Chương 148: Chương 146: Thu Nhận Một Người Hầu Còn Phải Dỗ Dành Cô Ta
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~16 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Học viện đô thị Northrend Lulumu sau khi được tắm rửa chải chuốt sạch sẽ liền đi theo tôi và Nanalu rời khỏi chợ nô lệ, lên xe công cộng chuẩn bị trở về nhà của tôi.
Dọc đường đi, Lulumu giống hệt một con mèo nhỏ, mang theo vẻ mặt cẩn trọng dè dặt nhìn ngó khắp thành Norsrend, hoàn toàn toát lên cảm giác của một người nhà quê mới lên tỉnh.
"Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
Sau khi để Lulumu yên lặng một lát, tôi nhìn nữ nô lệ mới mua đang ngồi bên cạnh mình, lên tiếng hỏi một câu.
"... Mười ba."
Lulumu nhìn vị chủ nhân có vẻ không lớn hơn mình là bao này, đôi tai sói đầy lông mao khẽ run rẩy rồi đáp lời tôi.
"Trước kia vẫn luôn bị bỏ đói sao?"
Tôi nhìn Lulumu gầy gò trước mặt, tiếp tục hỏi, đối mặt với câu hỏi này, Lulumu chỉ gật đầu đáp lại, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn là biểu cảm sợ hãi tột độ, khiến người ta nhìn thấy không khỏi muốn ôm chặt lấy cô bé, an ủi rằng mọi chuyện đã ổn rồi.
Từ biểu cảm sợ hãi tột độ này của cô bé, rõ ràng trước kia cô bé vốn chẳng được ai đối xử tử tế, đây chắc chắn là sự kỳ thị đến từ chính tộc nhân của cô bé. Dù sao đối với bọn buôn nô lệ, Lulumu là món hàng không thể làm hỏng, ở chỗ bọn chúng tuy không mong được ăn no nhưng cũng không đến mức bị ngược đãi.
Làn da của Lulumu trông vẫn khá ổn, chắc là chưa từng bị ngược đãi gì nhiều, nhưng khi mắt cô bé bị thương lại bị tộc nhân vứt bỏ và bán đi làm nô lệ, có thể thấy cuộc sống và địa vị trước kia của cô bé đều chẳng ra sao.
"An tâm đi, đến chỗ của ta rồi, ngươi sẽ không cần phải lo lắng vấn đề ăn mặc nữa."
Tôi nhìn Lulumu trước mặt, trong lúc nhất thời không khỏi có chút cảm giác đồng bệnh tương liên, vươn tay sờ lên tai cô bé, vừa nhẹ nhàng xoa nắn vừa lên tiếng nói.
Đối với hành động của tôi, Lulumu ngẩn người, thân thể khẽ vặn vẹo, rõ ràng là không mấy thích ứng với việc tai mình bị người khác vuốt ve, nhưng e ngại thân phận và thái độ của tôi, cô bé vẫn ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ, nhẹ nhàng gật đầu.
Nanalu ở bên cạnh thì mang vẻ mặt đầy oán niệm, bộ dạng giống hệt như chính thất bị chèn ép thành tiểu tam, nhưng bây giờ đang ở bên ngoài, tôi cũng chỉ đành nhịn, đợi về nhà rồi nói chuyện với cô nàng sau.
Không bao lâu sau chúng tôi đã về đến nhà, Lulumu nhỏ bé nhìn căn biệt thự sang trọng của tôi, không khỏi há hốc mồm, khuôn mặt tràn đầy sự kinh ngạc.
"Sau này nơi đây cũng là nhà của ngươi rồi, uống dược tễ xong thì nghỉ ngơi cho khỏe đi đã, chiều nay ta sẽ đi mua đồ dùng sinh hoạt hàng ngày cho ngươi."
Tôi vỗ vỗ đầu Lulumu nói, sau đó cũng mở lọ dược tễ hồi phục lấy từ chỗ tên buôn nô lệ cho Lulumu uống. Rất nhanh cô bé đã trở nên buồn ngủ díp mắt, thấy vậy tôi nhẹ nhàng bế cô hầu gái nhỏ của mình lên, đặt cô bé nằm xuống một chiếc giường tạm thời để nghỉ ngơi.
Do thiếu hụt dinh dưỡng trong thời gian dài, Lulumu mặc dù dựa vào huyết mạch chủng tộc mà có thực lực Thanh Đồng, nhưng cơ thể lại rất yếu ớt, cần một khoảng thời gian điều dưỡng mới có thể khôi phục lại bình thường.
"... Chủ nhân, ngài đối với cô ta cũng tận tâm quá nhỉ."
Nanalu thấy tôi từ trong phòng Lulumu bước ra, lạnh lùng buông một câu.
"Sao thế, ghen tị à?" Tôi nhìn Nanalu, lườm cô nàng một cái, "Chăm sóc kẻ yếu một chút cũng đâu có sao? Cũng chỉ chăm sóc thêm một chút trong khoảng thời gian này thôi mà."
"Hừ hừ, nô tỳ chưa từng thấy chủ nhân ân cần với nô tỳ như vậy bao giờ."
"... Ngươi là một cường giả Bạch Kim, cần một kẻ ngay cả Bạch Ngân cũng chưa tới như ta lo lắng, đầu óc ngươi có vấn đề à?"
"..."
Tôi dở khóc dở cười nói với Nanalu, đến nước này Nanalu cũng có chút cạn lời.
"Hừ, nô tỳ không quan tâm, chủ nhân chính là thiên vị."
Sau một hồi im lặng, Nanalu hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi với bộ dạng tức giận, đối với chuyện này tôi không khỏi cảm thấy đau cả dạ dày, phụ nữ a, đúng là phiền phức.
Nanalu có tính chiếm hữu rất mạnh đối với tôi, thấy tôi đối xử tốt với Lulumu thì khó chịu là chuyện bình thường, huống hồ Lulumu lại còn là á nhân Người Sói, điều này càng làm tăng thêm sự chán ghét của cô nàng đối với cô bé.
Thật phiền phức, thu nhận một người hầu mà còn phải dỗ dành cô ta nữa.
Nhưng hết cách rồi, ai bảo thực lực của Nanalu quả thực rất cao chứ?
Tôi thầm nghĩ trong lòng, ngay sau đó tôi cũng đi về phía Nanalu, ngồi xuống bên cạnh cô nàng, vươn ngón tay của mình ra trước mặt cô nàng.
"... Chủ nhân, ngài đang hối lộ nô tỳ sao?"
"Bớt nói nhảm, ngươi có hút hay không?"
"... Hút."
Nanalu chằm chằm nhìn ngón tay non nớt của tôi, chớp chớp mắt, chưa kiên trì được ba giây đã trực tiếp đầu hàng, hơi cúi người thè lưỡi, sau đó ngậm lấy ngón tay tôi và bắt đầu hút máu.
Sau hai phút hút máu, Nanalu cũng đã lấy đủ lượng máu, sinh mệnh lực nồng đậm cảm nhận được từ trong đó khiến toàn thân cô nàng phát ra tiếng rên rỉ sung sướng. Sau đó miệng cô nàng mới buông ngón tay tôi ra, nhưng Nanalu với toàn thân hơi nóng rực sau khi ngồi thẳng dậy lại trực tiếp tựa thân thể mềm mại của mình vào người tôi.
"Phù phù... Quả nhiên đồ của chủ nhân chính là mỹ vị tuyệt đối..."
"... Ta cảnh cáo ngươi đừng có động tay động chân đấy nhé, hút đủ máu rồi thì ta nghĩ ngươi cũng nên nguôi giận rồi chứ? Đừng có gây chuyện cho ta, ta còn đang trông cậy vào Lulumu dọn dẹp nhà cửa cho ta đấy."
"Vâng vâng vâng... Nô tỳ biết rồi thưa chủ nhân."
Tôi đẩy Nanalu ra khỏi người mình, đưa tay điểm nhẹ lên mũi cô nàng rồi bực dọc nói một câu. Đối với chuyện này, Nanalu với bộ dạng hơi say rượu lại rất đáng yêu thè lưỡi một cái, sau khi hút máu xong Nanalu đặc biệt nghe lời tôi, đây cũng là một trong những lý do bây giờ tôi cho cô nàng hút máu... Cứ như vậy có cảm giác Nanalu đã bị trúng độc hút máu rồi, trải qua hai tháng chung đụng, Nanalu hiện tại ước chừng đã hoàn toàn không thể nuốt trôi máu của bất kỳ ai khác nữa.
Tất nhiên, khi cần khôi phục sức mạnh khẩn cấp thì chắc cô nàng cũng sẽ không để tâm đâu.
Mặc dù có khế ước chủ tớ tồn tại, nhưng nếu không phải lúc cần thiết, tôi vẫn không thích sử dụng khế ước làm hiệu lực cưỡng chế, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hữu dụng hơn bất cứ thứ gì khác. Nếu chỉ đơn thuần dựa vào khế ước làm hiệu lực cưỡng chế, lỡ như gặp phải tai nạn gì đó khiến khế ước không thể phát huy tác dụng, hoặc người hầu trong thời khắc mấu chốt lựa chọn đối mặt với cái chết để hãm hại chủ nhân, vậy thì xong đời.
Đây không phải là chuyện không thể xảy ra, tôi đã từng thấy không ít trường hợp vì quá ỷ lại vào việc cưỡng chế sử dụng nô lệ bằng khế ước, khiến cuối cùng người hầu nhẫn nhịn không nổi đã chọn cách tự sát, tự tàn phá bản thân, thậm chí từ bỏ chống cự để đối thủ giết chết mình nhằm đồng quy vu tận với chủ nhân.
Haiz, thật mệt mỏi, giá như bản thân hiện tại vẫn là nam giới thì tốt biết mấy, vậy thì mọi vấn đề đều dễ nói chuyện hơn nhiều, kẹt nỗi bản thân hiện tại lại là con gái, đối mặt với một số vấn đề hơi mờ ám luôn cảm thấy gượng gạo một cách khó hiểu.
Tôi thở dài một hơi, trong lúc nhất thời cũng cảm thấy tâm trí mệt mỏi.
Tôi xoay người ôm hai quả trứng bảo bối trở về phòng của mình, vừa nằm xuống liền trực tiếp bắt đầu tiến hành minh tưởng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn