Chương 87: Chương 112 - Vỗ về
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~59 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Tâm tư của Tia Chớp - Đã hoàn thành [Góc nhìn của Moegi] Ngồi bệt trên băng ghế sofa với cơ thể chẳng còn chút sức sống nào, anh ấy cứ đờ đẫn nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định, chẳng buồn nói năng câu gì. Trông anh ấy lúc này hệt như một cái xác không hồn, hoàn toàn bay màu cái sự nhiệt huyết và dáng vẻ dịu dàng thường ngày.
"Hello? Izayoi-kun ơi? Kohaku yêu dấu của anh đang ở ngay bên cạnh anh nè~" Kohaku-chan ghé sát tai anh ấy thì thầm nhỏ nhẹ, thế nhưng anh vẫn hoàn toàn im hơi lặng tiếng, đôi mắt vẫn cứ mờ đục và mất đi những đốm sáng long lanh. Bình thường thì trong cái tình huống như thế này, trên mặt anh ấy dứt khoát phải nở một nụ cười toe toét rồi, vậy mà giờ đây lại câm như hến. Cái sự tuyệt vọng bao trùm lấy anh ấy một cách vô cùng nặng nề... Ơ khoan đã, nhìn kỹ lại thì có vẻ như anh ấy vẫn còn chút nhận thức đấy chứ.
"Izayoi-kun..."
Kohaku-chan lẳng lặng rời khỏi anh ấy rồi từ từ tiến lại gần chỗ tụi tôi.
"Xem chừng Izayoi-kun đang rơi vào một trạng thái khủng hoảng tâm lý khá là nghiêm trọng rồi đấy."
"Kuro bị xát muối ớt vào thẳng vết thương lòng như thế, nên chuyện thành ra tồi tệ đến mức này cũng là điều dễ hiểu thôi. Phen này chịu rồi, chẳng biết cứu vãn kiểu gì nữa."
"Uầy, Izayoi-kun bình thường lúc nào cũng thích cái kiểu tình cảm sến sẩm cơ mà, vậy mà giờ..."
Kohaku-chan bất lực thở dài thườn thượt. Nhưng biết làm sao được bây giờ. Tiên trách kỷ hậu trách nhân, rõ ràng là anh ấy đang phải trải qua một giai đoạn vô cùng khủng hoảng về mặt tinh thần, thế nên mấy cái phương pháp an ủi thông thường dứt khoát là sẽ không ăn thua để giúp anh ấy vực dậy được rồi.
Chính vì cái lý do đó, Karen-chan đã quyết định dũng cảm tiên phong đứng lên gánh team. Cậu ấy bấy giờ đang khoác trên mình một bộ trang phục hầu gái, mặt đỏ bừng như một con bạch tuộc luộc, ngượng ngùng từng bước tiến lại gần chỗ Izayoi. Trên đầu cậu ấy có cài một chiếc bờm xinh xắn, kết hợp cùng chiếc váy mini skirt tông màu đen chủ đạo.
Dù hồi diễn kịch ở trường cậu ấy cũng từng diện một bộ cánh tương tự rồi, thế nhưng xem chừng cái lần này mang lại cảm giác ngượng ngùng và xấu hổ hơn gấp bội phần.
"C-Chỉ riêng ngày hôm nay thôi đó nhé, Izayoi chính là c-c-chủ nhân của em! T-Thế nên, xin mời ngài cứ thoải mái, muốn ra lệnh cho em làm cái gì cũng được hết ạ!"
Cái cách ăn nói kìa! Cái tông giọng của cậu ấy bấy giờ đã trở nên vô cùng lắp bắp và loạn cào cào hết cả lên rồi! Còn đôi mắt nữa chứ! Hai con ngươi của cậu ấy cứ xoay mòng mòng vì quá bối rối! À thì, tôi cũng hoàn toàn có thể thấu hiểu được cái sự xấu hổ tột cùng đó mà...
"... Đáng yêu quá."
A! Anh ấy rốt cuộc cũng chịu đưa ra phản ứng rồi kìa! Một chút đốm sáng long lanh đã bắt đầu le lói quay trở lại trong đôi mắt đờ đẫn ấy, và xem chừng có một tia hy vọng nhen nhóm cho thấy anh ấy dứt khoát sẽ sớm thoát ra khỏi cái kén rể đầy tuyệt vọng kia thôi.
"Nhưng mà, ừm, ngài biết đấy, mấy cái chuyện thân mật quá mức như thế này vốn dĩ là đặc quyền chỉ dành riêng cho những mối quan hệ đặc biệt mà thôi... Cơ mà, nếu chỉ là cho ngài gối đùi thì em có thể làm được. Nào, mau ghé đầu sang bên này đi..."
Nói đoạn, Karen-chan liền ngồi xuống băng ghế sofa và khẽ lấy tay vỗ vỗ vào đùi mình làm ký hiệu. Cặp đùi của cậu ấy trông vừa mềm mại lại vừa trắng ngần đầy quyến rũ, dẫu cho vóc dáng tổng thể của cậu ấy trông có vẻ khá mảnh khảnh.
"Như thế này... có thực sự ổn không vậy?"
"Ổn mà, không sao đâu."
Dù đã được chính chủ gật đầu bật đèn xanh, thế nhưng anh ấy trông vẫn có vẻ vô cùng rụt rè và e ngại, cái đầu cứ lắc lư qua lại lưỡng lự. Trong mấy cái tình huống như thế này thì cái bản tính nhút nhát như thỏ đế của anh ấy lại được dịp lộ rõ mồn một. Karen-chan xem chừng cũng thừa hiểu cái tính nết đó của anh ấy, thế là cậu ấy liền chủ động đưa tay dứt khoát giữ lấy đầu Izayoi rồi nhẹ nhàng đặt nó nằm gọn gàng lên trên đùi của mình.
"C-Cảm giác này là..."
"Nếu ngài muốn thì em thậm chí còn có thể giúp ngài ngoáy tai nữa đó..."
"Thật... thật thế hả?!"
"Ừm, thật mà."
"Cái gì cơ... thật luôn sao? Vậy thì trăm sự nhờ em nha!"
Ơ hay, cái tốc độ phục hồi tinh thần này chẳng phải là có phần quá mức thần tốc rồi hay sao hả?! Sức công phá của Karen-chan trong bộ trang phục hầu gái quả thực là đáng sợ đến mức kinh hoàng mà!
"Ngài cảm thấy thế nào rồi?"
"Anh đang cảm thấy vô cùng hạnh phúc luôn!"
"Tinh thần đã khá khẩm hơn chút nào chưa?"
"Anh thấy tinh thần của mình bấy giờ đã phấn chấn lên rất nhiều rồi!"
"Thế thì tốt quá... Anh đúng là cái đồ hết thuốc chữa mà..."
Karen-chan khẽ nở một nụ cười dịu dàng khi buông lời mắng yêu. Biểu cảm bấy giờ của cậu ấy có phần hơi khác so với ngày thường, kèm theo đó là một nụ cười mỉm nhẹ nhàng. Cậu ấy cứ thế tỉ mỉ và cẩn thận dùng cây tăm bông đã chuẩn bị sẵn từ trước để nhẹ nhàng ngoáy tai cho anh ấy.
"Đúng là cái đồ tinh ranh, biết hớt tay trên của người khác mà..."
"Ước gì mình cũng là người được làm cái việc đó cho anh ấy..."
Những ánh mắt ghen tị và thèm muốn của những người xung quanh bấy giờ đang đồng loạt đổ dồn về phía hai người họ. Aoi-chan vốn dĩ luôn dành một sự chiều chuộng đặc biệt cho Izayoi nên bấy giờ đang chăm chú nhìn với ánh mắt khao khát được tự tay chăm sóc anh ấy, trong khi đó ánh mắt của Kohaku-chan thì lại vô cùng thẳng thừng và không chút giấu diếm.
Thế nhưng trước mắt thì hiện tại vẫn đang là sân diễn độc quyền của riêng mình Karen-chan.
"Anh thấy sao?"
"Anh cảm thấy sướng điên người luôn!"
"Tâm trạng đã thực sự tốt lên chưa?"
"Tốt lên rất nhiều rồi!"
"Vậy sao... ừm, đúng là hết cách với anh mà."
Dù ngoài miệng thì buông lời cằn nhằn là vậy, thế nhưng cậu ấy vẫn không tài nào kiềm chế nổi bản thân. Gương mặt cậu ấy bấy giờ thoáng hiện lên một nét biểu cảm có chút khác biệt, vừa thanh tú lại vừa dịu dàng, trong khi đôi bàn tay vẫn cứ nhịp nhàng và cẩn thận ngoáy tai cho Izayoi.
"Cái trò này dễ gây nghiện lắm đấy nhé..."
Karen-chan khẽ mỉm cười nhẹ nhàng khi nghe thấy anh ấy thốt ra câu đó.
"Liệu có ổn không nếu như cái việc này dần biến thành một thói quen thường nhật của tụi mình nhỉ?"
Tôi bấy giờ vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu được hết cái hàm ý sâu xa ẩn chứa trong cái câu nói đó của cậu ấy, thế nhưng nghe qua thì công nhận là nó mang lại một cảm giác vô cùng ngọt ngào và êm ái!
Bóng dáng của Karen-chan bấy giờ bỗng chốc toát ra một thứ mị lực vô cùng cuốn hút và tràn ngập tình mẫu tử thiêng liêng, mang lại cho người ta cái cảm giác an tâm hệt như được quay trở về với khoảng thời gian thơ ấu ngây ngô và trong sáng. Liệu có nên gọi cái cảm giác này là "sự nhõng nhẽo" hay không đây? Chính bản thân tôi cũng chẳng biết nên dùng từ ngữ nào cho thật chính xác để diễn tả cái thứ cảm xúc kỳ lạ này nữa!
Cậu ấy bấy lâu nay vốn dĩ vẫn luôn được mọi người ưu ái gọi bằng cái danh hiệu Nữ chính mẫu mực, và rõ ràng là cái bầu không khí mà cậu ấy đang tỏa ra bấy giờ hoàn toàn xứng đáng với cái danh xưng đó.
Izayoi bấy giờ đã hoàn toàn thả lỏng toàn bộ cơ thể và phó mặc bản thân cho sự chăm sóc của Karen-chan, anh ấy dần chìm vào trạng thái thư giãn tuyệt đối khi thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua.
"Được rồi, bây giờ thì xoay người sang hướng ngược lại để làm nốt bên tai còn lại nào..."
"Bên tai này cứ để hiệp tiếp theo này cho em gánh vác cho!"
Ngay khi Karen-chan vừa mới hoàn thành xong việc ngoáy một bên tai cho Izayoi, Kohaku-chan — người đã âm thầm chạy đi thay một bộ trang phục hầu gái tự thuở nào mà không một ai trong tụi tôi mảy may nhận ra — bấy giờ đã nhanh nhảu ngồi sụp xuống ở phía đối diện, trực diện đối đầu chan chát với Karen-chan. Cái tốc độ hành động và khả năng ẩn nấp di chuyển của cái con bé này đúng là xuất quỷ nhập thần mà.
"Cái này chẳng phải là một màn học mót đầy rẫy sơ hở sao?"
"Đâu có, cái này hoàn toàn là xuất phát từ một niềm khao khát thuần túy muốn được tự tay làm cho Izayoi-kun cảm thấy vui vẻ và mãn nguyện mà thôi."
"Con bé này đúng là khôn lỏi thật đấy..."
Mặc cho chiếc váy hầu gái của mình vốn dĩ đã vô cùng ngắn rồi, Kohaku-chan lại còn cố tình dùng tay khẽ vén nhẹ nó lên một chút, khiến cho cặp đùi trắng ngần quyến rũ lại càng được dịp phơi bày mồn một ra ngoài nhiều hơn nữa. Uwaaaaaa… cặp đùi đó nhìn trông công nhận là vô cùng săn chắc và nuột nà dã man! Liệu bản thân mình có thể đến xin ké để gối đầu lên đó một chút được không ta?
Trông em ấy bấy giờ hệt như một con nhện độc đang giăng lưới. Em ấy đang thong thả dệt nên một tấm lưới tình để tóm gọn lấy con mồi tội nghiệp của mình! Thế nhưng cái trò giăng bẫy này dứt khoát sẽ chẳng mang lại một chút ý nghĩa gì nếu như con mồi nhất quyết không chịu sa lưới... Ồ, cơ mà xem ra Izayoi bấy giờ dứt khoát là đã bị sập bẫy hoàn toàn mất rồi còn đâu.
"Uầy, cái cảm giác kích thích theo kiểu mấp mé suýt chút nữa là nhìn thấy được tất cả nhưng thực chất lại chẳng nhìn thấy được gì thế này quả thực là không thể nào chịu đựng nổi mà..."
"Này! Em tuyệt đối không được phép làm cái trò biến thái đó ở đây đâu nhé!"
Màn quyến rũ đầy mời gọi của Kohaku-chan công nhận là có phần hơi nghịch ngợm và táo bạo quá mức rồi đấy. Cái quy luật ở đời là con mồi càng cố gắng vùng vẫy để thoát ra khỏi những sợi tơ nhện đang quấn chặt lấy mình bao nhiêu, thì bản thân lại càng bị trói buộc và lún sâu vào bên trong bấy nhiêu. Izayoi bấy giờ dứt khoát là không tài nào kiềm lòng nổi mà cứ liên tục bị cuốn theo sự hiện diện của em ấy.
"Vậy thì, em xin phép nhé?"
Kohaku-chan khẽ lấy ngón tay chỉ chỉ vào phần đùi của mình, đưa ra một cử chỉ vô cùng mời gọi và lôi cuốn. Izayoi bấy giờ bỗng chốc dao động dữ dội rồi bắt đầu vô thức bị hút về phía em ấy...
"Này, em vẫn đang ở ngay bên cạnh anh đấy nhé!"
"Hả!"
Izayoi lập tức bừng tỉnh đại não sau lời nhắc nhở đanh thép của Karen-chan. Đúng lúc đó, Kohaku-chan liền nhẹ nhàng đưa cả hai tay ra dịu dàng ôm lấy lấy anh ấy rồi bắt đầu cất giọng thốt ra những lời đường mật ngọt ngào, nũng nịu hệt như một chú mèo con.
"Izayoi-kun ơi, chẳng lẽ anh lại không thích dịch vụ ngoáy tai của em đến thế sao?"
"Ơ, à thì, chuyện đó..."
Với một sự quyết tâm cao độ cùng một ý chí sắt đá, Karen-chan liền dứt khoát nắm chặt lấy bàn tay còn lại của Izayoi, phơi bày ra cái dáng vẻ kiên định thường ngày của mình. Cậu ấy khẽ ngước đôi mắt lên nhìn anh ấy với một ánh nhìn vô cùng hờn dỗi.
"Chẳng lẽ anh cảm thấy không hài lòng khi ở bên cạnh em sao?"
"Ơ, kìa, chuyện đó, không phải như thế đâu mà..."
"Thế nhưng rõ ràng là anh vừa mới định bỏ mặc em để quay sang nhào vào lòng của Kohaku còn gì… Chẳng lẽ một người như em lại không mang lại cảm giác an tâm và đáng tin cậy bằng Kohaku sao?"
"Đúng rồi đấy… Izayoi dứt khoát là sẽ thích một người phụ nữ lớn tuổi hơn và có chỗ dựa vững chắc, đáng tin cậy hơn rồi…"
"Á, không phải, anh… anh…"
Cái kiểu chiến trường hỗn loạn mới mẻ gì đang diễn ra trước mắt tớ thế này… cả hai cô nàng bấy giờ đều đang đồng loạt tỏa ra một luồng khí tràng đầy oán hận và đáng sợ… Nhưng rõ ràng nhìn vào cái tình cảnh dở khóc dở cười đang diễn ra mồn một ngay trước mắt tôi lúc này thì đây quả thực là một chiến thuật vô cùng hiệu quả để thao túng tâm lý của ảnh rồi.
Chính vào cái khoảnh khắc tôi đang mải mê suy nghĩ về chuyện đó, Aoi-chan đã kịp thời bước lên để can thiệp nhằm ngăn chặn hành vi của hai người họ lại.
"Thôi đủ rồi đấy hai người… Làm thế Kuro sẽ cảm thấy vô cùng khó xử và khổ sở cho mà xem."
"Cũng đúng ha…"
"Cậu nói phải."
Nhờ vào màn can thiệp vô cùng kịp thời của Aoi-chan, bầu không khí hỗn loạn bấy giờ cuối cùng cũng đã được dàn xếp ổn thỏa.
"Kuro."
"Ừm?"
"Tâm trạng của anh đã khá hơn chút nào chưa?"
"Rồi, nhờ có mọi người nên anh đã ổn hơn nhiều rồi."
"Thế thì tốt."
Đến rồi đây! Màn xoa đầu đầy "vô thức" cùng một nụ cười tỏa nắng thương hiệu của Aoi-chan. Quả thực là một nụ cười vô cùng thuần khiết và không chút tạp niệm hay mưu mô tính toán gì cả. Chính cái sự không tính toán và chân thành đó lại vô tình biến nó trở thành một chiêu thức có sức công phá vô cùng khủng khiếp.
"H-Hế lô…."
"Nếu cậu cứ liên tục tung ra mấy cái combo chiêu thức tối thượng kiểu 'Nadepo' (Xoa đầu) và 'Nicopo' (Mỉm cười) một cách đầy vô thức như thế này thì người khác dứt khoát là chẳng còn biết phải nói gì thêm nữa luôn rồi."
"Ngay cả em cũng vậy nữa cơ mà! Em cũng chỉ vì cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi thấy Izayoi-kun đã bình an vô sự mà thôi!"
Thấy vậy, Kohaku-chan cũng lập tức bắt chước theo bằng cách lao vào xoa đầu Izayoi rồi khẽ nháy mắt tinh nghịch với anh ấy. Cái cú nháy mắt của em ấy mang lại một hiệu ứng vô cùng lung linh và lấp lánh tỏa sáng khiến cho người ta cảm thấy vô cùng kích thích, thế nhưng tôi vẫn không tài nào ngăn nổi bản thân nảy sinh một cái cảm giác rằng cái cú nháy mắt này có gì đó hơi khác so với nụ cười thuần khiết của Aoi-chan. Mà thôi, chắc có lẽ chỉ là do tôi nhạy cảm quá mà thôi.
"Mấy cái chiêu thức kiểu Nikopo và Nadepo đó sở dĩ nó mang lại hiệu quả cao là bởi vì cậu ấy hoàn toàn làm điều đó một cách vô thức từ tận trong tâm. Còn em thì tốt nhất là nên dẹp ngay cái trò giả vờ làm một cô nàng nữ chính ngây thơ, thuần khiết tự nhiên đó đi là vừa."
"Cậu bảo cái này là làm một cách vô thức á?"
"Thôi bớt lừa dối bản thân đi bà cô ạ! Cái trò diễn xuất làm một cô nàng nữ chính ngây thơ cụm tự nhiên đó, đã đến lúc chị nên chính thức giải nghệ và từ bỏ nó là vừa rồi đấy!"
"Hmm? Tớ… thực sự không hiểu mọi người đang muốn nói cái gì cho lắm."
"Thôi bỏ đi."
Trong lúc hai cái con người đó còn đang mải mê đấu khẩu qua lại với nhau, Aoi-chan bấy giờ đã khệ nệ mang ra một chiếc kính bảo hộ có kích thước khá là lớn.
"Cái này chính là kính thực tế ảo VR. Tớ vừa mới may mắn trúng thưởng được nó trong một cuộc thi đấu gần đây."
"Liệu anh có thể mượn để chơi thử một chút được không?"
"Được chứ, đây là một tựa game chiến đấu đấu kiếm."
Cậu chàng liền nhanh nhảu đeo chiếc kính bảo hộ vào mắt và bắt đầu bấm nút khởi động tựa game.
"Cái này đỉnh của chóp luôn á mọi người ơi! Ooooooooh, c-cẩn thận kìa!"
Nhìn từ góc độ của một người đứng xem bên ngoài như tụi tôi thì cái cảnh tượng này trông có phần vô cùng kỳ quặc và buồn cười, và cái việc anh ấy cứ liên tục khua tay múa chân điên cuồng ở ngay bên trong không gian ngôi nhà như thế này thực sự là tiềm ẩn rất nhiều nguy cơ gây nguy hiểm.
"Oái!"
Izayoi do mải mê né đòn trong game nên đã vô tình vấp phải cạnh bàn, và xem chừng cái sự hỗn loạn và mất phương hướng do góc nhìn thị giác khác biệt trong thế giới ảo mang lại đã khiến cho anh ấy hoàn toàn bị mất đi khả năng thăng bằng. Anh ấy cứ thế loạng choạng bước hụt vài bước rồi vội vàng vơ tay quờ quạng vớ đại lấy một thứ gì đó ở gần bên để làm điểm tựa cố gắng đứng vững.
"Ơ, có chuyện gì đang xảy ra thế, Izayoi-kun? Đây là…?"
"Anh thực sự vô cùng xin lỗi mọi người!!!"
Bàn tay phải của Izayoi bấy giờ chẳng biết vô tình hay cố ý lại đang nằm chễm chệ ngay trên khuôn ngực của Kohaku-chan, khiến cho khuôn mặt của cô nàng lập tức đỏ bừng lên hệt như gấc chín. Mặc dù mắt bấy giờ đang bị che kín bởi chiếc kính VR không nhìn thấy được gì, thế nhưng anh ấy dứt khoát là đã cảm nhận được một thứ xúc cảm vô cùng mềm mại từ lòng bàn tay nên đã vội vàng rụt tay lại với tốc độ ánh sáng. Thế nhưng do cái đà quán tính của cú rụt tay quá mức mạnh mẽ, bàn tay phải của anh ấy lại tiếp tục lao đi...
"I-Izayoi…! Anh rốt cuộc là đang làm cái trò gì thế hả…!"
Bàn tay của anh ấy lại một lần nữa chuẩn bị đáp thẳng vào ngực của Karen-chan, khiến cho cô nàng lập tức lâm vào trạng thái hoảng loạn tột độ. Xét về chỉ số vòng một thì Karen-chan vốn dĩ sở hữu một khuôn ngực có phần khá là khiêm tốn và nhỏ nhắn so với mặt bằng chung của những người khác, và xem chừng cái tình huống nhạy cảm xảy đến quá mức đột ngột này đã hoàn toàn vượt quá sức chịu đựng của cậu ấy.
Và rồi, như một định mệnh, bàn tay của anh ấy lại tiếp tục chuyển động với một tốc độ kinh hoàng, hướng thẳng về phía vị trí của Aoi-chan đang đứng, và không nằm ngoài dự đoán, nó đã thuận lợi đáp thẳng lên trên ngực của cậu ấy một cách vô cùng chính xác.
Cái quỹ đạo di chuyển thần kỳ và đầy rẫy sự bí ẩn gì đang diễn ra với bàn tay của anh ấy thế này?
"Kuro?"
"Thật hả trời, anh thực sự xiiiiiiiiiiiiiin lỗiiiiiiiiiiiiii mọi người nhiều lắm!"
Izayoi cuống cuồng tìm cách lùi lại để giữ khoảng cách an toàn, thế nhưng hai cái chân của anh ấy lại vô tình tự quấn lấy nhau, khiến anh ấy hoàn toàn mất thăng bằng và đổ rầm về phía tôi. Nhận thấy tình thế nguy hiểm, tôi liền vội vàng giang tay ra định đỡ lấy anh ấy, thế nhưng thay vào đó, Izayoi do muốn nhanh chóng lấy lại thăng bằng nên đã vận dụng một tốc độ phản xạ vô cùng phi thường, và thế là cả hai bàn tay của anh ấy đã trực tiếp chộp thẳng và bóp chặt lấy cả hai bên gò bồng đảo của tôi.
Vòng một của tôi thì rơi vào khoảng cúp F, đồng nghĩa với việc tôi là người sở hữu khuôn ngực lớn thứ hai trong nhóm chỉ sau mỗi Kohaku-chan mà thôi. À thì, cơ mà cái chi tiết đó bấy giờ cũng chẳng còn quan trọng làm gì nữa rồi.
Liệu có phải anh ấy đang cố tình giở trò sàm sỡ tụi mình hay không đây…? Nhưng mà xét cho cùng thì anh ấy lúc này rõ ràng là đang đeo kính VR mà, vậy nên cái chuỗi hành động này liệu có thực sự là một phép màu ngẫu nhiên nào đó tạo nên không nhỉ?
Izayoi vội vàng buông tay ra rồi hấp tấp tháo chiếc kính VR xuống, sau đó cúi gập người chín mươi độ xuống sát đất để tạ tội trước mặt tụi tôi.
"Anh thực sự, thực sự vô cùng xin lỗi mọi người nhiều lắm!!! Anh hoàn toàn không hề cố ý làm cái trò biến thái đó đâu, tất cả chuyện này hoàn toàn chỉ là một chuỗi những sự trùng hợp ngẫu nhiên đến mức không tưởng mà thôi, anh thực sự không hề cố ý một chút nào đâu!"
"Em hiểu mà… À thì, cái trò này công nhận là có phần hơi quá mức trùng hợp rồi đấy… Với lại, nếu em nhớ không nhầm thì một cái tình huống tương tự như thế này dường như cũng từng xảy ra trước đây rồi thì phải."
"Thôi được rồi, nếu anh đã thành khẩn cúi đầu xin lỗi tụi tớ đến mức này rồi thì… phen này em dứt khoát là sẽ rộng lượng tha thứ cho anh vậy. Nhìn qua thì có vẻ như anh đúng là không hề có ý đồ xấu xa gì thật, và dáng vẻ của anh trông cũng có vẻ vô cùng hối lỗi nữa… Thế nhưng mà nói thật nhé, cái chuỗi combo kỳ tích bốn lần tai nạn may mắn liên tiếp này rốt cuộc là cái kiểu gì thế hả?"
"Anh thực sự xin lỗi mọi người rất nhiều! Chính bản thân anh cũng không tài nào tin nổi là một cái chuyện động trời như thế này lại có thể xảy ra được! Anh thực sự xin lỗi! Anh biết hành vi của mình bấy giờ trông vô cùng kỳ quặc và biến thái! Anh xấu hổ đến mức muốn độn thổ luôn rồi!"
Tôi bấy giờ cũng thoáng lờ mờ nhớ ra rằng một cái tình huống đụng chạm nhạy cảm tương tự như thế này dường như cũng từng xảy ra với Kohaku-chan trước đây rồi. Nghĩ đến cái ký ức đó, khuôn mặt của anh ấy lại càng thêm phần đỏ ừng lên vì ngượng. Kohaku-chan vội vàng lấy hai tay che trước ngực của mình, thế nhưng nhìn vào dáng vẻ của em ấy thì xem chừng em ấy cũng đang có xu hướng chuẩn bị gật đầu tha thứ cho Izayoi rồi.
Izayoi bấy giờ vẫn cứ giữ nguyên cái tư thế cúi gập người tạ tội, dứt khoát không chịu ngẩng đầu lên đối diện với mọi người.
"Thôi được rồi, em đành tha thứ cho anh vậy. Nhìn cái bộ dạng này của anh là đủ để em biết anh không hề cố ý rồi."
"Cảm ơn em nhiều lắm!"
"Ừm, không có gì đâu, mọi chuyện ổn rồi mà. Bà ngoại của em trước đây từng dạy rằng con gái thì tuyệt đối không được phép để cho bất kỳ một ai tùy tiện đụng chạm vào cơ thể của mình, thế nhưng nếu đối phương là một người vô cùng quan trọng đối với mình thì chuyện đó hoàn toàn có thể chấp nhận được. Vậy nên, anh không cần phải liên tục cúi đầu xin lỗi tụi em nhiều đến mức như vậy đâu, nhé?"
"Aoi-sama vĩ đại của anh ơi…"
Aoi-chan khẽ mỉm cười dịu dàng rồi lại đưa tay ra nhẹ nhàng xoa đầu anh ấy một lần nữa. Trong tâm trí của Izayoi lúc này, hình bóng của Aoi-chan bấy giờ dứt khoát là đã chính thức được nâng tầm lên thành một nữ thần cứu rỗi cuộc đời anh ấy rồi.
"Moegi-senpai ơi, anh cũng thành thật xin lỗi em nhiều lắm!"
"Không sao đâu anh, thật đó… Chỉ cần anh không cố tình giở trò đồi bại là được rồi."
"Anh cảm ơn em nhiều nhắm!"
Cái màn quỳ gối tạ tội sám hối đó của Izayoi cứ thế tiếp tục kéo dài thêm vài phút nữa mới chịu kết thúc.
Anh ấy bấy giờ đang tự nhốt mình trong phòng để suy ngẫm lại về toàn bộ những cái chuyện đáng xấu hổ đã xảy ra lúc nãy. Ảnh lẳng lặng đứng một mình ngoài ban công phòng ngủ tầng hai, thả hồn mình theo những làn gió đêm se lạnh thổi qua.
"Có chuyện gì thế anh?"
"Ồ, không có gì đâu em…"
Một lần nữa, cái đốm sáng tuyệt vọng lại nhen nhóm quay trở lại ngự trị trong đôi mắt của anh ấy.
"Anh có muốn tâm sự chút gì với em không?"
"Anh… anh chỉ là đang cảm thấy vô cùng lo lắng và bất an, sợ rằng mọi người thực chất là đang âm thầm ôm cục tức và tức giận trong lòng vì cái vụ đụng chạm lúc nãy mà thôi…"
"Tất cả mọi người đều đã dõng dạc tuyên bố là sẽ rộng lượng tha thứ cho anh rồi cơ mà. Và dĩ nhiên là trong số đó bao gồm cả em nữa."
"Thế nhưng lỡ như tận sâu trong thâm tâm của mọi người thực chất lại đang cảm thấy vô cùng khó chịu và bực bội thì sao?"
"Anh đừng có lo lắng vớ vẩn nữa; em xin dùng danh dự của mình để đảm bảo với anh rằng dứt khoát là không có cái chuyện đó đâu."
Liệu bản thân mình có nên thẳng thắn nói cho anh ấy biết một sự thật rằng tất cả mọi người ở đây thực chất đều đã lỡ đem lòng yêu cái con người thật này của anh ấy từ lâu rồi không nhỉ?
"Em thực sự hoàn toàn không có một chút khó chịu nào sao, Moegi-senpai?"
"À thì, lúc đó em cũng có chút bất ngờ thật đấy… Thế nhưng anh thực sự hoàn toàn không cần phải bận tâm hay lo lắng về cái chuyện nhỏ nhặt đó làm gì đâu."
"Em có chắc không?"
"Em hoàn toàn chắc chắn một trăm phần trăm luôn."
Cái anh này lúc nào cũng có cái xu hướng suy nghĩ quá nhiều và phức tạp hóa mọi chuyện lên, đặc biệt là mỗi khi cái chủ đề đó có liên quan trực tiếp đến tụi tôi. Bình thường đối với mấy vấn đề cá nhân của bản thân thì anh ấy phục hồi tinh thần nhanh lắm, hoặc là sẽ dứt khoát vứt xó nó sang một bên không thèm nghĩ ngợi gì nữa, thế nhưng cứ hễ có chuyện gì dính dáng đến tụi tôi là anh ấy lại bắt đầu suy nghĩ vô cùng sâu xa và nghiêm trọng hóa vấn đề.
Nhưng mà xét cho cùng thì tôi vẫn luôn thầm hy vọng rằng anh ấy có thể thả lỏng bản thân mình ra một chút và bớt suy diễn lung tung đi thì tốt biết mấy...
"Chẳng lẽ anh lại không chịu tin tưởng vào những lời nói thốt ra từ chính miệng của bạn gái của mình sao?"
"Hả, bạn… bạn gái của mình á!?"
"Sao trông anh lại có vẻ kinh ngạc đến mức nháo nhào lên như thế chứ? Ý em là, tất cả tụi mình đều đã hoàn toàn thổ lộ tình cảm và chấp nhận cái giao kèo về cái hậu cung đó rồi đúng không nào? Vậy nên, xét về mặt lý thuyết mà nói thì hiện tại em đang là cô bạn gái duy nhất của anh đúng không nào?"
"Đ-Đúng là như vậy!"
"Đúng thế. Vậy nên, nếu như chính cô bạn gái của anh đã đích thân lên tiếng khẳng định rằng anh không cần phải bận tâm làm gì, thì anh liệu còn muốn tiếp tục lo lắng nữa không đây?"
"À thì, chuyện đó, ý anh là…"
"Ý anh là sao nào?"
"Anh thực sự không…"
"Không sao cơ?"
"Anh hoàn toàn không còn lo lắng chút nào nữa rồi…"
"Như thế có phải tốt hơn không."
Cái việc tự mình mở miệng đứng ra nhận bản thân là bạn gái của anh ấy công nhận là mang lại một cảm giác vô cùng ngượng ngùng và xấu hổ đến mức đỏ cả mặt luôn ấy chứ… Chắc có lẽ từ lần sau mình nên hạn chế nói ra cái từ nhạy cảm này trước mặt anh ấy thì hơn.
Ánh hoàng hôn buổi chiều tà bấy giờ đang nhẹ nhàng buông xuống nhuộm hồng cả không gian nơi tụi tôi đang đứng, và những làn gió vương vấn khẽ vuốt ve qua làn tóc. Cái sự thật rằng tụi tôi bấy giờ đang cùng nhau lén lút tận hưởng cái khoảnh khắc không gian riêng tư chỉ có hai người như thế này thực sự khiến cho tận sâu trong thâm tâm tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện.
"Liệu tụi mình có nên chủ động đứng ra công khai với tất cả mọi người về cái, em biết đấy, cái mối quan hệ hiện tại của tụi mình không?"
Khi anh ấy dùng cụm từ "mối quan hệ hiện tại của tụi mình", ảnh dứt khoát là đang muốn ám chỉ đến cái mối quan hệ yêu đương hẹn hò chính thức của hai đứa rồi. Bản thân tôi bấy giờ cũng không dám chắc chắn một trăm phần trăm rằng cái việc tiếp tục giấu giếm mọi người như thế này liệu có phải là một quyết định đúng đắn hay không, thế nhưng tôi nghĩ tốt nhất là trước mắt tụi mình cứ nên tạm thời giữ im lặng thì sẽ ổn hơn.
"Em nghĩ anh tạm thời chưa cần phải vội vã khai báo với họ làm gì đâu. Nếu anh đột ngột nói ra vào lúc này, mọi người dứt khoát là sẽ lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn và cuống cuồng hết cả lên cho mà xem. Việc ép buộc họ phải nhanh chóng đưa ra phán quyết cuối cùng dứt khoát không phải là cái kịch bản mà anh hằng mong muốn đúng không nào?"
"Em nói chí phải. Vậy thì tụi mình cứ thống nhất là sẽ tiếp tục giữ kín cái bí mật này nhé."
"Ý kiến hay đấy."
Cái mối quan hệ yêu đương bí mật này của hai đứa tụi tôi… à thì, cái chuyện này công nhận là có phần hơi phức tạp một chút, kèm theo đó là một mớ những cảm xúc hỗn độn, nửa cảm thấy vô cùng tội lỗi và áy náy đối với những người khác, nhưng nửa lại ngập tràn trong mật ngọt của sự hạnh phúc.
"Người yêu sao… Moegi-senpai chính là người yêu của mình, và em ấy là bạn gái của mình… Trời đất ơi, cái cảm giác này đúng là đỉnh của chóp luôn mà!"
"Anh cứ bộc trực nói thẳng ra cái từ đó như thế làm em cảm thấy ngượng lắm đấy biết không hả…"
"Xin lỗi nhé. Chỉ là vì anh bây giờ đang cảm thấy vô cùng hạnh phúc mà thôi! Anh thực sự không tài nào tin nổi là một người con gái tuyệt vời và hoàn hảo như em lại có thể chấp nhận trở thành bạn gái của một đứa như anh. Anh đúng là gã đàn ông may mắn nhất trên cõi đời này rồi!"
Izayoi khẽ nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ, một nụ cười ngập tràn sự hạnh phúc xuất phát từ tận sâu trong đáy lòng. Ngay vào cái khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười tỏa nắng đó của anh ấy, tôi lại một lần nữa sâu sắc nhận thức được một sự thật rằng bản thân mình đã thực sự lỡ yêu anh ấy đến mức vô phương cứu chữa mất rồi. Tôi cũng không tài nào kiềm chế nổi bản thân mà khẽ nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc từ tận sâu trong tim để đáp lại anh ấy.
"Chính em cũng là một người vô cùng may mắn mà."
Cả hai tụi tôi cùng nhau bật cười một cách vô cùng vui vẻ, và chính ngay vào cái khoảnh khắc định mệnh đó, tôi đã sâu sắc cảm nhận được rằng hai đứa bây giờ đã chính thức hòa chung một nhịp đập và trở thành người yêu của nhau một cách trọn vẹn.
End arc "Tâm tư của Tia Chớp"!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn