Chương 93: Ngoại truyện (2)
Xuyên Không Thành Sư Tỷ Phản Diện · Anh chàng thư giãn · 581 chương · ~11 phút đọc · Tạo 31/07/2026
51 - 100 Vào một buổi sáng ở giai đoạn sau này.
(Tôi biết các bạn không thích đọc mấy cảnh đó, nên đã giúp các bạn nhảy thẳng đến buổi sáng luôn rồi, có phải nên khen tôi một câu không nhỉ?) (Haiz, vẫn không được duyệt, mấy cảnh đó tôi xóa rồi, xin lỗi xin lỗi nhé... Nhóm bị nội gián báo cáo rồi, tức chết đi được, đây là nhóm mới.) Hạ Uyển Mộng: "Vợ ơi thức dậy đi nào, vừa nhận được tin tiểu Tử Tinh và chị Thiên Tập mang thai rồi."
Bạch Hiểu Hiểu: "Cái gì? Tiểu Tử Tinh và Thiên Tập sao lại mang thai được?"
Hạ Uyển Mộng: "Sao thế vợ? Chỉ cho phép chị mang thai, không cho phép tiểu Tử Tinh mang thai à? Lần trước sau khi hai người họ biết về dòng suối đó thì đã cùng đi, không ngờ cả hai đều dính bầu luôn."
Bạch Hiểu Hiểu: "Ý ta có phải thế đâu! Với lại, chẳng phải đã nói là phải gọi ta là chồng sao?"
Hạ Uyển Mộng: "Vợ à, trước đây chị nhân lúc ta chưa hiểu ý nghĩa của từ 'chồng' mà lừa gạt ta, như vậy thực sự tốt sao?"
Bạch Hiểu Hiểu nhìn nụ cười "thân thiện" của Hạ Uyển Mộng mà nuốt nước bọt, nói: "But... nhưng chẳng phải muội đã đồng ý với ta rồi sao, thế nào lại lật lọng chứ."
Hạ Uyển Mộng: "Được được được, vậy sư tỷ đợi khi nào chúng ta từ chỗ tiểu Tử Tinh về, hai đứa mình sẽ thảo luận lại xem ai mới là chồng, được không?"
Bạch Hiểu Hiểu: "Đừng đừng đừng, ta không làm chồng nữa là được chứ gì."
Hạ Uyển Mộng: "Hửm —— Thế còn tạm được, nhưng chuyện sau khi về thì chị đừng hòng trốn, nhất định phải làm đấy."
Bạch Hiểu Hiểu: "A —— Đừng mà."
Hạ Uyển Mộng nở một nụ cười xấu xa rồi kéo Bạch Hiểu Hiểu ra khỏi phòng, đứng trước cửa phòng Bạch Nhược Tuyết gõ gõ, gọi lớn: "Mộng Mộng, dậy mau, chúng ta phải đến nhà chị con rồi."
Lúc này chỉ nghe thấy tiếng của Bạch Nhược Tuyết vọng ra từ trong phòng: "Ok ok con biết rồi, con dậy ngay đây."
Hạ Uyển Mộng nghe vậy liền kéo Bạch Hiểu Hiểu đi đến sofa ngồi xuống. Lúc này Bạch Hiểu Hiểu vẫn còn rất buồn ngủ, trận "ác chiến" đêm qua khiến cô đến giờ vẫn chưa hồi phục lại tinh thần.
Cứ thế, cô tựa vào lòng Hạ Uyển Mộng. Cho đến nửa tiếng sau, khi Bạch Hiểu Hiểu sắp ngủ thiếp đi thì Hạ Uyển Mộng đột nhiên đứng dậy, khiến Bạch Hiểu Hiểu giật nảy mình.
Hạ Uyển Mộng thấy vậy liền vội vàng xoa xoa đầu Bạch Hiểu Hiểu, dịu dàng dỗ dành vài câu, nhưng cái giật mình vừa rồi cũng đã giúp Bạch Hiểu Hiểu hoàn toàn tỉnh táo.
Cô đứng dậy, lười biếng vươn vai một cái, nhìn Hạ Uyển Mộng với vẻ mặt đầy thắc mắc: "Có chuyện gì thế sư muội?"
Nghe Bạch Hiểu Hiểu hỏi, trên mặt Hạ Uyển Mộng hiện lên một nụ cười "thân thiện", nói: "Ta muốn đi xem Bạch Nhược Tuyết đang làm cái gì."
Bạch Hiểu Hiểu thấy vậy liền hiểu ra, thầm mặc niệm cho Bạch Nhược Tuyết trong lòng.
Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi theo sau Hạ Uyển Mộng đến trước cửa phòng Bạch Nhược Tuyết. Chỉ thấy lần này Hạ Uyển Mộng không thèm gõ cửa nữa, mà trực tiếp tung một cước đá bay cánh cửa vào trong, khiến nó đập mạnh vào tường.
Lúc này, Bạch Nhược Tuyết nghe thấy tiếng động lớn liền mở choàng mắt. Nhìn thấy Hạ Uyển Mộng đang đằng đằng sát khí tiến về phía mình, cô bé giật bắn người, nhanh chóng bò dậy khỏi giường rồi lùi về phía sau.
Bạch Nhược Tuyết: "Mẫu thượng, mẫu thượng, con dậy ngay đây, đừng đừng đừng, con thay quần áo ngay đây ạ."
Hạ Uyển Mộng: "Bạch Nhược Tuyết, vừa nãy là ai đã hứa với ta hả, hửm?"
Bạch Nhược Tuyết: "Đừng đừng đừng! Mẹ ơi cứu con với, vợ mẹ muốn giết con kìa!"
Bạch Hiểu Hiểu: "Cái đó... Mộng Mộng à, con tự cầu nhiều phúc đi nhé, mẹ không giúp được con đâu."
Bạch Nhược Tuyết: "Đừng đừng đừng, đừng mà mẫu thượng, có gì từ từ nói..."
Chưa đợi Bạch Nhược Tuyết nói xong, Hạ Uyển Mộng đã một tay lôi tuột cô bé lại, dứt khoát kéo phăng chiếc quần của cô bé xuống, rồi lấy từ trong nhẫn không gian ra một tấm ván gỗ, quất từng phát một vào mông Bạch Nhược Tuyết.
Bạch Nhược Tuyết: "A —— Mẫu thượng, mẫu thượng con sai rồi! A —— Đừng đánh nữa mà! A —— Con thực sự biết sai rồi!"
Hạ Uyển Mộng hoàn toàn không thèm nghe lời giải thích của Bạch Nhược Tuyết, từng gậy từng gậy cứ thế giáng xuống mông cô bé, khiến làn da vốn trắng ngần giờ đỏ ửng lên.
Bạch Nhược Tuyết: "Mẹ ơi cứu con với, đau chết mất, đau chết mất! Đừng đánh nữa mẫu thượng ơi, con thực sự biết sai rồi."
Đến lúc này Hạ Uyển Mộng mới dừng tay, u ám hỏi: "Mộng Mộng, ta hy vọng con sẽ biết giữ lời hứa, có được không hả?"
Bạch Nhược Tuyết thấy vậy thì đâu dám hé răng nửa lời từ chối, vội vàng gật đầu lia lịa với Hạ Uyển Mộng, chỉ sợ chậm một giây là mẫu thượng lại tặng thêm cho vài gậy nữa.
Hạ Uyển Mộng thấy thế mới hài lòng gật đầu, kéo tay Bạch Hiểu Hiểu đi về phía phòng khách.
Bạch Nhược Tuyết thấy họ đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng kéo quần ngủ lên, chạy tót vào phòng thay đồ để chọn quần áo.
Chưa đầy mười phút sau, Bạch Nhược Tuyết đã ăn mặc chỉnh tề, chạy ra phòng khách.
(Xin một lượt "phát điện bằng tình yêu", cảm ơn các đại đại nhiều ạ.) (Vì tác giả là một kẻ lười biếng, nên những nội dung không qua được kiểm duyệt kia tôi tạm thời không đăng nữa, đợi sau này hết lười tôi sẽ lập một nhóm mới, các bạn thấy sao?)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn