Chương 84: Sự sai sót của Hạ Uyển Mộng
Xuyên Không Thành Sư Tỷ Phản Diện · Anh chàng thư giãn · 581 chương · ~11 phút đọc · Tạo 31/07/2026
51 - 100 Lúc này, Hạ Uyển Mộng lên tiếng trước: "Như vậy chúng ta không thể quay lại trong thành nữa rồi. Với tình hình hiện tại, nếu nhân tộc muốn chi viện thì ít nhất cũng phải mất mười ngày mới đến được chiến trường."
"Hiện giờ mỗi một tòa thành đều sẽ được yêu tộc 'chăm sóc' đặc biệt, ngược lại những cứ điểm nhỏ như của chúng ta thì yêu tộc tấn công sẽ ít hơn."
Thiên Tập gật đầu: "Ừm... cách này quả thực khả thi, nhưng nếu sau mười ngày, chúng ta làm sao để liên lạc với chủ thành đây?"
Mọi người trầm tư một hồi vẫn chưa nghĩ ra cách, cuối cùng quyết định thực hiện theo ý kiến của Hạ Uyển Mộng trước. Đến mười ngày sau, nếu chủ thành chưa bị công phá thì chắc chắn họ sẽ thông qua lệnh bài thân phận để liên lạc với nhóm của mình.
Sau khi thống nhất ý kiến, năm người nhanh chóng bắt đầu chuẩn bị, sẵn sàng chiến đấu với yêu tộc bất cứ lúc nào.
Chưa đầy nửa canh giờ, năm người đã nghe thấy vài tiếng nổ lớn truyền đến từ chiến trường chính diện. Biết trận chiến đã bắt đầu, họ liền rút vũ khí của mình ra, chờ đợi yêu thú kéo đến.
Thế nhưng suốt hai canh giờ sau, nhóm Bạch Hiểu Hiểu chờ đến mức sắp tê người rồi mà vẫn chẳng thấy bóng dáng một con yêu thú nào. Đến cuối cùng, Bạch Hiểu Hiểu lười cả đứng, nàng tựa hẳn người vào Hạ Uyển Mộng, suýt chút nữa là ngủ thiếp đi.
Còn Hạ Uyển Mộng thì chỉ cảm thấy hưng phấn tột cùng. Cảm nhận được sức nặng của Bạch Hiểu Hiểu đang tựa vào người mình, cô suýt chút nữa là chảy cả máu mũi.
Nhưng vì sợ Bạch Hiểu Hiểu chú ý, Hạ Uyển Mộng không dám làm càn, chỉ dám lén lút đưa một tay đỡ lấy eo của Bạch Hiểu Hiểu. Thế nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến cô vui sướng đến phát điên.
Thiên Tập gãi đầu: "Ờ... không lẽ yêu tộc nghĩ người ở đây đều đã chạy vào trong thành rồi nên không thèm để mắt đến chỗ này nữa sao?"
Bạch Hiểu Hiểu uể oải nói: "Thế thì có vẻ cũng tốt đấy chứ. Nếu không có ai thèm quản, vậy lần này chẳng phải chúng ta sẽ không gặp chút nguy hiểm nào sao?"
Thiên Tập cười bảo: "Sao thế Hiểu Hiểu, có phải mệt rồi không? Hay là tối nay cứ ngủ một giấc đi, ta canh gác bên ngoài cho hai muội."
Kim Cửu Trận xua tay: "Không cần đâu Thiên ca, đệ đã bố trí trận pháp cảm ứng xung quanh rồi. Thời gian qua mọi người cũng chưa được ngủ giấc nào, cứ nghỉ ngơi lấy lại tinh thần, ngủ một giấc thật ngon đi."
Bạch Hiểu Hiểu reo lên: "Tuyệt quá! Cuối cùng cũng được ngủ một giấc thật ngon rồi."
Nàng phấn khích ôm chầm lấy Hạ Uyển Mộng. Cái ôm này suýt chút nữa đã đưa Hạ Uyển Mộng "lên chín tầng mây". Đối với một kẻ đã gần nửa tháng trời chưa được "ăn mặn" như Hạ Uyển Mộng thì đây quả thực là thiên đường.
Nhưng vì có sự hiện diện của ba người Thiên Tập nên Hạ Uyển Mộng suýt chút nữa đã tự làm mình nghẹt thở chết. Dù vậy, Thiên Tập tinh mắt vẫn nhận ra chút bất thường qua biểu cảm nhỏ của Hạ Uyển Mộng, chỉ là lúc đó anh chưa nghĩ theo hướng kia mà thôi.
Thời gian thấm thoắt trôi qua, màn đêm nhanh chóng buông xuống. Bạch Hiểu Hiểu và Hạ Uyển Mộng đang nằm trong căn nhà tạm bắp do ba người Thiên Tập dựng cho để ngắm sao trên trời.
Hỏi tại sao ư? Vì thời gian gấp gáp nên căn nhà này không có mái che. Nhưng điều này lại khiến cả hai rất vui vẻ, chỉ là lý do vui vẻ của mỗi người lại hoàn toàn khác nhau.
Bạch Hiểu Hiểu vui vì buổi tối vừa được nằm ngủ một giấc thật ngon, lại vừa được ngắm cảnh đêm tuyệt đẹp trước khi ngủ.
Còn Hạ Uyển Mộng vui vì buổi tối có thể quang minh chính đại chiếm tiện nghi của Bạch Hiểu Hiểu mà không sợ bị ba người kia phát hiện.
Đêm mỗi lúc một sâu, cơn buồn ngủ ập đến, Bạch Hiểu Hiểu chìm vào giấc ngủ sâu.
Hạ Uyển Mộng cảm nhận được hơi thở của người bên cạnh dần trở nên đều đặn, cơ thể cũng không còn cựa quậy nữa, biết Bạch Hiểu Hiểu đã ngủ say.
Nhưng để cho chắc chắn, Hạ Uyển Mộng vẫn đợi thêm nửa canh giờ nữa mới chậm rãi nhổm người dậy, thuần thục áp đôi môi mình lên môi Bạch Hiểu Hiểu.
Cô lại điêu luyện cạy mở hàm răng đang khép chặt của Bạch Hiểu Hiểu, đưa chiếc lưỡi nhỏ vào sâu trong khoang miệng đối phương. Sau một hồi quấn quýt dây dưa, cô mới chịu lưu luyến tách rời.
Làm xong tất cả những chuyện này, Hạ Uyển Mộng mới run rẩy lùi lại, nằm xuống bên cạnh Bạch Hiểu Hiểu, định bụng lát nữa sẽ làm thêm vài chuyện quá phận hơn.
Thế nhưng điều Hạ Uyển Mộng không ngờ tới là, ngửi mùi hương u nhã thoang thoảng tỏa ra từ người Bạch Hiểu Hiểu, cô lại vô tình ngủ thiếp đi mất.
Đến khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, Hạ Uyển Mộng tức giận đấm mạnh một cú xuống đất, hận không thể tự tát cho mình hai cái.
"(Chết tiệt, cơ hội tốt như vậy mà mình lại ngủ quên mất, cơ hội tốt thế này e là thời gian tới sẽ không có nữa đâu, phiền phức quá đi mất!)" Lúc này Bạch Hiểu Hiểu cũng ngồi dậy, vươn vai một cái rồi nhìn sang Hạ Uyển Mộng. Thấy vẻ mặt u sầu của cô, nàng vô cùng hoang mang. Mà lúc này, Hạ Uyển Mộng vẫn đang chìm đắm trong sự ảo não của chính mình.
Bạch Hiểu Hiểu hỏi: "Sư muội, có chuyện gì xảy ra sao? Sao trông muội có vẻ không vui thế?"
Nghe vậy, Hạ Uyển Mộng mới bừng tỉnh, ấp úng giải thích: "À... ừm... cái đó... ta... ta gặp ác mộng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn