Chương 46: Chém giết Ưng Động
Xuyên Không Thành Sư Tỷ Phản Diện · Anh chàng thư giãn · 581 chương · ~14 phút đọc · Tạo 31/07/2026
1 - 50 Lúc này Viêm Quang Húc cũng đã hồi phục lại, gã vận dụng linh lực tạo ra hàng ngàn quả cầu lửa tấn công vô tội vạ vào Ưng Động, tuy số lượng đánh trúng ít đến đáng thương nhưng cũng đã gây thêm thương tích cho hắn.
Sau khi né tránh quả cầu lửa cuối cùng, Ưng Động cũng điều động linh lực, từ trong miệng phát ra một tiếng chim ưng kêu vang trời, khiến Nhân Thiên Thạch và Mộc Linh Trần ở gần đó cảm thấy một trận váng đầu hoa mắt, bị Ưng Động tung một cước đá văng vào trong căn phòng trên tiên chu.
Rất nhanh sau đó, hai người lại cầm vũ khí bước ra từ hai vết nứt, Viêm Quang Húc thấy vậy liền gật đầu với họ rồi cùng lao vào tấn công Ưng Động, đồng thời dùng linh lực bảo vệ màng nhĩ để tránh bị Ưng Động dùng sóng âm tấn công lần nữa.
Dưới sự phối hợp hoàn hảo của ba người, Ưng Động bị đánh cho liên tục bại lui.
Ngược lại, trận chiến bên trong Thiên Châu lại có phần nhẹ nhàng hơn nhiều. Sau khi Thiếu chủ Ngự Thú Tông bị nhốt vào trong Thiên Châu, Hạ Uyển Mộng và Bạch Hiểu Hiểu cũng tiến vào bên trong.
Thiếu chủ Ngự Thú Tông vừa mới vào trong Thiên Châu vẫn còn có chút ngơ ngác, nhưng chỉ trong chớp mắt, cơ thể gã đã bị hàng chục sợi xích kim quang khóa chặt. Mặc dù gã chỉ cần dùng linh lực cưỡng ép đánh một cú là có thể đập tan một sợi xích, nhưng vì tốc độ phục hồi của xích quá nhanh, chưa đợi gã đập vỡ sợi thứ hai thì sợi thứ nhất đã hồi phục lại với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Thiếu chủ Ngự Thú Tông tức giận hét lên:
"Hai đứa tụi bây dám khóa bản thiếu chủ lại, có tin đợi ta thoát ra được, ta nhất định sẽ hành hạ hai đứa tụi bây đến chết không!"
Bạch Hiểu Hiểu cười khẩy:
"Hì hì, chuyện đó cũng phải đợi ngươi cởi trói được đống xích trên người ra rồi tính nhé, lêu lêu đồ rác rưởi."
Thiếu chủ Ngự Thú Tông lắp bắp:
"Ngươi... ngươi... ngươi... Đợi đó, ông nội ta nhất định sẽ giết chết ngươi!"
Bạch Hiểu Hiểu quay sang nói:
"Sư muội, xem ra đầu óc hắn không được thông minh cho lắm nhỉ, ông nội hắn làm sao biết được là ai giết hắn chứ."
Hạ Uyển Mộng gật đầu:
"Đúng vậy sư tỷ, loại công tử bột suốt ngày sống trong nhung lụa thế này, có bị người ta đem bán chắc vẫn còn đang hớn hở đếm tiền giùm họ đấy."
Thiếu chủ Ngự Thú Tông gầm lên:
"Hai con khốn này tìm chết!"
Vừa nói, gã vừa dùng hết sức bình sinh lao về phía hai người, thế nhưng vì cơ thể vẫn bị xích sắt khóa chặt nên động tác vô cùng chậm chạp, ngay cả việc điều động linh lực cũng trở nên trì trệ.
Bạch Hiểu Hiểu và Hạ Uyển Mộng đều rút vũ khí ra, thi triển chiêu thức mạnh nhất để nghênh địch. Thiếu chủ Ngự Thú Tông vừa mới bay tới đã bị chiêu thức của hai nàng đánh bật ngược trở lại.
Thiếu chủ Ngự Thú Tông tức đến mức giận tím mặt, gã điên cuồng vận dụng linh lực bắn ra từng luồng công kích tầm xa về phía Bạch Hiểu Hiểu và Hạ Uyển Mộng. Hai nàng vừa né tránh vừa đánh tan những đòn tấn công có thể đánh trúng mình giữa không trung.
Nhờ vào khả năng làm chậm của Thiên Châu, các đòn tấn công do Thiếu chủ Ngự Thú Tông tung ra đều bị giảm bớt tốc độ, giúp Bạch Hiểu Hiểu và Hạ Uyển Mộng dễ dàng chống đỡ được, chỉ là tiêu hao thêm một chút linh lực mà thôi.
Cứ như vậy, ba người họ giống như đang chơi đùa bên trong Thiên Châu, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với trận chiến thảm khốc đang diễn ra bên ngoài.
Lúc này ở bên ngoài, ba người Nhân Thiên Thạch nhờ vào sự phối hợp hoàn hảo đã đánh cho Ưng Động khắp người không còn một miếng thịt nào lành lặn, bản thân ba người họ cũng chịu những vết thương không hề nhẹ trong lúc giao chiến với hắn.
Ưng Động nghiến răng nói:
"Nếu không phải lão tử đang bị trọng thương, lại thêm bản mệnh linh thú bị giết, thì ba đứa tụi bây ngay cả nửa nén nhang cũng không chống đỡ nổi đâu!"
Chỉ vì nói một câu này mà Ưng Động lại bắt đầu phun ra một ngụm máu tươi. Lúc này, hắn chỉ hy vọng thần thông của hai nữ tử kia hết thời gian hiệu lực, hoặc là thiếu chủ của mình có thể thoát ra ngoài để trợ giúp.
Ưng Động lúc này đã là nến tàn trước gió, ngay cả khả năng tự bạo cũng không còn. Ba người Nhân Thiên Thạch thấy hắn thổ huyết, lộ ra một sơ hở chí mạng liền lập tức đồng loạt xông lên.
Viêm Quang Húc cầm một thanh đại đao rực lửa chém mạnh về phía sườn phải của Ưng Động, Mộc Linh Trần cầm trường thương đâm thẳng vào sườn trái của hắn, còn Nhân Thiên Thạch thì thi triển thức thứ sáu của Bách Hành Kiếm Quyết, tung ra một kiếm nặng nề vạn quân chém thẳng xuống đầu Ưng Động.
Ưng Động lúc này đã không còn đường lui, chỉ đành dùng hai chân để chống đỡ cú chém của Nhân Thiên Thạch và Viêm Quang Húc, đá văng hai người ra ngoài.
Nhưng đổi lại, hắn đã bị trường thương của Mộc Linh Trần đâm trúng. Ban đầu Ưng Động nghĩ chỉ bị đâm một thương thì chẳng đáng là bao, thế nhưng hắn đột nhiên cảm nhận được nơi mũi thương cắm vào cơ thể bỗng nhiên điên cuồng mọc ra vô số lưỡi dao sắc bén, không ngừng đâm sâu vào lục phủ ngũ tạng của mình.
Ưng Động không thèm suy nghĩ, lập tức nghiêng người bay về phía bên phải, nhưng lúc này thanh trường thương ở trong cơ thể hắn giống như có ý thức, biến thành từng chiếc gai ngược, kéo theo một mảng lớn máu thịt của hắn văng ra ngoài.
Bị xé toạc một mảng thịt lớn, Ưng Động hoàn toàn mất đi khả năng bay lượn, từ trên không trung rơi thẳng xuống boong tàu tiên chu.
Hắn liên tục hộc máu mồm, nhưng vẫn gượng dậy bằng ý chí kiên cường, trừng mắt nhìn ba người Nhân Thiên Thạch. Ba người họ cũng bị sự kiên cường này làm cho kinh ngạc, thế nhưng kẻ địch vẫn là kẻ địch, cả ba không hề do dự, tiếp tục cùng nhau lao lên kết liễu Ưng Động.
Trong giây phút cuối cùng, Ưng Động dồn hết linh lực và sinh cơ còn sót lại trên người hóa thành một đòn tấn công cuối cùng bắn về phía ba người. Sau khi tung ra chiêu cuối này, Ưng Động cũng ngã quỵ xuống boong tàu tiên chu, nhưng vẫn dùng chút sức tàn cuối cùng để mở to con mắt còn lại trừng trừng nhìn họ.
Ba người họ cũng không dám khinh suất, dốc toàn lực để chống đỡ đòn đánh cuối cùng của Ưng Động, kết quả là chỉ bị thêm một vài vết thương ngoài da nhỏ nhặt.
Ưng Động thấy đòn cuối cùng của mình cũng vô dụng, liền cắn nát viên độc dược giấu trong kẽ răng. Ngay khi độc dược tan ra, cả người hắn lập tức hóa thành một vũng máu loãng, sinh mệnh vĩnh viễn tiêu biến, chỉ còn lại một bãi máu tanh nồng trên mặt đất.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn