Tống Quân Trúc đáng sợ đến mức nào.
Nếu tinh thần Tống Quân Trúc không có vấn đề, vậy chỉ có thể nói cô là một kẻ ngốc không có cảm tình!
Yêu là thuốc hay.
Bây giờ Tống Quân Trúc gặp được một người có thể chữa lành cô, Trương Việt thật sự mừng thay cô.
Khó khăn lắm mới xuất hiện một người như vậy.
Để phòng xuất hiện loại tình tiết đau dạ dày kiểu trong tiểu thuyết: em chạy anh đuổi, mọc cánh cũng khó thoát, thân là bạn thân tốt, cô nhất định phải điểm tỉnh Tống Quân Trúc!
Trương Việt nhìn chằm chằm đôi mắt mờ mịt của Tống Quân Trúc, kiên định nói:
"Quân Trúc."
"Ý thức tinh thần của cậu không nhận ra, nhưng cơ thể cậu đã nhận ra."
"Mỗi tế bào trong cơ thể cậu, mỗi chỉ số, mỗi tờ báo cáo đều đang lặp lại cùng một câu: Cậu gặp được chân ái rồi."
Ầm!
Một câu trực tiếp đánh vào lòng Tống Quân Trúc, khiến tất cả phòng bị của cô ầm ầm sụp đổ!
Vấn đề cô giấu trong góc tối âm u trong lòng, không dám chạm vào, trực tiếp bị xốc ra nướng dưới mặt trời chói chang.
"...... Chân ái?"
Tống Quân Trúc theo bản năng hơi châm chọc nói ra hai chữ này.
Trương Việt biết cô bị kích ứng rồi.
Dù sao.
Người cao ngạo như giáo sư Tống, bảo cô thừa nhận mình yêu người khác còn khó chịu hơn giết cô.
Nhưng Trương Việt quen Tống Quân Trúc nhiều năm như vậy, con vịt này là người duy nhất thật sự khiến trạng thái tinh thần của Tống Quân Trúc tốt lên.
Có lẽ đời này cũng chỉ có một người như vậy.
Cho nên không thể bỏ lỡ.
Thật sự không thể bỏ lỡ!
Trương Việt nắm lấy bàn tay hơi run của Tống Quân Trúc, trịnh trọng gật đầu.
"Đúng vậy."
"Cậu gặp được chân ái rồi."
"Quân Trúc, có năng lực yêu một người không phải là chuyện mất mặt."
"Bất kể rốt cuộc đây có phải tình yêu hay không, nhưng cậu ấy thật sự có thể chữa lành cậu. Để cậu ấy ở lại bên cạnh cậu, được không?"
Nếu không, Trương Việt thật sự lo Tống Quân Trúc sẽ hoàn toàn phát điên trong căn biệt thự một mình!
Cô cũng muốn cứu Tống Quân Trúc, nhưng cô cứu không được!
Cô chỉ có thể cố hết sức tận dụng toàn bộ thời gian rảnh của mình hẹn Tống Quân Trúc ra ngoài đi dạo.
Nhưng.
Mỗi lần các chỉ số tinh thần càng ngày càng tệ của Tống Quân Trúc đều đang nói, không ai có thể cứu được cô.
Nhưng con vịt kia làm được!
Kỳ tích!
Hoàn toàn là kỳ tích!
Trương Việt thề với trời, sau này cô tuyệt đối không ăn thịt vịt nữa, hơn nữa phải thờ một con Psyduck ở nhà!
Giọng nói tha thiết quan tâm của bạn thân vang bên tai, trong đầu Tống Quân Trúc đột nhiên xuất hiện một khúc hát, là Lục Tinh hát.
Ánh mắt cô trở nên trống rỗng.
Từng chuyện ngày xưa không ngừng hiện lên trước mắt.
Cô thật sự không nhận ra sao, hay là kiêu ngạo khiến cô không dám thừa nhận?
Rất lâu rất lâu trước kia, cô đã không nhẫn tâm nhìn vào mắt Lục Tinh nữa, không phải sao?
Vì sao?
Vì sao khi nghe Lục Tinh tỏ tình, cô không ném hắn ra khỏi biệt thự, mà bắt đầu đối xử tốt với hắn?
Vì sao báo cáo kiểm tra nói từ nửa năm trước cơ thể cô đã dần chuyển biến tốt, chứ không phải sau khi Lục Tinh tỏ tình mới chuyển biến tốt?
Một đáp án gần như sắp bật ra.
Tống Quân Trúc rũ mắt xuống, ánh mắt tràn đầy tự giễu.
Vì sao?
Bởi vì giáo sư Tống trước giờ kiêu ngạo không chịu thừa nhận mình yêu hắn sớm hơn Lục Tinh một bước.
Cho nên mãi đến khi nghe Lục Tinh tỏ tình, cô mới có thể đường đường chính chính đối xử tốt với Lục Tinh.
Cô không ngừng nói với chính mình.
Là Lục Tinh yêu cô trước, chứ không phải cô yêu Lục Tinh trước.
Như vậy.
Giống như cô chưa từng thua.
Tiếng hát "Trùng Nhi Phi" không ngừng vang lên trong đầu, cô như vẫn còn ở trong vòng ôm ấm áp kia. Tống Quân Trúc nhắm mắt lại.
Có lẽ là mười phút, có lẽ là nửa giờ.
Sau khi phòng VIP trầm lặng thật lâu, giọng nói khô khốc của Tống Quân Trúc vang lên.
"Việt Việt."
"Chọn thêm cho tôi vài bộ quần áo đi."
Cô nhận rồi.
Cô nhận thua rồi.
Mỗi lần cô nói "cậu ấy yêu tôi quá", thật ra đều là......
Tôi yêu cậu ấy quá.
......
......

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn