Chương 34: Công viên giải trí (7)
Một ngày nọ, người bạn ấy đã tỏ tình với tôi · Cybertronlk1234 · 44 chương · ~23 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN
'Vòng đu quay khổng lồ' Đúng như cái tên "Giant", đây là một vòng đu quay có kích thước thực sự khổng lồ.
Tôi có tìm hiểu qua thì thấy người ta quảng cáo rầm rộ rằng đây là vòng đu quay lớn nhất thế giới, và quả thực tận mắt chứng kiến mới thấy nó to lớn đến nhường nào. Dù thực tế là tòa tháp trung tâm còn cao hơn cả vòng đu quay nên tòa tháp đó có vẻ được ưa chuộng hơn, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ gây ấn tượng mạnh rồi.
Ngoài Vòng đu quay khổng lồ, tôi cũng đã tìm sẵn vài địa điểm dự phòng khác, nhưng nếu có thể, tôi vẫn muốn nói chuyện với cô ấy tại đây.
Nếu phải đưa ra một lý do cụ thể, thì có lẽ là vì trong những trò chơi mà Yuna từng chơi, vòng đu quay luôn chiếm một vị trí quan trọng. Vả lại, thỉnh thoảng cô ấy cũng vu vơ nói rằng muốn thử đi một lần.
May mắn thay, vì thời gian mỗi lượt đi khá dài nên vòng đu quay không đông khách như tôi tưởng. Chúng tôi không phải chờ đợi quá lâu để được lên cabin.
"Chà... mình không ngờ là có ngày lại được trực tiếp ngồi trên cái này đấy..."
"Vậy sao?"
"Thì thấy trên phim ảnh nhiều rồi, nhưng thú thật là mình chưa từng nghĩ đến việc sẽ tự mình ngồi lên đây."
Ơ kìa? Chẳng lẽ mình chọn sai địa điểm rồi sao?
Nghe Yuna nói như thể không mấy hứng thú, tôi khẽ toát mồ hôi hột.
"Nhưng ngồi lên rồi mới thấy, có lẽ mình đã hiểu tại sao nó lại xuất hiện nhiều đến thế. Cảm giác tốt hơn mình tưởng đấy."
"Cậu thấy thích là tốt rồi, ha ha ha."
"Hửm? Sao mặt cậu trông gượng gạo thế? Hay là muốn đi vệ sinh à?"
"Không, không phải chuyện đó..."
Đúng là chỉ một câu nói của cô ấy thôi cũng đủ khiến tâm trạng tôi lên xuống thất thường. Mọi người cứ bảo Yuna yếu thế trước tôi, nhưng nhìn lại thì tôi cũng yếu thế trước cô ấy chẳng kém.
Nghĩ lại thì, hình như từ nhỏ tôi đã luôn như vậy trước mặt Yuna rồi...
Mà thôi, không phải lúc nghĩ chuyện đó. Bây giờ việc quan trọng hơn là phải nói ra những lời mình đã chuẩn bị.
Trước khi khoảnh khắc này đến, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về Yuna. Vì bản thân cũng chỉ vừa mới nhận ra tình cảm của mình cách đây không lâu, nên tôi càng muốn truyền đạt chân tâm một cách trọn vẹn nhất.
Chính vì thế, tôi đã lần giở lại từng ký ức kể từ khi quen biết Yuna cho đến tận bây giờ. Từ lần đầu gặp gỡ ở trường tiểu học cho đến tận vài ngày trước khi gặp các anh lớn.
Thú thật, những góc nhìn chính trị mà các anh ấy đề cập không nằm trong phạm vi cân nhắc của tôi. Cứ thế, khi xâu chuỗi từng kỷ niệm lại, tôi đã đi đến kết luận một cách dễ dàng đến không ngờ.
Rằng tôi đã thích cô ấy từ tận thuở nào rồi.
Và tôi cũng chợt nhớ ra rằng, chính mình đã từng chôn giấu sự thật đó.
Hồi còn ở bên trong Cổng không gian, trước khi trở về thế giới này, Yuna đã có lần bật khóc và bày tỏ sự bất an với tôi. Cô ấy lo lắng rằng với vẻ ngoài đã thay đổi quá nhiều, liệu khi trở về cô ấy có thể sống một cuộc đời bình thường được nữa hay không.
Khác với tôi, sau khi thức tỉnh, ngoại hình của cô ấy đã thay đổi hoàn toàn từ đầu đến chân, không còn sót lại chút dáng vẻ nào của ngày xưa. Và vì hiểu rõ sức mạnh mình đang nắm giữ lớn đến mức nào, cô ấy sợ rằng khi trở về sẽ bị mọi người coi như quái vật.
"Hay là... hay là mình... đừng về nữa nhé?"
"Cậu nói cái gì vậy?!"
"Về đó rồi bị đối xử như kẻ dị biệt, thì chẳng thà... cứ ở lại đây không tốt hơn sao?"
Lúc đó Yuna đã nói lắp bắp và đòi ở lại, một hình ảnh mà bây giờ khó lòng tưởng tượng nổi.
"Chẳng phải cậu từng bảo rất thích việc mình trở thành mỹ thiếu nữ TS (Trans-sexual/Giới tính thay đổi) sao?"
"Chuyện đó... chuyện đó khác, chuyện này... chuyện này khác chứ..."
"Cậu còn bảo phải về để chơi game nữa mà? Còn chuyện đó thì sao?"
"Game thì cũng tùy lúc chứ..."
"Hà... Chẳng phải chúng ta đã hứa là sẽ cùng nhau trở về sao?"
"Nhưng... khi thực sự có thể trở về, mình lại thấy sợ... Nhìn mình xem... tất cả đều thay đổi rồi. Thay đổi đến mức không ai nhận ra nữa! Mắt thì đỏ ngầu! Chắc chắn mình sẽ bị coi là quái vật cho xem!"
Nghe những lời đó, lúc bấy giờ tôi đã suy nghĩ rất nghiêm túc, nhưng giờ ngẫm lại... Để người khác chỉ trỏ là quái vật thì... nhan sắc này đúng là quá sức phi lý rồi.
Và sau khi suy nghĩ kỹ càng, tôi đã nói với Yuna thế này:
"Này, về đó dù có bị coi là quái vật hay gì đi nữa thì tớ cũng sẽ ở bên cạnh cậu, nên đừng lo lắng quá! Nếu cậu là quái vật thì tớ, một kẻ cũng thức tỉnh như cậu, chẳng phải cũng là quái vật sao? Nếu kẹt quá thì hai đứa mình dắt nhau đi trốn rồi sống riêng với nhau là được chứ gì?"
"Dù sao thì người ta chẳng bảo 'thà sống khổ ở trần gian còn hơn làm tiên trên trời' đó sao! So với nơi không có gì tử tế để ăn này thì Trái Đất vẫn đáng sống hơn nhiều."
"Đừng lo, thân thể tớ giờ đến cả đòn tấn công thông thường còn chẳng làm trầy xước được mà? Có chuyện gì tớ sẽ chắn hết cho! Công việc của Tanker (người đỡ đòn) là làm lá chắn thịt mà, đúng không? Dealer (người gây sát thương) thì cứ việc chơi đùa sau lưng Tanker là được rồi!"
Nhờ những lời thuyết phục đó mà cuối cùng cô ấy cũng chịu trở về, nhưng kể từ đó, sự bám dính – nếu không muốn nói là ám ảnh – của Yuna bắt đầu.
Cô ấy không bao giờ rời xa tôi quá 3 mét. Thậm chí là cả khi đi vệ sinh!
Phải mất một thời gian dài mọi chuyện mới dần cải thiện và được như hiện tại. Có lẽ ngay từ lúc đó, vì đã thích cô ấy rồi nên tôi mới có thể thốt ra những lời như vậy.
"Chẳng ai có thể ở bên cạnh một người mình không thích lâu đến thế đâu."
Chị tôi đã nói như vậy, như để củng cố thêm niềm tin trong tôi.
Vì thế, tôi không thể cứ để mối quan hệ với Yuna mập mờ mãi như thế này. Nhất là khi tôi đã để cô ấy phải chờ đợi lâu đến vậy. Vả lại, người ta vẫn nói lời nói ra mới là chắc chắn nhất.
Thế nên, tôi đã nhìn Yuna và nói:
"Xin lỗi cậu."
"Ơ? Sao tự nhiên lại..."
Trước lời nói không đầu không đuôi của tôi, Yuna định nói gì đó nhưng rồi lại thôi khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của tôi. Thay vào đó...
"Tớ... tớ muốn cậu hiểu cho lòng tớ... Ơ? Yuna! Sao vậy?!"
"Hức...! Không... không phải chứ? Mau nói không phải đi! Nhé? Làm ơn!"
Từ đôi mắt của Yuna, những giọt nước mắt bắt đầu rơi lã chã.
* Có vẻ như đã có một sự hiểu lầm tai hại xảy ra.
"Đồ ngốc này!!! Tự nhiên trưng ra cái mặt nghiêm trọng rồi nói 'Xin lỗi', ai mà chẳng nghĩ là cậu đang từ chối chứ!!"
"Thì tớ đã bảo là tớ xin lỗi rồi mà..."
"Đừng có mở miệng ra là xin lỗi nữa, đồ dở hơi này! Cậu có biết... tớ đã sốc đến mức nào không?!"
Tôi định nói là xin lỗi vì bấy lâu nay không nhận ra tình cảm của cô ấy, nhưng có vẻ như tôi đã "sai một ly đi một dặm" ngay từ bước đầu tiên.
"Đồ tồi này! Nếu thế thì cậu phải đổi cách nói chứ! Phải nói là 'Xin lỗi vì bấy lâu nay không biết đến lòng cậu'! Đùng một cái phán câu 'Xin lỗi' xanh rờn thế thì bảo tớ phải nghĩ sao đây!"
"Bình thường tớ nói gì cậu cũng hiểu ý ngay mà, sao lần này lại..."
"Giờ sao? Ý cậu là cậu không có lỗi gì chắc?!"
"Không, tớ sai rồi, tớ nhận lỗi..."
Tôi đã định dốc hết sức để tỏ tình một cách thật nghiêm túc... Vậy mà giờ đây, thay vì tỏ tình, tôi lại đang phải rối rít xin lỗi...
Hỏng bét rồi. Trong đầu tôi lúc này chỉ còn duy nhất suy nghĩ đó.
"Thật là, tớ đến chịu cậu luôn đấy!"
Vừa đưa tay quẹt đi những giọt nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt đỏ hoe, Yuna vừa đứng dậy và bất ngờ tiến về phía tôi.
"Ơ? Sao tự nhiên lại thế này?"
"Bỏ tay ra!"
Ngay khi tôi vừa dời tay đi, Yuna như chỉ chờ có thế, cô ấy leo lên ngồi gọn trên đùi tôi rồi kéo hai tay tôi vòng qua ôm lấy mình.
"Này, cậu làm cái gì vậy?"
"Tội nhân thì hãy ngoan ngoãn mà chịu phạt đi! Tớ sẽ ngồi thế này cho đến khi vòng đu quay dừng lại, cậu liệu mà cư xử cho đúng mực!"
"Dù vậy thì thế này cũng hơi quá..."
"Thế cậu ghét lắm à? Ghét hả?! Nếu ở đây mà cậu còn từ chối nữa là chấm dứt luôn đấy! Biết chưa?!"
"Tớ biết rồi."
Dù khá bối rối trước sự tiếp xúc thân mật đột ngột này, nhưng vì Yuna thích và tôi cũng chẳng còn lời nào để bào chữa, nên tôi đành im lặng ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ. Trong tình cảnh này, bầu không khí để tỏ tình hay gì đó đã tan biến sạch sành sanh rồi, chẳng còn cách nào khác.
Vả lại...
'Cái cô nàng Yuna này rốt cuộc là dùng loại dầu gội gì không biết...'
Khác với mọi khi, một mùi hương hoa cỏ dịu nhẹ cứ thế xộc thẳng vào mũi, khiến tôi buộc phải đánh lạc hướng suy nghĩ của mình sang chuyện khác.
"Thời gian trôi qua lâu thế rồi mà vẫn chưa lên đến đỉnh sao?"
"Thì nó đâu có quay nhanh như mấy trò cảm giác mạnh khác, chuyện đó là đương nhiên rồi."
"Vậy à? Thế thì tớ có thể ngồi đây lâu hơn nữa rồi."
Lời nói của Yuna chẳng khác nào một lời tuyên bố rằng cô ấy sẽ không rời khỏi đùi tôi cho đến khi lượt đi kết thúc.
Sau câu nói đó, chúng tôi dành thời gian im lặng cùng nhau nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khi vòng đu quay dần tiến đến điểm cao nhất, bầu trời cũng bắt đầu nhuộm một màu hoàng hôn rực rỡ. Và ngay khi những tia nắng cuối ngày chiếu rọi lên hai đứa, một câu hỏi bỗng dưng thốt ra từ miệng tôi.
"Cậu thích dính lấy tớ đến thế sao?"
"Ơ? Thì tất nhiên là thích rồi. Chẳng phải cậu rủ tớ đi hẹn hò là để được như thế này sao?"
"Vậy à?"
"Chứ còn gì nữa."
Nhìn Yuna quay đầu lại mỉm cười, tôi cũng bất giác mỉm cười theo.
"Vậy thì, sau này cậu cũng muốn tiếp tục ở bên cạnh tớ chứ?"
"Hửm?"
Đáng lẽ đây là vật phẩm cần thêm thời gian để hoàn thiện, nhưng tôi đã nhờ vả mọi người xung quanh để làm cho bằng được. Tôi lấy chiếc hộp nhỏ ra, đưa trước mặt Yuna và nói:
"Ý tớ là, hãy ở bên cạnh tớ mãi mãi nhé."
Tôi mở chiếc hộp, bên trong là một chiếc nhẫn bạc nhỏ nhắn.
"Thế nào? Quý cô có muốn mang theo một Tanker vững chãi cho quãng đời còn lại không?"
"Phụt! Đến cuối cùng mà vẫn nói cái kiểu đó à! Thật là..."
Dù nói vậy, Yuna vẫn lặng lẽ xòe bàn tay trái ra. Tôi cũng không nói thêm lời nào, nhẹ nhàng lồng chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của cô ấy.
"Xem ra cậu cũng nắm rõ kích cỡ ngón tay tớ đấy nhỉ?"
"Thì cũng hơi phân vân nên tớ có nhờ người khác giúp một chút..."
"Những lúc thế này thì phải trả lời là 'Tất nhiên là tớ biết rồi' chứ, đồ ngốc!"
Khẽ vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón tay, Yuna quay sang nhìn thẳng vào mặt tôi và nói:
"Hèn gì, không có tớ là không xong mà."
"Vậy sao?"
"Tớ đã nói rồi đúng không? Tớ là 'Trang bị khóa' (Soulbound Equipment) của cậu. Thế nên, câu trả lời của tớ là đây."
Dứt lời, Yuna khẽ nhắm mắt và tiến lại gần. Tôi cũng nhắm mắt lại và cúi đầu xuống.
Ai đó từng nói rằng nụ hôn có vị ngọt ngào, nhưng thứ tôi cảm nhận được lúc này lại là một vị mặn ngọt đan xen.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn