Chương 87: Tôi là một thằng nhóc thực vật.
Nữ Thần Tan Vỡ Muốn Nuôi Dưỡng Tôi. · Glodia · 480 chương · ~29 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Miya đang nằm vật vã trên sàn nhà.
Để cô ta lại phía sau, tôi chìm vào suy nghĩ một lát.
Nhờ có Miya mà câu chuyện có hơi rẽ ngang một chút, nhưng để thoát khỏi mối đe dọa từ thành phố và trở nên an toàn, cuối cùng tôi vẫn cần phải trưởng thành hơn nữa.
"Phải nhanh chóng trưởng thành hơn mới được."
Tôi đã đưa ra kết luận như vậy.
Cả việc đối đầu với thành phố.
Cả việc đi xuyên không gian.
Cả việc cảm hóa những kẻ cấp chi phối giả như thế này, tất cả đều không thể thực hiện được nếu tôi không trưởng thành.
Shaela chắc cũng có cùng suy nghĩ đó nhỉ.
Hì hì.
"Đúng rồi đấy. Vậy nên hãy mau chóng lớn nhanh như thổi để còn tìm ra đối sách nhé! Khi nào rảnh em sẽ mang thêm mồi về cho anh. Tất nhiên là Miya sẽ làm việc đó rồi."
Vỗ vỗ!
Cô ấy vỗ vai tôi như để khích lệ.
Nghe cô ấy nói sẽ sai bảo Miya, có vẻ cô ấy đã lên kế hoạch sử dụng cô ta như thế nào rồi. Từ giờ chắc Shaela sẽ hiếm khi phải tự mình đi tìm mồi nữa.
Khoan đã.
Tại sao tôi lại mặc nhiên chấp nhận đó là mồi nhỉ?
Ư….
Sự thích nghi quả thực là một thứ đáng sợ.
Tôi có cảm giác mình đang bị thuần hóa mà không hề hay biết.
Phải chăng Miya cũng đã thay đổi theo cách này.
Tôi chợt nhận ra rằng khả năng bao dung của Shaela, dù trông có vẻ không phải vậy, nhưng thực sự rất đáng kinh ngạc.
Có lẽ tôi đã phần nào hiểu được lòng dạ của Miya.
"Nếu chi phối giả kéo đến thì em định làm thế nào?"
Shaela quay trở lại chủ đề chính ban đầu.
Vốn dĩ chúng tôi định thảo luận xem sẽ xử lý tên chi phối giả đó như thế nào. Nhưng vì đã biết trước là hắn sẽ kéo đến nên cũng chẳng có gì phải sợ hãi cả.
Vì vậy, tôi giao phó việc đó cho Shaela.
"Tôi giao lại cho em đấy."
"Hả? Còn anh thì sao?"
"Tôi sẽ đi leo tháp. Khi nào bắt được hắn thì báo cho tôi biết."
"Giờ anh còn dám công khai giao phó cho em luôn hả?"
"Chỉ là sử dụng thời gian cho hiệu quả thôi mà."
"Hừ hừ Vậy thì không có phần thưởng gì sao? Em đã nỗ lực vì anh như thế này cơ mà."
"Sắp tới tôi định sẽ tạo ra một loại trái cây mới."
"Cái đó thì tốt rồi… Ưừm……."
Cô ấy nhìn tôi và có vẻ đang đắn đo điều gì đó.
Trông cô ấy như muốn nói điều gì đó, nhưng lại khẽ tránh ánh mắt của tôi, có vẻ hơi ngượng ngùng.
"Sao vậy. Em có mong muốn gì riêng à?"
"Hừm hừm… Em thấy anh dạo này có vẻ hơi cứng nhắc đấy. Chúng ta cần phải trở nên thân thiết hơn nữa."
"Hử?"
"Vì vậy hãy lại đây ôm em đi."
"………."
Đột nhiên tôi nhớ lại hình ảnh Shaela ôm Laperdion vào lòng và vuốt ve.
Chẳng lẽ cô ấy cũng mong muốn điều đó sao.
Với tôi á? ….
Đầu óc tôi hơi choáng váng.
Làm sao tôi có thể làm chuyện đó được chứ.
"Thôi bỏ đi Nhìn vẻ mặt anh là em biết câu trả lời rồi. Đúng là nhóc thực vật mà."
"………?"
"Đây là một vinh dự lớn lao đến nhường nào cơ chứ. Chậc."
Giọng nói của cô ấy đượm vẻ tiếc nuối.
Không hiểu sao tôi lại cảm thấy từ "nhóc thực vật" đó ẩn chứa một ý nghĩa khác.
Chẳng lẽ cô ấy nói thật lòng sao?
Thôi thì, tôi cũng muốn nghe theo lời của Shaela.
Nhưng vì lòng tự trọng nên chuyện đó là không thể. Trước tiên cần phải làm rõ tình hình này đã.
"Ngược lại, tôi có thể ôm em."
"Ơ… Cái đó thì…."
"Xem kìa, chính em cũng đang do dự đấy thôi."
Giờ thì em đã hiểu chưa.
Tâm trạng của tôi là như thế nào.
Quay lại chủ đề chính-
"Được thôi! Ôm em đi."
Ơ kìa.
Cô ấy lại hiên ngang đồng ý.
Tôi không thể hiểu nổi nên đã trợn tròn mắt hỏi lại.
"Em nói cái gì cơ? …."
"Thì mau lại đây mà ôm đi. Chẳng phải anh bảo sẽ làm sao?"
Vút!
Cô ấy đứng dậy khỏi bàn ăn, sau đó quay lưng lại phía tôi.
Câu chuyện đã đi xa hơn nhiều so với dự tính của tôi.
Tôi vốn định chỉ ra vẻ ngượng ngùng của cô ấy để rồi tự nhiên lướt qua chuyện này thôi mà….
Nghĩ lại thì, chuyện này cũng đã xảy ra vài lần rồi nhỉ.
Lần trước tôi cũng đã vuốt ve cô ấy khi cô ấy tựa vào lòng tôi.
Thật chẳng biết đường nào mà lần với cái cô này.
"Hãy coi đây là một vinh dự tột bậc đi nhé!"
"………."
"Anh định để em đợi đến bao giờ nữa đây?"
Cô ấy vẫn quay lưng lại và thúc giục tôi.
Dái tai cô ấy có vẻ hơi ửng đỏ.
Thế nhưng….
Tôi có thể nhận ra.
Càng về sau cô ấy càng trở nên chủ động hơn, nên giờ tôi cũng không thể giả vờ như không biết được nữa.
Sự thật mà bấy lâu nay tôi vẫn luôn phủ nhận.
"Muchan?"
"………."
Đã thế này rồi thì khó mà thoái thác được nhỉ.
Xoẹt.
Tôi tiến lại phía sau cô ấy.
Tôi ngượng ngùng dang rộng hai tay.
Tuy nhiên, tôi không hề chậm trễ mà nhẹ nhàng vòng tay qua cổ cô ấy như một cái ôm từ phía sau.
"Oái……."
Có lẽ vì không ngờ tôi lại táo bạo vòng tay qua cổ mình như vậy chăng.
Shaela có vẻ hơi cứng người lại.
Trái ngược hoàn toàn với thái độ hiên ngang vừa rồi.
Tôi không bận tâm mà khẽ chạm trán mình vào sau đầu cô ấy.
"Hự! …."
Run rẩy.
Dù không thể nhìn thấy từ phía sau, nhưng đây là nhà của tôi.
Khóe môi đang mấp máy.
Đôi gò má đang ửng hồng.
Tôi có thể thấy được dáng vẻ bối rối của cô ấy.
Dù vậy, cô ấy vẫn giả vờ như không có chuyện gì, nắm lấy cánh tay đang vòng qua cổ mình và cất lời.
"Thằng, thằng nhóc thực vật này… không ngờ lại táo bạo đến thế. Hừm… Cứ giữ nguyên như thế thêm một lát nữa đi."
Vẫn là tông giọng như mọi khi.
Nhưng khác với lúc nãy, giọng nói của cô ấy có chút run rẩy nhẹ.
Thú thật là tôi không phải kẻ chậm hiểu.
Ngược lại, tôi còn khá nhạy bén nữa là đằng khác.
Nói cách khác, tôi không thể cứ nhìn thấy dáng vẻ này mà tiếp tục giả vờ như không biết được.
Thực ra tôi cũng đã lờ mờ nhận ra từ lâu rồi.
Rằng… một thực thể phi thường như nữ thần lại đang dành cho tôi một sự quan tâm đặc biệt.
Chỉ là tôi luôn gạt đi và coi đó như một trò đùa đặc trưng của cô ấy mà thôi.
Tôi từng nghĩ rằng cô ấy chỉ đang tìm một nơi để trốn tránh vì không thể thích nghi tốt với tình cảnh này. Tôi cũng giả vờ như không biết vì nếu cứ tự tiện ảo tưởng và hành động thì có thể khiến cả hai trở nên khó xử và khó chịu.
Nhưng thời gian trôi qua, những suy nghĩ đó đã bị phủ nhận.
Cô ấy vẫn không ngừng nỗ lực để thu hẹp khoảng cách.
Dù cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ, nhưng việc cô ấy cứ đứng yên để tôi ôm như thế này chính là minh chứng rõ ràng nhất.
Chắc chắn cô ấy là người có lòng tự trọng lớn hơn tôi nhiều.
Vậy mà một người như thế lại chủ động nhún nhường trước.
Đó là nỗ lực của cô ấy để trở nên gần gũi hơn.
Chỉ là vì cô ấy không có bạn bè nên cách thể hiện có hơi vụng về mà thôi.
"Shaela."
"Gì vậy? Vì thấy vinh dự quá nên lòng kính trọng dành cho em bắt đầu trào dâng rồi à?"
Cô ấy cố tỏ ra tinh quái, nhưng tông giọng đó hoàn toàn không hề hợp với khuôn mặt đang ửng hồng kia chút nào.
Tôi cũng tinh quái đáp lại.
"Tôi bắt đầu thấy em trông cũng đáng yêu đấy."
"Ơ……."
Bừng.
Đôi gò má của cô ấy đỏ rực lên trông thấy.
Dáng vẻ đó trông thật đáng yêu.
Thế nhưng….
Mối quan hệ của chúng tôi rất đặc thù.
Dù không biết lòng dạ thật sự của cô ấy là như thế nào, nhưng tôi vẫn cần phải làm rõ chuyện này.
"Shaela. Tôi là một cái cây."
"Em, em biết rồi mà?"
"Có thể sẽ khiến em khó chịu, nhưng tôi muốn hỏi trước. Có phải em đang thích tôi không?"
"Cái gì? …."
Cô ấy khẽ quay đầu lại nhìn tôi một cách khó khăn.
Vì đang ôm từ phía sau nên tôi cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch có phần nhanh hơn của cô ấy.
Ngay sau đó, Shaela đưa ra một câu trả lời lấp lửng.
"Thằng nhóc thực vật này…… hôm nay chẳng giống thực vật chút nào cả."
"…Đó là lời khẳng định sao?"
"Làm, làm gì có chuyện đó chứ. Chỉ là vì thấy cái thằng nhóc thực vật này cứ dám né tránh bàn tay của em nên em mới chăm sóc cho một chút vì thấy ngứa mắt thôi."
"Thật sao?"
"Chỉ là… em muốn trở nên thân thiết hơn một chút thôi. Tại anh cứ ra vẻ cao giá quá mà."
Giọng nói của cô ấy nhỏ dần về phía cuối câu.
Không hiểu sao đó lại là một giọng nói đầy vẻ thiếu tự tin.
Chuyện này….
Trông cô ấy còn đáng yêu hơn tôi tưởng.
Không ngờ Shaela lại có một khía cạnh như thế này.
"Thật không?"
"………."
"Đó thực sự là lòng dạ của em sao?"
"Đừng, đừng hỏi nữa."
"Thật sao? Thật sự là em thích tôi-"
"Gyaaaaaaaa!!!!!!"
Rầm!!
Shaela dồn lực hất mạnh đầu ra phía sau.
Ngay khoảnh khắc cảm nhận được cú va chạm ở trán, tôi cũng cảm nhận được một sự lạc lõng mãnh liệt lan tỏa khắp toàn thân.
Cảm giác giống như lúc bị bay đi với vận tốc 33. 600 vòng…….
Ơ.
Chẳng lẽ.
Ầm!!!
"Auuuuuuu!?! -" Dự đoán của tôi đã chính xác.
Khi tôi nhận thức được thì toàn thân đã đập mạnh vào bức tường của ngôi nhà bằng dây leo dày cộm.
Rắc rắc!! - Răng rắc!!!
"Khụ khụ khụ!! ……."
Có lẽ nên gọi là may mắn chăng.
Tôi đã không bị xoay 33. 600 vòng như lần trước.
Bởi vì bức tường dây leo giờ đây đã dày hơn xưa rất nhiều đã kịp thời đỡ lấy tôi.
Chỉ là, tôi đang nằm bẹp dí với toàn bộ xương cốt trong người đã vỡ vụn.
"Khụ………."
Xoẹt.
Bịch.
Tôi đổ gục xuống sàn nhà giống hệt như Miya.
Thủ phạm của cả hai vụ đều là Shaela.
"Hả! Anh, anh có sao không!!?!"
Shaela hốt hoảng chạy lại gần và lay mạnh cơ thể đang nát bấy xương cốt của tôi.
Rắc.
Rắc.
"Khụ, khụ!! ……."
Phụt!!
Tôi nôn ra máu.
"Muchaaaaan!!?!"
Giờ thì tôi đã hiểu được lòng dạ của Miya rồi.
Chắc tôi sắp mắc chứng sợ Shaela mất thôi.
Dù là phân thân, nhưng không phải là không có cảm giác đau đớn.
Cơn đau do xương cốt bị vặn vẹo đang hành hạ khắp cơ thể tôi.
Trong khoảnh khắc này, vô số suy nghĩ lướt qua đầu tôi như một cuốn phim quay chậm.
Dù cô ấy có thực sự thích tôi đi chăng nữa, thì để chấp nhận điều đó, tôi vẫn còn quá non nớt.
Tôi cần phải trưởng thành hơn nữa về mặt vật lý.
Để không phải mất mạng.
Vì vậy.
"Shaela…… Tôi đúng là một thằng nhóc thực vật mà."
Tôi buộc lòng phải thốt ra những lời này.
"Em xin lỗi…."
"Ừ. Em phải thấy có lỗi đi chứ."
Rắc.
Tôi nắn lại các khớp xương trên cơ thể.
Cơ thể Elf là một cơ thể giống như bộ đồ ngủ không được cường hóa nhiều nên xương rất dễ gãy, nhưng bù lại tôi có thể dùng một lượng nhỏ chất dinh dưỡng để chữa trị.
"Không chết đúng là kỳ tích mà."
"Cái đó… em tuyệt đối không cố ý đâu."
"Được rồi được rồi. Chỉ một cú đó thôi là tôi suýt chết rồi, nhưng chắc chắn là em không cố ý đâu nhỉ."
"…Em xin lỗi……."
Tình cảnh này thật giống với trước đây.
Trước đây Shaela cũng vì ngượng ngùng mà đánh bay tôi rồi xin lỗi như thế này.
Tuy nhiên.
"Trước đây là do cảm giác bất thường nên mới thế, còn bây giờ là vì cái gì mà em lại không điều chỉnh được lực thế hả."
"…Thì, em đã đánh nhẹ hơn lần trước rồi mà……."
Shaela đang cuống quýt cả lên.
Đúng là một dáng vẻ hiếm thấy mà.
Vì sau này chắc sẽ khó mà thấy lại được dáng vẻ này, nên tôi nhân cơ hội này trêu chọc cô ấy một chút.
"Shaela. Nếu em ghét tôi thì cứ nói thẳng là ghét đi. Đừng có đánh người ta như thế chứ."
"Khô, không phải đâu!! Không phải vì ghét đâu mà!! …."
Ú ớ.
Khóe môi run rẩy.
Cô ấy cứng họng không nói nên lời.
Tôi tự hỏi không biết đôi mắt đằng sau dải băng che kia đang có biểu cảm như thế nào.
Đây cũng là một dáng vẻ mới mẻ.
Không biết khi nào tôi mới lại được thấy Shaela bồn chồn bào chữa như thế này nữa đây.
"Không phải là em ghét anh đâu! … Em chỉ là…."
Nhưng đến đây thôi.
Nếu cứ cố nghe lòng dạ thật sự của cô ấy, biết đâu mức độ xấu hổ của cô ấy đạt đỉnh điểm thì sẽ thực sự nguy hiểm đấy.
"Tôi đùa thôi. Tôi biết em không có ý đó mà. Tôi cũng biết em trân trọng tôi đến nhường nào."
"………."
Gật đầu.
Oa.
Thật là gượng gạo quá đi mất.
Đây mà là Shaela mà tôi biết sao?
Vút.
Cô ấy quay đầu tránh ánh mắt của tôi.
"Mau, mau đi tìm hiểu xem khi nào tên chi phối giả đó đến đi. Em sẽ xử lý hắn cho."
Chắc là bản thân cô ấy cũng thấy ngại nên đã chủ động chuyển chủ đề.
Tôi cũng không muốn tính mạng mình lại gặp nguy hiểm nữa nên đã hùa theo.
"Tên chi phối giả đó chắc sẽ không kéo đến ngay đâu. Rừng Sương Mù rất rộng lớn, hơn nữa họ cũng không đặt ra giới hạn thời gian."
Chủ đề mà chúng tôi đang thảo luận lúc nãy.
Sự xâm lược của chi phối giả.
Vì tôi định giao phó hoàn toàn việc này cho Shaela nên đã kể hết mọi thông tin mà mình biết.
"Nếu có chi phối giả nào đến đây, thì đó sẽ là một kẻ tên là Argon. Hắn có một chiếc sừng trên trán, tôi cũng không rõ chính xác hắn thuộc chủng tộc nào."
"Được rồi! Cứ giao cho em."
Cô ấy đã quay trở lại làm Shaela như thường ngày.
Có lẽ vì chuyện vừa rồi nên cô ấy không hề có ý định kể công hay gì cả.
Nhờ vậy mà câu chuyện diễn ra rất nhanh chóng.
"Dù không biết chính xác khi nào hắn đến, nhưng nếu nói với Messiah thì chúng ta có thể biết được thời điểm tương đối. Cho đến lúc đó, em cứ nghỉ ngơi như bình thường đi."
"Trong lúc đó anh sẽ đi leo tháp chứ?"
"Tất nhiên rồi."
Sự xâm lược của chi phối giả.
Kẻ thù không biết khi nào sẽ đến.
Không biết biến số nào sẽ xảy ra.
Hơn nữa kẻ thù chắc chắn là một kẻ mạnh hơn Miya.
Dù có bắt được hắn, hắn cũng sẽ không dễ dàng bị tẩy não như Miya đâu.
Vậy thì phải xử lý như thế nào đây.
Ngôi làng sẽ phải phát triển ra sao.
Vân vân.
Chúng tôi tiếp tục trò chuyện.
Trong lúc trò chuyện, thỉnh thoảng chúng tôi lại chạm mắt nhau.
Nhưng một Shaela sến súa đã không còn xuất hiện nữa, thay vào đó thỉnh thoảng lại là một Shaela thẹn thùng.
Tôi vô tình kéo dài cuộc trò chuyện lâu hơn một chút.
Bởi vì khoảnh khắc này thật sự rất vui vẻ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn