Chương 105: Chương 2 - Sắc Vàng của tương lai và Sắc Đỏ của hiện tại
Tôi được tái sinh tới thế giới tệ hại nhất, nơi những Ma pháp Thiếu nữ bị hành hạ thậm tệ ~ Nếu tôi không cứu họ bằng cách tận dụng kiến thức có được từ Light Novel ở tiền kiếp, thế giới sẽ bị diệt vong sao!? ~ · Kirito51 · 106 chương · ~22 phút đọc · Tạo 23/08/2026
Hậu truyện - Đã hoàn thành [Góc nhìn của Karen] Tôi đang đi mua đồ ăn tối cùng với Moegi của tương lai.
Chẳng cần nói cũng biết, số người ăn chực nằm chờ đột ngột tăng thêm năm người nên lượng thức ăn cũng phải tăng lên theo. Kéo theo đó là lượng đồ cần mua cũng nhiều hơn. Vì thế phải cần đến hai người đi, và Moegi của tương lai đã đi cùng tôi — người vốn dĩ đang đến phiên đi chợ.
"Hôm nay bữa tối sẽ khá là thịnh soạn đúng không nhỉ?"
"Nghe nói là vậy đấy."
Mà cái cậu này... dáng người chuẩn thật đấy chứ... Quyến rũ hơn tôi hẳn...
Đôi chân thon gọn săn chắc, bầu không khí toát lên vẻ trưởng thành. Mái tóc vàng, hàng lông mày dài và đôi mắt trông thật đáng yêu. Và trên hết, trên hết chính là... bộ ngực!!!
Moegi à, cậu ngày càng nảy nở là sao hả trời!!! Tôi đã nhìn thấy bản thân mình ở tương lai rồi, chỉ có cúp B thôi đó!! Tại sao ai nấy đều đẫy đà mà chỉ có mỗi tôi là màn hình phẳng thế này!! Thật không thể hiểu nổi!!!
Ít nhất thì cũng phải được cúp C, à không, cúp D chứ...
"Ự, sao tớ cứ cảm thấy có ánh mắt nào đó chằm chằm nhìn mình thế nhỉ?"
"Không có gì đâu."
"Ủa, vậy à?"
Hừ, mà thôi kệ đi. Dù nữ chính có là ngực khủng đi chăng nữa thì cô ta cũng đã bước sang tuổi ba mươi rồi. Lợi thế vẫn thuộc về tôi... đúng không nhỉ?
"Xem nào, tôm này, thịt thăn lợn, thịt đùi gà..."
Moegi đọc vanh vách tờ ghi chú rồi nhanh nhẹn cho những thứ cần mua vào giỏ. Cái mùi vị của một người vợ hiền đảm đang cứ thoang thoảng tỏa ra từ cậu ấy. Thật không thể lơ là cảnh giác được.
Trong lúc vừa đi quanh siêu thị vừa mua đủ thứ, Moegi chợt lẩm bẩm:
"Lâu rồi mới lại được đi mua sắm cùng Karen-chan nhỉ."
"Vậy sao..."
Nhắc mới nhớ, nghe nói mọi người ở tương lai sau khi mất đi Izayoi đã mỗi người một ngả, trải qua những chuỗi ngày chìm trong đau khổ. Những lúc thế này thì nên nói gì cho hợp hoàn cảnh nhỉ?
"A, tớ xin lỗi. Làm cậu phải bận tâm suy nghĩ rồi đúng không?"
"Không... có gì đâu..."
"Á, thế thì cho tớ xin lỗi nhé?"
"Tớ có bận tâm gì đâu chứ... Thay vì vậy, mau tiếp tục mua đồ thôi."
Bản thân tôi chỉ biết thốt ra những lời cộc lốc như vậy. Thật đáng ghét cái sự kém ăn kém nói của chính mình. Thế nhưng, cậu ấy lại khẽ mỉm cười.
"Đúng vậy nhỉ..."
Khi hai đứa lại bắt đầu bước đi, cậu ấy bỗng nhiên dừng chân lại.
"Chao ôi... muốn nhấm nháp chút cồn quá đi mất..."
Hướng nhìn của cậu ấy là khu vực bày bán đủ loại từ bia lon, rượu vang cho đến đủ thứ cồn khác. Quầy rượu bia. Mà nhắc mới nhớ, người ta đã là người trưởng thành rồi thì việc uống chút rượu bia cũng chẳng có gì lạ. Không biết tôi trong tương lai có uống không nhỉ?
Nghĩ lại thì, tôi ở tương lai đã đổi kiểu tóc rồi nhỉ... Tóc ngắn cắt tỉa trông rất gọn gàng. Mà sao lại cắt đi cơ chứ. Tóc buộc hai bím đáng yêu thế này mà... Nhưng mà, đi làm rồi mà vẫn buộc tóc hai bím thì đúng là hơi kỳ thật... Lần tới... chắc phải hỏi thử xem sao...
Đang mải suy nghĩ mông lung, tôi sực nhớ ra cô nàng trước mắt vẫn đang dán chặt mắt vào quầy rượu bia.
"Thì cậu cứ mua đi xem sao?"
"Nhưng mà... liệu có ổn không nhỉ?"
"Tớ thấy được mà. Izayoi cũng chẳng vì chút chuyện này mà cằn nhằn đâu chứ?"
"Ừm... nhưng mà, từ tương lai tới đây ăn chực nằm chờ mà lại đòi uống rượu bia thì..."
Đến tuổi ba mươi rồi mà cái tính hay khách sáo của Moegi vẫn chẳng đổi thay chút nào.
"Rồi rồi, cậu muốn uống loại nào?"
"... Ờm thì, cái lon màu vàng kim này..."
"Loại này chứ gì... Muốn mua mấy lon?"
"Xem nào... n-năm lon..."
"Uống cũng kinh nhỉ... À, chắc mấy người khác ngoài Moegi cũng muốn uống đúng không?"
"C-Có lẽ là vậy..."
"Tự dưng lại khép nép thế chứ... Thôi, thế này thì mua luôn cả một thùng cho rồi."
"C-Cũng được thôi."
Hai đứa quyết định mua nguyên một thùng bia, và tôi là người bê nó. Nếu để Moegi thì cậu ấy sẽ lại nhìn trước ngó sau ngại ngùng, nên tôi phải là người chủ động. Chỉ cần vận dụng ma lực một cách khéo léo là có thể nhấc bổng cái thùng này lên dễ như bỡn.
"À, cái đó..."
"Cậu không cần để tâm đâu... Tối nay, chẳng phải cậu muốn ăn mừng việc hội ngộ với Izayoi và đủ thứ chuyện khác... rồi làm một trận tới bến với chỗ bia rượu này sao?"
"K-Karen-chan... đúng là đỉnh thật đấy!"
Nhìn cậu ấy rơm rớm nước mắt vì vui sướng, tôi vừa thầm nghĩ hóa ra Moegi thích rượu bia đến thế, vừa ôm đống đồ cần mua cộng với thùng bia ra xếp hàng ở quầy thu ngân. Vừa xếp hàng, tôi vừa hỏi cậu ấy:
"Rượu bia ngon lắm à?"
"Ừm, ngon lắm luôn."
"Chà..."
"Tớ nghĩ chắc Karen-chan của tương lai cũng uống đấy."
"Thế cơ à?"
"Ừm, chắc chắn là có uống."
Cậu ấy nói với vẻ vô cùng tự tin. Chẳng biết đó là trực giác, là suy đoán bừa, hay cậu ấy dựa trên cái khái niệm thông thường của một người đã đi làm. Cậu ấy liền nói tiếp lý do:
"Bởi vì ngoài việc đó ra thì chẳng còn việc gì khác để làm cả."
"... Hả? Chuyện đó nghĩa là..."
Tôi không thể thốt thêm lời nào nữa. Và cậu ấy cũng lộ rõ vẻ hối hận vì lỡ lời. Biết mình lại làm hỏng bầu không khí, cậu ấy liền cố nâng cao tông giọng để xua tan đi sự ngột ngạt này.
"A, nhìn kìa! Phía trước trống rồi, mau lên thanh toán thôi!"
"À, ừ..."
Tôi cũng ậm ừ cho qua chuyện rồi tiến lên phía trước. Tôi dùng phiếu mua hàng để được giảm giá, rồi xếp đồ vào túi eco-bag. Tôi dùng cả hai tay bê thùng bia, còn cậu ấy thì xách hai chiếc túi bảo vệ môi trường giờ đây đã căng phồng.
Bước qua cánh cửa tự động để ra ngoài. Bầu không khí bỗng trở nên có chút gượng gạo. Cậu ấy cố tình tìm chủ đề để bắt chuyện với tôi.
"À này, cậu có tò mò vị của rượu bia ra sao không?"
"Thì cũng có..."
"Rượu bia ấy mà, ừm, có loại vị đắng ngắt, nếu không thích vị đó thì có thể thử rượu vang hoặc rượu mơ... À mà tớ nói trước nhé, dù có tò mò thì cậu cũng không được lén uống đâu đấy?"
"Tớ biết rồi."
"Ừm, đúng vậy nhỉ..."
"... Cậu không cần phải cố ép mình kéo dài câu chuyện làm gì đâu."
"Hả?"
"Dù là người lớn thì việc có những chuyện không muốn nói, những chuyện đau lòng hay những lúc lỡ lời cũng là lẽ thường tình. Khi muốn khóc thì cứ khóc, chẳng việc gì phải cố gượng cười cả... Người lớn hay không chẳng quan trọng. Moegi vẫn là Moegi, dù là ở tương lai hay hiện tại... Tớ không biết diễn tả sao cho hay, nhưng đại khái là... đừng có khách sáo nữa... vậy đi."
Ôi trời ơi, ngượng chết đi được. Tôi lại một lần nữa nhận ra điểm tốt của Izayoi, cái tên đó có tinh thần thép cỡ nào mới có thể thốt ra mấy câu sặc mùi shounen manga như hơi thở thế này chứ.
"Fufu, ra vậy... Cậu chẳng thay đổi gì cả. Mà công nhận lời lẽ tràn đầy nhiệt huyết thật đấy... Hiện tại tớ đang nghĩ rất nghiêm túc về việc xuất bản một cuốn sách tập hợp những câu nói nhiệt huyết của Karen-chan đây này."
Cậu ấy khẽ bật cười khúc khích. Tôi vì ngượng đến đỏ cả mặt, cảm giác như mình vừa bị trêu nên liền quay ngoắt mặt đi chỗ khác.
"Cảm ơn Karen-chan nhé... Tớ yêu cậu nhất luôn."
"Thế..."
"Ơ kìa? Sao tự dưng trông cậu có vẻ khó chịu thế?"
"Không có."
"Thôi đi, rõ rành rành ra thế kia còn gì."
"Đã bảo là không khó chịu rồi mà."
"Nhưng—"
"Không có!"
"Hơ, thôi kệ vậy."
"... Hì hì."
Bằng một cách nào đó, tôi cảm thấy mình có thể hòa thuận với cậu ấy. Để trả đũa cái trò trêu chọc lúc nãy, tôi quyết định sẽ chọc quê cậu ấy một chút.
"Người ta bảo bước sang tuổi băm là xương khớp cứng đờ ra hết, tình hình của cậu thế nào rồi?"
"Dù ba mươi tuổi nhưng cơ thể tớ vẫn dẻo dai lắm nhé. Với lại, cấm động chạm về chuyện tuổi tác đấy."
Cậu ấy cấm tôi nhắc đến tuổi bằng một tông giọng vô cùng nghiêm túc.
"Tại tớ đang là nữ sinh cao trung mơn mởn mà, nên phải tò mò về tương lai sau này chứ..."
"Giờ hai tay tớ đang bận xách đồ nên không làm gì được thôi, chứ nếu tay mà rảnh là cậu ăn cốc đầu rồi đấy."
"Sao hình phạt nghe cổ lỗ sĩ thế? Đúng là bốc mùi mấy ả tuổi ba mươi rồi..."
"Được lắm... Lát nữa tớ sẽ cho cậu nếm mùi tuyệt chiêu cù lét toàn thân đã lâu không gặp."
Vừa buôn mấy chuyện tào lao vừa rảo bước trên con đường về nhà. Tuy nhiên, tôi cũng cảm nhận được rằng nếu cứ lôi cái vụ tuổi băm ra đùa quá trớn là cậu ấy sẽ nổi giận lôi đình thật.
Quả nhiên là phụ nữ ai cũng để tâm đến tuổi tác nhỉ. Bản thân tôi bây giờ hoàn toàn không bận lòng, nhưng đó là vì hiện tại tôi còn trẻ, không biết tôi ở tương lai có để ý không nữa. Hay là cứ thử hỏi xem sao. Mà nói gì thì nói, trò chuyện với chính mình phiên bản khác đúng là cần không ít lòng dũng cảm mà.
"Mà nhắc mới nhớ, nhóm tương lai các cậu tính thế nào tiếp theo đây? Như chuyện công việc chẳng hạn."
"Chắc là phụ giúp nhà nghỉ truyền thống của gia đình Mel-chan, hoặc làm nhà mạo hiểm ở dị giới để kiếm nhu yếu phẩm...? Nếu làm được thẻ căn cước thì sẽ kiếm việc ở bên này chăng?"
"À, hóa ra vẫn chưa quyết định chính thức nhỉ."
"Ừm... nhưng mà chắc chắn không có chuyện ăn không ngồi rồi đâu."
"Thế à... Tớ nghĩ nếu là Izayoi thì anh ấy sẽ vui vẻ nuôi các cậu làm ăn bám thôi mà."
"Dựa dẫm cũng phải có mức độ chứ. Với lại nếu không làm gì đó thì tớ cảm thấy con người mình sẽ bị thui chột mất."
"Chà... suy nghĩ đúng là rất bảo... à không, rất người lớn nhỉ."
"Pha bẻ lái vừa rồi đạt điểm mười chất lượng đấy."
Moegi bên này suy nghĩ cũng thật chín chắn. Mà công nhận mình bẻ lái kịp thời thật tốt. Lúc nãy tôi đã không bỏ sót ánh mắt sắc lẹm đột ngột của cậu ấy đâu. Thú thật là có hơi đáng sợ một chút.
Tuổi tác... tuyệt đối không được trêu chọc quá đà. Đây là lần thứ hai trong ngày tôi tự nhủ với bản thân như vậy.
Cứ thế, hai đứa vừa đi vừa chuyện trò thì bỗng nhiên một luồng gió lạnh từ phía trước thổi thốc qua. Tôi cảm nhận rõ ràng rằng thời tiết vẫn đang là mùa lạnh.
"Lạnh thật đấy."
"Ừm, công nhận."
"Cậu có muốn uống ca cao không?"
"Ừm... ngon đó... À, khoan đã..."
Cậu ấy gật đầu đồng ý trong thoáng chốc nhưng rồi lại lập tức rút lại lời nói.
"Tớ nghĩ là... mình muốn một ly Caramel Frappuccino hơn."
"Sành điệu ghê ta."
Ngày hôm đó, tôi đã biết được rằng thức uống yêu thích mà Moegi muốn thưởng thức vào những lúc trời lạnh giá lại là một ly Caramel Frappuccino.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn