Chương 84: Hãy cẩn thận với Renatus.
Nữ Thần Tan Vỡ Muốn Nuôi Dưỡng Tôi. · Glodia · 480 chương · ~24 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Ngôi nhà bằng dây leo.
Tôi ngồi tựa vào thành giường.
"Có tới ba kẻ mang Thần Cách sao?"
Shaela ngồi bên cạnh tròn mắt ngạc nhiên.
Đó là vì tôi vừa kể cho cô ấy nghe về chiến lực của chủ nhân thành phố và các chi phối giả mà tôi đã thấy trong cuộc họp.
Tôi không bận tâm mà tiếp tục nói.
"Tôi không biết chính xác sức mạnh của họ. Nếu bọn họ không trực tiếp bộc lộ khí thế thì khó lòng mà thăm dò được. Nhưng ở thời điểm đó, có thể coi họ đã tiệm cận Thần Cách rồi."
"Hừm…."
Vẻ mặt của Shaela trở nên không mấy hài lòng.
Vì cô ấy từng dự đoán chỉ có tối đa một kẻ mang Thần Cách, nên có vẻ hơi bị sốc.
Chủ nhân thành phố.
Chi phối giả hạng nhất Illusion.
Chi phối giả hạng nhì Renatus.
Ngoài ra còn có khoảng năm chi phối giả khác có lẽ sở hữu Bán Thần Cách.
Ở thời điểm này, sức mạnh của thành phố đã vượt xa tầm mà một mình Shaela có thể đối phó.
Chiến lực của thành phố mạnh hơn dự kiến.
Đương nhiên là cô ấy sẽ không thích điều này chút nào.
Vì điều đó đồng nghĩa với việc cô ấy phải tiếp tục ẩn mình ở đây.
"Phù… Hà……."
Nhìn xem.
Cô ấy đang thở dài một cách không giống mình chút nào.
Dù vậy, cô ấy vẫn đang trầm tư suy nghĩ xem có lối thoát nào không.
Giờ là lúc để tôi đưa ra một tin tốt.
"Sắp tới sẽ có một chi phối giả kéo đến đây."
"Hử? Kéo đến đây sao?"
"Tôi muốn em bắt hắn lại. Nếu được, tôi sẽ tạo bản sao hoặc tẩy não hắn rồi đưa trở lại thành phố làm gián điệp."
"Khoan đã. Chỉ có một chi phối giả đến thôi sao?"
"Đúng vậy. Là vì vụ của Swalios lần trước nên-" Tôi kể lại cuộc đối thoại trong cuộc họp chi phối giả.
Về việc một chi phối giả tên là Argon sẽ đến đây để điều tra sự việc của Swalios.
"Nói cách khác, nếu hạ được hắn, chúng ta có thể làm suy yếu chiến lực của thành phố và cài thêm một gián điệp nữa. Thành phố vẫn chưa biết đến sự tồn tại của chúng ta. Cứ dần dần làm suy yếu chiến lực của chúng và phát triển thế lực của mình là được. Rồi sẽ có ngày chúng ta có thể đối đầu trực diện với chúng."
"Ồ… Hóa ra anh cũng có tính toán cả rồi nhỉ?"
"Phe ta cũng đang nuôi dưỡng những chiến lực cấp chi phối giả như Miya, và cũng đang không ngừng gia tăng số lượng Dryad và tinh linh. Không việc gì phải nản chí cả."
"Em có nản chí đâu chứ? Em chỉ đang nghĩ xem nếu bắt được mấy tên đó cho anh ăn thì anh sẽ trở nên thế nào thôi."
"Nghe cái đó còn đáng sợ hơn đấy."
"Dù sao thì. Cũng không tệ. Nếu có thể sống yên ổn trong khoảng vài trăm năm thì biết đâu lại có khả năng."
"………."
"Nhưng chắc là sẽ bị phát hiện và bị giết trước lúc đó thôi" Tôi lập tức phủ nhận ngay.
"Biết đâu trước lúc đó tôi đã thoát khỏi tầng 0 rồi cũng nên. Như em biết đấy, tôi cũng là Thế Giới Thụ mà. Một khi làm chủ được năng lực không gian, tôi sẽ có thể rời khỏi nơi này. Không hiểu sao tôi có cảm giác ngày đó cũng không còn xa nữa."
"Ồ? Cái đó thì em chưa nghĩ tới đấy."
Cô ấy lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng bầu không khí cũng phần nào trở nên tươi sáng hơn. Dù không nói ra, nhưng có vẻ cô ấy cũng đã yên tâm hơn đôi chút.
Cuối cùng, chỉ cần tôi trưởng thành là mọi chuyện sẽ ổn.
Từ giờ tôi phải nỗ lực hơn nữa mới được.
Nhưng trước đó….
"Tôi cần phải biết khi nào tên chi phối giả đó đến, nên tôi sẽ đi nhờ Iyan hỗ trợ một chút."
"Được rồi được rồi. Đi tìm hiểu cho kỹ vào nhé."
Đã đến lúc gặp lại Iyan.
Để một chi phối giả lập đội viễn chinh cùng các quý tộc, hắn chắc chắn phải ghé qua thương hội. Nói cách khác, Iyan có thể biết được khi nào Argon xuất phát. Nếu có được sự hỗ trợ của cô ấy, việc nghênh đón tên chi phối giả đó sẽ không có gì khó khăn.
Xoẹt Tôi di chuyển vào cơ thể của Kardelpion.
"Ngài đã trở về bình an vô sự rồi. Có vẻ cuộc họp của các chi phối giả đã kết thúc tốt đẹp."
"Cũng tạm ổn, không bị lộ."
Iyan vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc như mọi khi.
Hôm nay chúng tôi cũng ngồi đối diện nhau tại bàn trà trong vườn cung điện để trò chuyện.
"Vậy lý do ngài gọi tôi đến đây là gì?"
Quả nhiên cô ấy đi thẳng vào vấn đề chính ngay lập tức.
Tôi cũng đáp lại như vậy.
"Sẽ có một chi phối giả đi viễn chinh vào Rừng Sương Mù. Chắc chắn hắn sẽ đi cùng các quý tộc thông qua thương hội của các cô, tôi muốn cô hãy cho tôi biết thông tin đó."
"Hừm… Ra là vậy. Nhưng tại sao ngài lại đưa ra kết luận đó?"
"Là vụ của Swalios. Họ nói sẽ điều tra chuyện đó."
"Hiểu rồi. Vậy thì lúc đó-"
"Khoan đã."
Tôi ngắt lời Iyan.
Bởi vì tôi cảm nhận được một cảm giác kỳ lạ.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
"…Im lặng đi. Có vẻ như có ai đó đang ở đây."
Vừa rồi có kẻ nào đó đã xâm nhập vào cung điện.
Vì rễ cây của tôi đã bám sâu vào lãnh địa cung điện nên tôi có thể nhận ra ngay. Vừa rồi có kẻ đã nhảy vọt lên nóc cung điện trong nháy mắt và che giấu khí tức.
Là ai chứ?
Giám sát sao?
Kẻ này chắc chắn phải có thực lực ít nhất là cấp chi phối giả.
Nếu suy đoán của tôi là đúng, có lẽ trong cuộc họp hôm nay đã có kẻ nhận ra khí tức của tôi.
Biết đâu chừng chính là chủ nhân thành phố….
Có lẽ đã đoán được tình cảnh này của tôi.
Iyan bắt đầu màn kịch của mình một cách đầy ngẫu hứng.
"Cảm ơn ngài vì hôm nay lại mời tôi dùng bữa."
"………?"
"Nhưng tôi cũng là người bận rộn nên không thể ở lại lâu được. Ngài sẽ thông cảm cho tôi chứ?"
Bầu không khí và thái độ hoàn toàn khác hẳn so với thường ngày.
Cô gái vốn luôn giữ khuôn mặt không cảm xúc giờ đây lại nở một nụ cười nhạt và nói những lời bâng quơ.
Iyan là một cô gái thông minh.
Cô ấy muốn diễn kịch vì nếu cứ im lặng không nói gì, kẻ xâm nhập có thể sẽ nghi ngờ.
Thật là rắc rối mà.
Việc bị giám sát ngay sau khi đi họp về chứng tỏ tôi chắc chắn đang bị nghi ngờ.
Trước tiên phải giải quyết tình huống này đã.
Tôi nhanh chóng vận dụng trí óc.
Theo những gì tôi nghe được từ Cecilia.
Kardelpion vốn có hứng thú với Iyan. Vì biết điều đó nên Iyan mới nói như thể đây là một buổi hẹn hò bình thường.
Đành chịu thôi.
Phải hùa theo thôi.
Tôi bắt chước giọng điệu của Kardelpion.
"Iyan. Ta rất trân trọng cô. Với cô, ta luôn sẵn sàng dành cho những sự đãi ngộ tốt nhất. Vậy nên, cô thấy sao về việc rời khỏi thương hội và về dưới trướng của ta?"
"Cảm ơn ngài đã đánh giá cao, nhưng tôi vẫn không thấy hứng thú với việc đó cho lắm."
"Ha ha ha! … Cô lúc nào cũng biết cách thử thách lòng kiên nhẫn của ta theo nhiều cách khác nhau nhỉ."
"Nhưng tôi cũng không hẳn là ghét ngài. Tôi cần thêm thời gian để tìm hiểu nhau chậm rãi hơn một chút."
Xoẹt.
Xoẹt Trên bàn ăn.
Iyan tao nhã cắt miếng bít tết và nở một nụ cười đầy mê hoặc.
Nhưng tôi không có thời gian để tâm đến chuyện đó.
Tôi nhanh chóng quan sát những nơi kẻ giám sát có thể đang ẩn nấp.
Dù đã mất dấu khi hắn nhảy lên nóc cung điện, nhưng chắc chắn hắn vẫn đang ở đâu đó quanh đây.
Rốt cuộc là ai chứ?
Hắn đã nhận ra thân phận của tôi chưa?
Vì cung điện ở phía sau nên tôi không thể quay đầu lại nhìn, nhưng may mắn là tôi có tầm nhìn của dây leo. Tôi điều khiển một sợi dây leo giấu trong vườn ngóc đầu lên để quan sát kỹ lưỡng mái nhà cung điện.
"…Renatus?"
Tôi tìm thấy hắn nhanh hơn tưởng tượng.
Một đứa bé gái tóc cam đang nằm thản nhiên trên rìa tòa nhà và nhìn xuống đây.
Hành động đó có ý đồ gì chứ?
Tại sao lại lộ liễu đến thế….
Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.
Có lẽ hắn đang muốn thử tôi.
Thử xem tôi có phát hiện ra hắn hay không.
Nếu là Kardelpion thật, chắc chắn sẽ nhận ra màn ẩn thân lộ liễu đó.
Vút.
Ngay khi vừa nghĩ vậy, tôi quay đầu nhìn lên nóc cung điện.
Nhưng tại nơi Renatus vừa ở đó, giờ chẳng còn ai cả.
Hắn đã biến mất ngay trong khoảnh khắc tôi quay đầu lại.
Tôi đã hiểu ra đôi chút.
Vì hắn tự tin có thể né tránh bất cứ lúc nào.
Và vì hắn muốn thử thách tôi.
Chắc hẳn hắn đã nhìn xuống tôi một cách lộ liễu vì hai lý do đó.
"Ngài Kardelpion?"
"…À, chắc là ta nhìn nhầm thôi."
Tôi giả vờ như không có chuyện gì và quay đầu lại.
Đồng thời, Renatus đang cười hì hì bỗng thò đầu ra từ góc khuất của mái nhà.
Lần này có vẻ hắn định che giấu khí tức một cách tử tế để giám sát tôi.
Cứ thế này thì….
Việc nhờ Iyan giúp đỡ sẽ rất khó khăn đây.
Vì vậy, tôi mấp máy môi không phát ra tiếng để cảnh báo.
Hãy. cẩn. thận. với. re. na. tus.
"………?"
Iyan chớp mắt một cái.
Vì cung điện ở phía sau nên Renatus không thể nhìn thấy khẩu hình miệng của tôi. Và với một người như Iyan, chắc chắn cô ấy sẽ nhận ra ngay và hành động phù hợp.
Iyan nhanh chóng lấp đầy khoảng trống bằng lời nói.
"Ngài Kardelpion? Có phải món ăn không hợp khẩu vị của ngài không?"
Một câu nói để khỏa lấp khoảng lặng ngắn ngủi.
Tôi ngập ngừng một chút rồi đáp lại.
"Iyan… Cô nói cô không ghét ta. Nhưng có vẻ cô vẫn luôn né tránh việc ở bên cạnh ta nhỉ."
"Chuyện đó……."
"Thôi được rồi. Cứ tiếp tục ở bên nhau với một trái tim mập mờ như thế này quả thực là một chuyện khá bực mình. Tạm thời ta sẽ không gọi cô đến nữa. Ta sẽ cho cô đủ thời gian để suy nghĩ, khi nào quyết định xong thì hãy quay lại gặp ta."
"……Tôi hiểu rồi."
Dù nói giảm nói tránh, nhưng ý tứ đã được truyền đạt rõ ràng.
Tạm thời sẽ khó gặp nhau nên đừng gọi tôi.
Khi nào hết bị giám sát thì hãy quay lại.
Nếu là cô ấy, chắc chắn sẽ hiểu được. Sau đó, tôi kết thúc bữa ăn bằng những câu chuyện phiếm vô thưởng vô phạt.
"Vậy nhé."
Iyan cung kính cúi chào rồi quay trở về thương hội. Như đã thấy, tôi không thể nhận được sự giúp đỡ từ Iyan, và cơ thể của Kardelpion cũng đã bị giám sát nên sẽ rất khó hoạt động.
Không sao cả.
Dù cơ thể Kardelpion bị nghi ngờ, nhưng chỉ cần cài một gián điệp mới là được.
Chi phối giả Argon.
Chỉ cần dùng cơ thể của tên đó là xong.
Tôi sẽ bắt giữ tên đó khi hắn đi điều tra Rừng Sương Mù, sau đó tạo bản sao hoặc tẩy não hắn để tái xâm nhập vào thành phố.
Vấn đề là làm sao để nghênh đón hắn đây….
"Chắc phải nhờ vả đứa trẻ đó rồi."
May mắn là tôi vẫn còn một người có thể thay thế Iyan.
Dù năng lực kém hơn tiên tri một bậc, nhưng đó vẫn là một năng lực cực kỳ hữu ích.
Phe tôi vẫn còn Messiah thứ năm mà.
Cộp.
….
….
Cộp, cộp.
Cô gái tóc hồng đang bước đi trên đường.
Một đứa bé gái tóc cam từ trên mái nhà nhìn xuống khung cảnh đó.
"Quả nhiên chẳng có chuyện gì to tát mà" Renatus.
Cô bé cười hớn hở.
Theo lệnh của chủ nhân thành phố, cô đã bắt gặp cảnh trò chuyện giữa Kardelpion và Iyan, nhưng không phát hiện ra bất kỳ tình tiết nào đáng nghi cả.
Chỉ là Kardelpion đang tán tỉnh Iyan, và với tư cách là một con rồng, hắn đã nhận ra khí tức của cô.
Đơn giản chỉ có vậy thôi.
Tuy nhiên….
"Hắn bảo mình hãy nhắc nhở một chút nhỉ?"
Xoẹt.
Renatus đứng dậy.
Cô lặng lẽ bám theo sau Iyan đang trên đường quay trở về thương hội nô lệ.
Cô không có ý định làm gì Kardelpion, người trong cuộc. Vì Kardelpion là một chi phối giả, nên kẻ ở cấp bậc thấp hơn phải chịu tội mới là lẽ đương nhiên.
Đó là lẽ thường tình ở đây.
Chỉ cần hành hạ Iyan là xong chuyện.
Chính vì vậy.
Cộp? ….
"…Ai đ-" Cô vươn tay về phía Iyan đang quay đầu lại.
Khi Iyan còn đang trợn tròn mắt ngạc nhiên thì cô ấy đã nằm gọn trong lòng bàn tay của Renatus rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn