Chương 90: Chương 4.5 - Quá khứ của Giang Nhiên (Phần 2)
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~21 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 4: Con Rắn Thị Trấn Sunny 5 - Quá khứ của Giang Nhiên (Phần 2) Bé Giang Nhiên là người may mắn, 《Luật Hình sự Cộng hòa》 quy định người dưới 14 tuổi không phải chịu trách nhiệm hình sự.
Nhưng bé Giang Nhiên cũng là người bất hạnh, tội danh ngộ sát và vết nhơ ấy đã gắn chặt với anh, không còn bất kỳ trường học nào dám nhận anh nữa, chứ đừng nói đến chuyện sau này ra xã hội tìm một công việc tử tế.
Thế nhưng, hình phạt như vậy đối với cô giáo chủ nhiệm vừa mất đi đứa con trai là chưa đủ.
Một thời gian ngắn sau, bé Giang Nhiên bị tống vào trại giáo dưỡng dành cho trẻ vị thành niên một cách khó hiểu.
· Trại giáo dưỡng dành cho trẻ vị thành niên, là nơi chuyên để giáo dục, uốn nắn và cải tạo tội phạm trẻ em, gọi tắt là trại giáo dưỡng.
Theo như quy định, trẻ em chưa đủ 14 tuổi thì không cần phải vào trại giáo dưỡng, nhưng mà cái thứ gọi là quy định ấy, từ trước đến nay đều được tạo ra để kìm kẹp những kẻ không có quyền thế.
Cha mẹ của bé Giang Nhiên đã vắt kiệt mọi sức lực để tìm các mối quan hệ, cầu cạnh người nhờ vả giúp đỡ, cuối cùng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn con mình bị tống vào trại giáo dưỡng.
Không một ai biết được, bé Giang Nhiên với độ tuổi non nớt ấy đã trải qua khoảng thời gian đó như thế nào.
Mọi người chỉ biết rằng, Giang Nhiên khi bước ra khỏi trại giáo dưỡng đã biến thành một con người hoàn toàn khác.
· Rời khỏi trại giáo dưỡng, bé Giang Nhiên mười bốn tuổi thoạt nhìn chẳng còn giống một đứa trẻ nữa. Sự già dặn, trầm ổn của anh giống hệt như một người lớn đã lăn lộn ngoài xã hội hàng chục năm trời.
Bé Giang Nhiên ngày xưa luôn thể hiện vui buồn hờn giận ra ngoài mặt, nhưng bây giờ, trên gương mặt anh hiếm khi xuất hiện một biểu cảm nào, chỉ những lúc ở cùng cha mẹ mới thi thoảng nở nụ cười gượng gạo.
Rất nhanh sau đó, cha mẹ bé Giang Nhiên đã nhận ra anh không phải là đã mất đi "cảm xúc", mà là anh đã biết cách không bộc lộ nó ra.
Mỗi khi cuộc sống hay hoàn cảnh đòi hỏi, bé Giang Nhiên sẽ lại cười đùa mắng chửi như một người bình thường, cách hành xử khéo léo và biết chừng mực đến cực điểm, cứ như thể đeo một lớp mặt nạ, cần loại cảm xúc nào thì lập tức có thể "diễn" ngay ra loại cảm xúc đó.
Còn khi không cần thiết, bé Giang Nhiên lại trở về với trạng thái lạnh tanh vô cảm.
Nét mặt của anh, sinh ra chỉ để phục vụ cho vở diễn biết nhìn sắc mặt người khác mà ứng xử.
Cha mẹ của bé Giang Nhiên đã hiểu, đứa trẻ này, đã bị ép phải "trưởng thành" quá sớm một cách đầy bi thảm.
· Giang Nhiên đã khôn lớn, anh tự mài nhẵn những góc cạnh của bản thân, học cách xét đoán thời thế, tùy cơ ứng biến.
Anh không còn mưu cầu thứ gọi là chính nghĩa và sự công bằng nữa. Đối với anh lúc này, sự bình an và hạnh phúc của gia đình ba người bọn họ mới là điều quan trọng nhất.
Để từ biệt quá khứ, để số phận của bé Giang Nhiên được đi lại đúng quỹ đạo, cha mẹ đã đổi tên cho anh, từ tên gốc 『Giang Nghĩa Nhiên』 (sống có tình nghĩa) đổi thành 『Giang Nhiên』.
Cái tên này mang ý nghĩa, không còn truy cầu chữ 『Nghĩa』 nữa, mọi thứ cứ thuận theo tự 『Nhiên』.
· Cha mẹ Giang Nhiên đã dốc cạn số tiền tích cóp suốt bao năm trời, đưa anh trốn đến một khu đô thị mới cách đó hàng trăm cây số, hi vọng có thể bắt đầu lại từ đầu.
Và Giang Nhiên cũng không phụ sự kỳ vọng của họ. Nhờ thành tích học tập xuất sắc mà anh đã nắm bắt được cơ hội đi học nhờ vào những mối quan hệ chạy chọt, từ từ có thể đến trường đi học một cách bình thường như bao người khác.
Cha mẹ đi làm, con cái đi học, gia đình Giang Nhiên sau khi trải qua muôn vàn kiếp nạn, cuối cùng cũng đã trở lại với nhịp sống "bình thường".
Dù rằng họ đã mất trắng tất cả và phải làm lại từ con số không; Dù rằng cuộc sống của họ thiếu thốn tới mức chẳng dám bật đèn; Nhưng chỉ cần gia đình được ở bên nhau, họ vẫn còn động lực để tiếp tục cố gắng.
Ba năm sau, hoàn cảnh của nhà Giang Nhiên đã dần thoát khỏi cái nghèo xác xơ.
Giang Nhiên liều mạng lao vào học hành, nhờ thành tích xuất sắc mà được đặc cách nhảy lớp hai lần, trở lại đúng với cấp học phù hợp với lứa tuổi của mình.
Thêm một năm nữa, cảnh ngộ của nhà họ Giang đã mang hơi hướng của một gia đình "bình thường", còn Giang Nhiên thì bước chân vào lớp chọn chuẩn bị nghênh chiến với kỳ thi đại học.
Thế nhưng, ngay lúc mọi thứ tưởng chừng như đã yên vị trên đúng quỹ đạo của nó, số phận lại một lần nữa trêu đùa Giang Nhiên.
Cha của Giang Nhiên đổ bệnh.
Lại vào đúng mùa thi cử, hung tin ập xuống khiến gia đình nhỏ bé này khó lòng chống đỡ nổi.
Gia đình của Giang Nhiên, lại một lần nữa bị đẩy đến bờ vực của sự tan vỡ.
· · Sau khi xem xong tài liệu về lai lịch của Giang Nhiên, Loli ngốc bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.
Mọi điều vô lý trên người thiếu niên này, hiện tại đều đã có lời giải thích xác đáng.
Thứ khiến con người ta trưởng thành thường là những đau thương mất mát, chứ không phải là thời gian.
Loli ngốc từng chứng kiến không ít những Kẻ Chờ Chết, bọn họ đối với cơ hội sống thứ hai này thực ra chẳng lấy gì làm mặn mà.
Sống trên đời vốn đã quá khó khăn, vậy nếu có sống thêm một lần nữa thì có ích gì chứ, đằng nào cũng chết rồi, thôi thì dứt khoát buông xuôi cho khỏe — thứ tâm lý kiểu này khá phổ biến trong nhóm những Kẻ Chờ Chết.
Nhưng Giang Nhiên thì khác, anh kiên quyết phải hoàn thành nhiệm vụ của 『Thiện Thần』 bằng mọi giá.
Từ giây phút đầu tiên bước chân đến thế giới Ngục Tinh này cho đến tận bây giờ, Giang Nhiên gần như chưa từng có lúc nào lười biếng.
Loli ngốc nhìn thấu được động lực thực sự của thiếu niên này không phải là để cứu lấy cái mạng sống của chính mình, mà là vì không muốn lại một lần nữa liên lụy đến cha mẹ.
Hóa ra, khát vọng chuộc tội và bù đắp lỗi lầm, lại có thể mãnh liệt hơn cả khát vọng sống tiếp.
Giang Nhiên đã mang đến cho Loli ngốc một nhận thức hoàn toàn mới.
Và điều khiến Loli ngốc kinh ngạc hơn cả là, Giang Nhiên sau khi nếm trải ngần ấy chuyện, vậy mà vẫn giữ lại được cho mình một trái tim rực cháy.
Dũng sĩ diệt rồng cuối cùng lại biến thành ác long, đây vốn là số mệnh khó mà tránh khỏi của nhân loại, nhưng Giang Nhiên lại không hề biến thành một "người lớn" chỉ biết vụ lợi cho bản thân.
Ẩn sau vẻ ngoài thờ ơ lạnh nhạt, vượt lên trên những mưu toan tính toán sâu xa, đâu đó trên người Giang Nhiên vẫn còn đọng lại hình bóng của cậu nhóc Giang Nhiên thuở nào.
Nếu không, anh đã chẳng bận tâm đến cảm xúc của Velle; Nếu không, anh đã chẳng mạo hiểm tính mạng đến thung lũng Túi Cát để hái Hoa Hạt Nham; Đến bây giờ Loli ngốc mới chợt hiểu tại sao Giang Nhiên lại lấy cái tên giả 『Banning』 cho mình.
Banning, BURNING (Đang rực cháy).
Trải qua giông bão bôn ba, ngọn lửa giữa dòng sông vẫn không bao giờ vụt tắt.
Trong lòng thiếu niên ấy, vẫn còn một "Giang Nhiên" bốc cháy mãnh liệt.
· · ━━━━━━━━━ 〖Lịch Ngục Tinh〗 〖Ngày 2 tháng 6 năm 187〗 〖08 giờ 16 phút sáng〗 〖Đếm ngược cái chết tỏ tình còn lại: 18 ngày〗 ━━━━━━━━━ Ở làng Ella, mỗi ngày Velle đều túc trực chăm sóc cho bà Kana.
Việc này một phần là vì cô thật sự quan tâm đến bà Kana, nhưng đồng thời cũng là đang thay mặt người quá cố Rod thực hiện tâm nguyện cuối cùng của cậu.
Trong những ngày chăm bệnh lặp đi lặp lại như thế, có một ngày, Velle sắc thuốc rồi bưng cho bà Kana uống như thường lệ. Ngay khoảnh khắc cô đưa bát thuốc cho bà Kana, trên mặt bát thuốc chợt lấp lánh một quầng sáng thần thánh nhàn nhạt.
Mắt bà Kana đã kém, Velle thì không quá chú ý, cả hai người đều tưởng rằng mình chỉ hoa mắt nhìn nhầm.
Nhưng nếu Giang Nhiên có mặt ở đó, anh chắc chắn sẽ vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra Velle cứ thế mà thức tỉnh được nghề nghiệp chiến đấu 『Tư tế tập sự』; Không những thế, Velle còn nắm giữ được kỹ năng chiến đấu đầu tiên của mình là 『Cường hóa hiệu lực dược tễ』.
Tuy nhiên, do Giang Nhiên không có ở đó, hai người hoàn toàn không hay biết chuyện gì đã xảy ra, vẫn cứ cười nói trò chuyện như thường ngày.
Bà Kana bóng gió dò hỏi mối quan hệ giữa Velle và Banning, một lòng muốn làm "ông tơ bà nguyệt" đẩy thuyền cho anh, chỉ tiếc là trong lòng Velle đã có những toan tính riêng. Mặc cho bà Kana có bóng gió khuyên nhủ cách nào đi nữa, cô cũng cứ lảng tránh sang chuyện khác.
· Bốn ngày sau, bệnh tình của bà Kana đã khỏi hẳn, sức khỏe thậm chí còn tốt hơn cả lúc trước khi bị ốm. Thế là bà bắt đầu thúc giục Velle ra ngoài thị trấn để mở rộng tầm mắt.
"Velle à, bà thấy cháu nên đến Thị trấn Sunny một chuyến, đó là một vùng đất rất tuyệt vời đấy."
"Cháu cứ đi đi, đừng lo lắng gì cả, nếu không quen thì cứ quay về đây thôi~"
"Làng Ella này á~ lúc nào cũng là nhà của cháu~!"
Đủ kiểu lải nhải của bà Kana thực ra đều muốn truyền tải một thông điệp duy nhất: Bảo Velle hãy mau chóng đến Thị trấn Sunny tìm Banning.
Velle thông minh như vậy sao có thể không hiểu ý của bà Kana, chỉ là cô vẫn còn đôi chút do dự.
Elle cũng rất tán thành ý kiến của bà Kana, liền bắt đầu lải nhải lầm bầm trong đầu Velle.
——【Velle à, chúng ta cứ đi đến Thị trấn Sunny đi~】 ——【Velle à, em không phải cũng muốn học cách trưởng thành đó sao~】 ——【Velle à, cứ ru rú mãi trong làng, em sẽ ngày càng tụt lùi so với Banning đó nha~】 Cuối cùng, dưới sự công kích liên thủ của Elle và bà Kana, Velle đã đưa ra quyết định sẽ khởi hành đến Thị trấn Sunny. Điều này khiến Elle sướng rơn, nhịn không được bèn nghêu ngao hát trong đầu Velle.
——【Hừ hừ hừ... Đi bắt gian nào... Đi bắt gian nào...! 】

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn