Chương 15: Death
Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot · Chú Gia Shuye · 103 chương · ~26 phút đọc · Tạo 30/07/2026
"Làm sao?" Địch Cảnh uống hết chỗ nước còn lại rồi đi đến tủ lạnh tìm nguyên liệu.
"Chính là anh đối với chị Mộc Tê ấy, sao lại kỳ lạ như vậy." Ánh mắt Vu Nhiễm Nhi vẫn luôn dõi theo anh. Trong tủ lạnh vẫn còn ít thịt xông khói và trứng, Địch Cảnh quay đầu hỏi Vu Nhiễm Nhi có ăn không, sau khi cô ta gật đầu thì lấy hết nguyên liệu ra.
"Anh Địch Cảnh, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em!" Thấy Địch Cảnh không trả lời, Vu Nhiễm Nhi còn tưởng anh không nghe rõ câu hỏi của mình nên tăng âm lượng.
"Không có gì." Địch Cảnh đang bật bếp. Vu Nhiễm Nhi nhìn chằm chằm bóng lưng Địch Cảnh.
"Em không tin đâu, em hiểu anh lắm." Địch Cảnh nghe vậy khẽ cười.
"Cô hiểu tôi cái gì?"
"Anh Địch Cảnh, trước khi ra mắt em đã là fan của anh rồi, anh nói xem em có hiểu anh không?" Sau khi nói xong Vu Nhiễm Nhi còn có chút tự hào.
"Không ngờ sau khi em ra mắt lại cùng một công ty với anh, còn cùng anh tham gia chương trình hẹn hò, chuyện này đúng là... duyên đến rồi có cản cũng không nổi." Địch Cảnh không để ý đến cô ta, bỏ trứng vào chảo. Đối với việc cô ta đột nhiên lên cơn như vậy, anh đã quá quen rồi.
"Anh Địch Cảnh." Vu Nhiễm Nhi chống hai tay dưới cằm, làm động tác nâng hoa.
"Chúng ta là duyên phận trời sinh đấy." Địch Cảnh: "......" Thật muốn bịt miệng cô ta lại. Mộc Hạ bước ra khỏi phòng, ngửi thấy mùi thơm liền đi đến bếp.
"Haiz, bọn họ đều đi hết rồi, những người bị bỏ lại như chúng ta thật đáng thương." Mộc Hạ đi đến bên cạnh Địch Cảnh.
"Thơm quá, anh Cảnh, làm cho em một phần nữa nhé." Địch Cảnh gật đầu.
"Cảm ơn anh Cảnh, đúng rồi, còn cả Sơ Đồng nữa, làm cho cô ấy một phần luôn nhé."
"Chị Sơ Đồng không phải dậy rồi sao?" Vu Nhiễm Nhi nghi hoặc.
"Sáng nay chị ấy đột nhiên xuống lầu, không biết đi đâu rồi." Mộc Hạ ngồi xuống bên cạnh Vu Nhiễm Nhi.
"Gì cơ, anh còn tưởng hai người lại cãi nhau rồi. Cô ấy ngủ ở tầng một, vừa rồi còn nhắn tin cho anh, bảo anh làm cho cô ấy một phần bữa sáng." Nói xong anh ta lại nhìn sang Địch Cảnh, trên mặt cười hì hì.
"Lại cảm ơn anh Cảnh lần nữa."
"Ai thèm cãi nhau với chị ấy." Vu Nhiễm Nhi bĩu môi.
"Rõ ràng là chị ấy không vừa mắt em."
"Trước tiên xem lại bản thân em đã làm sai chỗ nào." Địch Cảnh đặt chiếc đĩa đã bày thức ăn xong xuống trước mặt cô ta.
"Em có sai đâu." Vu Nhiễm Nhi dùng nĩa xiên miếng thịt xông khói, vẻ mặt tủi thân.
"Anh Địch Cảnh, anh đừng oan uổng em."
"Vậy sáng nay em làm gì trong phòng, sàn nhà rung lên từng chập."
"Đúng vậy." Mộc Hạ nhớ ra điều gì.
"Sáng nay trên tầng đúng là rất ồn, em còn tưởng mình nằm mơ nữa."
"Ừm... em đang tập thể dục." Mộc Hạ: "......" Anh ta biết vì sao Lư Sơ Đồng phải xuống tầng một ngủ rồi. Địch Cảnh có chút cạn lời.
"Em không thể xuống dưới tập sao? Hoặc ra ngoài, sao lại ở trong phòng làm ồn khiến bạn cùng phòng không ngủ được."
"Trong phòng WiFi mạnh hơn mà, hơn nữa em cũng rất nghĩ cho chị ấy rồi, chỉ tập có hai mươi phút thôi, bình thường em đều tập một tiếng." Địch Cảnh: "Em còn thấy tự hào lắm nhỉ." Vu Nhiễm Nhi tủi thân, nước mắt to như hạt đậu nói rơi là rơi. Mộc Hạ có chút luống cuống, vội vàng đứng ra hòa giải, rút vài tờ giấy đưa cho Vu Nhiễm Nhi.
"Ôi cô gái nhỏ à, em đừng khóc nữa, biết sai là được rồi, mai đừng tập nữa là được." Thấy nước mắt Vu Nhiễm Nhi vẫn chưa ngừng, Mộc Hạ nhìn sang Địch Cảnh, không tiếng động nói: "Anh dỗ cô ấy đi." Địch Cảnh đau đầu. Tính cách mong manh như thủy tinh thế này thì tham gia chương trình thực tế gì chứ, ngoài các chương trình thi đấu ra thì Vu Nhiễm Nhi đều không phù hợp.
Hơn nữa chương trình phát sóng cũng không tốt cho hình tượng ca sĩ của cô ta, là một ca sĩ mà mấy năm đầu không chịu chăm chỉ rèn luyện bản thân, lại chạy đi tham gia chương trình hẹn hò. Ai nhận chương trình này cho Vu Nhiễm Nhi vậy, về rồi anh phải hỏi kỹ người đó mới được. Ở tận Kinh Thị, Lạc Hiểu hắt hơi liền ba cái.
"Điều hòa lạnh quá sao, chị?" Dư Kiêu Sùng hỏi. Lạc Hiểu xoa xoa tay.
"Sao chị có cảm giác có chuyện chẳng lành."
"Nhiễm Nhi có liên lạc với chị không?" Lạc Hiểu lắc đầu.
"Chị bảo con bé đợi quay xong chương trình rồi mới liên lạc với chị."
"Xì, đúng là đủ nhẫn tâm." Dư Kiêu Sùng lắc đầu.
"Thế cậu thì liên lạc với Địch Cảnh đi." Dư Kiêu Sùng buồn bực: "Chị cũng đâu phải không biết tình huống của em."
"Chị đâu có nhẫn tâm như cậu, để người ta tham gia chương trình mà đến tình hình thật cũng không dám nói cho người ta biết. Tỉ mỉ bày sẵn một cái bẫy, để người ta tự bước vào ngã một cú." Dư Kiêu Sùng bị nói đến chột dạ.
"Ôi chị à, chị đừng nói nữa."
"Có điều..." Lạc Hiểu chống cằm.
"Chị hơi lo rồi."
"Lo cái gì?" Dư Kiêu Sùng hỏi.
"Với tính cách của Nhiễm Nhi, không phải ai cũng chịu nổi."
"Chị lo cho Nhiễm Nhi?" Lạc Hiểu thở dài.
"Thì cũng không phải..."
"Chị lo cho những người khác."...
"Ọe." Dưới phông nền của tàu lượn siêu tốc, anh quay phim vác chiếc máy quay đang ngồi xổm bên cạnh thùng rác, cô gái cầm chai nước khoáng đứng bên cạnh nhẹ nhàng vỗ lưng anh ấy.
"Anh à, hay là anh uống chút nước đi." Anh quay phim nhận chai nước của Mộc Tê, còn chưa kịp nói cảm ơn thì cổ họng cuộn lên một trận, đầu lại chúi về phía thùng rác.
"Anh à, phần còn lại bọn em tự lo được, anh cứ nôn một lúc đi..." La Tương Tuần nhận lấy máy quay của anh ấy, nhíu mày nói. Mặt anh quay phim đỏ bừng, nghe vậy liền gật đầu. Lúc này anh ấy thật sự cần nghỉ một chút. Vừa đến công viên giải trí, Mộc Tê và La Tương Tuần đã bắt đầu chơi. La Tương Tuần không có ý kiến gì, về cơ bản Mộc Tê muốn chơi gì thì anh ấy chơi cùng cô. Mộc Tê trước tiên chơi hết mấy trò k*ch th*ch nhất, nhưng chưa chơi đến mức bản thân gục trước mà lại chơi đến mức anh quay phim gục trước.
Trước khi chơi, Mộc Tê bảo anh quay phim chờ ở dưới, cô chỉ cần cầm một chiếc máy quay cầm tay là được, nhưng anh ấy nhất quyết chơi cùng bọn họ, nói rằng chỉ khi lên chơi cùng mới quay được những góc máy mà anh ấy muốn. Thế là lúc ngồi tàu cướp biển, mọi người đều đang reo hò, chỉ có Mộc Tê ngại không dám reo. Bởi vì anh quay phim ngồi đối diện cô trông như sắp tắt thở. Cho dù mặt tái mét vẫn nhất quyết theo bọn họ lên tàu lượn siêu tốc, Mộc Tê bất đắc dĩ chỉ đành đồng ý. Thế là mới tạo nên cảnh tượng như bây giờ.
"Chúng ta qua bên kia ngồi một lúc, uống gì đó nhé." Mộc Tê chỉ về phía dãy ghế ngoài trời của một nhà hàng. La Tương Tuần đang vác một thiết bị lớn trên vai, hiện giờ không thể đi chơi các trò khác được.
"Được." Thời gian vẫn còn sớm, đợi anh quay phim hồi phục rồi lại đi chơi tiếp. La Tương Tuần đi đến quầy gọi đồ uống, Mộc Tê ở chỗ ngồi loay hoay với máy quay, chỉnh góc máy hướng về phía hai người.
"Mộc Tê, của em." La Tương Tuân đưa đồ uống cho cô.
"Cảm ơn." Sau đó là sự im lặng. Mộc Tê: "..." Không ngờ nhanh như vậy đã phải gượng gạo tìm chuyện để nói.
"Vừa rồi anh chơi vui không?"
"Cũng được, em vui là được." Mộc Tê nghẹn lời. Rốt cuộc là vui hay không vui. Hai người yên lặng hút đồ uống của mình, Mộc Tê nghĩ thế này không ổn, bèn lấy bộ bài Tarot trong túi ra.
"Đây là?" Vừa lấy bộ bài Tarot ra đã thu hút sự chú ý của La Tương Tuần.
"Bài Tarot, anh từng nghe chưa?" La Tương Tuân gật đầu.
"Anh từng nghe rồi, nhưng anh không tin mấy thứ này."
"Đừng có không tin, em chuẩn lắm đấy, có muốn thử không?" La Tương Tuân do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.
"Được."
"Nguyên lý của nó là gì? Ý anh là... làm sao chỉ thông qua mấy lá bài mà có thể dự đoán được một số chuyện."
"Nguyên lý à?" Mộc Tê suy nghĩ một chút.
"Năng lượng vũ trụ."
"Ý là sao?"
"Bói toán là tạo ra một sự kết nối với năng lượng vũ trụ, người bói sẽ hỏi vũ trụ về một chuyện nào đó, sau đó vũ trụ sẽ nói cho người bói một vài điều, tạo ra sự cảm ứng với người bói." Mộc Tê nói rất đâu ra đấy, nhưng từ trước đến nay cô chưa từng kết nối thành công với vũ trụ. Nhìn vẻ mặt La Tương Tuần, chắc cũng chẳng hiểu.
"Vũ trụ? Em có thể cảm ứng được với vũ trụ?"
"Đúng vậy." Mộc Tê có chút chột dạ, cô nhanh chóng xào bài.
"Nào, để em bói cho anh, anh muốn xem gì?" La Tương Tuần suy nghĩ.
"Không biết, em có đề xuất gì không?"
"Hay là... sự nghiệp?" Mộc Tê hỏi. La Tương Tuần gật đầu. Mộc Tê thao tác một hồi. Nhà hàng là nhà hàng theo chủ đề, trên bàn trải khăn màu tối, đặt bài Tarot lên liền có đúng cái không khí đó.
"Nào, trong lòng mặc niệm điều anh muốn xem, rút hai lá đi." Mộc Tê giơ tay ra hiệu. La Tương Tuần rất nhanh đã rút hai lá, Mộc Tê đặt ở giữa, đồng thời cô cũng rút một lá, trong lòng mặc niệm điều muốn xem. Hỗn loạn. Đau khổ. Phẫn nộ. Tiếng gào thét. Một hình ảnh thu hút sự chú ý của cô. Hình ảnh này rõ ràng hơn tất cả những hình ảnh khác, ngay cả âm thanh cũng rõ ràng hơn. Cô cố sức đuổi theo hình ảnh đó.
Những hình ảnh khác cô đều không nhìn, cô chỉ cố gắng nhìn rõ xem trong hình ảnh đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Chiếc xe đua đột nhiên mất lái, lao với tốc độ cao vào chiếc xe phía trước. Chiếc xe đua phía trước sau khi bị hất tung lên không đã lao khỏi hàng rào đường đua. Nhân viên và khán giả đều rối loạn thành một đoàn. Giữa một mớ hỗn loạn, Mộc Tê nhìn thấy La Tương Tuần ngã trong vũng máu. Hình ảnh kết thúc. Đồng thời, tất cả hình ảnh đều biến mất. Mộc Tê sững sờ nhìn La Tương Tuần.
Cô biết điều này có ý nghĩa gì. La Tương Tuần sẽ chết. Chết trên sự nghiệp đua xe mà anh luôn tự hào. Cô chợt nhớ ra điều gì đó. Kiếp trước, vào một buổi nghỉ trưa, đồng nghiệp đột nhiên nói trong nước có một tay đua hàng đầu qua đời. Khi đó cô còn đang bận làm việc, nghe vậy chỉ tranh thủ cảm thán sinh mệnh vô thường. Giờ nghĩ lại, người đó e rằng chính là La Tương Tuần.
"Sao vậy?"
"Anh... cuộc đua tiếp theo là khi nào?"
"Tuần sau, ở Hải Thị." Mộc Tê đập mạnh xuống bàn.
"Nhanh vậy sao!" La Tương Tuân bị cô làm giật mình.
"Chỉ là một trận giao hữu thôi, không phải cuộc thi quan trọng gì."
"Anh có thể không đi không?" La Tương Tuần tưởng Mộc Tê lo việc đó ảnh hưởng đến quá trình quay chương trình.
"Anh đã nói với tổ chương trình rồi, em yên tâm, sẽ không ảnh hưởng đến việc ghi hình đâu. Hơn nữa trận giao hữu diễn ra vào buổi sáng, kết thúc anh sẽ quay lại."
"Không phải vì lý do đó." Mộc Tê chống đầu, có chút đau đầu. Cô không biết phải làm sao mới khiến La Tương Tuần tin mình. Hơn nữa với thân phận của La Tương Tuần, anh ấy không thể không tham gia cuộc đua. Mộc Tê nghi ngờ sở dĩ anh ấy nhận chương trình này là vì tổ chương trình thấy lịch trình của anh ấy ở Hải Thị nên thuận nước đẩy thuyền thuyết phục anh ấy tham gia.
"Em sao vậy?"
"Anh tin em đi, thật sự anh không thể đi được, anh sẽ gặp chuyện." Mộc Tê lấy lá bài đại diện cho tương lai. Lật lại. Lá Death() xuôi. () Lá bài Death xuôi đại diện cho sự kết thúc, chuyển hóa và khởi đầu mới. Thay vì nghĩa đen là cái chết, lá bài này báo hiệu một chu kỳ cũ (mối quan hệ, công việc, hoặc thói quen) đang khép lại để dọn đường cho những cơ hội và bước tiến tốt đẹp hơn trong tương lai.
"Em xem thật sự rất chuẩn, không tin thì anh đi hỏi Tô Chi Chi." Mộc Tê có chút sốt ruột. Cô không thể cứ trơ mắt nhìn một sinh mạng đi chịu chết như vậy. La Tương Tuần nhìn Mộc Tê, mỉm cười nói: "Mộc Tê, anh đã nói rồi, anh không tin mấy thứ này." Lời tác giả: Vì sao sau khi nữ chính có ký ức lại không biết có những ai tham gia chương trình? Bởi vì nghề nghiệp kiếp trước và kiếp này của nữ chính không giống nhau. Kiếp này làm nghề này hoàn toàn là bị Tổng giám đốc Bạch dụ thành công.
Nghề nghiệp kiếp trước hoàn toàn không liên quan gì đến giới giải trí. Kiếp trước cô bận hơn nhiều, không có thời gian quan tâm đến giải trí, hơn nữa trước khi chương trình phát sóng thì cô đã chết rồi. Lời editor: Lịch đăng chương vào 6h tối hàng ngày, mỗi chương có thể lên cách nhau từ 15-30p, mỗi ngày 5 chương

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn