Chương 1009: Chương 10.166: Lễ đăng quang
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 10: Trăng Đen, Thỏ Tối Trên vùng hoang dã bao la vô tận, mặt trời chiều tà hệt như một trái tim mỏi mệt, chầm chậm chìm xuống nơi chân trời, dùng chút vầng hào quang cuối cùng nhuộm cả bầu trời thành một màu đỏ như máu.
Dưới sắc đỏ của máu, nơi đây chẳng có sự náo nhiệt của phố thị, chỉ có sự tĩnh lặng và hoang sơ của núi rừng.
Giờ phút này, giữa ánh hoàng hôn đỏ rực vẫn lặp đi lặp lại không ngừng, lại điểm xuyết thêm một mảng màu khác biệt với ngày thường —— đó là sắc đen của Tộc Thỏ Đen.
Những đôi tai thỏ màu đen rung rinh trên khoảng đất trống, tất bật chuẩn bị cho 『Lễ đăng quang』 phải mất mấy chục năm mới có một lần.
Hàng trăm thành viên của tộc Thỏ Đen quây quần quanh bệ đá tế lễ được dựng lên thô sơ, khung cảnh vô cùng tráng lệ.
Ánh hoàng hôn phủ lên cơ thể của những người đang bận rộn sắp xếp sân khấu khiến toàn thân họ đỏ rực, lại càng tô đậm thêm vẻ thần bí mang tính tôn giáo cho khung cảnh hiếm thấy này.
Mặc dù có vô số người đang lao động cùng một lúc, quanh bệ đá tế lễ lại chẳng hề có lấy một tiếng ồn ào.
Thần dân Thỏ Đen chỉ dùng cử chỉ và dăm ba câu từ ngắn ngủi là đã có thể giao tiếp với nhau, họ cực kỳ nhanh nhẹn giải quyết xong xuôi toàn bộ các khâu chuẩn bị cho 『Lễ đăng quang』 ngay trước khi trời tối đen như mực.
Tại thời khắc chạng vạng tối giao thoa giữa ngày và đêm, hầu hết cư dân Thỏ Đen đều lần lượt đứng im bất động.
Họ hít thở một cách cẩn trọng, đôi tai nhọn hoắt khẽ run, rà soát xung quanh để đề phòng kẻ thù nhào tới từ mọi phía.
Đúng lúc này, Nữ vương Thỏ Đen đương nhiệm Usoki từ giữa bầy đàn của mình chậm rãi bước lên bệ đá.
Tuy đã ở độ tuổi gần đất xa trời, bà vẫn vô cùng sung mãn, đi đứng thoăn thoắt.
Đứng trên cao nhìn xuống toàn bộ bộ tộc, ánh mắt kiên nghị của bà lờ mờ vương vấn một tia nuối tiếc.
Thế nhưng, nỗi niềm ấy chỉ thuộc về bà chứ chẳng dính líu gì tới bộ tộc.
Nào có ai mảy may để tâm tới cõi lòng trĩu nặng của vị nữ vương già nua này, bọn họ chỉ một lòng ngóng chờ vị tân vương lên ngôi.
Bên rìa dòng người, có một thành viên của tộc Thỏ Đen đang đứng lẻ loi cô độc theo dõi quá trình lễ đăng quang từ xa.
Cô nàng tên là Shunsoku, là con gái của Nữ vương Thỏ Đen Usoki.
Shunsoku bồn chồn lo âu xen lẫn sốt sắng, ngặt nỗi lực bất tòng tâm, đành trơ mắt ngó.
Trước khi tới đây, cô từng van nài lính đánh thuê lang thang Gefix, tha thiết cầu mong anh có thể chặn đứng buổi lễ đăng quang này, và vạch trần bộ mặt thật của con ma thú đang giả dạng Nữ vương Thỏ Đen trước bàn dân thiên hạ.
Chẳng ngờ Gefix thẳng thừng khước từ.
Gefix cho rằng, cơ hội ngàn năm có một, thời khắc hiện tại chưa phải là thời cơ chín muồi nhất.
"Nếu cô đã không dằn lòng được mà muốn đi xem, vậy thì cô cứ đi... Tuy nhiên cô phải nhớ kỹ, nếu cô bị cuốn vào nguy hiểm, sẽ chẳng có ai tới cứu cô đâu."
Lời răn đe lạnh lùng tàn nhẫn ấy ít nhiều cũng cản được bước tiến của Shunsoku, song chẳng bõ bèn gì.
Shunsoku tự lượng sức mình nên chẳng dại gì mà đối mặt trực tiếp với con ma thú ấy.
Thay vào đó, cô mai phục đợi thời cơ, tận dụng ưu thế tốc độ để âm thầm giải cứu mẹ mình.
Miễn sao mẹ không mất mạng vì cái lễ đăng quang này, thì Shunsoku coi như cũng không hổ thẹn với cô em gái Kazemimi ở suối vàng.
——【Kỳ quái, người đứng trên tế đàn... đúng thật là mẹ... 】 ——【Thế... con ma thú mượn lớp da của mẹ... trốn đâu rồi...? 】 · Bị giới hạn bởi năng lực, Shunsoku không thể nhìn thấu sự thật qua lăng kính của mình.
Ấy thế mà, có một thiếu niên mang trong mình 『đôi mắt đặc biệt』, lúc này đã êm ru ẩn nấp gần tế đàn do tộc Thỏ Đen cất lên.
Thiếu niên bất động thanh sắc dõi mắt nhìn Nữ vương Thỏ Đen Usoki ở tít đằng xa, lẳng lặng chiêm ngưỡng buổi lễ đăng quang tĩnh mịch và thiêng liêng này trôi qua.
Chính giữa tế đàn đơn sơ, Nữ vương Thỏ Đen Usoki đứng thẳng lưng với khuôn mặt in hằn dấu vết sương gió.
Trong tay bà khư khư nắm chặt quyền trượng thần mộc khắc đầy những ký tự cổ xưa - thứ tượng trưng cho thân phận của Nữ vương Thỏ Đen.
Hướng ánh nhìn xuống dòng người dưới tế đàn, Usoki dõng dạc lên tiếng. Bà bảy tỏ lòng tri ân sâu sắc tới sự hậu thuẫn của muôn vàn dân làng suốt bao năm tháng qua, bà hướng tới chặng đường vinh quang của bộ tộc trong nhiều thập kỷ tới.
Khép lại bài diễn văn xuất phát từ tận đáy lòng, Usoki đánh mắt sang vị tân Nữ vương Chikara.
Dẫu sao đi nữa, Chikara là niềm hy vọng của toàn thể bộ tộc, thế thì vận mệnh tiếp theo của dòng họ Thỏ Đen, nên để cô ấy nắm trong tay.
Chốc lát, ánh mắt của cựu và tân Nữ vương Thỏ Đen giao nhau, Usoki thấy được sự nể phục, thấp thỏm lẫn háo hức qua rèm mi của Chikara.
"Tân Nữ vương Thỏ Đen Chikara, hãy tiến lên đây."
Đáp lại khẩu lệnh của Nữ vương đương nhiệm, Chikara bước lên bục cao, rồi khúm núm quỳ rạp dưới chân Nữ vương Thỏ Đen Usoki.
Usoki đặt quyền trượng thần mộc thẳng đứng xuống mặt đất ngay giữa hai người, tiếp đó bà đưa tay, âu yếm vuốt ve đỉnh đầu Chikara.
"Vận mệnh của Tộc Thỏ Đen, đều giao phó hết cho con đó, Chikara."
Usoki rút từ trong vạt áo ra một thanh dao găm bằng bạc nguyên chất, nhẫn tâm rạch nát cổ tay mình.
Dòng máu tươi nhỏ giọt chầm chậm vào chiếc ly vàng được bày biện sẵn, vạt nắng chiều tàn sắp sửa lẩn mình xuống chân trời khéo léo in bóng ngay vào ly rượu.
"Hãy uống cạn nó đi, sau đó trở thành Nữ vương của Tộc Thỏ Đen." Usoki lùi sang một bên, phóng ánh mắt khích lệ hướng về phía Chikara.
Chikara tiếp tục duy trì tư thế quỳ, cung kính nâng ly vàng, rồi nhắm tịt mắt, một ngụm nuốt trọn ly máu biểu trưng cho sự kế thừa và sức mạnh.
Nuốt trọn dòng máu nóng của Nữ vương Thỏ Đen đương nhiệm xong, cơ thể Chikara giật bắn, chừng một thoáng sau, cô mới dần dà định thần lại rồi lững thững đứng dậy.
Nối tiếp việc tân Nữ vương Thỏ Đen Chikara hiên ngang giương cao quyền trượng thần mộc, lễ đăng quang coi như cũng đi đến hồi kết.
Dân làng Thỏ Đen vốn dĩ phải gầm thét ăn mừng, song vì tình hình chẳng mấy khả quan nên họ chỉ đành giơ hai tay lên cao, xem như là để gửi lời cung hỷ tới tân Nữ vương.
Từ thời khắc này trở đi, Chikara đã nghiễm nhiên hóa thân thành vị lãnh tụ mới của tộc Thỏ Đen, cõi lòng hồi hộp đan xen sung sướng tột độ của cô chẳng thể che đậy nổi, giọt nước mắt nghẹn ngào tuôn rơi.
Ngặt một nỗi, những diễn biến tình cảm của Chikara vừa nhú lên đã lụi tàn.
Chẳng phải do cô mang trong mình tố chất rạch ròi của một đấng minh quân, mà là vì cái thân xác này vốn chẳng còn thuộc quyền sở hữu của cô nữa rồi.
Thỏ Thần sau khi ẵm trọn được thân thể mơn mởn, hệt như đứa trẻ vồ được món đồ chơi mới, nhịn không đành mà bạo lực cưỡng chế giành quyền kiểm soát thể xác Chikara.
Tạm thời mất đi quyền sở hữu thể xác, Chikara vỡ mộng, nhưng nào có thấm thía gì, bởi lẽ sau này cô có thừa mứa thời gian để học cách làm quen với 『kiếp sống bù nhìn』 kia mà.
·
"Hư hô hô hô~ Thân xác tuổi trẻ mơn mởn đúng là thích thật~" Thỏ Thần rủ rỉ với âm lượng vừa vặn đủ để cư dân dưới bục chẳng nghe rõ.
Bây giờ, thay vì nhàn rỗi trò chuyện với tân Nữ vương Thỏ Đen Chikara, ngài lại muốn đốt cháy giai đoạn, để 『Ngày Trăng Đen』 sớm bề giáng lâm.
Bữa tiệc cuồng hoan tốn mấy chục năm ròng rã mới thong dong thưởng thức được một bận nay đã ở ngay sát sạt!
Thế nên, Thỏ Thần lấy danh nghĩa tân Nữ vương Thỏ Đen, hạ chỉ để dân làng thu dọn bề bộn, chuẩn bị tiếp nối công cuộc di dời.
Còn ngài thì lại thoăn thoắt tiến bước, mục đích chính là lùng sục khắp bộ tộc hòng tìm được vị "tình nhân cũ" dạo trước.
"Rồi, đến lúc đi kiếm Usoki cưng của ta thôi... Nhắc mới nhớ Chikara, ngươi hãy mở to mắt ra mà nhìn nhé~ Dẫu mọi thứ có phần hơi sớm đối với ngươi, nhưng biết sơ qua về sứ mệnh cốt lõi của Nữ vương Thỏ Đen chung quy lại cũng chẳng đi đâu mà thiệt~" Cơ mà, Thỏ Thần hăng say quá mức lại chóng cụt hứng.
Bất luận ngài sục sạo ra sao, cũng chẳng thể nào tìm thấy cựu Nữ vương Thỏ Đen Usoki trong hàng ngũ Thỏ Đen...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn