Chương 18: Cuộc đoàn tụ gia đình bình thường? (2)
Một ngày nọ, người bạn ấy đã tỏ tình với tôi · Cybertronlk1234 · 44 chương · ~22 phút đọc · Tạo 18/09/2026
WN Những ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía tôi đầy gai góc.
Dẫu nguyên nhân là do hai người đang ở hai bên cạnh, nhưng cá nhân tôi vẫn muốn phản bác một câu.
'Không phải như mọi người đang nghĩ đâu. Tôi đang bị lôi đi đấy!'
Bên phải tôi là Yuna.
Bên trái tôi là bà chị.
Tình cảnh hiện tại của tôi là bị mỗi người túm chặt một bên tay mà kéo đi.
"Oa, nhìn anh kia kìa, hai tay hai cô luôn."
"Cả hai đều xinh thế? Rốt cuộc anh ta là ai mà ghê vậy?"
'Một người là chị ruột tôi đấy mấy người ơi!'
Thậm chí bố mẹ tôi dường như cũng cảm nhận được điều gì đó nên đã chủ động giữ một khoảng cách khá xa.
"Này..."
"Hử? Taejin, sao thế?"
"Có đúng là chúng ta đang đi mua quần áo cho em không đấy?"
"Hỏi thừa thế, không thì đi đâu?"
"Nhưng có nhất thiết phải khoác tay đi kiểu này không?"
Yuna thì thôi không nói, chứ bà chị ruột mà làm thế này tôi thấy nổi hết cả da gà, thả ra giùm cái được không?
"Thả ra để mày chạy mất à?"
"Đã bảo là em không chạy mà!"
"Tin được không? Nhìn cái mặt đang viết rõ chữ 'em không muốn đi' kia kìa?"
"Em thế lúc nào?"
Trước lời khẳng định đanh thép của chị, tôi nở một nụ cười rạng rỡ nhất có thể, nhưng đáp lại, biểu cảm của chị tôi lại nhăn nhó đến thảm hại.
Thật là quá đáng mà! Dù sao cũng là em trai mình chứ bộ!
Tôi nhìn sang Yuna như hy vọng cuối cùng, nhưng cô ấy chỉ nở nụ cười khổ rồi lắc đầu.
"Tớ không thắng nổi chị đâu. Cậu biết mà?"
Chị tôi là thần thánh phương nào à? Sao lại có chuyện cậu không thắng nổi chứ?
Cuối cùng, chẳng còn cách nào khác ngoài việc tôi phải bỏ cuộc.
Khi đến cửa hàng quần áo, tôi lập tức bị dẫn thẳng vào phòng thay đồ.
"Ơ kìa, bảo là mua đồ cho em mà?! Em mặc cơ mà?!"
"Ừ, vì mày mặc nên bọn chị mới phải chọn."
Cái logic kiểu gì vậy trời?
"Chị chưa uống thuốc à?"
"Taejin à? Nào, nhìn kỹ ngón tay chị này. Cái áo hoodie đằng kia thấy thế nào?"
"Cũng được ạ."
"Còn bộ đồ thể thao kia?"
"Cái đó cũng tốt."
"Đấy, bởi vậy nên mới không để mày tự chọn được, hiểu chưa?"
"Ý chị là sao?"
Màu xám thì dù có bẩn cũng không lộ rõ! Còn đồ thể thao với hoodie thì mặc lúc nào chẳng được, ít nhất cũng đạt mức trung bình!
Thật không tài nào hiểu nổi.
Mặc kệ những thắc mắc của tôi, Yuna đã cầm quần áo quay lại ngay lập tức.
"Taejin à! Cậu mặc thử cái này xem?"
"Sắp ấm lên rồi, có cần phải mặc áo khoác thế này không?"
"Tất nhiên là có chứ!"
"Hầy... Biết rồi."
Trước câu trả lời dứt khoát của Yuna, tôi ngoan ngoãn thay đồ rồi mở cửa bước ra.
"Ừm... Hơi mơ hồ nhỉ..."
"Nào, mặc thử cái này đi."
"Eo ơi..."
Chẳng mấy chốc, một bộ đồ khác lại được đưa tới. Tôi lườm bà chị vừa đưa đồ một cái rồi đóng sầm cửa lại để thay tiếp.
Đây chính là lý do tôi không bao giờ muốn đi mua sắm cùng gia đình.
Thay xong, tôi mở cửa ra thì thấy Yuna vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
"Cậu làm gì ở đó đấy?"
"Tớ hả? Kiểm tra lần cuối."
"Gì cơ? Vậy là chỉ cần cậu gật đầu là tớ được giải thoát khỏi địa ngục này à?"
"Chắc thế?"
"Vậy thì gật đầu nhanh lên giùm cái. Thế này là đủ rồi mà?"
"Ê~ này. Mới mặc có hai bộ thôi mà! Chịu khó chút đi!"
"Này! Cậu nói nghe dễ nhỉ..."
"Thế bộ này thấy sao?"
"Có cái nào màu sắc tươi sáng hơn chút không ạ?"
"Thế à? Con trai? Nào, mặc thử cái này xem."
Chẳng kịp phản bác câu nào, lần này đến lượt mẹ đưa đồ rồi đi mất.
"Làm gì đấy? Mau thay thử đi."
"Tớ còn biết nói gì nữa đây..."
Nhìn biểu cảm của Yuna, tôi đoán chắc là còn lâu mới được "thông qua", thế là tôi thở dài rồi lại đóng cửa phòng thay đồ.
'Bộ hành hạ mình vui lắm hay sao?'
Miệng thì chê "không đạt", nhưng biểu cảm của họ trông lại vô cùng hạnh phúc.
Đúng là hành động của ác quỷ mà.
Thậm chí điều đáng sợ nhất là không có cách nào để đối phó.
Lần trước khi Yuna đi mua đồ, tôi cũng định trả đũa bằng cách lấy đủ thứ bắt cô ấy mặc thử rồi liên tục chê không đẹp, nhưng cuối cùng người kiệt sức trước lại chính là tôi.
'Lạ thật? Rõ ràng ngày xưa cô ấy cũng ghét mua sắm giống mình mà nhỉ?'
Tôi từng nghĩ vậy, nhưng rồi lại tặc lưỡi cho rằng chắc tại Yuna đã trở thành thiếu nữ nên mới thế.
Vì những người phụ nữ xung quanh tôi ai cũng vậy, nên tôi mặc nhiên coi đó là lẽ thường tình.
Khi thay xong bước ra, tôi lại thấy Yuna đứng đúng vị trí đó, với tư thế đó mà nhìn mình.
"Cậu đứng thế không thấy mệt à?"
"Sao tớ phải mệt?"
"À, không có gì."
Thậm chí vị trí khuôn mặt cũng y hệt, chứng tỏ từ lúc tôi đóng cửa đến giờ cô ấy vẫn đứng yên như vậy... Cái cậu này có bình thường không thế?
"Cậu không dùng năng lượng nhìn xuyên thấu đấy chứ?"
"Tớ cũng ước mình có cái năng lượng cực phẩm đó đấy."
Này, cậu còn có những năng lực còn xịn hơn cả nhìn xuyên thấu cơ mà...
"Mà này Taejin. Cậu thích tông màu sáng hay tông màu tối?"
"Hả? Đang nói về quần áo à?"
"Ừ."
"Tớ thì tất nhiên là thích tông tối rồi."
"Thế à?"
"Thấy sao?"
"À, chị ơi. Cái này trông hơi lùng bùng quá, chọn cái khác đi chị."
"Vậy sao? Nào, mặc cái này đi."
Dù đã chứng kiến cảnh này vài lần, nhưng phải công nhận gia đình tôi phối hợp ăn ý như đã được lập trình sẵn vậy.
Tôi lại đóng cửa và nhìn bộ đồ vừa nhận được.
'Nhưng mà mấy bộ họ lấy toàn tông màu sáng... Thế Yuna hỏi mình làm gì nhỉ?'
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, tôi mới nhận được cái gật đầu của Yuna để thoát khỏi phòng thay đồ.
Để mặc những người phụ nữ đang thanh toán đủ loại quần áo ở phía sau, tôi bước ra khỏi cửa hàng thì thấy bố đang ngồi một mình ở lối đi.
"Vất vả cho con rồi."
"Bố? Bố đã đi đâu thế?"
"Bố mua đồ uống ở quán cà phê rồi ngồi đây suốt mà."
"Bố cũng vất vả quá."
"Con cũng uống một ngụm đi."
"Vâng, con cảm ơn bố."
Vừa nhấp được hai ngụm đồ uống bố đưa thì những người từ trong cửa hàng bước ra lại bắt đầu lôi kéo cánh tay tôi.
"Ơ kìa! Lại gì nữa đây!"
"Mua đồ cho con xong rồi thì phải mua đồ cho Yuna nữa chứ?"
"Ôi làm ơn đi. Con kiệt sức rồi! Đồ của Yuna thì chị chọn cho cậu ấy là được mà!"
"Muốn bị cắt tiền tiêu vặt không?"
"Con đi... Con đi mà..."
Trời ạ, lại lấy "nguồn sống" ra để đe dọa tôi nữa rồi.
Cuối cùng, tôi lại bị lôi đến cửa hàng quần áo nữ theo đúng cách thức bất lực như lúc nãy.
Yuna nhìn thấy bộ dạng của tôi thì mỉm cười nói:
"Taejin à, cậu cũng mệt rồi nên tớ chỉ mặc thử đúng 3 bộ thôi!"
"Thật không?"
"Ừ."
"Đúng là chỉ có cậu mới hiểu lòng tớ!"
Tôi vui mừng hớn hở, tự nguyện xông vào cửa hàng để chọn đồ giúp cô ấy.
Thế nhưng, tôi đã không nhận ra rằng trong lời nói đó có một kẽ hở chết người.
"Em trai? Mày nghĩ cái màu đó mà phối được với nhau à?"
"Trời đất ơi! Sao con chọn đồ kém thế không biết! Con nghĩ cái này mà hợp với Yuna được sao?!"
Đúng vậy. Trong lúc chọn đồ, những lời cằn nhằn đổ xuống đầu tôi là không giới hạn số lần.
"Ư... Chết tiệt, mình bị lừa rồi..."
"Lừa gì cơ?"
"Tớ cứ tưởng chỉ cần chọn xong quần áo là được."
"Thì đúng là vậy mà... Nhưng thú thật, bộ đồ màu 'đèn giao thông' kia thì hơi quá đáng thật."
"Cái đó... thật ra là vì lười quá nên tớ mới vớ đại thôi, ai dè đúng lúc đó bà chị lại nhìn thấy..."
"Bởi vậy nên mới bảo cậu chọn cho tử tế vào."
"Cậu thừa biết bình thường tớ ăn mặc thế nào rồi còn hỏi."
"Mà bỏ qua chuyện đó đi, giữa đen, tím và đỏ, cậu thích màu nào nhất?"
"Sao tự nhiên lại hỏi thế?"
"Thì cứ hỏi thôi."
Tại sao tự nhiên lại hỏi tôi về màu sắc nhỉ? Lúc nãy cũng vậy.
Vì không hiểu đầu đuôi ra sao, tôi chỉ trả lời theo sở thích bình thường của mình.
"Màu đen là nhất rồi."
"Thế à? Tớ biết rồi!"
Nghe xong câu đó, Yuna lập tức bỏ đi, để lại tôi đứng ngơ ngác gãi đầu.
"Rốt cuộc là có ý gì nhỉ?"
Nếu là Yuna thì chắc chắn phải biết rõ màu tôi thích chứ, việc cô ấy cất công hỏi lại thế này có chút kỳ lạ.
"Thôi kệ đi. Mau chọn đồ cho xong rồi còn chuồn khỏi đây."
Ưu tiên hàng đầu lúc này là chọn xong đồ để thoát thân.
Sau khi chịu đựng đủ mọi lời giáo huấn và cuối cùng cũng chọn được những bộ đồ "vượt qua vòng kiểm duyệt", tôi mới chính thức được giải phóng khỏi các cửa hàng quần áo.
"Phù... Một ngày thật mệt mỏi."
"Mới thế này đã kêu mệt. Tầm tuổi con, bố từng phải ở trung tâm thương mại hơn 6 tiếng đồng hồ đấy. Thế này là còn nhẹ nhàng chán."
"Rốt cuộc bố đã phải sống một cuộc đời như thế nào vậy?"
"Sau này con yêu vào rồi sẽ hiểu thôi."
"Xì, còn khướt ạ."
"Chuyện đó thì ai mà biết được. Mọi người ra cả rồi kìa. Chúng ta đi thôi."
'Nhắc mới nhớ, định kiểm tra lại lời của Yuna mà vẫn chưa kiểm tra được gì hẳn hoi.'
Nếu dựa vào hành động để xác nhận thì có quá nhiều điểm mơ hồ.
Mà nếu hỏi thẳng bằng lời thì cũng có chút kỳ cục.
'Biết là cô ấy có thiện cảm với mình rồi... nhưng thật lòng tớ không rõ đó là sự quý mến dành cho bạn thân, hay là tình yêu dành cho một người đàn ông nữa.'
Dù có suy nghĩ thế nào, tôi cảm thấy một kẻ "ế bền vững" từ trong trứng nước như mình vẫn chưa đủ kinh nghiệm để phán đoán chuyện này.
Điểm đến tiếp theo của gia đình tôi là một nhà hàng.
Ngay khi vừa đến nơi và định đăng ký đợi bàn, nhân viên phục vụ vừa nhìn thấy mặt Yuna đã vội vàng liên lạc đi đâu đó, rồi một người trông như quản lý từ bên trong hớt hải chạy ra.
"Hôm nay, xin phép được đón tiếp quý khách tại nhà hàng của chúng tôi."
Thấy đích thân quản lý ra dẫn đường, bố mẹ tôi có chút ngạc nhiên.
Vừa ngồi vào chỗ ngồi rộng rãi phía bên trong, bố mẹ đã bắt đầu tra hỏi ngay lập tức.
"Rốt cuộc con đã làm gì mà đến cả quản lý cũng phải ra đón thế này?"
"Dạ, thì... con chỉ giúp họ dọn dẹp chút rác thải thôi ạ."
"Chỉ vì chuyện đó mà một người chức cao như vậy lại ra dẫn đường sao?!"
Yuna vừa cười khổ vừa trả lời trong khi mồ hôi sau lưng vã ra như tắm, nhưng tất nhiên là bố mẹ tôi không đời nào tin chuyện đó.
Thật lòng mà nói, đứng ở vị trí của Yuna thì cô ấy không hề nói dối.
Bởi vì đối với cô ấy, việc dọn dẹp lũ "rác rưởi" đó là đúng mà.
Nhà hàng mà bố mẹ dẫn chúng tôi đến, chẳng biết là sự trùng hợp ngẫu nhiên kiểu gì, lại chính là nơi Yuna đã đánh nhừ tử tên Người thức tỉnh từng gây hại cho tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn