Chương 690: 62. Hồ A Noãn
Tôi Biến Thành Thú Cưng Trong Game? Hồ Nương?! · Aiko Shimizu · 1243 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Mùa 2 – Quyển 2: Dũng Sĩ Tựa Như Gió
"Tuýt! Dừng lại!"
Ngay khi Dương Diệp đăng nhập, tôi lập tức chặn miệng cô ấy, ép toàn bộ những lời đang nghẹn trong bụng phải nuốt ngược trở về.
"Nói ra có thể cô không tin," tôi bất lực cười, "tôi đâu có cố ý đánh bại Nhã Nhã, nhưng tôi hông kiểm soát nổi chính mềnh mà!"
"Cô định lấy mấy lời nhảm nhí kiểu 'phản ứng bản năng trước nguy hiểm' ra lừa tôi đấy à? Nào là bản năng phản kích của cơ thể được hình thành sau nhiều năm sống bên bờ sinh tử... Cô tưởng mình thật sự là nhân vật chính trong tiểu thuyết sao?" Dương Diệp tức tối trừng tôi.
"Cô ra vẻ xong rồi bôi dầu vào chân, chuồn mất nhanh như chớp. Cô thì ung dung rồi, còn tôi với Anh Ninh bị vây đến thảm! Suýt nữa lộ tẩy, cô có biết không?"
"Hai, hai..." Tôi mất kiên nhẫn ngoáy tai.
"Dù sao cũng chưa lộ mà? Tôi tin cô chắc chắn xử lý được!"
"Tin cái đầu cô ấy! Cô không thể gọi bọn tôi một tiếng rồi hẵng đi sao? Cô không biết đâu..." Dương Diệp vừa tức vừa buồn cười nhớ lại.
"Sau khi cô đi, trên màn hình trước mắt tất cả mọi người đột nhiên nhảy ra một thông báo vượt ải cỡ lớn: 'mission completed'. Ngay sau đó, thời gian ngừng lại, một cái tên được tô sáng và in đậm theo thông báo hệ thống cuộn qua trước mắt chúng tôi: Chúc mừng học viên Tô Mạt đã phá giải thành công đòn tất sát của Nhã Nhã!"
"..."
Cách xử lý này đúng là tệ hại. Học viện không thể kín đáo hơn một chút sao...
Tuy phần lớn học viên đều là đám nhóc khát khao nổi tiếng, mong muốn được vinh quang bao phủ, nhưng chắc chắn cũng có những ẩn thế đại thần giống tôi, vừa khiêm tốn, lễ phép, kín đáo, thâm trầm, có nội hàm... hoàn toàn không muốn gây chú ý chứ?
"Tuy tôi có cảm giác cô đang nghĩ tới chuyện gì đó rất không biết xấu hổ, nhưng tạm thời cứ tin lời giải thích của cô vậy..." Dương Diệp thở dài.
"Mấy ngày tới chúng ta có thể không cần đến lớp, cứ ở nhà tránh đầu sóng ngọn gió. Nếu có tiết học nào tương đối quan trọng, chúng ta cũng có thể nghe giảng trực tuyến."
Sau đó, Anh Ninh kể lại lịch trình chiều nay của hai người. Sau khi vất vả thoát khỏi đám người cứ hỏi hết chuyện này tới chuyện khác, họ trở về nhà, thông qua khoang trò chơi tham gia Giải Xếp Hạng Thú Cưng. Trải qua vài trận đấu trong buổi chiều, Anh Ninh chỉ còn cách cấp bậc tiếp theo, "Kim Cương V", đúng một bước.
"Thắng mỗi trận xếp hạng đều có khả năng nhận được phần thưởng ngẫu nhiên. Hôm nay em đánh bốn trận, rơi được hai 'Mảnh Đá Nâng Phẩm Giai Thú Cưng Cấp A–S'. Chỉ cần thu thập đủ 50 mảnh là có thể đổi lấy Đá Tiến Giai Thú Cưng Cấp A–S... Nghe nói còn có người nhận được nguyên một viên đá tiến giai thú cưng cùng những đạo cụ hiếm khác. Nói cách khác, nếu có đủ thời gian, Giải Xếp Hạng này rất đáng để cày." Anh Ninh nói.
"Ồ?"
Tôi hơi bất ngờ.
"Cô lại ồ gì nữa?" Dương Diệp dường như nhìn tôi kiểu gì cũng không vừa mắt, bất ngờ lên tiếng châm chọc.
"Chuyện này không khoa học! Anh Ninh đích thân ra trận mà không trực tiếp làm rơi toàn bộ phần thưởng ẩn siêu hiếm của Giải Xếp Hạng sao?" Tôi khiếp sợ hỏi.
"... Chuyện đó vốn không thể xảy ra được chứ? Hai chị em các cô thật sự cho rằng mình là trung tâm vũ trụ sao?" Dương Diệp lại châm chọc.
"Không còn nghi ngờ gì nữa, chị em bọn tôi chính là trung tâm vũ trụ!" Tôi nói như một điều hiển nhiên.
"Chắc chắn trò chơi có thiết lập 'giới hạn rơi vật phẩm hiếm hằng ngày'... Nếu không thì hoàn toàn không thể giải thích được!"
"Lần sau em sẽ cố gắng vượt qua cả thiết lập này!" Anh Ninh tràn đầy quyết tâm siết chặt nắm tay nhỏ.
Dương Diệp đưa tay đỡ trán, bày ra vẻ mặt như muốn nói: "Hai chị em thần kinh này hết cứu rồi."
Mấy chuyện vụn vặt đến đây là hết. Lúc này, các thành viên khác của Thương Hỏa Mân Côi cũng đã đăng nhập, xuất hiện trên Tàu Người Hành Tinh Mèo Bay Lượn.
"Chào mừng trở lại~" Hồ A Noãn xinh đẹp cùng các cô nàng mèo đáng yêu một lần nữa nhiệt tình tiếp đón chúng tôi.
Sóng biển dập dềnh, ai câu cá thì câu cá, ai đùa nghịch thì đùa nghịch... Chỉ là tất cả chúng tôi đều mơ hồ dự cảm, sự yên bình này chẳng qua là khoảng lặng trước cơn bão.
"Rõ ràng đã hẹn sẽ thong thả trải nghiệm trò chơi, vậy mà bất tri bất giác lại bận rộn mất rồi..." Pháo Đài Tiên Tử cầm cần câu, cảm khái nói.
"Không còn cách nào, ai bảo chúng ta là nhà thầu Biên Niên Sử chứ." Anh Ninh dịu dàng mỉm cười.
"Nhưng thế này cũng là trải nghiệm trò chơi mà... Trước kia, niềm vui khi chúng ta cười nói om sòm, vào phó bản ngắm cảnh rồi cùng nhau chết là một kiểu vui. Còn khi đã có giác ngộ, không ngừng trở nên mạnh hơn, tự tay đánh bại cường địch và tự mình bảo vệ những người trân quý, đó lại là một kiểu vui khác. Chỉ là muốn có được niềm vui này, chúng ta phải trải qua thêm một quá trình nỗ lực so với trước kia."
Chính vì vậy, nếu chúng tôi có thể thành công, niềm vui ấy cũng sẽ càng mãnh liệt và đáng trân trọng hơn... Tôi âm thầm nghĩ trong lòng.
Đương nhiên, thất bại cũng sẽ càng khiến người ta khó chịu...
Hiện giờ, toàn bộ thế giới Truy Tầm II đang phát cuồng vì đại sự kiện ra khơi quy mô toàn máy chủ này. Gần như toàn bộ tàu thuyền tại các bến cảng đều đã bị đám người chơi điên cuồng trưng dụng. Đến lúc này, ngay cả một chiếc thuyền đánh cá bình thường của ngư dân cũng trở thành thứ có nghìn vàng chưa chắc mua được.
Trong lúc các NPC ngư dân ven biển ôm suy nghĩ "đám Mạo Hiểm Giả ngu** đúng là lắm tiền ít não" rồi kiếm bộn tiền, mâu thuẫn do tình trạng khan hiếm tàu thuyền gây ra cũng đồng loạt bùng nổ...
Để giành lấy tiên cơ, ra khơi sớm hơn và trở thành kẻ đầu tiên được ăn cua rồi ăn đến tiêu chảy, đám người chơi điên cuồng bắt đầu không từ thủ đoạn tranh cướp tàu thuyền, hoặc sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu, hèn hạ như "đánh bom tàu" để triệt hạ đối thủ cạnh tranh.
Trong phút chốc, tất cả thành phố cảng tại Adel đều chìm trong khói lửa, trở nên hỗn loạn không chịu nổi. Ý Chí Tối Cao cùng những thế lực Cổ Thần tiềm ẩn thậm chí chẳng cần ra tay, những Mạo Hiểm Giả được xem là "hy vọng của lục địa" đã tự đánh nhau đến mức không thể tách rời, phơi bày đủ mọi trò xấu xí. Đám NPC vốn không ưa Mạo Hiểm Giả nhìn thấy cảnh ấy thì liên tục cười nhạo đầy khinh miệt.
"Đúng là làm mất mặt người chơi."
Trong lúc nghỉ ngơi giữa quá trình nghiên cứu ngôn ngữ Z, tôi tranh thủ liếc qua tin tức rồi không khỏi cảm khái.
"Đồ tể giết người không chớp mắt lại liều mạng cứu thế giới, còn đội quân chính nghĩa ngồi sau bàn phím, miệng lưỡi đanh thép phỉ nhổ tà ác, lại đang làm toàn chuyện bẩn thỉu... Tuy không thể vơ đũa cả nắm, nhưng vẫn khiến người ta cảm khái." Dương Diệp thở dài, sau đó chuyển giọng.
"Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là tên đồ tể kia không khoác lác, thật sự là cái gì mà Sát Thủ Số Một Thiên Hạ..."
"Cô loli giả này, hôm nay sao mà ngứa đòn thế?" Tôi lườm cô ấy.
"Có cần tôi liên lạc với vị hôn phu của cô không?"
"..."
Dương Diệp lập tức xìu xuống.
Hê... Chỉ cần điểm yếu này vẫn còn nằm trong tay tôi, cô ấy sẽ vĩnh viễn không đấu lại tôi.
Thời gian tiếp tục trôi qua... Đây là lần thứ mấy tôi nói câu này rồi nhỉ?
Tóm lại, dù khắp lục địa khói lửa ngút trời, hỗn loạn thành một mớ, chúng tôi lại vừa khéo tránh được tất cả, yên tĩnh chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo trên con thuyền nhỏ thanh bình này.
Tôi có thể tự hào vỗ ngực khẳng định, tốc độ học ngôn ngữ Z của mình nhanh như cất cánh. Như vậy, mọi chuyện đều đang tiến hành đâu vào đấy theo đúng kế hoạch. Thứ duy nhất chúng tôi còn thiếu chỉ là thời gian.
Mải đắm chìm trong môn học thần bí và rộng lớn như ngôn ngữ Z, chớp mắt một cái, Anh Ninh cùng những người khác đã đăng xuất hết...
Thì ra một ngày cứ đơn giản trôi qua như vậy.
Tôi không đăng xuất.
Nhưng mặt trời thì đã đăng xuất rồi.
Màn đêm dần sâu. Hồ A Noãn cúi người thắp giúp tôi một ngọn đèn dầu, chu đáo khoác lên vai tôi tấm chăn da gấu ấm áp, sau đó lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh.
Hồ A Noãn, quả thật ấm áp đúng như tên gọi của cô ấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn