Chương 111: Chương 109: Có Chút Phấn Khích Nhẹ
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~13 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 2: Gà yếu bước đi trên con đường trở nên mạnh mẽ Bất kể kết cục ra sao, đã vì nó mà phấn đấu, nỗ lực, giãy giụa đến tận giây phút cuối cùng... lúc này tôi cũng coi như đã khá thanh thản — cho dù bị Nanalu bắt về sau đó sẽ bị "yêu thương" hay hành hạ tử tế, tôi đều sẽ không hối hận về tất cả những lựa chọn và hành động đã thực hiện ngày hôm nay.
Tôi thầm nghĩ, và ngay khi tôi cảm thấy bàn tay của Nanalu sắp chạm vào mình, đột nhiên một tiếng mũi tên xé gió vang lên!
"!?"
Lòng tôi không khỏi kinh hãi, đồng thời Nanalu cũng dừng bàn tay đang vươn về phía tôi lại, mà lập tức xoay người về phía sau lưng mình!
"Hừ!"
Nanalu trực tiếp hừ lạnh một tiếng, giơ tay liền chém ra vài đạo nhuệ khí, khoảnh khắc tiếp theo liền trực tiếp va chạm mạnh mẽ với hàng chục mũi tên dài đang bắn thẳng về phía chúng tôi giữa không trung!
Tôi nghe thấy động tĩnh, trong nhất thời còn có chút phấn khích nhẹ —
"Chẳng lẽ là Carter bọn họ dẫn theo viện binh đến cứu mình rồi?"
Tôi nghĩ như vậy, và ngay sau đó cũng cố gắng mở to hai mắt, tràn đầy mong đợi nhìn về phía xa.
Cái nhìn này không nhìn thì thôi, nhìn một cái liền dọa tôi có chút muốn tè ra quần mà lập tức rời khỏi đây, thậm chí cảm thấy được Nanalu bao nuôi làm một con thú cưng nhỏ cũng chẳng có vấn đề gì.
Bởi vì xuất hiện ở phía xa, rõ ràng là một đám Hắc Ám Tinh Linh với vẻ mặt điên cuồng!!!
Chuyện này đơn giản là tồi tệ hết mức có thể rồi được không!!! Nanalu dù sao cũng sẽ đối xử với tôi như thú cưng, nghĩa là về cơ bản chỉ cần ngoan ngoãn thì sẽ không phải chịu khổ — còn Hắc Ám Tinh Linh thì, nhặt được tôi chỉ có một kết cục duy nhất... đó chính là dùng muôn vàn phương thức hành hạ tôi đến chết, sau đó phát hiện tôi còn có thể phục sinh thì sẽ hành hạ tôi mãi mãi như một vật tế vĩnh hằng cho Khorne.
Bởi vì, có một câu nói là nếu rơi vào tay Hắc Ám Tinh Linh, thì tốt nhất nên tự sát trước cho xong.
Đặc biệt là phụ nữ.
Những kẻ đen đủi bị Hắc Ám Tinh Linh giết chết bằng đủ mọi cách, tôi ở kiếp trước khi đi phiêu lưu đã từng thấy không ít... kẻ bị mổ bụng rồi lôi ruột ra siết chặt cổ thậm chí dùng đó làm dây treo cổ trên cây, kẻ bị lột sạch da toàn thân rồi ném vào nước sôi, kẻ bị ném vào đống độc trùng bị cắn xé sống... nhiều vô kể.
... Nếu bị Hắc Ám Tinh Linh bắt đi thì tôi thà ngay từ đầu ngoan ngoãn để Nanalu bắt đi cho rồi!!!!!!!!!!
Tôi nhìn đám Hắc Ám Tinh Linh đang nhe răng cười xuất hiện ở phía xa, sắc mặt lập tức sụp đổ, đồng thời trong lòng cũng đang diễn ra từng đợt hoạt động tâm lý dữ dội.
... Biết thế này tôi thà ngoan ngoãn để Nanalu bắt đi cho xong.
Tôi không khỏi có chút tuyệt vọng nghĩ — Nói đi cũng phải nói lại, con người đôi khi chính là kỳ diệu như vậy, chuyện vốn dĩ cực kỳ không bằng lòng, sau khi hoàn cảnh thay đổi một chút thì thái độ liền hoàn toàn khác hẳn — trước đó tôi vô cùng hy vọng mình có thể thoát khỏi sự truy đuổi của Nanalu, mà đến lúc này tôi lại muốn Nanalu trực tiếp đưa tôi rời khỏi đây...
"Các ngươi muốn làm gì?"
Sắc mặt Nanalu lập tức trầm xuống, nhìn đám Hắc Ám Tinh Linh đông đảo trước mặt, lạnh lùng chất vấn.
"Ha ha, Bá tước Nanalu, ngài hỏi chúng tôi muốn làm gì sao? Trước khi hỏi câu đó ngài không thể tự hỏi xem mình đã làm những gì sao? Cả một tiểu đội và một cường giả cấp Hoàng Kim biến mất không tăm hơi trong rừng rậm, ngoài vị Bá tước đại nhân như ngài ra thì còn ai có thể lợi hại như vậy chứ?"
Tên Hắc Ám Tinh Linh cầm đầu tiến về phía Nanalu vài bước, sau đó liền ha ha đại tiếu, ánh mắt nhìn về phía Nanalu tràn đầy hàn ý và sát cơ... đồng thời còn mang theo một chút hưng phấn.
Đồng thời, còn có hai tên Hắc Ám Tinh Linh cùng tiến lên một bước.
Một, hai, ba... tổng cộng là ba tên Hắc Ám Tinh Linh cấp Hoàng Kim!
... Chẳng lẽ đám người này là nhắm vào Nanalu mà đến.
Tôi trong nhất thời cũng không khỏi nảy ra ý nghĩ như vậy — dù sao máu của tôi cho đến nay cũng chỉ có Nanalu liếm một cái mới biết được sự độc đáo trong máu của tôi, còn đối với Hắc Ám Tinh Linh thì tuy nói bọn họ sùng bái cái gọi là Huyết Thần, nhưng đối với sức sống chứa đựng trong máu chắc chắn vẫn không nhạy cảm bằng Huyết tộc.
Nhưng dù nói là vậy, tôi cũng không trông mong đám Hắc Ám Tinh Linh sẽ tha cho tôi... bây giờ giả chết ước chừng cũng không kịp nữa rồi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại... tiểu đội Hắc Ám Tinh Linh trước đó, quả nhiên là bị Nanalu tiêu diệt mà... nhưng Nanalu cũng thật đủ tàn nhẫn, vì tôi mà có thể tiêu diệt một tiểu đội Hắc Ám Tinh Linh... nhưng Huyết tộc và Hắc Ám Tinh Linh dường như vốn cũng chẳng phải quan hệ đồng minh gì, chỉ là lần này vì để phá vỡ chiến tuyến Hắc Diệu Thành mà tạm thời liên thủ thôi sao?
"... Hừ! Ngoan ngoãn ngồi yên ở đây cho ta, đợi ta dọn dẹp xong đám da đen này ta sẽ đưa ngươi rời đi."
Nanalu nhìn đám Hắc Ám Tinh Linh đông đảo phía xa, lạnh lùng cười một tiếng, nhìn đám Hắc Ám Tinh Linh trước mặt lộ ra thần sắc khinh miệt, đồng thời nàng cũng mở miệng nói khẽ với tôi một câu, dường như đã hoàn toàn coi tôi là vật sở hữu của riêng nàng.
Tuy nhiên lúc này tôi cũng không thể nói thêm gì nữa, dù sao đi nữa hiện tại thương tích đầy mình tôi cũng chỉ có thể ngồi tại chỗ, chờ đợi Nanalu và đám Hắc Ám Tinh Linh trước mặt phân ra thắng bại.
Nhưng mà... nói đến cơ hội sao...
Tôi nắm chặt viên ma tinh trong tay, nhưng rất nhanh liền thả lỏng bàn tay.
... Đến nước này rồi tôi còn đang nghĩ gì nữa chứ?
Sức mạnh còn lại, cùng lắm là đào một cái hố rồi tiện tay lấp lối ra lại thôi, căn bản không thể trốn thoát... mà dựa vào thực lực của đám người trước mặt thì việc đào đất ra cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Tôi ngồi trên mặt đất thầm nghĩ, và vào lúc này, Nanalu liền trực tiếp lao về phía đám Hắc Ám Tinh Linh trước mặt!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn