Chương 702: 74. Liên Hoàn Kiếp
Tôi Biến Thành Thú Cưng Trong Game? Hồ Nương?! · Aiko Shimizu · 1243 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Mùa 2 – Quyển 2: Dũng Sĩ Tựa Như Gió
"Phía trước có gì vậy?"
Tôi không nghe lời ngoan ngoãn ở yên bên dưới boong tàu, mà nhanh chân chạy thẳng tới phòng thuyền trưởng.
Lúc này, An Bách, thuyền trưởng, đại phó và phó hai đều đang ở đây.
"Cô tới đây làm gì?" An Bách còn chưa kịp lên tiếng, vị thuyền trưởng đã chán ghét trừng mắt, râu mép vểnh lên với tôi.
"Con gái con đứa thì ngoan ngoãn xuống khoang tàu mà ở!"
"Thời đại nào rồi mà ông còn kỳ thị phụ nữ..." Tôi bực bội liếc vị thuyền trưởng một cái, thật sự lười phí lời với ông ấy.
"Tôi không quen mơ mơ hồ hồ giao cả tính mạng và tài sản của mình vào tay người khác. Ông cứ làm việc của ông. Phòng thuyền trưởng rộng thế này, tôi đứng đây quan sát một chút cũng đâu ảnh hưởng tới công việc."
"Cô..."
"Mạt Tử, cô cứ yên tâm. Những người này đều do tôi tìm tới..." An Bách cố gắng đứng ra hòa giải.
"Những chuyện thế này vẫn nên giao cho người có kinh nghiệm phong phú xử lý..."
An Bách cũng không muốn tôi trở mặt với thuyền trưởng cùng những người khác. Huống chi trong mắt cô ấy, lúc này tính mạng của tất cả chúng tôi quả thật đều nằm trong tay đám thuyền trưởng. Lỡ chọc giận đối phương, khiến họ tiêu cực bỏ bê công việc, người chịu tổn thất nặng nề nhất vẫn là chúng tôi.
Đương nhiên, An Bách cũng không muốn làm mất lòng tôi. Tuy cô ấy không biết tôi chính là Nhã Nhã, nhưng vẫn biết Mạt Tử là một nhân vật quan trọng của Thương Hỏa Mân Côi. Vì vậy, cô ấy lại lên tiếng:
"Cô sang đứng cạnh tôi đi. Chúng ta cứ yên lặng quan sát ở đây, đừng quấy rầy thuyền trưởng cùng mọi người... Bão lớn sắp tới rồi, nhớ bám chắc và đứng vững."
An Bách đã mở lời, vị thuyền trưởng cũng không tiện tiếp tục nổi giận, đành tạm thời nhịn xuống, chuyên tâm chuẩn bị ứng phó với cơn bão đang tiến tới từ phía trước bên phải.
Phóng mắt nhìn về phía trước, tôi có thể thấy rõ những đám mây vũ tích đen kịt ở nơi xa đang lóe lên ánh chớp, cuồn cuộn kéo về phía chúng tôi. Tuy nhiên, đó lại không phải thứ khiến tôi lo lắng nhất.
Điều khiến tôi lo nhất chính là ở nơi xa phía trước bên trái con tàu, một hòn đảo khổng lồ đã đột ngột xuất hiện. Hòn đảo ấy cũng nằm trong phạm vi bao phủ của cơn bão diện rộng, còn những đám mây vũ tích đang chậm rãi di chuyển về phía nó.
Tôi thầm kêu không ổn, vội vàng mở bản đồ tuyến hàng hải do Liên Minh ghi chép.
Trong hồ sơ của Liên Minh hoàn toàn không có hòn đảo này, nhưng thiết bị lại hiển thị rằng chúng tôi không hề đi chệch khỏi tuyến đường.
Nói cách khác, hòn đảo lớn này mới hình thành vì một nguyên nhân chưa rõ nào đó, bên trên chắc chắn tồn tại vô số mối đe dọa chưa biết.
Tôi nâng ống nhòm lên, nhìn thấy rõ từng khối đá ngầm dữ tợn nhô khỏi mặt biển. Không còn nghi ngờ gì nữa, bên dưới mặt nước còn ẩn giấu vô số ám tiêu.
Đây chính là một trong những nguyên nhân khiến tôi lo lắng ngay khi nhìn thấy hòn đảo.
Đá ngầm về cơ bản chỉ phân bố quanh đảo và lục địa, mà gần những hòn đảo ngoài viễn dương thường có rất nhiều đá ngầm, hơn nữa còn là loại "đá ngầm viễn dương" không thể đâm vỡ.
Điều đó đồng nghĩa với việc phía trước chúng tôi đang ẩn giấu vô số "đá ngầm viễn dương" chí mạng.
Hàng loạt xác tàu ở phía trước đã chứng minh mức độ đáng sợ của chúng. Tôi cẩn thận đếm thử, vậy mà có tới hơn một trăm chiếc!
Có lẽ phần lớn tàu của những người chơi may mắn tới được nơi này đều đã phải dừng bước tại đây.
Tuy nhiên, đá ngầm chỉ là một trong những nguy hiểm mà hòn đảo mang tới.
Mối nguy hiểm thứ hai nằm ở địa thế quanh đảo dần nâng cao từ thấp lên cao, cực kỳ dễ hình thành sóng thần.
Cơn bão phía trước bên phải đang cuốn lên những con sóng lớn, hiển nhiên còn mang theo cả cuồng phong. Mà luồng cuồng phong ấy lại thổi thẳng về phía hòn đảo trước mặt bên trái chúng tôi.
Khi những con sóng lớn đi qua vùng nước nông, chắc chắn sẽ biến thành sóng thần khổng lồ, đẩy chúng tôi về phía bãi đá ngầm.
Đây cũng là một cửa ải hiểm nghèo mà chúng tôi sắp phải đối mặt.
Tôi nhìn thấy rõ mồ hôi căng thẳng đã chảy xuống thái dương vị thuyền trưởng già. Cho dù kinh nghiệm phong phú đến đâu, ông ấy cũng không dám xem thường sát cục chí mạng được tạo thành từ nhiều loại thiên tai kết hợp như thế này.
"Chuyển hướng sang phải sáu mươi độ."
Vị thuyền trưởng già quyết định đi đường vòng.
Bây giờ muốn vòng qua phía bên trái hòn đảo đã không còn kịp nữa. Cách duy nhất là chuyển hướng sang phải, tránh bãi đá ngầm quanh đảo rồi trực tiếp xuyên qua cơn bão.
"Kiếm Huy Thiên Hạ, đi theo phía sau chúng tôi, vòng qua hòn đảo."
An Bách gửi liên lạc cho Sơn Quỷ.
Sau lời thông báo của An Bách, phòng thuyền trưởng lập tức chìm vào im lặng.
Tàu Đại Càn mở hết công suất, toàn lực tiến về phía trước bên phải, cố gắng rời xa hòn đảo.
"Báo cáo thuyền trưởng! Phía sau chúng ta cũng xuất hiện mây bão!"
Phó hai dùng vẻ mặt như vừa gặp quỷ lên tiếng.
"Phía trước bên trái cũng có!"
Đại phó cũng bổ sung với vẻ mặt kỳ quái.
"... Không thể nào!"
Vị thuyền trưởng ngây người giơ ống nhòm lên, nhìn những đám mây đen đang bao vây chúng tôi từ ba hướng.
"Hướng di chuyển của mây bão phải nhất trí với hướng gió. Nếu không có hiện tượng bất thường, gió không thể đồng thời hội tụ về cùng một điểm!"
Ngay cả một quần thể xoáy thuận cũng không thể xuất hiện tình huống như trước mắt.
Gió từ ba hướng mang theo bão tố, nhắm thẳng về phía chúng tôi...
Tôi cảm thấy chúng tôi đang bị thứ gì đó nhằm vào.
Chuyện khác thường ắt có yêu quái...
Chậc, quả nhiên thật sự có một con.
"Nhìn lên đỉnh đảo đi."
Tôi giơ tay chỉ về phía trước.
Tại đỉnh ngọn núi cao nhất giữa hòn đảo, một bóng đen khổng lồ đang đứng sừng sững. Nó ngẩng cao đầu, há chiếc miệng dữ tợn khổng lồ, trông như đang ngửa mặt lên trời gầm thét.
Nhưng chúng tôi nhanh chóng nhận ra, nó không phải đang "gầm", mà là đang "nuốt".
"Kẻ Nuốt Gió?"
Vị thuyền trưởng đã đọc kỹ những ghi chép về hành trình viễn dương của Liên Minh, kinh hãi nhìn bóng dáng kia.
Kẻ Nuốt Gió, đúng như tên gọi, là một con quái vật ăn gió.
Có nó tồn tại, hướng gió bất thường cũng không còn khó giải thích.
Nhưng theo ghi chép, thứ này vô cùng hiếm gặp, bình thường rất khó đụng phải.
Vận may của chúng tôi đúng là...
"Khi Kẻ Nuốt Gió xuất hiện, bão tố sẽ mang theo những hải quái khổng lồ Kraken. Con Kraken yếu nhất cũng đạt cấp 120, hơn nữa chúng thường xuất hiện thành đàn. Tuyệt đối không thể lao vào cơn bão."
Tôi lên tiếng nhắc nhở.
"Không cần cô dạy lão!"
Vị thuyền trưởng già nghiến răng.
"Tiếp tục tiến về phía trước bên phải! Vòng qua bãi đá ngầm, xông vào cơn bão!"
Xem ra giữa đá ngầm và đám Kraken, ông ấy đã lựa chọn Kraken.
Có lẽ ông ấy cho rằng Kraken dễ đối phó hơn những tảng đá ngầm kia.
Nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Theo những điển tịch do Liên Minh ghi chép, chín mươi phần trăm cự hạm viễn dương đều bị chôn vùi dưới xúc tu của Kraken.
Loài quái vật bạch tuộc khổng lồ đáng sợ ấy có thể dùng xúc tu quấn chặt lấy con tàu, sau đó để những chiếc gai xương sắc bén như lưỡi cưa chui ra từ giác hút, sống sượng cưa con tàu thành hai nửa.
Cho dù là Tàu Đại Càn cũng tuyệt đối không thể chống đỡ nổi xúc tu của Kraken.
Đây là một loại quái vật xúc tu chẳng hề đáng yêu, ngược lại còn hung bạo đến cực điểm, đồng thời cũng là trở ngại lớn nhất trên con đường chinh phục viễn dương của chúng tôi.
Thế nhưng vị thuyền trưởng này lại hoàn toàn không xem Kraken ra gì, thậm chí còn cho rằng kinh nghiệm săn cá voi của mình có thể phát huy tác dụng khi đối phó với chúng.
"Chúng ta có vũ khí."
Vẻ mặt vị thuyền trưởng già trở nên âm trầm, giọng nói trầm thấp như đang tự an ủi chính mình.
"Mười tám khẩu Pháo Cơ Quan Ma Năng, bốn khẩu Pháo Nén Ma Năng và một khẩu Pháo Không Liệt. Với cấu hình như vậy, Tàu Đại Càn có thể xem như một pháo đài trên biển. Chẳng qua chỉ là mấy con quái vật bạch tuộc mà thôi..."
"Bộ phận vũ khí chuẩn bị!"
"Toàn bộ pháo nạp đạn!"
"Cho đám hải quái được người ta đồn thổi kia mở mang kiến thức về hỏa lực của chúng ta!"
Hy vọng những loại vũ khí nóng ma pháp do Yêu Tộc viện trợ này có thể phát huy tác dụng.
Tuy nhiên, tôi không ôm quá nhiều kỳ vọng.
Tàu Đại Càn trực diện lao vào cơn bão.
Nhìn ra mặt biển phía xa, tôi đã có thể thấy rõ những chiếc xúc tu đen nhánh thỉnh thoảng lướt qua dưới làn nước. Chúng dày đặc đến mức lấp kín từng khoảng trống trên mặt biển.
Thoạt nhìn, cả vùng biển giống như đang sôi trào, khiến da đầu người ta tê dại.
Chỉ trong chớp mắt, chúng tôi đã lao thẳng vào giữa cơn bão.
"Khai hỏa!"
(Canh Hai)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn