Chương 507: Hậu truyện Ngôi Sao Đỏ (6)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~24 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Hậu truyện Ngôi Sao Đỏ (6) Tokyo, nơi may mắn sống sót sau thảm họa Ngoại thần.
Cô gái đứng bên cửa sổ tầng hai, thu trọn khung cảnh phía bên kia vào tầm mắt.
Trên vai cô là người bạn nhỏ luôn đồng hành kể từ sau vụ Mê Cung.
Khung cảnh nhìn qua cửa sổ giống như hai thế giới đang cùng tồn tại vậy.
Phía bên này là khu dân cư bình thường của Tokyo.
Tiếng bước chân của những người đi làm về, tiếng cười đùa của những học sinh đi chơi muộn, cho đến tiếng chuông xe đạp vang lên ở đầu ngõ.
Mọi thứ đều thật bình thường.
Thế nhưng, chỉ cách đó vài dãy nhà là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Nơi đó chẳng có gì cả.
Chính xác hơn là mọi thứ đã biến mất.
Không có tòa nhà, không có đường sá, cũng chẳng có cây xanh ven đường.
Thậm chí ngay cả một ngọn cỏ dại cũng không mọc nổi trên vùng đất trống không trải dài đến tận đường chân trời.
Như thể một cục tẩy khổng lồ đã xóa sạch thế giới này vậy.
Dù thời gian đã trôi qua khá lâu, vùng đất đó vẫn cứ trống rỗng như thế.
Ngay cả khi làn sóng truy điệu từng lan rộng khắp cả nước do thảm họa Ngoại thần đang dần lắng xuống, nơi đó vẫn không đổi thay.
Có lẽ do ảnh hưởng của Object nên ngay cả cỏ dại cũng không mọc, và mọi người cảm thấy điềm chẳng lành từ lãnh địa của Ngoại thần nên cũng không ai dám bén mảng tới.
Người ta gọi nơi đó là "Vùng Trống", và không ai muốn lại gần.
Trước hiện tượng mà ngay cả các nhà khoa học chuyên về Object cũng không thể giải thích nổi này, con người theo bản năng đều cảm thấy bất an.
Cô gái nhìn chằm chằm vào "Vùng Trống" trải dài đến tận đường chân trời, dạo gần đây thỉnh thoảng cô vẫn hay suy nghĩ.
"Nếu lãnh địa của Ngoại thần tiến thêm vài dãy nhà nữa thì sẽ ra sao nhỉ?"
Nếu Vùng Trống đó mở rộng thêm một chút nữa….
Chỉ cần tiến thêm vài dãy nhà thôi….
Ngôi nhà của mình, gia đình mình, và cả chính mình sẽ ra sao.
Thế nhưng, kỳ lạ là những người xung quanh dường như không mấy bận tâm.
Họ hành động như thể hiện tượng siêu nhiên đó đã trở thành một phần của cuộc sống thường nhật.
Tất nhiên, tình trạng này vẫn tốt hơn nhiều so với việc mọi người rơi vào hoảng loạn, nhưng quả thực là một hiện tượng kỳ lạ.
Đây cũng là do sự ô nhiễm tinh thần của Tử Thần Vàng sao?
"Mà, là việc Tử Thần Mini làm thì chắc là chuyện tốt thôi."
Cô gái vừa lẩm bẩm vừa rời mắt khỏi khung cảnh ngoài cửa sổ.
Cầu thang dẫn xuống phòng khách hôm nay im ắng lạ thường.
Nếu là bình thường, tiếng bước chân và những cuộc trò chuyện ồn ào của gia đình sẽ vang vọng khắp nơi, nhưng hôm nay mọi người đều bận việc riêng và vắng nhà nên không gian yên tĩnh đến mức kỳ quặc.
Trong phòng khách trống trải chỉ có cô gái và Tử Thần Đen gắn bó của mình.
Cô gái ngồi trên sofa, trêu chọc bằng cách chọc chọc vào đôi gò má tròn trịa của Tử Thần Đen rồi nói.
"Hôm nay ở nhà chỉ có hai chúng ta thôi, hay là mình gọi món gì đó về ăn nhé?"
Nghe vậy, đôi mắt nhỏ xíu của Tử Thần Đen sáng rực lên.
Như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, cậu nhóc giơ cả hai tay lên trời.
"Đồ ăn vặt!"
Rồi cậu nhóc cười rạng rỡ với gương mặt ngây thơ.
Cô gái mỉm cười nhìn cảnh đó rồi lấy điện thoại ra, khởi động ứng dụng giao hàng phổ biến nhất dạo gần đây, "Dịch vụ giao hàng Tử Thần Vàng".
Ngay khi mở ứng dụng, giao diện với màu sắc rực rỡ đập vào mắt cô.
Cô gái cho món pizza pepperoni ngập tràn phô mai mà mình muốn ăn và bánh quy socola mà Tử Thần Đen yêu thích vào giỏ hàng.
Ngay khoảnh khắc định nhấn nút đặt hàng, một thực đơn đặc biệt đã thu hút sự chú ý của cô.
<Giao hàng Tử Thần Vàng> <Giao hàng Tử Thần Vàng Bé Con> Trong hai lựa chọn giao hàng, bên cạnh mục "Giao hàng Tử Thần Vàng Bé Con" có một biểu tượng hình ngọn lửa nhỏ kèm theo thẻ "Phổ biến".
Vì tò mò nên cô đã nhấn vào xem thông tin chi tiết, và thấy những dòng lưu ý khá bất ngờ.
<Lưu ý> - Tử Thần Vàng Bé Con có xác suất bị lạc đường.
- Tử Thần Vàng Bé Con có xác suất cao sẽ ăn vụng thức ăn, xin hãy lưu ý.
- Tử Thần Vàng Bé Con có xác suất cao sẽ muốn ăn cùng với quý khách, xin hãy lưu ý.
"???"
Cô gái nghiêng đầu tỏ vẻ không hiểu.
Rõ ràng đây là lựa chọn chỉ toàn nhược điểm, vậy tại sao nó lại phổ biến chứ?
Có nguy cơ giao hàng chậm, thức ăn lại có thể bị thiếu hụt.
Thậm chí phí giao hàng còn đắt hơn cả giao hàng thông thường.
Ngón tay cô gái thoáng do dự.
Về mặt lý trí, cô nên chọn giao hàng thông thường.
Thế nhưng, sự tò mò của cô đã lớn đến mức không thể kiểm soát nổi.
Cuối cùng, cô gái không cưỡng lại được sự tò mò và đã chọn <Giao hàng Tử Thần Vàng Bé Con>.
Ngay khoảnh khắc nhấn nút hoàn tất đặt hàng, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi cô vì sự mong đợi.
Sau khi dành chút thời gian xem tivi, điện thoại của cô gái rung lên một hồi ngắn.
Kiểm tra màn hình, đó chính là thông báo giao hàng hoàn tất mà cô hằng mong đợi.
"Cuối cùng cũng đến rồi."
Cô gái đứng dậy khỏi chỗ ngồi.
Trong lúc ra cửa nhận pizza, một thắc mắc nhỏ nảy sinh trong đầu cô.
"Tin nhắn giao hàng hoàn tất là ai gửi nhỉ? Chắc không phải đám Tử Thần Mini đâu…."
Với sự tò mò đó, cô mở cửa hiên ra, nhưng khác với mọi khi, trước cửa không có một ai cả.
Chỉ có hộp pizza nằm gọn trong một chiếc túi nilon đen trơ trọi ở đó.
Cô gái cảm thấy hơi thất vọng.
Bởi vì thông thường đám Tử Thần Vàng rất thích tiếp xúc với con người, nên chúng hay chờ cho đến khi cửa mở mới thôi.
"Chắc vì là giao hàng Tử Thần Vàng Bé Con nên mới vậy…."
Cô gái nhìn quanh quất với chút hy vọng nhưng không thấy bóng dáng Tử Thần Vàng đâu cả.
Với tâm trạng hơi tiếc nuối, cô xách pizza vào phòng khách.
Khi đặt hộp lên bàn ăn và mở nắp ra.
"Ơ…?"
Thật bất ngờ, ở đó đã có một vị khách nhỏ đang chễm chệ.
Một nhóc Tử Thần Vàng Bé Con với đôi má phúng phính đang cầm một miếng pepperoni trên tay và ăn một cách ngon lành.
Trước cảnh tượng không ngờ tới đó, cô gái thoáng đứng hình, nhưng nhanh chóng lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc này.
Nhìn bức ảnh vừa chụp, cô gái cảm thấy tự hào về sự nhanh nhẹn của mình.
Nếu không có kinh nghiệm từ vụ Mê Cung, chắc cô đã không nhanh tay đến thế!
"Á!"
Nhóc Tử Thần Vàng Bé Con đang mải mê gặm pepperoni thì nhận ra mình đã bị phát hiện, nhóc liền lén lút giấu miếng pepperoni ra sau lưng rồi cười hì hì.
Trước nụ cười ngây thơ đó, cô gái cũng không nhịn được mà bật cười theo.
"À, hèn gì giao hàng Tử Thần Vàng Bé Con lại phổ biến đến thế."
Những nhóc Tử Thần Vàng phụ trách giao hàng bình thường chắc là những thành phần ưu tú nên lúc nào cũng xử lý công việc chính xác và nhanh chóng, nhưng nhóc Tử Thần Vàng Bé Con này thì khác.
Lạc đường, ăn vụng thức ăn, thậm chí phí giao hàng còn đắt hơn….
Nhưng vẻ mặt ngây ngô này đã quá đủ để bù đắp cho mọi sự bất tiện đó.
Cô gái tự nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa lên cái đầu tròn trịa của Tử Thần Vàng Bé Con.
Thế là nhóc Tử Thần Vàng Bé Con càng tỏ vẻ hạnh phúc hơn, cười hì hì và dụi đầu vào tay cô gái.
"Chúng mình cùng ăn nhé."
Nghe lời cô gái, Tử Thần Đen đang ngồi trên sofa cũng tiến lại bàn ăn.
Cứ thế, cô gái cùng hai nhóc Tử Thần Mini chia sẻ chiếc pizza nóng hổi, tận hưởng một buổi tối hạnh phúc.
Sân trong của Viện nghiên cứu Se-hee ngập tràn tuyết trắng, khi đêm xuống, nó mang lại một cảnh tuyết tĩnh lặng.
Sân trượt tuyết từng ồn ào náo nhiệt ban ngày giờ đây chìm trong tĩnh mịch, và ở đó chỉ có một mình tôi đang nằm.
Dưới ánh trăng mờ ảo chiếu rọi lên đường trượt tuyết khổng lồ mà tôi đã tạo ra.
Ye-rin vẫn như mọi khi, muốn ở lại cùng tôi cho đến cuối cùng, nhưng tôi đã ép cô ấy phải về nhà.
Vì làm vậy sẽ tốt hơn là cứ ở bên nhau mãi.
Và nếu một con người bình thường cố gắng theo đuổi nhịp sinh hoạt của tôi thì chắc chắn sẽ nảy sinh vấn đề.
Bởi vì Object có thể ngủ cả tháng cũng không sao, mà thức cả tháng cũng chẳng vấn đề gì.
Thay vào đó, những nhóc Tử Thần Vàng từng chơi trượt tuyết đã lần lượt bám vào người tôi và chìm vào giấc ngủ.
Những đốm Củi của đám trẻ đang nhấp nháy chậm rãi như những nhịp thở tĩnh lặng.
Ngay phía trước mặt tôi khi nằm trên cánh đồng tuyết là bầu trời đêm quen thuộc.
Một vòng tròn ánh sáng trắng xóa rực rỡ trang trí bầu trời đêm như một chiếc vương miện, và phía trên đó là bảy mặt trăng đang tỏa sáng với những màu sắc khác nhau.
Mặt trăng ánh đỏ, mặt trăng phát ra ánh xanh, mặt trăng lấp lánh ánh vàng….
Bảy mặt trăng với bảy sắc cầu vồng hòa quyện vào nhau tạo nên một cảnh tượng thần bí như thể cầu vồng đang treo trên bầu trời.
Dù là khung cảnh vẫn luôn nhìn thấy nên đáng lẽ phải quen thuộc rồi, nhưng tôi vẫn cảm thấy nó thật kỳ diệu và không hề bình thường chút nào.
Tôi nhìn lên bầu trời đêm ấy và chìm vào suy nghĩ.
"Giờ thì những Ngoại thần quan tâm đến Trái Đất đã bị xử lý hết chưa nhỉ?"
Đó là một thắc mắc chợt nảy ra.
Phía sau bầu trời đêm đen kịt tĩnh lặng này, chắc hẳn Vũ Trụ Sắc Màu kinh hoàng mà tôi từng thấy trong mơ vẫn đang tồn tại.
Nếu bây giờ tôi đốt Củi để tăng cường thị giác, có lẽ tôi sẽ nhìn thấy Vũ Trụ Sắc Màu vô tận phía sau bầu trời đêm tĩnh lặng này.
Một vũ trụ vô tận nơi vô số Ngoại thần đang bay lượn.
Thế nhưng, tôi không hề muốn nhìn thấy thứ đó.
Bởi vì nếu tôi quan sát đám Ngoại thần, chúng cũng có thể quan sát được tôi.
Tất nhiên, phần lớn trong cái biển Ngoại thần bao la đó chắc cũng chỉ là những Ngoại thần bình thường không thể so sánh được với Ngoại thần đỏ.
Nhưng nếu tôi định đứng ra dọn dẹp chúng, tôi thậm chí còn không thể hình dung nổi sẽ mất bao lâu nữa.
Phiền phức quá….
Tôi thở dài không thành tiếng theo thói quen từ thời còn là con người.
Tôi chỉ muốn được ăn những món ngon, cùng Ye-rin xem tivi và giết thời gian thôi mà.
Thế nhưng, thật kỳ lạ, hay đúng hơn là thật đáng ngại.
Tôi có cảm giác như mình sẽ có việc phải lao vào cái biển Ngoại thần đó vậy.
Cánh đồng tuyết nơi Mặt Trăng Đá Bào từng ngự trị.
Giờ đây nơi đó đã trở nên rộng lớn hơn nhiều, và có rất nhiều Tử Thần Vàng đang tụ tập ở đó.
Không có bất kỳ Tử Thần Mini nào khác, chỉ toàn là Tử Thần Vàng.
Những Tử Thần Mini khác không có Người gắn bó thì quá ít để bao phủ Trái Đất đã mở rộng, còn Tử Thần Đen thì khác với Tử Thần Vàng, chúng hiếm khi đi lang thang không mục đích, nên mới xảy ra tình trạng này.
"Là công viên giải trí kìa!"
"Một công viên giải trí siêu to khổng lồ luôn!"
Tại nơi hẻo lánh ít dấu chân người đó, một công viên chủ đề quy mô tầm cỡ đại lục đã mọc lên.
Nhìn qua cũng biết đó là một cấu trúc do Object tạo ra, nhưng đám Tử Thần Vàng đang phân vân.
Không biết có nên báo chuyện này cho mẹ hay không.
Chúng cứ cụng cụng cái đầu mềm mại vào nhau để trao đổi ý kiến.
"Phải gọi mẹ thôi."
"Mẹ bảo là nếu có công viên giải trí mới mọc lên thì tuyệt đối không được gọi mẹ mà."
"Nhưng có rất nhiều Object ở đó?"
"Mẹ bảo dù có Object nhưng nếu là công viên giải trí thì cũng đừng gọi."
"Hic."
Sau một hồi tổ chức đại hội đồng Tử Thần Vàng chớp nhoáng, đám Tử Thần Vàng đã quyết định.
"Thám hiểm thôi!"
"Lên đường!"
Chúng sẽ tự mình thám hiểm công viên giải trí này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn