Chương 962: Chương 10.119: Nhìn như chiến đấu nhưng thực chất là bỏ chạy
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 10: Trăng Đen, Thỏ Tối Sự tồn tại đặc biệt kia vốn có thân phận thực sự là Vua Thỏ hóa thú - Cuồng Ngân Nguyệt Ảnh, cũng là kẻ được tộc Người Thỏ tôn xưng là Thỏ Thần.
Từ trước đến nay, Thỏ Thần vẫn luôn che chở cho tộc Người Thỏ, mãi cho đến khi tộc Thỏ Đen xuất hiện.
Khi tộc Thỏ Đen bị tộc Người Thỏ xua đuổi, Thỏ Thần cũng lặng lẽ rời đi cùng bọn họ. Sự rời đi này diễn ra trong im lặng, chỉ có Nữ hoàng Thỏ Đen bị Thỏ Thần nhập vào lúc bấy giờ mới biết được chuyện gì đã xảy ra.
Cho đến tận ngày nay, trải qua không biết bao nhiêu đời Nữ hoàng Thỏ Đen, Thỏ Thần đã luân phiên nhập vào vô số người.
Thế nhưng có một điều mà Thỏ Thần vô cùng đinh ninh, đó là Nữ hoàng Thỏ Đen hiện tại, Usoki, chính là người nắm giữ quyền vị lâu nhất và cũng là Nữ hoàng xuất sắc nhất mà nó từng chiếm xác.
· Theo lề lối thông thường, lẽ ra Usoki phải là người đứng ra đối phó với con chuột nhắt bóng tối này.
Nhưng khác với mọi khi, việc để xổng mất tinh phách quặng ma thạch dung nham khiến tâm trạng của Thỏ Thần cực kỳ buồn bực, thế là nó ngang ngược cướp lấy quyền kiểm soát thân xác, quyết lôi con chuột nhắt này ra trút giận một trận cho hả hê.
Tuy nhiên, việc Thỏ Thần làm chủ cơ thể không hề khiến sức mạnh của Nữ hoàng Thỏ Đen tăng lên.
Khả năng tối đa của Thỏ Thần cao tay lắm cũng chỉ có thể phát huy 100% sức mạnh vốn có của Nữ hoàng mà thôi.
Dẫu biết Nữ hoàng Thỏ Đen sở hữu thực lực tối đa là cấp 350 bậc Bảy, nhưng thực tế việc bà ta đã tuổi cao sức yếu cũng là một sự thật không thể chối cãi.
Dựa vào trực giác, Thỏ Thần kết luận rằng Usoki lúc này trên thực tế chỉ có trình độ ngang tầm bậc Bảy sơ kỳ. Đây chính là nỗi bất lực và nuối tiếc do năm tháng hằn lên.
· Tiếc thì tiếc thật, nhưng thực lực bậc Bảy sơ kỳ thì vẫn thừa sức nghiền nát một con chuột nhắt bóng tối. Ngay khi chứng kiến con chuột nhắt nọ ngoan ngoãn chui ra khỏi cái bóng, trong lòng Thỏ Thần đã đưa ra lời phán xét.
Thú thực, do không thể sử dụng năng lực của chân thân, Thỏ Thần căn bản chẳng thể chạm đến con chuột nhắt đang ẩn mình trong bóng tối kia.
Nhưng dựa vào trí thông minh của mình, nó vẫn dễ dàng lừa được con mồi chui ra.
Nhờ vào khả năng cảm nhận ma lực, Thỏ Thần cơ bản nắm thóp được việc con chuột nhắt này chỉ có thực lực bậc Năm.
Bậc Bảy đánh với bậc Năm thì khác gì người lớn bắt nạt trẻ con, chỉ cần không màng đến chuyện sứt sát chút đỉnh, thì đây hoàn toàn là một cuộc nghiền ép đơn phương.
Để moi móc thêm thông tin từ mồm con chuột nhắt xảo quyệt, Thỏ Thần đã cố kìm nén ham muốn trút giận, giả vờ từ bi mà tán nhảm với hắn thêm vài câu.
Quả thật cuộc trò chuyện này đã mang lại cho nó chút manh mối, dù độ xác thực vẫn cần phải kiểm chứng.
Khi câu chuyện ngày càng đi sâu, Thỏ Thần dần nhận ra con chuột nhắt này không còn giá trị lợi dụng nữa.
Dù vậy, để có thể mồi chài Công hội Lò Rèn Cao Nguyên hay bất kỳ tổ chức bí ẩn nào khác đứng sau lưng ra mặt, Thỏ Thần vẫn quyết định giữ lại mạng chó của hắn.
· Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải chặt đứt tứ chi biến hắn thành một con "chuột người" rồi mới đem đi giam giữ.
· Ngay khi Thỏ Thần chuẩn bị ra tay, con chuột nhắt tưởng chừng vô hại kia đột nhiên tung ra một làn khói trắng dày đặc, khiến nó trở tay không kịp, hoàn toàn mất đi phản xạ trong giây phút đầu tiên.
Và khi Thỏ Thần đinh ninh rằng con chuột nhắt sẽ bỏ trốn rồi lao lên truy đuổi, thì bất ngờ thay, nó lại lãnh trọn đòn tấn công trực diện từ hắn.
【Kẻ cứu rỗi không chịu trách cứ... Sức mạnh cắn nuốt - Cánh tay nguyền rủa! 】 Cảm nhận được luồng ma lực mang nhiệt độ cực cao lao tới từ trong làn khói trắng, Thỏ Thần lập tức dồn ma lực vào cánh tay. Chỉ trong chớp mắt, cánh tay vốn nhỏ gầy bỗng phình to hệt như tay của một gã khổng lồ, chắn ngang vững chãi trước mặt, cản đứt toàn bộ ngọn lửa cuồn cuộn ập đến.
Điều khiến nó vô cùng kinh hãi là, ẩn sâu trong ngọn lửa đang rực cháy ấy, nó lại lờ mờ cảm nhận được khí tức của Nam tước Ma tộc - Dạ Lâu và Viêm Ma Luyện Ngục - Hephaestus.
【Chuyện gì thế này...? 】 Thỏ Thần vung mạnh cánh tay khổng lồ, luồng gió tạo ra quét sạch lớp khói mờ ảo xung quanh ngay tức khắc. Nó muốn xem rốt cuộc mình đang giao chiến với thứ quái quỷ gì, nhưng khi tầm nhìn phía trước vừa quang đãng, con chuột nhắt bóng tối kia đã bốc hơi mất tăm. Trái lại, phía sau lưng và trên đỉnh đầu Thỏ Thần lại xuất hiện thêm những dao động ma lực mới.
【Hừ, trò mèo! 】 【Kẻ cứu rỗi không chịu trách cứ... Sức mạnh cắn nuốt - Quỷ trảo! 】 Cánh tay khổng lồ của Thỏ Thần tức tốc thu nhỏ lại kích cỡ ban đầu. Cùng lúc đó, những móng vuốt trên tay nó đã hóa thành lưỡi kiếm sắc lẹm dài đến hai mét.
Chẳng cần dùng mắt để xác định vị trí của kẻ thù, Thỏ Thần chỉ dựa vào khả năng cảm nhận ma lực cũng đủ sức nhắm trúng mục tiêu ở góc khuất tầm nhìn.
Chỉ trong tích tắc, đòn quỷ trảo chớp nhoáng xé gió để lại tàn ảnh đã băm vằm hai nguồn ma lực mang khí tức của con chuột nhắt ra thành trăm mảnh.
Mãi đến lúc này, cơ thể của Thỏ Thần mới theo kịp tốc độ của đòn tấn công, để nó nhìn rõ thứ mình vừa chém chết rốt cuộc là cái gì.
Đập vào mắt nó, lại là hai hình nhân đen ngòm từ đầu đến chân...
【Thể cấu tạo ma lực ư? 】 Thỏ Thần nhận ra mình đã bị lừa. Con chuột nhắt xảo quyệt này cố tình bày ra bộ dạng liều chết ăn thua đủ, nhưng thực tế đã cao chạy xa bay từ đời nào rồi!
"#¥%&!!!"
Phát hiện ra mình bị quay như chong chóng, Thỏ Thần điên tiết không thôi. Nó trút sạch mọi phẫn nộ xuống lớp tuyết dưới chân, chỉ bằng một cú đấm đã nện thủng một hố sâu hoắm như thể bị thiên thạch đâm sầm xuống mặt đất!
Đổi lại cho đòn đánh hủy diệt ấy, toàn bộ cánh tay phải của Nữ hoàng Thỏ Đen đã dập nát bét. Cánh tay vốn đang lành lặn giờ đây chỉ còn là một mớ giẻ rách đong đưa bên hông.
Bị cơn đau xé thịt kích thích, Thỏ Thần cuối cùng cũng dần dần bình tĩnh lại.
Lúc này, nó lờ mờ ngửi thấy mùi hôi thối đặc trưng của Người Sói, nhưng khi cố hít sâu thêm lần nữa thì mùi vị ấy lại bay biến đâu mất.
Thế là Thỏ Thần cũng chẳng bận tâm đến chuyện này nữa. Nó khẽ vươn ma lực ra cảm nhận xung quanh, túm lấy một con ma thú xui xẻo gần đó - Gấu Tuyết Giáp Băng - rồi thẳng tay giết thịt.
Lấy mạng của con Gấu Tuyết Giáp Băng làm tế phẩm, Thỏ Thần khôi phục cánh tay của Nữ hoàng Thỏ Đen lại như cũ, sau đó mặc kệ mọi chuyện mà chìm vào giấc ngủ.
Giành lại được quyền kiểm soát cơ thể, Usoki biết Thỏ Thần đang trong cơn thịnh nộ nên bà ta im lìm chẳng nói nửa lời, tiếp tục lên đường.
Đối với Usoki, con chuột nhắt bóng tối kia trốn thoát hay bị giết cũng chẳng phải chuyện gì to tát.
Chỉ cần bà ta có thể thuận lợi trao lại ngôi vị Nữ hoàng Thỏ Đen cho người kế nhiệm, thì bất kể có rắc rối gì kéo đến, bà ta cũng không cần phải lo lắng bận tâm.
· · Góc nhìn chuyển lại về phía Giang Nhiên.
Sau khi chuồn trót lọt khỏi tầm mắt của Nữ hoàng Thỏ Đen Usoki, chàng thiếu niên cắm cổ chạy thục mạng suốt năm cây số mới dám dừng lại... sau đó chỉ kịp thở hắt ra hai cái rồi lại cắm đầu chạy thêm năm cây số nữa.
Cho đến khi đã chạy một quãng xa tít tắp, Giang Nhiên mới dám chắc là mình đã cắt đuôi Nữ hoàng Thỏ Đen thành công... Anh chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh sẽ có một ngày bản thân phải đi đánh nhau với một bà lão.
Trong trận giáp lá cà với Nữ hoàng Thỏ Đen ban nãy, mục tiêu của Giang Nhiên từ đầu đến cuối luôn cực kỳ rõ ràng: đó là thấy ổn thì rút.
Cuộc chiến với Viêm Ma Luyện Ngục Hephaestus trước đó đã bào mòn quá nhiều ma lực của anh, việc lao vào sống mái với một Nữ hoàng Thỏ Đen bậc Bảy trong tình cảnh bất lợi như vậy, thì trừ phi não bị kẹp cửa, bằng không Giang Nhiên tuyệt đối không đời nào làm ra loại chuyện ngu ngốc đó.
【Quả nhiên không dễ ăn đến thế... 】 Giang Nhiên thở dài trong câm lặng, tháo chiếc găng tay bọc thép đặc chế ra, để lộ bàn tay phải của mình.
Ngay trên đầu ngón tay trỏ, một chiếc gai đen nhọn hoắt dài chừng năm centimet đang nhú ra. Đây chính là "Gai định tội Tổ Sói" do "Lời nguyền định tội Tổ Sói" cắm lên người anh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn