Chương 41: Hy sinh
Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot · Chú Gia Shuye · 103 chương · ~25 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Anh ấy có lên đây không?" Nhân viên sốt ruột nhìn quanh trái phải, bước chân vội vã đi đi lại lại trong phòng nghỉ, thậm chí còn kéo cửa nhà vệ sinh ra ngó vào bên trong.
"Không có. Vừa rồi tôi có nhắn tin cho anh ấy, gọi điện cũng không được, không biết anh ấy đi đâu rồi." Mộc Tê nói.
"Anh ấy không ở bên đội đua của mình sao?"
"Không có!" Nhân viên sốt ruột vò mạnh tóc mình.
"Huấn luyện viên của anh ấy vừa mới tìm tôi, bảo tôi sang đây xem thử. Sao giờ mới nói với tôi chứ! Gấp chết mất! Sắp thi đấu rồi mà người lại biến đâu mất!" Địch Cảnh bình tĩnh nói, cố giúp anh ta ổn định lại cảm xúc: "Không thể nào tự dưng biến mất được. Đi kiểm tra camera giám sát đi." Nhân viên vỗ trán.
"Đúng rồi! Anh nhắc tôi mới nhớ. Tôi đi ngay đây."
"Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Điện thoại của Vu Nhiễm Nhi cũng không gọi được." Tô Chi Chi không biết đã gọi lại cho hai người họ bao nhiêu lần.
"Đừng gọi nữa, để em hỏi tổ chương trình. Chắc phải có quay phim đi theo họ." Mộc Tê bắt đầu gọi điện cho Lưu Mị. Câu trả lời cô nhận được là... Mất dấu rồi.
"Chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?" Tô Chi Chi lo lắng nói. Có người của tổ chương trình đi cùng nhân viên đến phòng giám sát kiểm tra camera.
"Chúng ta cũng đi đi." Mộc Tê đề nghị. Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Chỉ còn mười phút nữa là cuộc đua bắt đầu. Khán giả trên khán đài ngày càng đông, tiếng hò reo bên ngoài cũng càng lúc càng lớn. Thôi Nhiên bèn quay người trở lại phòng nghỉ. Vừa kéo cửa kính ra... Trong phòng trống không. Thôi Nhiên: "......" Anh ấy đã bỏ lỡ chuyện gì vậy? Sao những người này đi hết mà chẳng ai nói với anh ấy một tiếng.... Hôm nay Đường đua Quốc tế Hải Thị đông chưa từng có. Các ghế ngồi gần như kín chỗ.
Lư Sơ Đồng ngồi trên khán đài, cầm ống nhòm nhìn về khu vực xuất phát. Chiếc ống nhòm là do một chú ngồi bên cạnh đưa cho cô. Chú ấy không nhận ra cô ấy, thấy cô ấy nheo mắt nhìn mãi trông rất vất vả nên tốt bụng đưa cho cô ấy mượn. Các xe đua đều đã vào vị trí chờ ở khu xuất phát. Lư Sơ Đồng cầm ống nhòm, nhìn từng chiếc một.
"Tìm thấy chưa?" Mộc Hạ hỏi.
"Chưa." Lư Sơ Đồng vẫn đang tìm.
"Sao toàn là người nước ngoài vậy?"
"Đội của câuj ấy chẳng phải toàn người nước ngoài sao? Ngoài mình cậu ấy thôi. Trời ơi, em đúng là chẳng quan tâm gì đến thanh mai trúc mã của mình cả." Mộc Hạ uống một ngụm nước làm dịu cổ họng.
"Hôm nay nóng quá, lưng anh ướt đẫm mồ hôi rồi. Biết thế anh không đi theo em nữa. Trong phòng nghỉ cũng có khán đài mà, không phải cũng giống ở đây sao?" Lư Sơ Đồng đeo khẩu trang, kéo xuống hít một hơi thật sâu rồi quay sang lườm anh ta.
"Sắp thi đấu rồi, cứ ngồi đi. Ban đầu làm gì ấy? Lúc em kéo anh thì anh phải từ chối chứ. Đã đến rồi thì đừng than nữa." Mộc Hạ: "Lúc đó em có cho anh cơ hội từ chối đâu..."
"Im đi, làm phiền em tìm người." Lư Sơ Đồng lại giơ ống nhòm lên.
"Sao xe chỉ có hai màu vậy? Ban tổ chức keo kiệt quá."
"Hai màu thì dễ phân biệt chứ. Chẳng phải có hai đội thi đấu sao? La Tương Tuần hoặc ở trong đám xe trắng, hoặc ở trong đám xe vàng."
"Phiền chết đi được, tìm mãi chẳng thấy, ai cũng đội mũ bảo hiểm. Chẳng phải anh ấy nói trước khi thi đấu sẽ ra chào người hâm mộ một chút sao? Sao lại vào thi đấu luôn rồi?"
"Có lẽ ban tổ chức không cho." Mộc Hạ bênh vực bạn cùng nhà.
"Chào hỏi sau khi thi đấu cũng được mà. Hơn nữa giành hạng nhất rồi mới chào người hâm mộ thì càng oai." Mộc Hạ có chút phấn khích. Tuy chỉ là một trận giao hữu, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta xem La Tương Tuần thi đấu. Anh ta cũng khá quan tâm đến đua xe, từ nhiều năm trước đã nghe danh tay đua thiên tài duy nhất của Trung Quốc này. Hôm nay cuối cùng cũng được tận mắt chứng kiến thực lực của anh ấy. Cuộc đua sắp bắt đầu.
Trước khi thi đấu chính thức, tất cả tay đua đều phải chạy một vòng trên đường đua để làm nóng lốp. Khi tất cả xe bắt đầu chạy vòng làm nóng, khán đài bùng nổ tiếng reo hò. Tên La Tương Tuần vang lên liên tiếp.
"Chạy rồi chạy rồi! Sao chậm thế?" Lư Sơ Đồng bỏ ống nhòm xuống. Cô ấy bỏ cuộc, không tìm nữa. Mộc Hạ cạn lời.
"Đây là vòng làm nóng lốp, còn chưa bắt đầu thi đấu. Em đúng là chưa từng xem thanh mai trúc mã của mình thi đấu."
"Em có xem rồi, nhưng là mấy năm trước. Những năm gần đây em không có thời gian xem thi đấu của cậu ấy nữa. Hơn nữa em vốn chẳng hứng thú với đua xe, nếu không phải vì cậu ấy thì mình cũng chẳng xem." Lư Sơ Đồng lại cầm ống nhòm lên.
"Đừng tìm nữa." Mộc Hạ liếc cô ấy.
"Tìm mãi cũng không thấy. Hay em hỏi fan của cậu ấy còn nhanh hơn. Fan chắc chắn biết cậu ấy lái xe nào." Hai mắt Lư Sơ Đồng sáng lên.
"Anh nói đúng! Sao em không nghĩ ra nhỉ?" Vừa dứt lời, cô ấy lập tức hỏi người chú bên cạnh.
"Chú ơi, chú có biết La Tương Tuần lái xe nào không?" Người chú đang cầm điện thoại chăm chú quay màn hình. Nghe cô ấy hỏi, đầu cũng không quay, mắt cũng không ngẩng.
"Chiếc màu trắng, chiếc ở phía trước nhất." Lư Sơ Đồng vui mừng, vừa định quay sang nói với Mộc Hạ thì nghe phía sau có fan hét lên: "Chiếc màu vàng là anh Tương Tuần!" Lư Sơ Đồng: "?" Cô ấy nhìn về phía người chú. Người chú cũng nghe thấy tiếng fan phía sau. Ông quay đầu, kiên định nhìn cô.
"Tin chú đi, là chiếc màu trắng." Lư Sơ Đồng cũng kiên định theo. Cô ấy quay sang nói với Mộc Hạ. Mộc Hạ cũng vừa hỏi được đáp án từ fan bên cạnh.
"Màu trắng!"
"Màu vàng! Hả?" Đáp án của hai người hoàn toàn trái ngược. Lư Sơ Đồng giơ ngón cái chỉ về phía người chú.
"Em chắc chắn đúng. Nhìn chú này là biết đáp án chuẩn rồi." Nhìn cách ăn mặc này. Nhìn đống dụng cụ này. Đến trường đua mà còn mang theo cả ống nhòm. Đến cả tay cầm điện thoại quay màn hình cũng không hề run. Toàn thân đều toát lên hai chữ. Chuyên nghiệp. Chắc chắn là fan đua xe kỳ cựu. Sau đó đáp án "chính xác" ấy bị Mộc Hạ đập tan.
"Trắng cái gì mà trắng. Xe màu trắng là của đội đối thủ."...
"Không còn thời gian nữa." Chàng trai tóc vàng sốt ruột vò đầu bứt tai. Anh ta túm lấy mái tóc vàng của mình. Nhìn về phía khán đài. Cuộc đua đã bắt đầu. Người thay La Tương Tuần ra sân là tay đua dự bị của đội.
"Ít nhất cũng biết họ đi đâu rồi, người không sao là tốt." Có người của tổ chương trình an ủi anh ta.
"Anh biết tôi không lo chuyện đó!"
"Xong rồi! Chúng ta biết ăn nói thế nào với khán giả đây! Cậu ấy đi thì cũng thôi, nhưng ít nhất phải báo cho chúng ta một tiếng chứ! Cứ thế lặng lẽ bỏ đi, chẳng phải quá ích kỷ sao!"
"Cũng không thể trách cậu ấy được." Địch Cảnh vừa điều khiển chuột vừa tua đoạn camera đến đúng thời điểm.
"Đây là tình huống đột xuất." Camera hiện lên. Cửa phụ của Đường đua Quốc tế Hải Thị. Người đi qua cửa phụ không nhiều. Bình thường mọi người đều đi cửa chính. La Tương Tuần bế Vu Nhiễm Nhi xuất hiện trong khung hình. Bên cạnh cửa phụ có mấy chiếc xe. Một người đàn ông đang dựa vào xe hút thuốc. Nhìn thấy La Tương Tuần bế Vu Nhiễm Nhi liền vội vàng chạy tới. Hai người nói với nhau vài câu. Không biết đã nói gì. Trong lúc đó khuôn mặt Vu Nhiễm Nhi lộ ra. Máu trên trán chảy đầm đìa.
Mộc Tê hít sâu một hơi lạnh khi nhìn thấy cảnh đó. Cô không ngờ để giữ La Tương Tuần lại, Vu Nhiễm Nhi lại dám làm đến mức này. Người đàn ông định bế Vu Nhiễm Nhi. Nhưng Vu Nhiễm Nhi sống chết bám lấy La Tương Tuần, không chịu buông tay anh. La Tương Tuần mặc đồ đua. Biết mình sắp phải thi đấu. Gương mặt vốn luôn lạnh như băng quanh năm cũng hiện lên vẻ bồn chồn. Cuối cùng như thể đã tự thỏa hiệp với chính mình. Anh ấy bế Vu Nhiễm Nhi lên ghế sau xe. Người đàn ông ngồi vào ghế lái. Lái xe rời khỏi phạm vi camera.
Có lẽ là đến bệnh viện. Người đàn ông đó chắc là người tốt bụng giúp đỡ. Bệnh viện gần nhất cách trường đua cũng mất khoảng nửa tiếng, còn chưa tính đèn đỏ và tắc đường. Khoảng bốn mươi phút trước họ đã rời khỏi khung hình. Đi và về cũng mất gần một tiếng. Cho dù La Tương Tuần lập tức quay lại thì cũng không kịp thi đấu.
"Trường đua không có nhân viên y tế sao?" Một nhân viên tổ chương trình vừa liên lạc xe đến bệnh viện gần nhất vừa hỏi.
"Đương nhiên là có." Chàng trai tóc vàng xem lại đoạn ghi hình lần nữa. Lúc này mới để ý thấy vết thương trên trán Vu Nhiễm Nhi.
"Đúng vậy... trường đua có nhân viên y tế, sao lại phải ra ngoài?" Tô Chi Chi đầy lo lắng.
"Mức độ này chắc phải khâu rồi. Vẫn phải đến bệnh viện thôi. Nhưng sao bị nặng thế mà không báo trước cho tổ chương trình? Hai người cứ thế đi luôn."
"Điện thoại của họ chắc không ở trên người." Địch Cảnh dừng video.
"La Tương Tuần không ngốc. Chắc chắn anh ấy sẽ liên lạc với chúng ta trước. Gặp tình huống thế này, có khả năng điện thoại đã bị rơi." Hoặc... Vu Nhiễm Nhi không cho anh ấy liên lạc. Khả năng sau lớn hơn nhưng anh không nói ra. Đồng đội của La Tương Tuần nói hai người đã cùng nhau ra ngoài một lúc. Sau đó không quay lại nữa. Quay phim cũng bị mất dấu. Cửa phụ cách phòng nghỉ của họ rất xa. Lúc đó hai người hẳn đang ở khu vực gần đó. Trong suốt khoảng thời gian ấy...
Vu Nhiễm Nhi hẳn vẫn luôn cố giữ chân La Tương Tuần. Tô Chi Chi kéo Mộc Tê ra khỏi phòng. Vừa bước ra ngoài, tiếng hò reo của khán giả lập tức lớn hơn rất nhiều. Mộc Tê phải ghé sát tai Tô Chi Chi mới nghe rõ cô nói gì.
"Vu Nhiễm Nhi... là vì không muốn La Tương Tuần thi đấu nên mới làm vậy đúng không?" Mộc Tê gật đầu. Vẻ mặt Tô Chi Chi đầy đau lòng, như thể chính cô ấy cũng cảm nhận được cơn đau trên trán Vu Nhiễm Nhi.
"Trời ơi... mặt chắc sẽ để lại sẹo mất. Nếu cô ấy thật sự làm vậy chỉ để ngăn La Tương Tuần thi đấu thì..." Tô Chi Chi dừng một chút rồi vẫn nói: "Sự hy sinh này... quá lớn." Mộc Tê cũng hiểu. Đối với một nữ minh tinh... Việc để lại sẹo trên trán sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức nào. Địch Cảnh cũng bước ra ngoài. Mộc Tê nhìn hai người họ, hốc mắt đột nhiên đỏ hoe. Cô vừa định đưa tay lau thì cảm thấy có thứ gì đó lăn xuống trên má.
"Đừng khóc, đây không phải lỗi của em." Địch Cảnh dùng ngón tay cái lau đi nước mắt cho cô.
"Đây là lựa chọn của cô ấy."
"Có phải... là em đã hại cô ấy không?" Giọng Mộc Tê run run. Nếu cô không nói cho Vu Nhiễm Nhi biết... Thì cô ta sẽ không làm ra hành động cực đoan như vậy.
"Đúng vậy, đây không phải lỗi của em." Tô Chi Chi vòng tay ôm lấy vai cô.
"Nhiễm Nhi cũng không sai, chỉ là cách cô ấy lựa chọn quá cực đoan thôi. Nhưng nghĩ theo hướng tích cực thì cô ấy cũng đã ngăn được La Tương Tuần rồi, anh ấy không phải đi gặp Diêm Vương nữa. Với lại... biết đâu vết thương của Nhiễm Nhi cũng không nặng đến thế." Nhưng cô ấy chỉ nói vậy để an ủi. Với vết thương đó... Chắc chắn phải khâu. Nhất định sẽ để lại sẹo. Mấy nhân viên của tổ chương trình bước ra khỏi phòng, hỏi họ có muốn cùng đến bệnh viện không. Việc ghi hình chương trình đã dừng lại.
Hiện giờ sự an toàn của khách mời mới là quan trọng nhất. Ba người gật đầu, đi theo tổ chương trình rời đi. Tiếng hò reo trên khán đài càng lúc càng lớn. Có lẽ đã có xe đua sắp về đích. Mộc Tê còn nghe thấy có người đang hô vang tên La Tương Tuần. Chắc cũng vào đúng thời điểm này. Mộc Tê là người lên xe cuối cùng. Cửa xe còn chưa đóng lại, cô đã nghe thấy những tiếng hét chói tai. Nhưng lần này... Đó là tiếng hét đầy hoảng loạn. Địch Cảnh hạ cửa kính xuống, anh cũng nghe rõ. Tiếng reo hò biến mất.
Thay vào đó là những âm thanh đan xen giữa sợ hãi và kinh hoàng. Hỗn loạn vô cùng. Đúng lúc ấy... Điện thoại Mộc Tê nhận được tin nhắn thoại của Lư Sơ Đồng.
"Chiếc xe đầu tiên bị đâm lật rồi!!! Mộc Tê! Nhưng không phải La Tương Tuần, mà là xe của đội bên kia!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn