Chương 43: Vật phẩm cuối cùng
Xuyên Không Thành Sư Tỷ Phản Diện · Anh chàng thư giãn · 581 chương · ~14 phút đọc · Tạo 31/07/2026
1 - 50 Hạ Uyển Mộng: "Cảm ơn sư huynh. Năm vạn linh thạch thượng phẩm."
Vốn dĩ Đoạn Tiêu đã không còn ôm hy vọng gì nữa, không ngờ đúng lúc này Hạ Uyển Mộng lại hô giá năm vạn linh thạch. Ban đầu Đoạn Tiêu còn tưởng đó là chim mồi do đấu giá trường sắp xếp, nhưng khi nhìn lại thì ra là vị khách ở phòng Thiên Tự số 7, cô lập tức trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Đoạn Tiêu: "Tốt lắm, vị khách ở phòng Thiên Tự số 7 trả giá năm vạn linh thạch thượng phẩm! Còn có vị nào muốn tăng giá nữa không?"
Đoạn Tiêu thấy xung quanh không có ai ra giá nữa thì định gõ búa, nhưng ngay lúc này, từ phòng Thiên Tự số 6 lại truyền ra một giọng nói: "Sáu vạn linh thạch thượng phẩm."
Lúc này, trong phòng Thiên Tự số 6 đang có hai người ngồi. Một nam tử trong số đó quay sang nói với người vừa ra giá:
"Trần huynh, huynh làm vậy là có ý gì? Thứ hỗn hợp Tiên Ma chi khí này, cho dù có mạnh mẽ đến đâu thì tu sĩ chúng ta cũng không thể nào tu luyện được."
Trần Hiển: "Đệ đã từng nghe nói về đệ nhất thiên kiêu của ngàn năm trước chưa? Âm Dương lão tổ chính là người đi theo con đường Tiên Ma song tu, người từng được ca tụng là chắc chắn sẽ trở thành cường giả cấp Đại Đế."
Lúc này, Hạ Uyển Mộng cũng vô cùng nghi hoặc. Ở thế giới này, ngoại trừ cô ra thì căn bản không có ai có thể Tiên Ma song tu, tại sao lại có người muốn tranh giành vật này với cô chứ?
Thế nhưng Hạ Uyển Mộng cũng không hề do dự, lên tiếng: "Bảy vạn linh thạch thượng phẩm."
Trần Hiển: "Xem ra vẫn có người muốn nghiên cứu thể chất Tiên Ma song tu. Ta vốn nghĩ nếu có được vật này, nghiên cứu một chút thì biết đâu có thể đồng thời tu luyện cả hai nguồn sức mạnh Tiên Ma."
Trần Hiển: "Mười vạn linh thạch thượng phẩm."
Lúc này, Đoạn Tiêu ở trên đài đấu giá phía dưới cũng có chút ngơ ngác. Thật không ngờ nổi, loại khí hỗn hợp Tiên Ma này vậy mà cũng có người tranh giành.
Hạ Uyển Mộng: "Mười một vạn linh thạch thượng phẩm."
Nam tử bên cạnh Trần Hiển: "Trần huynh, mục tiêu lần này của chúng ta là vật phẩm đấu giá cuối cùng, huynh nên chú ý một chút."
Trần Hiển suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nâng giá lên: "Mười lăm vạn linh thạch thượng phẩm."
Lúc này, Hạ Uyển Mộng quay đầu lại nhìn Nhân Thiên Thạch, do dự không biết có nên tiếp tục tăng giá hay không, bởi cô không biết Nhân Thiên Thạch còn muốn mua gì khác nữa không.
Nhân Thiên Thạch: "Không sao đâu sư muội, lần này ta chỉ đến xem cho biết thôi, không có hứng thú với vật phẩm cuối cùng. Muội cứ tiếp tục ra giá đi, sư huynh của muội không thiếu tiền đâu."
Hạ Uyển Mộng: "Cảm ơn sư huynh, số tiền này muội nhất định sẽ trả lại cho huynh. Mười sáu vạn linh thạch thượng phẩm."
Trần Hiển nghe thấy mức giá mười sáu vạn linh thạch thượng phẩm thì cũng từ bỏ việc tranh đoạt với Hạ Uyển Mộng.
Lúc này, Đoạn Tiêu ở phía dưới đã cười đến híp cả mắt. Cô làm sao ngờ được một vật phẩm vốn có nguy cơ bị ế, cuối cùng lại được đẩy giá lên tới mười sáu vạn linh thạch thượng phẩm.
Đoạn Tiêu: "Còn có ai muốn cạnh tranh nữa không? Nếu không có ai, vậy luồng Tiên Ma chi khí này sẽ thuộc về vị tiểu thư ở phòng Thiên Tự số 7."
Phía dưới lầu lúc này cũng xôn xao bàn tán, thế nhưng vì mức giá đã lên tới mười sáu vạn linh thạch thượng phẩm, căn bản không có ai dại gì đi tranh giành một thứ đồ không biết có tác dụng gì.
Chờ đến khi chiếc búa trong tay Đoạn Tiêu gõ xuống, Hạ Uyển Mộng mới hoàn toàn trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng.
Sau khi nhân viên mang chiếc hộp vào phòng, Nhân Thiên Thạch giao tiền cho họ. Sau khi kiểm tra không có sai sót gì, chiếc hộp đã được trao tận tay Hạ Uyển Mộng.
Hạ Uyển Mộng dù cách một lớp hộp vẫn cảm nhận được sự hiện diện của tiên thiên Tiên Ma chi khí, cô liền trực tiếp thu nó vào trong Thiên Châu.
Nhân Thiên Thạch: "Uyển Mộng, muội cần luồng Tiên Ma chi khí không thể hấp thu bình thường này làm gì thế? Tuy rằng hơi thở của nó cực kỳ nồng đậm, nhưng chúng ta đâu có tu luyện được."
Hạ Uyển Mộng: "Chuyện này..."
Bạch Hiểu Hiểu: "Sư huynh, chuyện này thật ra cũng có một phần trách nhiệm của muội. Hai đứa muội muốn nghiên cứu thử thứ này xem sao. Huynh chắc cũng biết thiên kiêu ngàn năm trước là Âm Dương lão tổ chứ? Ông ấy chẳng phải cũng là người Tiên Ma song tu đó sao."
Hạ Uyển Mộng nhìn Bạch Hiểu Hiểu đang ra sức biện hộ cho mình, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô nhớ lại kiếp trước:
"(Kiếp trước Bạch Hiểu Hiểu cũng biết được bí mật này của mình, nhưng tỷ ấy lại thêm mắm dặm muối đi mách lẻo với sư tôn, khiến mình đến cả cơ hội giải thích cũng không có. Vậy mà kiếp này, tỷ ấy cũng biết bí mật mình Tiên Ma song tu, nhưng lại chủ động đứng ra biện hộ cho mình.)" Bạch Hiểu Hiểu: "Nếu hai đứa muội nghiên cứu thấu đáo rồi cùng nhau Tiên Ma song tu, chẳng phải sẽ tạo ra cho Bách Kiếm Tông hai vị cường giả Đại Đế cảnh sao?"
Nhân Thiên Thạch: "Vậy hai đứa phải cẩn thận đấy, vạn lần đừng để sơ sẩy một cái mà sa vào ma đạo."
Hạ Uyển Mộng nghe thấy lời này, ký ức năm xưa lại ùa về.
"(Năm đó, sau khi mình nói cho Bạch Hiểu Hiểu biết bí mật Tiên Ma song tu, những việc làm thất đức của tỷ ấy đã bức mình đến mức tẩu hỏa nhập ma, rơi vào ma đạo. Cũng chính vì bị ép nhập ma nên mình không thể dùng được một chút tiên khí nào, khiến cho mọi lời giải thích đều trở nên vô nghĩa.)"
"(Thế nhưng, có sư tỷ của hiện tại ở bên, những chuyện đau lòng kia chắc chắn sẽ không bao giờ lặp lại ở kiếp này nữa.)" Hạ Uyển Mộng ngẩng đầu nhìn Bạch Hiểu Hiểu, nở một nụ cười ngọt ngào, rồi bước tới nắm chặt lấy bàn tay trái của cô.
Hạ Uyển Mộng âm thầm truyền âm: "Sư tỷ, có tỷ thật tốt."
Bạch Hiểu Hiểu khẽ mỉm cười rồi lại nằm xuống, thong thả gối đầu lên đùi Hạ Uyển Mộng giống như lúc nãy, chờ đợi buổi đấu giá kết thúc.
Trải qua thêm mấy chục món vật phẩm đấu giá, buổi đấu giá cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Một nhân viên phục vụ đẩy chiếc hộp lớn cuối cùng lên đài.
Đoạn Tiêu: "Được rồi thưa quý vị, vật phẩm này chính là bảo vật áp trục của đấu giá hội chúng ta ngày hôm nay. Ta nghĩ phần lớn quý vị ngồi đây đều là vì nó mà đến đúng không?"
(Xin mọi người hãy tặng cho mình một phiếu "phát điện bằng tình yêu" nhé, cảm ơn các đại đại rất nhiều.)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn